Đang phát: Chương 66
Đông Nhật vừa rời đi, ta đã nôn nóng muốn khôi phục ma pháp lực.
Ta nhắm mắt, dồn hết tinh thần vào kim đan trong cơ thể, thúc giục nó vận chuyển, hấp thu rồi nén ma pháp lực.Nhưng tốc độ này quá chậm! Ta thử thay đổi, triệu hồi quang nguyên tố từ không khí.
Vô số điểm sáng vây quanh ta, so với tự chữa trị, quả nhiên nhanh hơn nhiều.Ta toàn tâm quán chú ma pháp lực vào kinh mạch, thúc đẩy quá trình khôi phục.
Trận đấu sắp bắt đầu.Bên ta chỉ còn ba người: ta, Tu Ti và Đông Nhật.Hành Áo và Cao Đức bị thương quá nặng, không thể tiếp tục.Nếu lần trước, ta còn ma pháp lực, có lẽ đã giúp họ khôi phục phần nào.Hiện tại, ma pháp lực của ta chưa đến 70% so với trạng thái tốt nhất, nhưng ta vẫn muốn liều mạng một phen.
Sáng nay, khi phát hiện ma pháp lực không thể khôi phục hoàn toàn, ta đã thử liên lạc với Tiểu Kim, hy vọng nhờ sức mạnh của nó mà giành chiến thắng.Nhưng gọi thế nào nó cũng không tỉnh.Sau này ngẫm lại, ta mới hiểu.Trận đấu trước, ta đã dốc hết ma pháp lực, Tiểu Kim sợ ta bị thương, nó đã truyền hết ma pháp lực tích trữ cho ta.Chính nó vì cạn kiệt ma pháp lực mà chìm vào giấc ngủ sâu.Nếu không, ta căn bản không thể khôi phục được 30% ma pháp lực lúc đó.
Hôm nay, khán đài chật kín người xem.Dĩ nhiên, cả hai vị Công tước và Văn sư phụ đều có mặt.
Giờ nói gì cũng muộn.Chỉ còn cách liều mạng! Chúng ta chọn chiến đấu đoàn thể, và lần này, ta đứng ở vị trí tiên phong.Tay nắm chặt ma pháp trượng, ta nhìn đối thủ.Trong lòng biết rõ họ chiếm ưu thế tuyệt đối.Dù vậy, họ không hề tỏ vẻ đắc ý.Họ đứng đó, trầm tĩnh như những ngọn núi cao, khiến ta không thể nhìn thấu.Ta biết, trận chiến này sẽ không hề kém cạnh so với lần trước.
Hôm nay, chúng ta nhất định sẽ chiến thắng kỳ diệu! Ta không nói lời nào, giơ cao ma pháp trượng, nhắm mắt, dụng tâm cảm ứng.Không niệm chú ngữ, ta sử dụng đấu khí tụ tập tại ma pháp trượng, đồng thời phóng thích ma pháp lực từ kim đan, khiến chúng dung hợp.Khi cảm thấy chúng đã bão hòa, ta sử dụng kỹ thuật dung hợp ma pháp đấu khí mà Chíên Hổ đại ca vô tình phát minh ra.Dù chưa thành thục, lúc này, ma lực vẫn là chính, đấu khí chỉ là phụ trợ.Ta cũng không còn cách nào khác, ma pháp lực của ta lúc này không đủ để dùng đại ma pháp.Cách này có thể tiết kiệm được chút ít.
Bỉ Kì cảm nhận được khí thế cường đại phát ra từ người ta, ma pháp trượng đang tụ tập một lực lượng đáng sợ.Hắn không biết đó là ma pháp gì, chỉ vội vàng dựng lên một vòng phòng ngự kiên cố.
Ta dùng tâm linh cảm ứng nói với Đông Nhật hãy chuẩn bị bắn tên.Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta, tuyệt đối không thể thất bại!
Ta vươn tay trái, dồn toàn bộ ma pháp lực còn lại ngưng tụ, trong tay phát ra ánh sáng vàng nhạt.Ta ngâm chú ngữ: “Quang nguyên tố, bằng hữu của ta, ta thỉnh cầu các ngươi phát ra vô tận ngọn lửa, tiêu diệt địch nhân trước mắt!” Đây là ma pháp quang hệ cấp bảy: Quang Diễm Thôn Thiên.
Theo tiếng chú ngữ, một biển quang diễm ngập trời do quang nguyên tố tạo thành bao trùm lấy vòng phòng hộ.Bỉ Kì biết, chỉ phòng ngự sẽ rất bị động.Hắn không che giấu thực lực, trên người phát ra kim quang nhàn nhạt.Hắn giơ cao kỵ sĩ kiếm, hô lớn: “Diệt Thiên Thập Trảm!” Hắn không chém về phía ta, mà chém lên ma pháp của ta, chém lên bầu trời! Thiên không như bị xé rách, xuất hiện một khe hở hình chữ thập.Toàn bộ quang nguyên tố bị hút vào đó.Thật không hổ là Quang Minh kỵ sĩ, Tu Đạt quả thực đã bồi dưỡng được nhiều nhân tài.
Dưới sân, Văn sư phụ sắc mặt đại biến.Ông hiểu rõ ý nghĩa thực sự của chiêu thức này.
Ta nghĩ, chiêu này rất giống Thứ Nguyên Trảm, nhưng uy lực lớn hơn rất nhiều.Ta không thể do dự! Ma pháp trượng phóng xuất một đạo quang nhận về phía đối phương.Đây mới là chiêu tất sát thực sự! Vừa rồi chỉ là ma pháp mê hoặc đối phương.Ta toàn lực tấn công, ma pháp cùng thể lực đều tiêu hao, nửa quỳ trên mặt đất.Trong lòng thầm nghĩ: “Đông Nhật, còn lại, xem ngươi hành động!”
Bỉ Kì hô lớn: “Mọi người cẩn thận!” Đồng thời nhanh chóng lao lên phía trước, kỵ sĩ kiếm phát ra một đạo kim quang “Thác Kiếm Trảm”.Nếu hắn có chuẩn bị, ta không thể làm gì được.Nhưng hắn vừa đỡ một ma pháp cấp bảy của ta, không ngờ ta lại công kích tiếp bằng ma pháp cấp tám.
Đấu trường phát ra một tiếng nổ lớn, sau đó khắp sân tràn ngập sương khói.Ta bị lực phản chấn mãnh liệt đẩy về phía sau, Tu Ti ôm lấy ta.Chiêu sát thủ mà ta có thể dùng đến cũng là chiêu tuyệt sát.
Năm đạo quang ảnh nhàn nhạt từ phía sau Tu Ti và ta xuất hiện, phóng vào trong sương khói.Nhất thời, từ trong sương khói truyền ra những tiếng kêu đau đớn.Trong lòng ta mừng rỡ: “Thành công rồi!”
Quang ảnh vừa rồi không phải ta phát ra.Đông Nhật vẫn luôn chờ đợi cơ hội từ đầu.Hắn dồn hết đấu khí cùng ma pháp lực vào năm mũi tên, rồi dùng nhãn lực tinh minh, thiên phú của tinh linh, phát ra tất sát chi tiễn.
