Đang phát: Chương 66
– Được rồi, đừng nịnh bợ ta nữa!
Thư Thiên Hào vừa cười vừa mắng.Sở Vân vội vàng lắc đầu, nghiêm túc nói:
– Người nói sai rồi.Cha nuôi là Chư Tinh Mãnh Hổ, con đâu phải nịnh bợ, mà là vuốt mông hổ!
– Ha ha, thằng nhóc!
– Ha ha.
Hai cha con nhìn nhau cười lớn, không khí hòa thuận, chẳng hề có chút ngăn cách nào.
Cười xong, Thư Thiên Hào khoát tay, nghiêm mặt nói:
– Được rồi, con từ chối Trữ gia cầu thân, việc này có lợi cũng có hại.Cha nuôi còn đang phân vân, nhưng cứ theo ý con là được.Nếu đồng ý, con sẽ có một người vợ xinh đẹp, lại còn mượn được sức mạnh thương nghiệp của Trữ gia.Nhưng nếu từ chối, sau này Thư gia đảo phải dựa vào con tự mình gánh vác.Sau này con muốn mở rộng thị trường, xây dựng tuyến đường giao thương hàng hải, e rằng sẽ gặp phải sự chèn ép từ Trữ gia đảo.
– Con nên suy nghĩ cho kỹ.Sau này, Thư gia đảo sẽ là của con, cha nuôi ta già rồi, quản giúp con thêm vài năm, rồi lui về an hưởng tuổi già.Cả ngày cùng mấy người bạn già uống rượu bàn chuyện thế sự.Tốt hơn hết là con nên sớm cho ta bế cháu nội, cháu ngoại.
Lời nói chân thành khiến Sở Vân sững sờ.Hắn vội nói:
– Cha nuôi, người nói gì vậy? Người không già, Chư Tinh Mãnh Hổ phải ngạo nghễ thiên hạ, còn cả sự nghiệp lớn đang chờ người chinh phục.
Thư Thiên Hào giơ tay vỗ gáy Sở Vân:
– Thằng nhóc con cũng dám đầu độc ta? Mấy lời này chỉ hữu dụng với đám thanh niên trẻ tuổi, nhiệt huyết sôi trào như các con thôi.Ta già rồi, giờ chỉ muốn nhìn con thành gia lập nghiệp, đó mới là chuyện vui nhất.
Sở Vân thở dài.Hắn biết rõ, tuy đã cứu được tính mạng cha nuôi, nhưng trải qua một kiếp nạn này, ý chí chiến đấu của Thư Thiên Hào đã hoàn toàn lụi tàn.Hơn nữa việc Túy Tuyết Đao đổi chủ, biểu hiện của Sở Vân khiến ông vô cùng hài lòng, Thư gia đảo đã có người kế tục, hùng tâm tráng chí đều tan thành mây khói.
“Không, tuyệt đối không! Ta đã cứu được tính mạng cha nuôi, cũng muốn cứu Chư Tinh Mãnh Hổ! Hơn nữa ta không hề hứng thú với cái vị trí đảo chủ này.Trọng sinh kiếp này, ta muốn bù đắp tất cả những tiếc nuối kiếp trước, sau đó dốc toàn lực truy tìm cảnh giới ngự yêu sư đỉnh phong.Xem ra, lúc này khuyên bảo trực tiếp là vô ích rồi.Đành phải đồng ý trước rồi từ từ nghĩ cách vậy! Tóm lại ta muốn đánh thức hùng tâm tráng chí của cha nuôi!”
Trong lòng thầm tính toán, Sở Vân cười nói:
– Đã như vậy, cha nuôi cứ vui vẻ an hưởng tuổi già, xem con tung hoành thiên hạ cũng được!
Thư Thiên Hào cười lớn:
– Đây mới là con trai ngoan của ta!
– Bất quá…
Sở Vân tiếp lời:
– Trong 3 năm con theo học tại Thư Viện Thiên Ca, cha nuôi phải trông coi Thư gia đảo thật tốt, để lại cho con một nền tảng vững chắc mới được.
– Yên tâm, chuyện cần làm ta tuyệt đối sẽ hoàn thành.
Thư Thiên Hào vỗ ngực đảm bảo.
Sở Vân nhếch miệng cười, đầy thâm ý nói:
– Có lời này của cha nuôi là con an tâm rồi.
Thư Thiên Hào nghe ra có gì đó không đúng, vuốt cằm dò xét:
– Sao ta cảm thấy lời này có gì đó sai sai nhỉ? Thằng nhóc này không phải ngay cả cha nuôi cũng tính kế đấy chứ?
– Con đâu dám! Bất quá trước mắt quả là có một cơ hội lớn.Nếu nắm bắt được, Thư gia đảo chúng ta sẽ trở thành người dẫn đầu trong ngành sản xuất muối của toàn bộ Chư Tinh Quần Đảo.Cha nuôi có muốn làm không?
Nói xong, Sở Vân lấy ra từ trên người một bản kế hoạch đưa cho Thư Thiên Hào.
– Quái bệnh Bích Lạc Hải Đái, con đoán sẽ biến thành dịch bệnh lan ra khắp Chư Tinh Quần Đảo? Còn có thể gây ra chấn động thị trường?
– Cái gì? Con đã nghiên cứu ra phương thuốc chữa trị loại quái bệnh này? Sao con làm được?
– Cái gì? Là mèo mù vớ phải chuột chết? Tình cờ mà tạo ra?
Càng nghe, mắt Thư Thiên Hào càng trợn lớn.
– Ta nói thằng nhóc con cười gian xảo như vậy, thì ra là có ý này.Ta tin con, bất quá nếu quả thực đúng như con dự đoán.Nếu chỉ dựa vào một mình Thư gia chúng ta mưu lợi, e rằng sẽ rước họa vào thân, được không bù nổi mất.Phải tìm đồng minh, mà trong Chư Tinh Quần Đảo…đồng minh đáng tin cậy…Aizzz…
Thư Thiên Hào thở dài.
– Nhắc đến đồng minh, con có thể cho người một đề nghị rất tốt.
– Ồ, đề nghị gì?
Thư Thiên Hào kinh ngạc nhìn Sở Vân, lúc này trong thư phòng đèn đuốc sáng trưng.Nhưng Thư Thiên Hào lại cảm thấy, dù ánh sáng huy hoàng đến đâu, cũng không bằng thần thái trong mắt Sở Vân lúc này.
Đôi mắt đen láy, trong suốt, sâu thẳm tràn đầy hùng tâm tráng chí, tự tin phi thường.
Nhìn Thư Thiên Hào, Sở Vân hít sâu một hơi, rồi nói:
– Thiên, Ca, Thư, Viện!
…
Ào ào ào ào…
Sóng biển vỗ vào hai bên mạn thuyền, tiếng sóng triều lên xuống liên tục.Thân tàu chòng chành trong sóng biển, bầu trời màu xanh thẫm hòa lẫn với ánh sáng màu xanh của nước biển phản chiếu ngược trở lại, xuyên qua cửa sổ tròn, tạo nên khung cảnh mộng ảo.
Trong một căn phòng đơn sơ của thủy thủ, với những vật dụng giản dị, càng làm nổi bật thêm sự thay đổi của cảnh vật.
Trên chiếc giường thủy thủ, chiếc chăn màu vàng nhạt, Sở Vân ngồi xếp bằng.
Hắn nhắm mắt suy nghĩ, Túy Tuyết Đao đặt trong lòng, ánh đao như nước, phản chiếu ánh sáng lung linh.
Hít… Thở…
Mỗi nhịp thở đều rất dài, một luồng linh khí từ Túy Tuyết Đao truyền qua, lan tỏa khắp tứ chi, toàn thân Sở Vân, lặng lẽ cải tạo thân thể và khí chất của hắn.
Thế giới này, nguyên khí dồi dào đến cực điểm, tạo nên một thế giới yêu linh phồn vinh.Dù là dã thú, đồ vật, thực vật, chỉ cần nuôi dưỡng một lượng linh quang nhất định là có thể siêu thoát bản chất, trở thành yêu thú, yêu binh, yêu thực.
Yêu linh biết cách hấp thụ nguyên khí, thân thể cường tráng, có linh tính, nhưng trí tuệ lại hạn chế.
Thân thể con người yếu đuối nhưng trí tuệ xuất chúng, không giống như yêu binh, yêu thú, yêu thực, trực tiếp hấp thụ nguyên khí thiên địa.Nhưng con người có thể hợp tác với yêu linh, mượn cơ thể của chúng, hấp thu phần nguyên khí tinh hoa nhất, ôn hòa và vô hại.
Những linh khí này lan tỏa khắp cơ thể ngự yêu sư, lặng lẽ cải tạo, biến đổi.Có thể khiến tố chất thân thể của ngự yêu sư không ngừng mạnh lên, kéo dài tuổi thọ.Nếu là yêu linh cấp bậc tuyệt phẩm trở lên, ngoài việc nuôi dưỡng cơ thể, còn có thể giúp ngự yêu sư có một số năng lực đặc thù.
