Đang phát: Chương 659
Thị trưởng Hồng Kông luôn không ngờ có nhiều người đã lọt vào trung tâm triển lãm đến vậy.Hệ thống giám sát ông ta đặt đã bị phá từ lâu, dù có sửa đi sửa lại vẫn bị phá hoại.Cuối cùng, ông đành tăng cường lực lượng tuần tra, bỏ mặc hệ thống.
Ông vốn tưởng như vậy sẽ không ai vào được nữa, chỉ biết có Hạ Thiên dẫn theo một người vào, vì Hạ Thiên đã gọi điện thoại xin phép.Nhưng khi ông vào trong thì phát hiện quá nhiều người, mà ông lại không hề hay biết.
Trong mười ba ức dân, những tên trộm cộm cán nhất cả nước tề tựu, thật khiến ông mở mang tầm mắt.Nếu không nhờ Hạ Thiên gọi đến, có lẽ đến khi kết thúc ông cũng không có cơ hội chứng kiến cảnh này.
Hơn nữa, ông không ngờ đám người này lại trốn nhanh như vậy, đủ loại mánh khóe khiến ông hoa cả mắt.Cuối cùng, trừ sáu tên xui xẻo ngất xỉu trên đất, ông chẳng bắt được ai.
“Haizz, đám này mà gây hại cho quốc gia thì phiền to.Hy vọng Hạ Thiên có cách giải quyết.” Thị trưởng chỉ còn biết cầu nguyện Hạ Thiên sẽ xử lý xong chuyện này.
Ngay khi ông thở dài, điện thoại reo lên, là Hạ Thiên gọi.Ông vội bắt máy.
“Bọn chúng chạy hết rồi, tôi chỉ tóm được sáu tên ngất đi thôi.”
“Tôi biết, đám đó không chỉ nổi danh ở Hoa Hạ, mà còn là những tinh anh hàng đầu thế giới.Bọn chúng không dễ đối phó đâu.”
“Cần gì cứ nói, tôi sẽ dốc toàn lực ủng hộ.”
“Hộ chiếu, hai vé máy bay đi đảo quốc.”
“Được, nửa tiếng nữa tôi cho người mang đến.”
“Được.”
Thị trưởng nghe Hạ Thiên yêu cầu thì vội vàng gọi người đi làm.Ông thích nhất là nghe Hạ Thiên đưa ra yêu cầu, vì nếu Hạ Thiên không cần gì thì chứng tỏ anh ta bó tay rồi.Chỉ cần Hạ Thiên có yêu cầu, nghĩa là anh ta đang giải quyết vụ này.
Hạ Thiên dẫn Cổ Lệ Tĩnh rời khỏi trung tâm triển lãm rồi đi ăn cơm, anh đã đói bụng.
“Anh thật sự định đi đảo quốc à?” Cổ Lệ Tĩnh kinh ngạc hỏi.
“Không.” Hạ Thiên lắc đầu: “Không phải anh, là chúng ta.”
Cổ Lệ Tĩnh ngày càng thấy Hạ Thiên thú vị.Cô đã gặp vô số đàn ông, nổi tiếng là kẻ lừa tình và tiền, lại khâm phục các thám tử.
Cô gặp nhiều đàn ông như vậy, nhưng rút ra kết luận chỉ có một: đàn ông đều như nhau cả, chẳng có ai tốt đẹp.
Cô luôn tự nhận mình đã nhìn thấu hết đàn ông trên đời, nhưng rồi cô phát hiện Hạ Thiên hoàn toàn khác với những người cô từng gặp.
Anh ta có thực lực, lại rất thần bí.Dù đối mặt với ai, anh ta cũng luôn tỏ ra đã tính trước mọi việc, và anh ta cũng có thực lực đó thật.
Cô luôn không thể nhìn thấu Hạ Thiên.Đại hội Đạo Môn lần này khó khăn hơn cô tưởng nhiều.Cô biết nếu không có Hạ Thiên giúp đỡ, cô chắc chắn không có cơ hội vào trung tâm triển lãm, thậm chí chưa chắc đã lấy được huy chương.
Vào được đây cô đã thấy vinh hạnh lắm rồi, nhưng không ngờ Hạ Thiên còn để tên cô xuất hiện trong tai nhiều nhân vật lớn đến vậy.
Cô biết, sau vụ “Thâu Thiên”, chắc chắn mọi người sẽ nhớ tên cô, và cả Cổ gia phái vừa mới xuất hiện này nữa.
Nhưng cô không hiểu, tại sao Hạ Thiên lại phải so tài với những người đó.
Phải biết, đối thủ của họ rất đông, thực lực có cao có thấp, nhưng ai nấy đều là những người hàng đầu ở Hoa Hạ.
Mối quan hệ và tài nguyên của họ đều vô cùng phong phú.
Để trộm được cái mũ đó, cần hao phí tài nguyên và kỹ thuật vô số, thủ vệ lại nghiêm ngặt như vậy, họ nhất định phải dùng đủ loại công nghệ cao mới có thể thành công.
“Cái gì? Chúng ta? Sao có thể? Chỉ hai người chúng ta thì làm được gì?” Cổ Lệ Tĩnh khó hiểu nói.
“Đúng vậy, là chúng ta.Anh đẹp trai, em ngực to, thế là đủ.” Hạ Thiên nghiêm túc nói.
“Đồ dê!” Cổ Lệ Tĩnh nghe Hạ Thiên nói đến “ngực to” thì giơ ngón giữa với anh.
“Nhào vô đi!” Hạ Thiên ra vẻ hiến thân.
“Anh đúng là quá bỉ ổi.Em không đùa với anh đâu.Muốn ăn cắp thứ đó vốn là chuyện không thể, bọn họ sẽ dùng kỹ thuật tân tiến nhất và rất nhiều nhân lực, hai người chúng ta không có gì thì làm sao so với họ?” Cổ Lệ Tĩnh trừng Hạ Thiên nói.
“Anh đã bảo rồi, có anh đẹp trai là đủ.” Hạ Thiên nhắc lại.
“Anh mà còn giỡn nữa là em giận đó.” Cổ Lệ Tĩnh giả bộ giận dỗi.
“Thôi được rồi, anh thừa nhận, anh vẫn chưa nghĩ ra.Nhưng anh định đi đảo quốc xem Thương tỷ tỷ trước.” Hạ Thiên luôn thấy Thương tỷ tỷ đầy bí ẩn.
Trạch nam nữ thần ngoài đời trông sẽ thế nào đây?
Với lại, dù anh không thích đảo quốc, nhưng người Nhật cũng có ưu điểm, ví dụ như khả năng sáng tạo cái mới và nhẫn thuật các loại.Dù chỉ là mấy thứ đầu cơ trục lợi, nhưng đôi khi lại có tác dụng lớn.
Giống như lúc trước anh và Thất Huyễn dùng nhẫn thuật để trốn tránh Lưu Sa phó đầu lĩnh truy bắt vậy.
“Chưa nghĩ ra mà anh cũng dám so tài với họ, anh đúng là đồ điên.” Cổ Lệ Tĩnh bất lực nói, cô hoàn toàn bó tay rồi.
Trước đó cô còn tưởng Hạ Thiên có cách gì, giờ mới biết, hóa ra anh ta chẳng có biện pháp nào.
“Ăn nhiều vào đi, không lát lên máy bay tạm thời không được ăn ngon như vậy đâu.Anh nghe nói dân đảo quốc toàn súc sinh, ăn toàn cá sống, mẹ kiếp, đây là muốn bắt lão tử trở về thời nguyên thủy à.” Hạ Thiên bực bội nói.
“Ách!” Cổ Lệ Tĩnh cạn lời, thì ra cái tên thần bí thiếu niên này còn chưa từng đến đảo quốc à.
Cô chẳng còn hy vọng gì nữa.Cô biết lần này hai người họ chỉ đi du lịch thôi, thắng là không thể, vì họ quá kém so với người ta, mọi mặt đều không cùng đẳng cấp.
Với lại, Hạ Thiên còn chưa từng đến đảo quốc, vậy thì coi như đi toi, anh ta tìm còn chẳng ra, nói gì đến trộm đồ.
“Ăn nhanh đi, lát nữa đi.” Hạ Thiên nghiêm túc nói.Anh ta chỉ ăn cơm chiên bình thường, nhưng đã gọi năm phần.
“Ừ.” Cổ Lệ Tĩnh gật đầu, cũng bắt đầu ăn, nhưng cô không ăn cơm chiên.
“Phục vụ, cho tôi một phần cơm chiên.” Đúng lúc này, một bóng hình quen thuộc xuất hiện bên cạnh Hạ Thiên và Cổ Lệ Tĩnh.
Thâu Thiên!
