Chương 658 Tiểu thanh

🎧 Đang phát: Chương 658

Lý Vân Tiêu cau mày, tức giận nói:
– Ngươi cảm nhận được khí tức của cây Vạn Cổ Trường Thanh à? Ta tìm nó muốn chết, ngươi thì giả bộ không biết? Giờ mới chịu nói?
Cây Côn Ngô giờ biến thành thằng nhóc, ấm ức:
– Thì ta cũng mới cảm nhận được thôi mà.
Lý Vân Tiêu bực bội tiến lại gần, hừ giọng:
– Nam với Bắc cách nhau xa lắc còn cảm nhận được, đây đến Khinh Ca Sâm Lâm có tí xíu, ngươi bảo mới cảm nhận được? Coi ta là thằng ngốc chắc?
Hắn lộ vẻ mặt dữ tợn, cúi xuống nhìn chằm chằm thằng nhóc.
Nhóc ta sợ xanh mặt, vội trốn sau thân cây nhỏ, lí nhí:
– Thì…thì trước kia cũng hơi hơi cảm nhận được, nhưng ta không chắc có phải nó không.Dù sao ta cũng tái sinh nhiều lần rồi, nó tiến hóa thành hình người, tu luyện cao lắm rồi.
– Thấy chưa! Ta đoán mò thôi, ai dè ngươi giấu ta thật!
Lý Vân Tiêu nổi giận, tóm lấy thằng nhóc, mặt hằm hằm:
– Dám gạt ta, cho ngươi biết tay!
Hắn vận công, điên cuồng hút hồn lực của thằng nhóc, sức mạnh linh hồn tràn vào đầu hắn, xoa dịu linh thức.Yêu Long đang ngủ say trong linh hồn Lý Vân Tiêu cũng tỉnh giấc, sung sướng cảm nhận nguồn sức mạnh tươi mới.
– Á, tha cho ta, tha cho ta!
Tiểu Côn giãy dụa, thân thể teo nhỏ lại, từ thằng nhóc tám, chín tuổi, biến thành bốn, năm tuổi, ánh sáng trên người cũng yếu dần.
Lý Vân Tiêu thấy đủ rồi, vứt nó xuống, hài lòng:
– Lần này tha cho ngươi, còn lần sau, ta hút khô ngươi luôn.
Thằng nhóc ngã xuống đất, thấy mình biến thành thằng bé bốn, năm tuổi, nổi điên xông lên, giận dữ:
– A a! Ta giết ngươi, ta giết ngươi! Dám hút nửa hồn lực của ta, bao giờ ta mới lớn được! Ta không muốn sống nữa!
Nhưng nó đâu phải đối thủ của Lý Vân Tiêu, lại còn trong Giới Thần Bi, Lý Vân Tiêu tát cho phát, nó bay luôn.
Yêu Long cũng hiện nguyên hình trên tay Lý Vân Tiêu, thèm thuồng nhìn thằng nhóc, nuốt nước bọt:
– Đúng là cây Côn Ngô, Dưỡng Hồn mộc số một thiên hạ! Vừa hút tí tẹo mà bằng ta tu mấy chục năm!
Thân thể nó vốn mờ nhạt, giờ cũng đậm màu hơn hẳn, có vẻ lợi lớn.Nó hít hà, tham lam:
– Vân thiếu, thằng nhóc còn hồn lực của đứa bốn, năm tuổi, hút nó còn tí teo thôi, đừng hút chết là được.Ta đoán ngươi lên cấp bảy luôn đó.
Lý Vân Tiêu nhìn tiểu Côn sợ hãi nhảy dựng, chạy trối chết, tránh xa hai thứ đáng sợ kia.
Lý Vân Tiêu cũng thấy hài lòng, lợi lớn thật.Sau khi hắn hợp nhất linh hồn với Yêu Long, đã đột phá cấp sáu, giờ hút thêm của tiểu Côn, đã lên cấp sáu trung kỳ.Nhưng tu luyện hồn lực càng lên cao càng cần tích lũy nhiều, dù hút hết của tiểu Côn cũng chưa chắc lên được cấp bảy, nếu không hắn cũng thử rồi.
– Thôi bỏ đi, nuôi lớn rồi hút tiếp.
Lý Vân Tiêu cười thỏa mãn:
– Ngươi hồi phục thế nào rồi?
Yêu Long nói:
– Vốn chỉ có hai phần mười hồn thể, dạo này tu luyện cũng được ba phần, vừa nãy ngươi hút cái, ta lên luôn bốn phần.
Mắt nó lóe lên vẻ hung ác, nhìn chằm chằm cây Côn Ngô ở đằng xa, có vẻ vẫn còn thèm thuồng.
Tiểu Côn sợ quá trốn luôn vào thân cây, không dám ra.
Lý Vân Tiêu cười:
– Yêu Long, đừng tham quá.Thằng nhóc đang lớn, hồn lực đó nó tích lũy cũng khó.Nếu không có Đại Địa Tức Nhưỡng ở đây, nó đừng hòng lớn nhanh vậy.
– Ừm!
Yêu Long gật đầu, tiếc nuối:
– Tiếc là Đại Địa Tức Nhưỡng vốn ít, lại bị Tiểu Kim Cương hút mất một ít, biết thế để nuôi cây hết thì hơn!
Lý Vân Tiêu ngẫm nghĩ:
– Đúng là Đại Địa Tức Nhưỡng hao tổn nhiều, lực lượng Vực Giới cũng hơi bất ổn.Xong việc ở đây, đi Huyết Thần cung một chuyến, nhớ Tào Á Tinh nói trong tông phái bọn họ có.
Yêu Long hóa thành ánh sáng xanh, nhập vào tay Lý Vân Tiêu, Lý Vân Tiêu hừ với cây Côn Ngô:
– Lúc nào cũng phải nhớ tọa độ của cây Vạn Cổ Trường Thanh cho ta, không thì, một hai tháng nữa, hừ hừ, ngươi biết rồi đó!
Cây Côn Ngô rung dữ dội, cành lá xào xạc, vừa kháng nghị, vừa có vẻ sợ hãi.
Linh hồn Lý Vân Tiêu rời khỏi Giới Thần Bi, trở về thân thể.
Người Thánh Hỏa điện đang bàn tán về thiếu niên kia, ai nấy đều nghiêm mặt.
Phùng Chư thở dài:
– Thiên hạ rộng lớn, nhân tài lớp lớp, chúng ta cứ bế quan tu luyện, đúng là ếch ngồi đáy giếng!
Thích Quang cũng đồng cảm:
– Thằng nhóc kia không đoán được tuổi, nhưng cái Lôi Điện chi ngục vừa rồi, ta cũng thấy kinh hồn bạt vía, vào đó thì dù dùng thánh kỹ cũng đừng mong sống sót.
Mặt hắn vẫn còn vẻ kinh hãi, có vẻ khó tin những gì vừa thấy.
Đào Quán lắc đầu:
– Đừng nói thằng nhóc kia, ngay cả Vân thiếu cũng là cường giả trẻ tuổi xuất chúng, chúng ta mấy ông Vũ hoàng này theo còn không kịp.
Mọi người nhìn Lý Vân Tiêu, từ lúc vào đến giờ hắn không nói gì, cứ như người mất hồn.
Diệp Phàm khẽ lay Lý Vân Tiêu, nhỏ giọng:
– Vân thiếu?
Thấy Lý Vân Tiêu phản ứng, mới hỏi:
– Thằng nhóc kia ngươi không quen thật à? Ta thấy nó cứ nhìn chằm chằm ngươi?
Lý Vân Tiêu cười:
– Chúng ta đứng trên chiến hạm, ta lại đẹp trai thế này, nó không nhìn ta thì nhìn ai?
– Hừ!
Mọi người Thánh Hỏa điện khinh bỉ ra mặt, người vuốt tóc, người chỉnh cổ áo, người phủi bụi trên người, ngẩng cao đầu nhìn Lý Vân Tiêu.

☀️ 🌙