Đang phát: Chương 658
“Hô!”
Đám thần vương của tám đại thần tộc nhanh chóng tản ra bốn phía.Lợi dụng tình hình hỗn loạn, các thần vương ẩn thế cũng tranh thủ chuồn theo.Thấy Khương Lan vẫn truy sát gắt gao, bọn chúng cũng vội vàng bỏ chạy tứ tán.
Chớp mắt, xung quanh Khương Lan không còn bóng thần vương nào.
“Lẽ ra phải làm vậy từ sớm.” Chu Hoắc mừng rỡ, vung kiếm chém ra ba đạo kiếm quang chứa sức mạnh của tam đại bổn nguyên, liên tiếp lao về phía Khương Lan.
Lúc này, năm vị Thánh Hoàng đã lập thành Ngũ Hành đại trận, Hoàng Phủ Ngự đứng đầu, mặt lạnh như băng, nhìn chằm chằm Khương Lan ở phía xa: “Khương Lan, ta muốn ngươi phải chết!”
Trong lòng Hoàng Phủ Ngự bùng lên sát ý ngút trời, dù sao Khương Lan vừa giết muội muội của hắn.
Hoàng Phủ Ngự lạnh lùng vung tay, liên tục chém ra ba đạo đao mang ngũ sắc.Đây là đòn tấn công mạnh nhất của năm vị Thánh Hoàng, cực nhanh lao về phía Khương Lan.
Ba đạo kiếm quang, ba đạo đao mang ngũ sắc, từ hai hướng cùng tấn công Khương Lan với tốc độ còn nhanh hơn cả tốc độ phi hành của hắn.Các thần vương khác đã đứng cách xa nên Khương Lan không kịp đối phó với họ.
“Có chút bất ổn.”
Tần Vũ nhíu mày, “Lan thúc luôn kiêu ngạo, cứ để ông ấy tự xoay xở.Đến lúc không chống đỡ được nữa, mình ra tay cứu cũng không muộn.” Tần Vũ cố nén xúc động, chưa vội hành động.
Khương Lan đối diện với sáu đạo công kích đang lao tới.
“Thời gian gia tốc!”
Khương Lan thi triển thời gian gia tốc lên từng đạo kiếm quang, đao mang.Tổng cộng sáu đạo công kích, mỗi đạo lại có tốc độ gia tốc khác nhau.
Sáu đạo công kích đồng thời lao tới.Đạo đao mang thứ nhất đã ở ngay trước mặt Khương Lan.
“Bùng!”
Thời gian tĩnh chỉ!
Khương Lan thi triển Thời gian tĩnh chỉ, lập tức dùng La Vũ đao chém vào đao mang.Đao mang ngũ sắc nổ tung, Khương Lan vội tránh ra để sức mạnh bổn nguyên có cơ hội phá tan Thời gian tĩnh chỉ.
“Bùng!”, “Bùng!”…
Năm đạo công kích liên tiếp nổ tung.Khương Lan liên tục dùng La Vũ đao phá giải năm lượt công kích.
“Phốc!”
Khương Lan phun ra một ngụm máu tươi, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Do Khương Lan thi triển Thời gian gia tốc lên các đòn tấn công theo thứ tự trước sau nên không thể cùng lúc đối mặt với nhiều công kích mà phải chia ra thành năm lần.Dù vậy, Khương Lan vẫn bị trọng thương.
Sức mạnh bổn nguyên không dễ ngăn cản như vậy.
Dù có Hồng Mông linh bảo tấn công hay phòng thủ, mỗi lần đối mặt với công kích của Thánh Hoàng, Khương Lan đều bị trọng thương.
“Thực lực của Thánh Hoàng quả nhiên mạnh.Nếu không có Hồng Mông linh bảo hoặc thần vương lĩnh ngộ Thời gian tĩnh chỉ thì khó mà địch nổi.” Tần Vũ thầm kinh hãi.
Chu Hoắc, Hoàng Phủ Ngự liên tiếp tấn công.
Những đạo đao mang, kiếm quang mang theo sức mạnh bổn nguyên kinh khủng liên tục bay ra.Dù chưa trực tiếp trúng đòn, Khương Lan cũng cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp.
“Lan thúc, có cần ta giúp không?” Tần Vũ không nhịn được, dùng thần thức truyền âm hỏi.
“Không cần.” Khương Lan quả quyết đáp.
Tần Vũ lo lắng, nắm chặt tay.Lúc này, các thần vương khác đã bỏ chạy rất xa, chỉ dám dùng thần thức quan sát trận chiến.
Không còn ai vướng bận, các Thánh Hoàng cũng không cần kiêng dè gì khi tấn công.
Khương Lan cũng không thể giết thêm thần vương nào nữa.
“Bồng!” “Bồng!” “Bồng!”
Khương Lan dựa vào La Vũ đao liên tục đỡ thêm ba đợt công kích.Sau mỗi lần, mặt hắn càng tái nhợt.Sau khi đỡ được ba lần, sắc mặt Khương Lan đã xám xịt chưa từng thấy.Đến lúc này, tổng cộng có sáu đạo công kích liên tiếp, Khương Lan mới chỉ ngăn được ba.
Hoàng Phủ Ngự cười tàn nhẫn.Khương Phạm lại cảm thấy rất phức tạp.
Dù thế nào, Khương Lan vẫn là em trai của hắn.
“Hô!”
Tần Vũ bất chấp suy nghĩ của Lan Thúc, dùng vũ trụ không gian chi lực thuấn di Khương Lan đến bên cạnh mình.
“Người đâu?”
Chu Hoắc, Đoan Mộc Vân, Hoàng Phủ Ngự và những người khác đang chờ Khương Lan chết thì thấy hắn đột nhiên biến mất, không khỏi ngơ ngác nhìn quanh.
Ngay lập tức, tám vị Thánh Hoàng đều hiểu, Tần Vũ vẫn luôn ở bên cạnh Khương Lan.
“Tiểu Vũ, cảm ơn.” Khương Lan mỉm cười với Tần Vũ, lật tay lấy một viên linh đan, nuốt vào miệng.Thương thế của hắn nhanh chóng được chữa trị.
Bên ngoài Mê Vụ thành, không trung bao phủ đầy sương mù.Tám vị Thánh Hoàng đứng sóng vai trên không, trường bào phấp phới, lạnh lùng nhìn Tần Vũ và Khương Lan.
“Khương Lan, mau giao Hậu Thổ Ấn ra!” Chu Hoắc phẫn nộ quát.
Mặt Tần Vũ không chút tươi cười, lạnh lùng đến cực điểm.Ánh mắt như dao băng lướt qua tám vị Thánh Hoàng: “Giao Hậu Thổ Ấn ra? Chu Hoắc, các ngươi quá tự tin rồi đấy? Các ngươi thực sự cho rằng tám vị Thánh Hoàng là vô địch à?”
Tám vị Thánh Hoàng khiến Tần Vũ phải đau đầu.
Trấn tộc linh bảo của tám đại thần tộc vừa có khả năng tấn công, vừa có khả năng phòng ngự, không chỉ bảo vệ thân thể mà còn bảo vệ cả linh hồn.Tần Vũ từng dùng Tàn Tuyết thần thương tấn công Thánh Hoàng.Dù là Tàn Tuyết thần thương cũng khó giết chết Thánh Hoàng chỉ bằng một đòn.
Phải dùng Tàn Tuyết thần thương, chiêu thứ nhất làm trọng thương Thánh Hoàng, chiêu thứ hai mới có thể giết chết.
Lúc này, không chỉ một mà là tám vị Thánh Hoàng.Tần Vũ muốn đối phó với cả tám người cùng một lúc thực sự rất khó khăn.
“Tần Vũ, ngươi chống đỡ được công kích của chúng ta sao?” Chu Hoắc cười lạnh hỏi.Ba vị thần vương của Lôi Phạt thành đều bị Tần Vũ giết, Chu Hoắc hận Tần Vũ thấu xương.
“Đáng cười.”
Tần Vũ khinh miệt nhìn tám vị Thánh Hoàng: “Ta có thể thuấn di, dễ dàng tránh thoát công kích của các ngươi.Còn các ngươi thì sao? Dưới công kích của ta, không chết cũng bị trọng thương.”
“Tám vị Thánh Hoàng lập thành đại trận, phòng ngự kiên cố, ngươi có khả năng phá sao?” Chu Hoắc tự tin hỏi lại.
Tần Vũ khựng lại.
Đột nhiên, Tần Vũ hiểu ra.Khi tám vị Thánh Hoàng liên thủ, tám loại bổn nguyên lực sẽ bổ trợ lẫn nhau, không chỉ tăng uy lực tấn công mà còn tăng cường phòng ngự lên gấp bội.Có lẽ, sau khi lập trận, dù mình có tấn công, cũng khó làm đối phương bị thương.
“Chà.Không hổ là tám vị Thánh Hoàng.Có chút bản lĩnh.” Tần Vũ chế nhạo.
Đoan Mộc Vân lên tiếng: “Tần Vũ, ngươi hiểu là tốt rồi.Mau bảo Khương Lan giao Hậu Thổ Ấn ra.Chuyện hôm nay bỏ qua.Nếu không giao…chúng ta sẽ…”
“Nếu không, sẽ làm gì? Nói đi.Ta rất muốn biết.” Tần Vũ không hề sợ hãi nhìn tám vị Thánh Hoàng.
Tám vị Thánh Hoàng cứng họng.
Họ đều biết, dưới tình huống Đống Kết Không Gian, Tần Vũ có thể thuấn di, còn họ thì không.Vậy dù lực công kích có kinh người đến đâu, làm sao có thể làm tổn thương Tần Vũ?
“Tần Vũ.” Chu Hoắc quát: “Nếu các ngươi không giao Hậu Thổ Ấn, tám vị Thánh Hoàng chúng ta sẽ Nhất Khí Bát Nguyên, trực tiếp oanh tạc Mê Vụ thành, biến Mê Vụ thành và Tử Huyền phủ của ngươi thành tro tàn.”
Mắt Tần Vũ nheo lại, hàn quang lóe lên.
“Oanh!”
Không gian chi lực của tân vũ trụ đột nhiên trói buộc tám vị Thánh Hoàng.Họ cảm thấy eo mình như bị dây thừng quấn chặt, không thể động đậy.
“Là các ngươi muốn chết.” Tần Vũ lạnh lùng nói.
Sắc mặt tám vị Thánh Hoàng đại biến.Họ cảm thấy mình hoàn toàn không thể di chuyển.Tám người không chút do dự, đồng thời sử dụng tuyệt chiêu đặc thù của trấn tộc linh bảo.
“Ông!”
Tần Vũ chỉ cảm thấy cả Thần giới chấn động.Một cỗ lực lượng kinh khủng từ trên người tám vị Thánh Hoàng phát ra.Không gian chi lực của tân vũ trụ đang trói buộc họ đột nhiên bị phá tan.
Tám viên linh châu trôi nổi trên đỉnh đầu tám vị Thánh Hoàng không ngừng xoay tròn, sức mạnh bổn nguyên kinh khủng bao trùm cả thiên địa.
Tám viên linh châu này hoàn toàn được sức mạnh bổn nguyên trong vũ trụ tiếp thêm sức mạnh.Tân vũ trụ chi lực của Tần Vũ vốn không đủ sức áp chế sức mạnh bổn nguyên của vũ trụ.
“Ha.Tám vị Thánh Hoàng quả nhiên không hổ danh.Có chút bản lãnh.” Mắt Tần Vũ sáng lên, toàn thân vô thanh biến mất.
“Khoan!”
Hoàng Phủ Ngự đột nhiên lớn tiếng hô.
Tần Vũ vừa xuất hiện trở lại bên cạnh tám vị Thánh Hoàng, vẫn cầm Tàn Tuyết thần thương, nhìn Hoàng Phủ Ngự: “Hoàng Phủ Ngự, ta nợ ngươi một ân tình, nói đi, có chuyện gì.”
Hoàng Phủ Ngự cố nở nụ cười với Tần Vũ: “Tần Vũ, chúng ta cùng lùi một bước, thế nào?”
“Cùng lùi một bước?” Tần Vũ nghi hoặc, “Làm thế nào để lùi?”
Hoàng Phủ Ngự và Đoan Mộc Vân trao đổi ánh mắt, rồi nói với Tần Vũ: “Khương Lan đã có Hậu Thổ Ấn, chúng ta sẽ không tranh nữa, nhưng Khương Lan phải đáp ứng là không được tranh đoạt Vạn Dân Ấn, thế nào?”
Tần Vũ bực bội.
“Nhiều nhất thì giống như với Tu La thần vương, Lan thúc đáp ứng các ngươi, từ hôm nay đến lúc Thiên Tôn đản sinh, sẽ không bước chân vào Thiên Tôn sơn nữa.” Tần Vũ lạnh lùng đáp.
Bọn người Hoàng Phủ Ngự lắc đầu.
Họ không thể chấp nhận.Nếu vậy, dù họ có đoạt được Vạn Dân Ấn, Khương Lan vẫn có thể tranh đoạt ở bên ngoài Phù Điêu thông đạo.
“Đối với Tu La thần vương thì như vậy, mà đối với Lan thúc ta cũng như vậy, xem thường Lan thúc, cũng là xem thường ta?” Sát khí trên người Tần Vũ bùng lên.
“Tiểu Vũ.Đáp ứng họ đi.”
Tiếng Khương Lan vang lên.
“Đáp ứng?” Tần Vũ quay đầu nhìn Lan thúc.Tần Vũ không hiểu, vì sao phải nhẫn nhịn? Tần Vũ không hề e ngại tám vị Thánh Hoàng.Muốn đánh thì đánh, ai sợ ai?
Tám vị Thánh Hoàng muốn tiêu diệt Mê Vụ thành của mình, chẳng lẽ mình không thể hủy diệt Lôi Phạt thành, Hỏa Diệm sơn, Bích Ba hồ và các thánh địa khác?
Khương Lan mỉm cười với Tần Vũ, rồi nhìn tám vị Thánh Hoàng, ánh mắt lướt qua từng người: “Khương Lan ta, xin thề trước thiên địa, chỉ cần chư vị Thánh Hoàng không quấy rầy ta và người của Mê Vụ thành, ta sẽ không đi tranh đoạt Vạn Dân Ấn.”
Bọn người Chu Hoắc nhìn nhau, cuối cùng im lặng rời đi.
Qua chuyện này, cùng với việc Tần Vũ một lần nữa thống nhất, các thần vương, Thánh Hoàng đều hiểu rõ một điều:
Mê Vụ thành, không thể xâm phạm.
Mê Vụ thành là một thế lực riêng biệt, có Tần Vũ và Khương Lan.Hai người này đều là siêu cấp cao thủ, dù tám vị Thánh Hoàng cùng đến cũng không làm gì được.
Mọi người đã hiểu, nơi có thế lực mạnh nhất không phải là Tu La hải, cũng không phải là tám đại thánh địa, mà là Mê Vụ thành!
Trận chiến này đã củng cố thêm vị thế của Mê Vụ thành.
Tần Vũ và Khương Lan nhìn tám vị Thánh Hoàng và các vị thần vương ở phía xa đang rời đi.
“Cuối cùng cũng đi rồi.” Tần Vũ cười nói.
“Còn có người chưa đi kìa.” Khương Lan nhìn sang bên cạnh, Tu La thần vương La Phàm và Huyết Hải nữ vương Tiết Vân vẫn chưa chịu đi.
Tu La thần vương La Phàm liếc nhìn Khương Lan, ánh mắt mang theo sát ý, nhưng cuối cùng cũng quay đầu rời đi.Huyết Hải nữ vương Tiết Vân bay về phía Tần Vũ.
“Tần Vũ,” Huyết Hải nữ vương nhìn Tần Vũ, “Vạn Dân Ấn, hy vọng ngươi không tranh đoạt với ta.”
Trong lòng Huyết Hải nữ vương, Khương Lan và La Phàm thần vương đều không vào Thiên Tôn sơn, vậy Vạn Dân Ấn thuộc về mình? Chỉ là Tiết Vân vẫn còn e ngại Tần Vũ.
“Dựa vào cái gì?” Tần Vũ cười hỏi.
Huyết Hải nữ vương lạnh lùng nói: “Dựa vào sự ước định giữa ta và ngươi.Ta tha cho Hồng Vân, Tử Hà một mạng, ngươi không được quấy rầy ta đoạt Vạn Dân Ấn.”
“Được, ta tuyệt đối sẽ không quấy rầy ngươi tranh đoạt Vạn Dân Ấn.Còn nếu ngươi không có năng lực tranh đoạt thì ta sẽ ra tay.” Tần Vũ cười nói.
Huyết Hải nữ vương hừ lạnh một tiếng, nhưng trong lòng cũng hài lòng với câu trả lời của Tần Vũ.
Với Huyết Hải nữ vương, nếu Tu La thần vương, Khương Lan và Tần Vũ không tranh đoạt Vạn Dân Ấn với nàng thì nàng cũng có khả năng đoạt được.
“Huyết Hải nữ vương, ta đồng ý việc này của ngươi, ta cũng muốn hỏi ngươi…Đã một lần, ngươi ngay từ đầu định dùng sinh mạng của Tử Hà, Hồng Vân để uy hiếp ta đoạt Hồng Mông linh bảo.Vậy vì sao sau này lại đột nhiên buông tha cho ta?” Tần Vũ vẫn luôn thắc mắc về vấn đề này.
