Chương 657 Cửu Long Cửu Tượng Thuật

🎧 Đang phát: Chương 657

Trên đài cao, Mặc Thanh đại sư khẽ lật tay, từ trong khối cầu kim quang rực rỡ lấy ra một quyển trục cổ kính.Vẻ ngoài nhuốm màu thời gian, như vật phẩm thượng cổ lưu lại, tản mát khí tức hoang dã xa xưa.
Kim quang lấp lánh, ẩn hiện long tượng uy nghiêm, khiến mọi ánh mắt đổ dồn về, cảm nhận sự bất phàm.
Mặc Thanh chậm rãi nâng quyển trục, giọng nói già nua vang vọng khắp đấu giá trường:
– Đây là một môn thần thuật thất lạc từ thượng cổ thần điển, tiếc rằng không trọn vẹn.Lão hủ tạm đánh giá là chuẩn đại viên mãn.Nhưng tiềm lực của nó là vô hạn, nếu có ai lĩnh ngộ được bí ẩn bên trong, tu luyện thành công, uy lực có thể sánh ngang, thậm chí vượt xa thần thuật đại viên mãn.
– Vượt xa thần thuật đại viên mãn?
Lời này như sấm động, khiến cả trường kinh hãi.Thần thuật đại viên mãn vốn là trấn tông chi bảo của các thế lực lớn trên Đại Thiên thế giới, chỉ những trưởng lão hạch tâm mới đủ tư cách tu luyện.Vậy mà quyển chuẩn thần thuật này lại có tiềm năng hơn cả?
Mục Trần khẽ giật mình, mày kiếm nhíu lại.”Nếu có ai lĩnh ngộ được bí ẩn bên trong, tu luyện thành công…” Ý tứ sâu xa này là gì?
– Hi hi, Mặc Thanh đại sư, nghe ý của người, quyển chuẩn thần thuật đại viên mãn này không dễ tu luyện a?
Không chỉ Mục Trần nhận ra, Tâm Hồ tiên tử với giọng nói ngọt ngào quyến rũ, khẽ cười đặt câu hỏi.
– Ha ha, Tâm Hồ tiên tử quả nhiên tinh tế.Chính xác, đến nay vẫn chưa ai tu luyện thành công quyển chuẩn thần thuật này.Độ khó của nó, lão hủ thấy còn huyền ảo hơn cả thần thuật đại viên mãn chân chính, thâm sâu khó lường.
Cả đấu giá trường lại một lần nữa xôn xao.Thần thuật này lại chưa ai luyện thành?
Nhưng rồi mọi người cũng hiểu ra.Nếu đã tu luyện thành công, ai lại đem ra đấu giá làm gì.
– Ồ?
Liễu Minh cười khẩy, đứng dậy đánh giá quyển trục hoàng kim:
– Thần thuật không thể tu luyện, ta đúng là chưa từng gặp.Hôm nay phải thử xem sao.
Liễu Minh đạt tới Chí Tôn nhất phẩm ở tuổi này, dù có Huyền Thiên điện dốc sức bồi dưỡng, nhưng thiên phú cũng thuộc hàng tuyệt đỉnh.Kẻ tự phụ như hắn, sao lại e ngại thứ gì.
– Thần thuật này có tên Cửu Long Cửu Tượng Thuật, giá khởi điểm 20000 Chí Tôn linh dịch.
Mặc Thanh thản nhiên báo giá, một con số trên trời khiến vô số người nghẹn họng.
Mục Trần hơi choáng váng.Vừa nghe giới thiệu, hắn cũng đã có hứng thú với Cửu Long Cửu Tượng Thuật, nhưng thực tế là không có khả năng cạnh tranh.
Hiện tại, chỉ có các thế lực trên các tiểu lâu kia mới có thể so kè.
Dù giá cao đến mức khiến người ta nản lòng, nhưng cuộc tranh đoạt vẫn diễn ra vô cùng kịch liệt.Các thế lực trước đó nhẫn nhịn không ra tay, hẳn là để dành tài lực cho món hàng “đinh” này.Giờ đây, tất cả đều không hề che giấu nữa.
Những tiếng hô giá trầm hùng vang lên liên tiếp, giá cả không ngừng tăng vọt, còn đám người lẻ loi kia chỉ có thể trơ mắt nhìn, thèm thuồng chứng kiến cuộc tranh đoạt kịch liệt.
Chỉ sau vài lượt ra giá, con số đã leo lên gần 30000 Chí Tôn linh dịch!
Một lát sau, vì giá cả quá cao, không còn mấy ai tiếp tục ra giá nữa.Kết quả cuối cùng là 32000 Chí Tôn linh dịch.
Và người trả giá cao nhất chính là Liễu Minh đến từ Huyền Thiên điện.
Xem ra, mục tiêu chính của Liễu Minh trong đấu giá hội lần này chính là quyển trục Cửu Long Cửu Tượng Thuật.
Mục Trần hít một hơi sâu.Lúc này, hắn mới thấy mình đã may mắn thế nào khi mua được Hư Không Đại Nhật Quả.Có lẽ mục tiêu ban đầu của Liễu Minh không phải là thứ đó, nếu không hắn khó lòng có được.
Nói đi nói lại, vẫn là do túi tiền của hắn quá mỏng.
Tâm Hồ tiên tử khẽ nhíu mày, vẻ mặt không vui:
– Liễu Minh đúng là chịu chi, số lượng Chí Tôn linh dịch khổng lồ như vậy, e rằng Thiên Huyền điện cũng phải xót ruột a.
– Hắn cũng quá tự phụ thôi.
Người đàn ông trung niên đứng cạnh Tâm Hồ tiên tử thản nhiên cười:
– Cửu Long Cửu Tượng Thuật cực kỳ quỷ dị, người bình thường căn bản không thể tu luyện.Liễu Minh dù có chút thiên phú, nhưng muốn tu luyện thành công, còn kém xa lắm.Liễu Minh trong giới trẻ Thiên La đại lục, miễn cưỡng cũng coi được, nhưng so với Liễu Viêm đại ca của hắn, thì còn quá non.
– Ha ha, Liễu Viêm chính là ứng cử viên sáng giá cho vị trí điện chủ Thiên Huyền điện tiếp theo, danh tiếng lẫy lừng, làm sao so sánh được.
Tâm Hồ tiên tử cười quyến rũ.
– Tiểu thư cũng đâu có kém hắn.
Người đàn ông trung niên cười nói.
Tâm Hồ tiên tử ý cười càng thêm rạng rỡ, ánh mắt khẽ chuyển đến một góc trong khu đấu giá, nhìn chằm chằm vào Cửu U:
– Nữ tử này rất lợi hại, tuổi trẻ như vậy mà đã đạt thành tựu cao cường, không biết nàng ta thuộc về thế lực nào?
– Chuyện này, chắc phải nhờ đến Liễu Minh tìm hiểu giúp chúng ta vậy.
Người đàn ông trung niên nói.
– Hả? Liễu Minh kia đúng là không mấy độ lượng, chỉ là không biết lần này có phải hắn đã đá trúng cục sắt rồi không?
Tâm Hồ tiên tử nhướng mày, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Tiếng chuông thứ ba vang lên, mọi người trong phòng đấu giá đều nhìn Liễu Minh với ánh mắt ngưỡng mộ và ghen tị.Hắn đã có một buổi đấu giá thành công với những thu hoạch cực kỳ phong phú.
Liễu Minh đắc ý vênh mặt, tận hưởng cảm giác được mọi người ngưỡng mộ.
Phía bên kia, Mục Trần bình tĩnh đứng dậy, không hề liếc nhìn lại, dẫn theo Cửu U và Lâm Tĩnh rời khỏi.
Liễu Minh giật mình khi thấy thái độ thờ ơ của Mục Trần, sắc mặt trở nên lạnh lẽo.Bàn tay hắn siết chặt thành ghế, lập tức nghiền nát nó.
– Mục trưởng lão, phái người giám sát bọn chúng, ta muốn biết nhất cử nhất động của chúng.Ở Thương thành không thể ra tay, nhưng chỉ cần chúng rời khỏi, ta sẽ cho chúng biết có một số người tốt nhất đừng nên chọc vào.
Liễu Minh hờ hững ra lệnh.
Lão nhân áo đen chậm rãi gật đầu.
Liễu Minh mỉm cười, hắn nhìn theo bóng dáng quyến rũ của Tâm Hồ tiên tử đang rời đi.Dáng đi uyển chuyển, đường cong gợi cảm khiến cho ngọn lửa tà trong lòng hắn bùng cháy, vội vàng tiến lên chào đón, hỏi han.
Mục Trần dẫn Cửu U và Lâm Tĩnh rời khỏi khu vực đấu giá, đến chỗ lấy hàng giao dịch, thu hết những món đã mua.
Đứng trong phòng nhận vật phẩm đấu giá, nhìn Hư Không Đại Nhật Quả trong tay sáng rực như mặt trời, hắn vui mừng hân hoan.Dù sao có thêm một nguyên liệu cũng tốt.Bây giờ chỉ cần đoạt được Bất Diệt Thần Diệp, hắn có thể bế quan tu luyện Đại Nhật Bất Diệt Thân.
Thật đáng mong chờ, Chí Tôn pháp thân cần nhiều kỳ bảo như vậy để tu luyện, không biết sẽ mạnh đến mức nào.
– Này, cho ngươi.
Mục Trần cất Hư Không Đại Nhật Quả đi, rồi ném Thiên Hỏa Ngọc Tủy cho Lâm Tĩnh.
Lâm Tĩnh cười khì nhận lấy, vẻ mặt vui sướng.Dù với thân phận của mình, nàng đã từng thấy rất nhiều bảo bối, nhưng dù sao đây cũng coi như là do mình “tự mua lấy”.
– Cảm ơn.
Nàng cười tủm tỉm cảm kích.
– Ta mới là người hưởng lợi thôi.
Mục Trần cười.Hộ Thân Ngọc Bội mà Lâm Tĩnh cho, xét ra giá trị cao hơn Thiên Hỏa Ngọc Tủy nhiều.
– Chúng ta sẽ chia tay ở đây.
Mục Trần nhìn Lâm Tĩnh.Tiếp theo sẽ là một trận chiến khốc liệt, Lâm Tĩnh đi theo sẽ rất nguy hiểm.
Lâm Tĩnh lắc đầu nguầy nguậy, mỉm cười:
– Dù sao chúng ta cũng coi như là bạn bè.Bạn bè sao có thể bỏ chạy khi bạn gặp nguy hiểm chứ?
Mục Trần ngẩn người, rồi bật cười sảng khoái:
– Vậy thì đi cùng đi.Nếu lỡ thua thì cùng nhau bỏ trốn.

☀️ 🌙