Chương 654 Chuyện xưa tại Phí Thành (F)

🎧 Đang phát: Chương 654

– Ta không quan tâm hắn có bao nhiêu thân phận, nhưng lúc đó, hắn là quân nhân Liên Bang.Hơn bảy vạn quân nhân chết dưới tay hắn đều là đồng đội của hắn.
Ánh mắt Lý Thất Phu nheo lại, lạnh lùng nói:
– Ta không tin!
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm làn nước trước ngực.Trong làn sương mù, giọng hắn run rẩy:
– Tôi tuyệt đối không tin.Đại thúc có thể không phải người tốt, nhưng không thể làm chuyện như vậy!
Ông lão nhắm mắt, không để ý đến lời phản bác của Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc ngẩng đầu nhìn khuôn mặt già nua của ông, kích động nói:
– Dù là chiến trường, với năng lực của đại thúc, cứu Thủy Nhi không cần tạo ra động tĩnh lớn như vậy.
Ông lão vẫn im lặng.
Hứa Nhạc vốc nước lớn, lớn tiếng nói:
– Theo lời ngài, đại thúc gây ra vụ nổ lớn, Liên Bang mới truy nã hắn, còn ngài luôn muốn giết hắn? Vậy sao hắn lại giao Giản Thủy Nhi cho ngài? Hai người trở mặt, sao hắn còn tin ngài đến vậy?
Lý Thất Phu chậm rãi mở mắt, mệt mỏi nói:
– Tiểu Mộc sinh ra ở Đế Quốc, không có giấy khai sinh.Hơn nữa, con bé còn nhỏ, gáy yếu, không thể gắn chip vi mạch giả.Chiến tranh xảy ra, một năm trước Liên Bang đã quản lý chặt chẽ việc di chuyển dân cư giữa Liên Bang và Bách Mộ Đại, đặc biệt là việc nhận con nuôi và người Đế Quốc hồi hương.Lúc đó, cả Liên Bang, thậm chí ta và Cục Hiến Chương, đều không biết sư phụ ta đã lập ra Kế hoạch Mầm mống thâm độc.Chúng ta chỉ tăng cường quản lý vì sự an toàn.Sau khi cậu giết Mạch Đức Lâm, Cục Hiến Chương điều tra kỹ lưỡng và xác nhận rằng sau chiến tranh, không ai mang huyết mạch Đế Quốc trà trộn vào Liên Bang.
– Tiểu Mộc không thể ở lại Đế Quốc, vì con bé là con gái riêng của Hoàng hậu Đế Quốc và một người Liên Bang.Hoàng đế Hoài Phu Sa sẽ không để một sự sỉ nhục như vậy tồn tại.Vì vậy, Đế Quốc rất nguy hiểm cho Tiểu Mộc.Hắn chỉ có thể đưa Tiểu Mộc về Liên Bang.Muốn Tiểu Mộc lớn lên khỏe mạnh ở Liên Bang, chỉ có thể giao cho ta nuôi dưỡng.
Hứa Nhạc cau mày, chăm chú lắng nghe, rồi hỏi:
– Vì sao? Đâu nhất thiết phải như vậy?
Lý Thất Phu liếc nhìn hắn, nói:
– Liên tục thay đổi chip vi mạch, sống trong kẽ hở của quang huy Đệ Nhất Hiến Chương không phải là chuyện vui vẻ.Hắn thích tự do tuyệt đối, nhưng biết rõ hậu quả của nó.Sao hắn có thể để con gái mình lặp lại cuộc sống nguy hiểm của hắn?
– Về việc tại sao lại giao Tiểu Mộc cho ta mà không phải người khác…
Ông lão ho khan vài tiếng, rồi nói:
– Vì ta có thể dễ dàng giúp Tiểu Mộc hòa nhập vào xã hội Liên Bang mà không gặp rắc rối.Còn về cái gọi là tín nhiệm…Điều đó không quan trọng nhất.Tiểu Mộc dù sao cũng là huyết mạch của Lý Gia.Lý Thất Phu ta luôn bênh vực người nhà.
– Từ ngày đó, Phí Thành Lý Gia có thêm một đứa bé gái mà không ai biết rõ lai lịch.Thai phu nhân có lẽ đoán được chút gì đó, nhưng nếu bà ta không hỏi, ta sẽ không giải thích.
– Ta đặt tên cho đứa bé gái là Giản Tiểu Mộc, vì theo ta, con bé không có cha, không có mẹ, mà là một tiểu tinh linh mà trời xanh lấy ra từ một dãy ngân hà nào đó…Gọi là Tiểu Mộc, hy vọng con bé có thể mang họ Lý Gia.
Khi nhắc đến thiếu nữ xinh đẹp đang chiến đấu ở lãnh thổ Đế Quốc xa xôi, khuôn mặt nhăn nheo của Quân Thần lộ ra nụ cười hiền hòa.Mỗi khi nghĩ đến sự tồn tại đáng yêu như tiểu tinh linh kia, ông ta không còn là một vị Quân Thần uy nghiêm mà chỉ là một ông lão bình thường đang nghĩ đến cháu nội ngoan ngoãn của mình.
Thấy nụ cười trên mặt ông lão, Hứa Nhạc cảm thấy không nên hỏi thêm nữa, nên im lặng một lát rồi đổi chủ đề:
– Vì sao…tại buổi biểu diễn văn nghệ Thắng Lợi ở Tây Lâm, Hoàng đế Đế Quốc lại nổi điên, ra lệnh cho Quân viễn chinh Đế Quốc tấn công? Tôi biết, chắc chắn là vì hắn đã biết thân phận thật sự của Giản Thủy Nhi.Nhưng vấn đề là, không ai ở Liên Bang biết bí mật này.Hoàng đế Đế Quốc ở Tinh vực Tả Thiên xa xôi, làm sao có thể biết được?
– Nguyên nhân rất đơn giản, là một chân lý và một bí mật!
Lý Thất Phu thu lại nụ cười, nhìn Hứa Nhạc.Đôi mắt đã từng chứng kiến bao nhiêu khói lửa bỗng trở nên tĩnh lặng, như chứa đựng vô số thâm ý.
– Cậu hẳn đã biết nhiều thế hệ Đại Sư Phạm Đế Quốc đều mang họ Hoa.Theo ta, có lẽ vì bọn họ quá xinh đẹp, như một đóa u hoa nở rộ trong rừng.Cái gọi là chân lý này chính là khuôn mặt của bọn họ…Tiểu Mộc có một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, đó chính là bằng chứng tốt nhất.
– Tôi là một trong những Công Trình Sư đã nghiên cứu chế tạo Robot MXT.Xin ngài đừng dùng những lời này để xúc phạm năng lực tính toán logic của tôi…
Hứa Nhạc mệt mỏi vốc nước nóng, xoa lên mặt, chậm rãi nói.
– Nguyên nhân quan trọng nhất của chuyện này…đương nhiên là bí mật còn lại rồi…
Lý Thất Phu nhìn hắn, rồi chậm rãi nói:
– Mà nếu đã là bí mật, làm sao có thể nói cho cậu biết được?
Sau một thời gian dài im lặng, Hứa Nhạc đột nhiên mở miệng:
– Có phải liên quan đến sợi dây xích tay kia không? Có phải sợi dây xích tay đó là Tinh đồ mà vị Đại Sư Phạm tiền nhiệm đã tặng cho đại thúc?
Lông mày bạc trắng của Lý Thất Phu nhíu lại.Nhưng kỳ lạ là, điều này không có nghĩa là ông ta tức giận, mà ngược lại còn có thể thấy vài tia tiếu ý và tán thưởng trong ánh mắt già nua của ông ta:
– Quả nhiên không hổ là Công Trình Sư có thiên phú tốt nhất của Liên Bang, chỉ đứng sau hắn mà thôi…
Ông lão không nhìn Hứa Nhạc, mà mang theo một tia yên lặng, tựa lưng vào tảng đá lớn bên cạnh ao nước khoáng, từ từ nhắm mắt, ngữ khí bình thản:
– Trong toàn bộ vũ trụ này, chỉ có một số rất ít người biết đến sự tồn tại của Tinh đồ này.Đối với bọn họ, bản Tinh đồ này có lẽ sẽ thay đổi cục diện hiện tại.Trước kia ta cũng từng nghĩ như vậy.Vì Liên Bang, ta có thể không tiếc mọi hậu quả mà tìm cho bằng được bản Tinh đồ kia.Nhưng cuối cùng sau khi ta biết được bên trong sợi xích tay kia đang cất giấu là gì, ta mới biết, hóa ra tất cả mọi người chúng ta đều đã sai lầm rồi.
– Rất nhiều người cho rằng bản Tinh đồ kia là con đường thông đạo không gian thứ ba chưa được khám phá giữa Đế Quốc và Liên Bang…
– Kỳ thật, đó chỉ là một phần lễ vật mà thôi, chỉ có điều hiện tại tất cả mọi người dường như không cần đến phần lễ vật kia nữa rồi, như vậy…nó cũng chỉ là một phần quà sinh nhật bình thường mà một người cha tặng cho con gái của mình mà thôi.
– Mặc dù tôi nghe không hiểu rõ lắm…
Hứa Nhạc thành thật trả lời:
– Chẳng qua tôi hiểu được ý của ngài.Một khi nó đã không còn ý nghĩa thực tế gì đối với Liên Bang nữa rồi, như vậy thì cũng không ai có thể biết được bên trong sợi dây xích tay trên cổ tay của Giản Thủy Nhi đến tột cùng là cái gì…Nếu như có người biết được, hơn nữa lại có ý đồ muốn chiếm lấy, như vậy tôi sẽ thay thế nàng ta bảo vệ tốt nó!
Đây tuyệt đối là một lời hứa hẹn, là do một gã nam nhân trẻ tuổi đối với một vị nam nhân lớn tuổi đưa ra một lời hứa hẹn.Cái vị nam nhân lớn tuổi theo truyền thống thủ cựu bênh vực người của mình kia đã không có bất cứ đạo lý gì, bất kể mọi hậu quả, chỉ vì một cái nguyên nhân cùng huyết mạch, lấy nhân tình làm đạo lý, yên lặng chăm nom chiếu cố cho cô bé con kia lớn dần lên, biến thành một cô thiếu nữ Thần tượng quốc dân Liên Bang, lớn dần lên thành một con người đã có được cuộc sống độc lập của chính mình, như vậy hiện tại người bảo vệ cho cô gái ấy, theo lẽ thường đương nhiên là phải đổi lại cho một thế hệ kế tiếp rồi!
Lý Thất Phu khẽ mở to cặp mắt già nua, lẳng lặng liếc nhìn Hứa Nhạc, bên trong ánh mắt bình tĩnh thế nhưng lại mang theo một tia ý tứ trêu chọc nhàn nhạt:
– Nhưng mà vấn đề chính là ở chỗ, những đối tượng mà cậu muốn bảo vệ, hiện tại thật sự có chút quá nhiều rồi.
Ngay sau khi thốt ra câu nói kia, Hứa Nhạc đột nhiên cảm thấy có một cỗ cảm giác áp bức mạnh mẽ đến mức quẫn bách khó có thể chống cự nổi đột nhiên đánh úp thẳng lên trên người mình.
Bên trong chuyến hành trình từ khỏa tinh cầu quặng mỏ hoang vu kia quay trở lại khu căn cứ quân sự trên Tinh hệ Hoàng Ách, cái vị thiếu nữ tình nhân trong mộng kia của hắn mặc dù chưa từng mở miệng nói thẳng ra, nhưng mà lại đã dùng hành vi cử chỉ cùng với ánh mắt thân mật của chính mình để mà biểu lộ tâm ý.Chính vì thế cho nên mới khiến cho hắn ngơ ngẩn thất thố, mừng như điên không thể nào kể xiết, vui sướng vô cùng cũng sinh ra một sự sợ hãi vô hạn.
Năm đó bên dưới bầu trời đêm của Đại khu Đông Lâm, hắn đã từng rơi lệ đầy mặt hô lớn, sau này sẽ lấy Giản Thủy Nhi làm vợ mình.Trong lòng hắn lúc đó đã từng hy vọng xa vời chuyện này có thể biến thành sự thật biết bao nhiêu mà nói? Thế nhưng đến khi mà cái giấc mộng này thật sự biến thành sự thật, ai còn có thể đi quản đến cái chứng sợ hãi đối với thần tượng nổi tiếng này cơ chứ? Ai còn sẽ ở trên bờ hồ này nói ra cái loại cảm giác xa cách khó có thể chấp nhận được như vậy cơ chứ?
Thế nhưng vấn đề chính là tất cả những cao tầng của Quân đội Liên Bang cũng đều cho rằng hắn chính là con rể tương lai của Trâu Bộ Trưởng rồi…Vấn đề chính là bên trong gian nhà kho ngầm bên dưới khu công nghiệp tại Cảng Đô kia, cái vị nữ Công Trình Sư vĩnh viễn có cặp bồng đảo đầy đặn vô cùng nhu nhuận lại tràn ngập trí tuệ kia nghe nói vì mình mà đã từ hôn…Vấn đề chính là nghe nói cái vị tiểu thư của Nam Tương gia xinh đẹp tuyệt trần lại lặng lẽ ôn nhu khiến người khác phải đồng tình kia cũng đã đi đến Đại khu Thủ Đô rồi.
Lúc còn ở trong tòa đại viện màu trắng phủ Đại Sư Phạm của Đế Quốc kia, đối mặt với áp lực bị giam giữ cả đời cùng với sự uy hiếp tử vong đến từ Hoài Thảo Thi kia, hắn đã từng lên tiếng thổ lộ tiếng lòng mình, thậm chí là cái cô tiểu thư Trương Tiểu Manh có cặp mắt kính gọng đen đã từng thương tổn hắn, hiện tại đang ngồi bên trong tòa nhà Nghị Viện kia, cũng đã vô cùng thản nhiên mà quẳng ném vô số sự không cam lòng mãnh liệt…
Những cô thiếu nữ này ai nấy cũng đều là tốt lắm, đều vô cùng tốt, cũng đều là những người mà hắn rất muốn, rất muốn…
Bản thân hắn có diện mạo vô cùng bình thường, bắt đầu từ thời kỳ thiếu niên trở đi, cũng tựa hồ như chưa từng nói qua những lời nói vuốt ve thân mật đối với bất cứ cô thiết nữ nào.Hơn nữa cộng thêm một chút khuyết điểm bên dưới vẻ ngoài ôn hòa thật thà, tính tình lại còn cất giấu một cỗ lạnh lùng cố chấp kiên nghị mạnh mẽ nữa…Bất luận từ góc độ nào đó mà nhìn lại, hắn cũng không phải là một nhân vật có thể dễ dàng thu hút sự chú ý của những cô thiếu nữ, nhất là những cô thiếu nữ vĩ đại…
Bên trong vũ trụ này có nhiều những khỏa sao trời phát ra ánh sáng chói lọi như thế này, có thể tháo xuống được Giản Thủy Nhi, tuyệt đối đã vượt qua sự ảo tưởng cuồng vọng vô cùng nảy mầm từ thời kỳ thanh xuân của Hứa Nhạc rồi.Thế nhưng ngày hôm nay chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ra nhiều khỏa tinh cầu sáng rọi đến như thế, khiến cho hắn cảm thấy vô cùng phiền não.Đây chính là cái loại phiền não vô sỉ nhất của một gã nam nhân có thể gặp phải a!
Vô số những cảm xúc không ngừng biến ảo liên tục bên trên khuôn mặt của Hứa Nhạc, vui sướng, xấu hổ, tự giễu, tự trách, tự tin, tự đắc…rất nhiều những loại biểu tình hỗn hợp lại cùng một chỗ, cay, đắng, ngọt, lạt khó có thể phân biệt rõ ràng…Cộng với những làn sương trắng tràn ngập bên trong ao suối nước nóng này, vì thế cho nên hắn hoàn toàn không có chú ý đến vị lão nhân gia đã từ lúc nào rời khỏi cái ao nước này, đang dưới sự trợ giúp của đám binh lính hậu cần mà mặc lên quần áo cùng với giày đi trong nhà.
Quân Thần Lý Thất Phu chậm rãi xoay người lại, nhìn về phía cái gã nam nhân trẻ tuổi ở bên cạnh tảng đá dưới ao, giờ phút này đang lộ ra một biểu tình khiến cho người khác vô cùng chán ghét khinh bỉ kia, cố gắng áp lực lại sự xúc động muốn một chưởng đập chết cái gã này, cặp mày khẽ nhíu lại, trầm giọng nói:
– Nếu như cậu muốn cùng với Tiểu Mộc ở một chỗ với nhau, vậy thì trong vòng năm nay nên xử lý tốt hết những cái vấn đề rắc rối của cậu đi, sau đó đi đến Phí Thành cầu hôn!
Hứa Nhạc thoáng rùng mình một cái, xôn xao một chút, đã từ trong ao nước khoáng mà đứng thẳng người lên.Hắn thoáng ngạc nhiên nhìn về phía vị lão nhân gia đã chậm rãi xoay người rời đi, vội vội vàng vàng chà lau một chút thân thể ướt sũng của chính mình.
Hắn từ trong những lời nói này của lão nhân gia, ít nhất có thể nghe ra được hai cái ý tứ khác nhau.Một cái chính là lần hành động quân sự của Quân đội Liên Bang ở bên phía Tinh hệ Đế Quốc, khẳng định là sẽ trong khoảng thời gian một tháng này mà hoàn toàn chấm dứt.Bằng không thì Giản Thủy Nhi cũng vốn không có biện pháp trở về trong khoảng thời gian gấp gáp như thế.Mà cái thứ hai, chính là…thân là Quân Thần của Liên Bang, lão nhân gia vốn dĩ cũng không thèm suy nghĩ đến chuyện cấp mặt mũi cho Trâu Bộ Trưởng, cho Nam Tương Gia, cho Công ty Cơ khí Quả Xác…những tồn tại khổng lồ mà không ai dám không nể mặt này.
– Đừng quên rằng, Tiểu Mộc chính là do đích thân ta nuôi lớn lên…
Lý Thất Phu đang đi ra đến ngoài cửa, đột nhiên xoay người nhìn lại, nhìn Hứa Nhạc, chậm rãi nói:
– Nàng ta chính là con gái của ta!
Chỉ cần là chuyện liên quan đến hạnh phúc cả đời của Giản Thủy Nhi, chỉ cần thân thể già nua của Quân Thần đại nhân khẽ chấn động một cái, toàn bộ Liên Bang chắc chắn sẽ phải tránh lui.
Chỉ là, vì cái gì mà lại gấp gáp như vậy chứ?

☀️ 🌙