Đang phát: Chương 651
Thương Chi đại lục, cái tên nói lên tất cả.Nơi đây tôn sùng thương nghiệp lên ngôi, vô số thành trì lừng danh mọc lên, quy tụ những thế lực chuyên đấu giá mọi thứ: từ bảo vật, tin tức đến bất cứ thứ gì có thể giao dịch.Diện tích có lẽ không sánh bằng những đại lục khác trong Đại Thiên thế giới, nhưng danh tiếng thì vang dội không kém.
Nơi đây nổi tiếng nhờ vô số kỳ trân dị bảo từ khắp nơi đổ về, luân chuyển qua các phòng đấu giá rồi tỏa đi muôn ngả.Khẩu hiệu của Thương Chi đại lục chính là: “Có Chí Tôn linh dịch, muốn gì có nấy!”.
Lời tuyên bố ngông cuồng ấy đủ thấy tài lực hùng hậu của Thương Chi đại lục.
Dù không rộng lớn, Thương Chi đại lục lại là một nơi hỗn độn với vô vàn thế lực lớn nhỏ mọc lên như nấm.Đa phần các phòng đấu giá đều có ô dù chống lưng vững chắc, khiến không ai dám mơ tưởng đến chuyện trộm cướp kho báu vô tận này.
Hàng trăm năm trước, từng có một vị thủ lĩnh thế lực hàng đầu, vì quá yêu thích một món thần vật mà ra tay cướp đoạt ngay tại phòng đấu giá sau khi đấu giá thất bại.Gã không những tàn sát đối thủ cạnh tranh và người quản lý, mà còn nghênh ngang đoạt bảo bỏ đi.
Sự kiện chấn động Thương Chi đại lục.Ngay lập tức, thế lực của tên thủ lĩnh kia bị vây diệt trong vòng mười ngày, tử thương thảm trọng.Gã trọng thương, ôm đầu máu trả lại thần vật và bồi thường một khoản kếch xù mới được yên thân.
Từ đó về sau, không ai dám phá vỡ quy tắc của Thương Chi đại lục.
Chính nhờ quy tắc này, Thương Chi đại lục nổi tiếng là đại lục an toàn nhất Đại Thiên thế giới, khiến người ta an tâm dốc túi vào các cuộc đấu giá, làm cho nơi này càng thêm thịnh vượng, cường giả tứ phương đổ xô đến tìm kiếm cơ duyên.
Mục Trần cũng là một trong số đó, lần này may mắn có được tin tức về Hư Không Đại Nhật Quả và Bất Diệt Thần Diệp sắp được đấu giá.
…
Thương Thành, thủ đô của Thương Chi đại lục, là tòa thành hùng vĩ nhất, đầu mối giao thương hàng hóa đấu giá cho khắp đại lục.
Mục Trần bước chân vào Thương Thành, ngước nhìn thành thị tráng lệ như được tạo dựng bởi bàn tay thần thánh, không khỏi kinh ngạc.
Tường thành cao vút cả trăm trượng như vách núi dựng đứng, những tảng đá đen bóng loáng tạo thành bức tường thành kiên cố.Bức tường kéo dài vô tận, không thấy điểm dừng.
Trên tường thành, Mục Trần dễ dàng nhận ra những phù văn khổng lồ thỉnh thoảng lóe sáng, dao động linh lực tản mát, tạo nên áp lực của một linh trận phòng ngự cường đại.Một màn hào quang từ trên cao phủ xuống, bao bọc toàn bộ thành trì.
Muốn vào thành, chỉ có thể đi bộ qua cổng, không ai được phép đáp xuống từ trên không.Kẻ nào trái lệnh sẽ bị đại trận phòng ngự xem là kẻ xâm nhập và tiêu diệt ngay lập tức.
“Trận pháp thật đáng sợ.”
Mục Trần chớp mắt.Quang trận kia rộng đến vạn trượng, ánh sáng lấp lánh cho thấy độ phức tạp của nó.
“Đó là linh trận do một vị Linh Trận Tông Sư thiết kế, cường giả Địa Chí Tôn cũng đừng mong phá nổi.”
Cửu U nhìn vẻ mặt kinh ngạc của hắn, mỉm cười.
“Linh Trận Tông Sư…”
Mục Trần trầm giọng lặp lại.Cường giả sánh ngang Địa Chí Tôn, Thương Thành quả nhiên có danh tiếng lớn đến mức mời được nhân vật siêu cấp như vậy đến bố trí linh trận phòng ngự.
“Đi thôi, vào thành.Hai thứ đồ ngươi cần có lẽ sẽ được đấu giá hôm nay, nhưng có vào tay được hay không thì chưa biết đâu.”
Cửu U lắc đầu cười.Hư Không Đại Nhật Quả và Bất Diệt Thần Diệp đều là bảo vật cực hiếm, muốn đoạt được phải trả giá rất cao, mà chưa chắc đã mua được.
Bởi những kẻ đến Thương Chi đại lục đấu giá bảo vật, hầu hết đều có xuất thân bất phàm.
Mục Trần gật đầu, sờ vào vòng tay chứa đồ, thở dài.Cũng may hôm qua hắn đã nhờ Cửu U phá giải được một phần phong ấn Tụ Linh Oản, lấy được một lượng Chí Tôn linh dịch kha khá.Dù đã có một khoản tài sản không nhỏ, nhưng liệu có đủ để đoạt được bảo vật hay không thì vẫn còn là một ẩn số.
Nhưng dù sao, may mắn lắm mới có được tin tức, hắn không thể dễ dàng bỏ qua.
Mục Trần thầm nghĩ, ngay cả pháp quyết tu luyện Đại Nhật Bất Diệt Thân cũng đã có, chẳng lẽ lại để nguyên liệu tu luyện làm hắn tức chết sao?
Cửu U vỗ vai Mục Trần, cất bước thong thả đi vào thành.Vẻ đẹp hoang dại kiều diễm của nàng thu hút không ít ánh mắt săm soi ngưỡng mộ.Dung nhan xinh đẹp và quyến rũ của nàng quả thật quá thu hút.
Những ánh mắt đó khiến Cửu U khó chịu, nàng vươn tay kéo Mục Trần đi phía trước.
Cú chạm vô tình mang lại cảm giác mềm mại khiến Mục Trần giật mình.Nhận thấy những ánh mắt thù địch ghen tị xung quanh, hắn thầm rủa, lại bị gài rồi.
“Bất quá, coi như là phúc lợi đi.”
Bước đi giữa vòng “hâm mộ” của mọi người, hắn tiến vào cổng thành.Vừa đặt chân vào trong, Cửu U lập tức buông tay, không cho hắn thêm cơ hội hưởng thụ nào nữa.
“Vô tình.”
Mục Trần hậm hực.
Cửu U nghe vậy, khúc khích trêu chọc:
“Tưởng dễ lợi dụng tỷ tỷ à? Cũng được, đợi khi thực lực của ngươi cao hơn ta, ta sẽ làm một cái ổ chăn ấm đệm êm cho ngươi luôn đó nha.Nhưng mà tới lúc đó, cẩn thận xem thử cái thân ngươi có còn đứng vững hay không đấy?”
Mục Trần giật mình trước lời nói phóng khoáng đầy thâm ý của nàng.
Hắn đành lảng sang chuyện khác, giả vờ chú ý đến thành thị to lớn.Thành trì này vô cùng nhộn nhịp, những con đường lớn rộng rãi nhưng vẫn chật ních người.
Hai bên đường là những cửa hàng bày bán đủ loại vật phẩm tỏa ra linh lực hùng hậu, không phải thứ tầm thường.
Khung cảnh sầm uất khiến Mục Trần không khỏi tấm tắc.Mấy cửa hàng này chỉ là hàng chợ mà thôi, đã thấy bất phàm như vậy, chẳng phải đến phòng đấu giá, phẩm chất vật phẩm sẽ còn cao đến mức nào?
“Đến thẳng phòng đấu giá đi.”
Mục Trần thở dài đề nghị, hắn đã nóng lòng muốn nhìn thấy hai món bảo vật kia.
“Được!”
Cửu U không phản đối, nối gót theo hắn hòa vào dòng người trong thành.
Có rất nhiều cửa hàng ven đường, vật phẩm bày bán muôn màu muôn sắc, linh lực dao động tản ra khiến Mục Trần không khỏi liếc nhìn, trong lòng cũng muốn mua.Nếu không phải dành dụm để tranh đoạt bảo vật, có lẽ hắn đã mở hầu bao mua vài thứ.
Đi suốt một canh giờ, hắn dừng lại trước một phòng đấu giá to lớn như cung điện, tọa lạc ngay trung tâm sầm uất nhất Thương Thành.
Lòng nóng như lửa, Mục Trần vội vã cất bước, đột nhiên những tiếng ồn ào gần đó thu hút sự chú ý của hắn.Một lão chủ quầy mập mạp đỏ mặt gầm lên giận dữ:
“Dám làm loạn ở đây, ngươi chán sống rồi à?”
Trước mặt gã là một tên nhóc cầm quạt xếp, gương mặt tuấn tú, nổi cáu quát lại:
“Ồn ào cái gì, chẳng phải chỉ là ăn một trái Bách Niên Linh Quả thôi sao…”
Giọng nói thanh thúy dễ nghe.Mục Trần ngạc nhiên liếc sang, phát hiện một dáng người nhỏ nhắn, gương mặt tinh xảo, ra dáng một cô bé lanh lợi.
“Vậy ngươi trả tiền đi! Bách Niên Linh Quả giá 200 Chí Tôn linh dịch, ngươi lấy ra cho mau!”
Lão chủ quầy mập mạp nổi nóng đến mặt xanh lét.Lúc nãy tên nhóc này nhìn khí phách bất phàm, còn tưởng là công tử nhà ai, ai ngờ vừa mới lấy ra Bách Niên Linh Quả, tiểu tử này đã ăn luôn vào bụng!
Cô gái nữ cải nam trang kia đỏ mặt, ấp úng:
“Ta…ta quên mang theo Chí Tôn linh dịch, để lần sau ta tới trả.”
Đám người đứng xem chung quanh ngẩn tò te, lão chủ quầy té ngửa suýt dập mặt.
Mục Trần cũng phì cười, tiểu cô nương này thật là thú vị.
“Hôm nay ngươi không nôn ra Chí Tôn linh dịch, thì đừng mong rời khỏi đây.Dám ra oai ở Thương Thành, ta thấy ngươi chán sống rồi!”
Lão chủ quầy giận dữ, vung tay gọi hộ vệ hùng hổ xông tới.
Cô gái kia trợn mắt, quát to:
“Các ngươi dám! Có tin cha ta đến hủy diệt cái chỗ này của các ngươi!”
Lão chủ giật mình, rồi cười lớn.Dám ngông nghênh tuyên bố mấy lời này ở Thương Thành, tiểu nha đầu thật là không biết trời cao đất rộng.
Ngay lúc gã muốn cho người tẩn kẻ ăn quỵt một trận, Mục Trần im lặng ném ra một cái bình ngọc, cất giọng:
“200 Chí Tôn linh dịch.”
Lão chủ giật mình đón lấy cái bình, cẩn thận xem xét.Vẻ mặt gã sáng rỡ, nịnh nọt tươi cười lấy lòng “đại gia” Mục Trần, rồi quay sang liếc cô gái kia rồi bỏ đi:
“Xem như ngươi may mắn!”
“Tên khốn!”
Cô gái kia giận dữ giậm chân hù dọa, chưa bao giờ chịu tức anh ách như thế này.
Mục Trần cười nhìn cô bé, không đến làm quen, xoay người bỏ đi.Hắn ra tay thật ra cũng vì thấy cô bé này thú vị, nên hơi mềm lòng.Có lẽ cô nàng này không biết gây sự ở đây sẽ tạo thành cái họa lớn như thế nào.
“Ê!”
Hắn và Cửu U mới bước được vài bước, tiếng gọi của cô bé áo trắng kia đã đuổi tới:
“Người kia…cảm ơn nha.”
Mục Trần lắc đầu, cười nói:
“Ngươi thật gan dạ, dám ăn quỵt ở Thương Thành.”
“Ta rời khỏi nhà gấp quá, quên mang theo mà thôi.Với lại lúc nãy không cẩn thận, Bách Niên Linh Quả…có mùi thơm quá, nhất thời không nhịn được mà ăn luôn…”
Cô nàng hơi chột dạ, mỉm cười giải thích.
“Này, ngươi giúp ta một lần, ta sẽ không quên ân tình này.Ngươi tên gì, ta sẽ đem Chí Tôn linh dịch trả lại cho ngươi.”
Cô gái áo trắng nhìn Mục Trần, nói.
Mục Trần định cười trừ cho qua, nhưng lại thấy ánh mắt chân thành của cô bé, hắn buột miệng:
“Mục Trần.”
Rồi không nói gì nữa, xoay người đi tiếp.
Cô gái áo trắng vẫy tay tạm biệt, gọi to:
“Ta tên là Lâm Tĩnh.”
