Chương 65 Sâu không lường được (1)

🎧 Đang phát: Chương 65

Trên trán Lý Vân Tiêu lấm tấm mồ hôi.
– Chuyện này…để lần sau đi, lần sau đi, hiện tại ta vừa mới hao tổn hết tinh thần, cơ thể có chút mệt mỏi…
Cổ Vinh giật mình, đột nhiên nói:
– Ta hiểu rồi! Thì ra Vân thiếu thích kiểu này, ta lập tức đi tìm hết đám trai bao!
Lý Vân Tiêu vỗ một cái vào đầu hắn.
– Bạch Hạc Huyễn Đan được luyện từ Tiên Hạc Xà Thảo, mà Tiên Hạc Xà Thảo là một loại dược liệu đại bổ bậc ba.Mấy cái dược hiệu mê hoặc kia đối với ta thì có là cái thá gì!
Hắn hít một hơi thật sâu, bắt đầu vận chuyển Tạo Hóa Nhất Khí công pháp, trực tiếp hấp thu nguyên lực trong đan dược.
Ba người kia mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, nhưng không ai dám làm phiền hắn, bắt đầu ngồi xung quanh, vừa khôi phục thể lực, vừa nhớ lại quá trình luyện chế vừa rồi của Lý Vân Tiêu.Lần này Lý Vân Tiêu luyện chế, ảnh hưởng đến bọn họ vô cùng lớn, giống như một sự khai sáng, hiện tại cả ba vẫn còn ngỡ ngàng như đang mơ, không dám tin vào những gì mình vừa chứng kiến.
Cứ như vậy, toàn bộ tầng năm của công hội, trong phòng luyện chế hoàn toàn im lặng.Chỉ có mùi thơm ngát thoang thoảng từ trong lò luyện đan bay ra, cùng với một thanh thiết kiếm đen ngòm, cắm xiên xẹo trên vách tường, chờ đợi chủ nhân của nó đến lấy.
Hô!
Không biết qua bao lâu, Lý Vân Tiêu thở dài một hơi, làn da khô quắt cuối cùng cũng có chút khởi sắc, hắn than thở:
– Haizz, cuối cùng cũng coi như khôi phục được một phần ba.Luyện chế kiểu này tốn tinh thần quá.
Ba người Trương Thanh Phàm cũng đồng thời mở mắt ra, Cổ Vinh sợ hãi nói:
– Vân thiếu, hồn lực của ngươi đã khôi phục một phần ba rồi á?
– Ừm, có gì mà ngạc nhiên.Hồn lực của ta chỉ là cấp Sĩ, so với các ngươi khôi phục nhanh hơn cũng là bình thường thôi.
– Nhưng…nhanh quá rồi! Ta cũng là hồn lực cấp một, sau mỗi lần luyện chế muốn khôi phục hoàn toàn, ít nhất cũng phải bảy ngày!
– Ngươi là đồ bỏ đi, cũng muốn so sánh với ta à?
Lý Vân Tiêu trừng mắt nhìn Cổ Vinh, khiến hắn sợ hãi rụt cổ lại, không dám nói gì.
Trương Thanh Phàm và Hứa Hàn cũng liếc nhìn nhau, cười khổ không thôi.Bọn họ cũng không dám nói tiếp, kẻo lại bị mắng là đồ bỏ đi thì còn mặt mũi nào nữa!
Lý Vân Tiêu đột nhiên nhìn Hứa Hàn với nụ cười quyến rũ.
– Khà khà, Hứa hội trưởng, vừa nãy ngươi nói cái vụ…sắp xếp nữ phục vụ ấy.Khà khà, lần sau nhé, đừng quên đấy.
Hứa Hàn:
– …
Lý Vân Tiêu đứng dậy, đi tới vách tường rút thanh hắc thiết đại kiếm ra, toàn bộ thân kiếm đen kịt, không có một tia ánh sáng hay sự sắc bén nào, trông giống như một khúc sắt lớn, chẳng có gì đặc biệt.
Lần này Cổ Vinh khôn ngoan hơn, không dám nhiều lời, cẩn thận đứng sau hầu hạ.
Lý Vân Tiêu nhìn đại thiết kiếm mấy lần, trong mắt lộ ra vẻ tán thưởng:
– Không tệ, gần giống như dự đoán.Trương đại sư, Hứa đại sư, hai vị thấy thế nào?
Hắn đưa thanh hắc thiết đại kiếm đến trước mặt hai người.
Trương Thanh Phàm vội vàng nói:
– Vân Tiêu đại sư cứ gọi tên ta là được, đại sư thì ta không dám nhận!
Hắn dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve thanh đại thiết kiếm, dùng hồn lực chậm rãi cảm thụ.
Hứa Hàn cũng cẩn thận xem xét, ban đầu cau mày, sau đó dần dần giãn ra, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
– Thế nào?
Lý Vân Tiêu cười hỏi.
Trương Thanh Phàm biết hắn đang kiểm tra hai người, nhất thời không dám bất cẩn, trầm ngâm nói:
– Cấp bậc cấp một, cấu tạo hoàn mỹ, giống như được sinh ra từ thiên địa, sức mạnh to lớn lưu chuyển bên trong, ta chưa từng thấy Huyền Binh nào hài hòa đến vậy.Chỉ có điều toàn thân là tinh thiết bản nguyên, xin hỏi Vân Tiêu đại sư, kiếm phong này giải thích thế nào đây? Sau khi giải phong sẽ có hình thái gì?
Huyền Binh là một loại binh khí ẩn chứa năng lượng rất lớn, quá trình luyện chế của Thuật Luyện Sư chỉ có thể phong ấn loại năng lượng này lại, khiến nó trở nên đơn giản, khi cần sẽ bộc phát ra năng lượng của nó, đó chính là trạng thái “giải phong”!
Nhưng thanh Huyền Binh này của Lý Vân Tiêu dường như đã ở trạng thái năng lượng phóng thích, ở trạng thái “giải phong”.Có thể trực tiếp luyện chế ra Huyền Binh ở trạng thái giải phong, cả ba người chưa từng nghe nói đến.Nhưng chỉ trong mấy canh giờ ngắn ngủi, những kiến thức trước đây của họ đã hoàn toàn bị lật đổ, nên cũng không cảm thấy quá kinh ngạc.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Không sai, trong quá trình ta luyện chế, đã ngưng hóa loại năng lượng này, vì vậy khi chiến đấu sẽ không thể giải phong lần thứ hai.Nhưng các ngươi có thấy ta bỏ vào khối Tử Dương Thạch kia không?
– Tử Dương Thạch?
Hứa Hàn trầm ngâm nói:
– Chẳng phải là nguyên liệu then chốt để bố trí trận pháp trọng lực sao?
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Đúng vậy, chính là trận pháp trọng lực, ta đã hòa vào hai trận pháp trọng lực vào trạng thái giải phong của Huyền Binh.Các ngươi xem, giải phong!
Vừa dứt lời, ba người Trương Thanh Phàm đột nhiên cảm thấy một lực kéo cực lớn từ mặt đất truyền đến, trong nháy mắt cả ba bị hút xuống đất, di chuyển khó khăn! Hứa Hàn kinh hãi nói:
– Trọng lực gấp mười lần!
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Không sai, là trọng lực gấp mười lần.Nhưng ta chỉ phóng thích một trận pháp trọng lực trong đó, trận còn lại cũng ẩn chứa trọng lực gấp mười lần, chồng chất lên nhau là gấp trăm lần trọng lực.Đáng tiếc là khối Tử Dương Thạch này quá ít, nếu không ta có thể ngưng tụ ba trận pháp, gộp lại có thể tạo ra ngàn lần trọng lực.Có điều như vậy, bản thân thanh Huyền Binh này cũng không thể chịu đựng được sức mạnh lôi kéo lớn như vậy, sợ là trong khoảnh khắc ba trận pháp giải phong sẽ tự hủy diệt.
– Ba trận pháp, ba lần giải phong!
Cả ba người hoàn toàn ngây dại, đầu óc trống rỗng nhìn thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm không hề có chút ánh sáng nào kia.
Một thanh Huyền Binh đang ở trạng thái giải phong mà còn có thể giải phong ba lần, khái niệm này nghĩa là gì! Lý Vân Tiêu lại một lần nữa lật đổ những thường thức mà họ biết…
Trương Thanh Phàm nuốt nước miếng.
– Vân, Vân Tiêu đại sư, thanh kiếm này có thể cho chúng ta nghiên cứu mấy ngày được không?
Hứa Hàn và Cổ Vinh cũng mắt sáng lên, vẻ mặt mong chờ.
Lý Vân Tiêu nhếch mép, lạnh lùng nói:
– Hừ, cho ba tên đồ bỏ đi các ngươi nghiên cứu, vậy ta lấy gì mà dùng? Hay là dùng Xuân Thủy kiếm của ngươi?
Trương Thanh Phàm và Hứa Hàn cười khổ, vẫn bị đối phương không chút khách khí mắng là đồ bỏ đi.Nhưng ngẫm lại những gì đã thấy và học được trong mấy canh giờ này, thì trước đây mình đúng là đồ bỏ đi thật!
Trương Thanh Phàm nhớ tới thanh Xuân Thủy kiếm của mình, càng ngày càng cảm thấy nó vô dụng, thậm chí trên mặt thoáng qua một tia xấu hổ, chỉ muốn hủy nó đi ngay lập tức, ngàn vạn lần không thể để ai biết là mình luyện chế ra nó.

☀️ 🌙