Đang phát: Chương 649
Đông Vô Mệnh cười khà khà với Tiểu Long:
– Ta đang cần một con tọa kỵ, lần trước định thu phục Cửu Đầu Yêu Giao này, lần này thì tiện quá, không phải đi đâu xa.
Tiểu Long liếc xéo Đông Vô Mệnh rồi nói:
– Ngươi hỏi đại ca ta ấy.
Nó biết thân phận của Đông Vô Mệnh nên cũng nể mặt.
Lục Thiếu Du từ đâu xuất hiện, mỉm cười nói với Đông Vô Mệnh:
– Đông lão cần tọa kỵ thì cứ bắt Cửu Đầu Yêu Giao này đi.Đông lão, ta đã về rồi.
Đông Vô Mệnh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, cười đáp:
– Về thì cứ về, làm ầm ĩ cả lên, ta còn tưởng ai muốn gây sự với Phi Linh môn.Cửu Đầu Yêu Giao này ta thu, ngươi làm việc của ngươi đi.
Nói rồi, Đông Vô Mệnh hớn hở đi tới trước mặt Cửu Đầu Yêu Giao đang bị thương nặng, hỏi:
– Cửu Đầu Yêu Giao, ngươi còn nhớ ta chứ?
Cửu Đầu Yêu Giao tất nhiên nhớ rõ Đông Vô Mệnh, khi trước ở trong dãy núi Vụ Đô, nó đã đại chiến với hắn một trận.
– Ngươi…Linh Suất của loài người?
– Không sai, làm tọa kỵ của ta cũng không uổng cho ngươi, chịu không?
Đông Vô Mệnh nhìn Cửu Đầu Yêu Giao nói.
– Ta tuyệt đối không làm tọa kỵ cho đám loài người đáng ghê tởm như các ngươi!
Cửu Đầu Yêu Giao căm hận nói, đến nước này nó vẫn không muốn làm tọa kỵ cho loài người.
– Không đồng ý cũng phải đồng ý, đừng có thích uống rượu phạt.
Đông Vô Mệnh không phải là người dễ nói chuyện.Sắc mặt hắn trầm xuống, lập tức thi triển thủ ấn, một luồng sáng đen kịt, nồng nặc mùi khó chịu khuếch tán xung quanh Cửu Đầu Yêu Giao, bắt đầu mạnh mẽ thu phục nó.
Lục Thiếu Du nhìn lão độc vật, mỉm cười, với thực lực Linh Suất cửu trọng của lão độc vật, muốn thu phục Cửu Đầu Yêu Giao cũng không khó.
Lục Thiếu Du vốn cũng không định giết Cửu Đầu Yêu Giao, yêu thú đạt tới ngũ giai hậu kỳ hoặc đỉnh phong có thể so sánh với Vũ Suất nhất trọng.Loại yêu thú này nếu có thể thu phục thì không nên giết, thật đáng tiếc.Lúc này Đông Vô Mệnh cần tọa kỵ, Lục Thiếu Du cũng không ý kiến gì.Tọa kỵ của Đông Vô Mệnh cũng là một phần thực lực của Phi Linh môn.
– Ca ca!
Một thân hình nhỏ nhắn xinh xắn chạy tới trước mặt Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nhìn bóng hình nhỏ nhắn kia, không khỏi mỉm cười.
Đây là một tiểu cô nương tuyệt mỹ, tóc đen mượt, dưới hàng mi là đôi mắt to tròn, khuôn mặt còn vương nét trẻ con, quả thực là một tiểu mỹ nhân.
– Tiểu nha đầu, lớn hơn nhiều rồi, còn nhớ ta không?
Lục Thiếu Du cười nói, tiểu nha đầu khả ái trước mắt chính là muội muội của hắn.
– Có, có, mỗi ngày muội đều nhớ ca ca!
Lục Tâm Đồng gật đầu lia lịa, lập tức nhào vào lòng Lục Thiếu Du.
– Ca ca cũng nhớ muội.
Ôm tiểu nha đầu vào lòng, Lục Thiếu Du cảm thấy ấm áp, trong lòng hắn luôn lo lắng cho tiểu nha đầu này.
– Chưởng môn đã trở về!
– Nhanh, các đệ tử tập hợp, chưởng môn đã về!
Trong đám người, các trưởng lão Hồ Nam Sinh, Thường Lỗi, Trần Tân Kiệt, Chu Ngọc Hậu cùng với các hộ pháp Trương Khiếu, Lưu Á Lôi, Dương Lệ, vừa thấy chưởng môn trở về liền hô hào đệ tử tập hợp.
– Để ca ca xem nào, có xinh hơn không?
Một lát sau, Lục Tâm Đồng mới rời khỏi lòng Lục Thiếu Du, mắt đỏ hoe, nước mắt vui mừng chảy ra.Lục Thiếu Du mỉm cười lau nước mắt cho tiểu nha đầu.Tiểu nha đầu này càng lớn càng xinh xắn, da trắng nõn, khuôn mặt khả ái, sau này chắc chắn là một mỹ nhân.
– Ca ca, lần này huynh về có đi nữa không?
Lục Tâm Đồng mở to mắt hỏi.
– Trong thời gian ngắn ta sẽ không đi.
Lục Thiếu Du nói, lúc này hắn mới chú ý tới khí tức trên người Lục Tâm Đồng, sắc mặt lập tức đại biến, kinh hãi hỏi:
– Tâm Đồng, muội đột phá Linh Tướng tam trọng rồi?
– Tâm Đồng vừa mới đột phá Linh Tướng tam trọng mấy hôm trước.
Thanh âm của Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh vang lên trong tai Lục Thiếu Du, thân ảnh nàng cũng đã tới bên cạnh Lục Thiếu Du.
– Mười ba tuổi, Linh Tướng tam trọng!
Lục Thiếu Du vô cùng chấn động.Triệu Kình Hải chỉ là Linh Tướng tam trọng mà đã là đệ nhất Long bảng trong Vân Dương Tông, mà so sánh tuổi tác, Triệu Kình Hải hơn Tâm Đồng mười tuổi, thời gian tu luyện khác xa nhau, Tâm Đồng mới tu luyện ba năm, còn Triệu Kình Hải chắc chắn đã tu luyện từ nhỏ.So sánh như vậy đủ để thấy tốc độ tăng trưởng tu vi của Lục Tâm Đồng kinh khủng đến mức nào.Hơn nữa, Lục Tâm Đồng lúc này mới chỉ có mười ba tuổi, phóng mắt ra khắp đại lục, chỉ sợ cũng khiến mọi người kinh hãi.
– Oánh tỷ.
Lục Thiếu Du nghiêng người mỉm cười nhìn nữ tử mặc y phục màu trắng trước mặt, quốc sắc thiên hương, thành thục quyến rũ, tóc đen búi cao, đôi mắt xinh đẹp dịu dàng như tiên nữ, giống như một vị tiên tử không nhiễm khói lửa nhân gian.
– Oánh tỷ, ta đã về.
– Về là tốt rồi.Ngươi phủi tay làm chưởng quầy cũng khá lâu rồi, nếu không về thì ta định trói ngươi lôi về đấy.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nhẹ nhàng nói.
Vút vút.
Thiên Sí Tuyết Sư bay tới, hai đạo thân ảnh từ trên trời nhảy xuống, là Nam thúc và Lục Tiểu Bạch, sau đó một đám yêu thú từ trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư nhảy xuống.
– Tham kiến chưởng môn!
Thanh âm vang lên, khí thế không nhỏ.
Lúc này, ngoài Phi Linh môn đã có gần một ngàn năm trăm đệ tử, đứng đầu là các trưởng lão Trịnh Anh, Chu Ngọc Hậu, Hồ Nam Sinh, Thường Lỗi, Đinh Thành Kiệt.Sau đó là các hộ pháp Trương Khiếu, Lâm Phong, Hậu Bách Long, Tôn Hiểu Minh, Lưu Á Lôi, Dương Lệ, cuối cùng là các đệ tử Phi Linh môn.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu, ánh mắt đảo qua mọi người, đã có thêm không ít gương mặt xa lạ, nhưng phần lớn hắn đều có ấn tượng.
– Tất cả đứng lên đi.
Lục Thiếu Du nói, thanh âm mang theo một tia chân khí đủ để tất cả mọi người đều nghe thấy rõ.
– Tạ ơn chưởng môn.
Mọi người đồng thanh nói, không ít đệ tử mới gia nhập đều đang lén quan sát Lục Thiếu Du, thấy chưởng môn còn trẻ tuổi như vậy cũng có chút hiếu kỳ và kinh ngạc.
– Chưởng môn!
Lục Tiểu Bạch nhìn thấy cảnh này vô cùng kinh ngạc, há hốc mồm.
