Đang phát: Chương 647
Trên xe là đại tế tự Yêu tộc, Vũ tiên sinh.Không gian trước mặt hắn đột nhiên xoay chuyển, luồng sóng xung kích lao tới bị xoắn lại trên không trung, bán kính thu hẹp dần rồi biến mất.Không gian vặn vẹo cũng biến mất theo, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Cái gì? Dùng tinh thần lực xoay chuyển không gian?”
Tuyên Bỉnh trên Kim Dương Chiến hạm kinh hãi, mắt suýt rớt ra ngoài.Hắn là Vũ Tôn tam tinh, kiến thức rộng rãi, nhưng loại sức mạnh tinh thần trực tiếp xoay chuyển không gian thế này chỉ có thuật luyện sư cường đại mới làm được.
Lòng hắn chùng xuống, linh cảm mách bảo có chuyện chẳng lành, hình như lại đụng phải kẻ khó chơi.Chín chiếc Thanh Lang chiến xa không tiến lên mà quay đầu, hướng Kim Dương Chiến hạm bay tới.
Nếu đúng là đại thuật luyện sư thì sao lại dùng Thanh Lang chiến xa cũ nát này? Chẳng lẽ lại gặp phải đám người thích giả heo ăn thịt hổ?
Ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén kéo hắn khỏi mớ suy đoán lung tung.
“Các ngươi là ai?”
Tuyên Bỉnh cảnh giác cao độ, không dám khinh thường kẻ trước mắt chỉ có tu vi Vũ Hoàng.Chỉ riêng ánh mắt thấu tâm can kia thôi cũng đủ khiến hắn kinh sợ.
Trên một chiếc Thanh Lang chiến xa khác, một thiếu niên da trắng xám gần như trong suốt, mạch máu xanh hiện rõ, khuôn mặt yêu dị cười nói:
“Đến cả chúng ta là ai cũng không biết mà dám ra tay.Vũ, nhân loại bây giờ đều chán ngắt như vậy sao?”
Vũ tiên sinh có vẻ rất kính trọng thiếu niên này, xoay người thi lễ, cung kính:
“Thương đại nhân, chỉ là hiểu lầm thôi.Đám ngu ngốc này không biết từ đâu chui ra, chắc là đám điên.”
Tuyên Bỉnh nghe vậy giận tím mặt, hắn đường đường là Vũ Tôn lại bị gọi là đồ điên? Đáng giận hơn là đám người này chẳng ai có tu vi Vũ Tôn mà dám khinh thường, chẳng coi hắn ra gì.
“Lời các vị khó nghe quá nhỉ! Ta là Tuyên Bỉnh của Phi Sương tông, các ngươi là ai?”
Vũ nhíu mày:
“Phi Sương tông? Các ngươi đến Yêu Nguyên làm gì?”
Tuyên Bỉnh cười lạnh:
“Sao, sợ rồi à?”
Trong lòng hắn có chút đắc ý, xem ra đối phương biết tông môn của hắn mạnh nên không dám làm càn.
Thiếu niên tên Thương cười khẽ:
“Vũ, lãng phí thời gian làm gì? Giữ lại tên Vũ Tôn tam tinh kia vừa đi vừa thẩm vấn, còn lại giết hết.”
“Tuân lệnh!”
Vũ cung kính đáp, ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập sát khí.
“Đại tế tự, người hơi đông, ta cũng góp chút sức cho vui.”
Một nam tử yêu dị nhảy lên từ một chiếc Thanh Lang chiến xa, cười rơi xuống Kim Dương Chiến hạm.Nụ cười kia lạnh lẽo đến cực điểm, khiến đám Vũ Hoàng trên chiến hạm lạnh sống lưng.
Tuyên Bỉnh cũng cảm nhận được nguy cơ lớn.Tuy đám người yêu dị này tu vi không cao nhưng lại khiến hắn cảm thấy vô cùng nguy hiểm.Hơn nữa những kẻ còn lại đều lạnh lùng đứng nhìn, thái độ hờ hững như đang xem kịch, tuyệt đối không phải giả vờ mà là sự cao ngạo, xem thường.
“Dám khinh thường chúng ta!”
Tuyên Bỉnh cảm thấy nhục nhã, giận dữ quát:
“Tứ phương bạo! Chết hết cho ta!”
Lực lượng lĩnh vực của Vũ Tôn tam tinh tỏa ra.Dưới Vũ Tôn đều là sâu kiến! Hắn lộ vẻ tàn nhẫn, nếu không có bất ngờ thì một mình hắn có thể trấn áp tất cả!
Nhưng tiếc là hôm nay quá nhiều bất ngờ.
Không gian quanh Vũ tiên sinh xoay chuyển, cô lập lĩnh vực của Tuyên Bỉnh, không để nó ảnh hưởng đến mình.Kiếm quang trên Vĩ Quang kiếm trong tay hắn tăng mạnh, tỏa ra cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Tên Yêu tộc hóa dơi kia bị lĩnh vực bao vây thì thân thể cứng đờ, không thể nhúc nhích.Hắn tức giận mắng:
“Cái thứ gì, chỉ là lực lượng lĩnh vực mà cũng nhốt được ta!”
Trên người hắn dần tỏa ra tử hắc khí, không ngừng vờn quanh, tụ lại càng nhiều, dường như muốn phá tan uy thế này.
Vũ cau mày:
“Dực đại nhân, thân thể ngài còn yếu, đừng lộn xộn, để ta.”
Hắn ngưng kiếm thế, lực lượng không gian từ từ hội tụ trên thân kiếm, ánh sáng óng ánh dị thường.Đột nhiên hắn chém xuống một kiếm, một vùng không gian vỡ ra như bong bóng, phá tan lĩnh vực.Đồng thời lực lượng không gian bành trướng, ép về phía Tuyên Bỉnh, chỗ nó đi qua hóa thành mảnh vỡ.
Nửa bên Kim Dương Chiến hạm bị lực lượng không gian xuyên qua, trong nháy mắt hóa thành bột phấn vàng, bay đầy trời.
Tuyên Bỉnh kinh hãi, hít một hơi lạnh, lùi lại phía sau.
Chiêu kiếm này vượt quá nhận thức của hắn.Vũ Tôn lĩnh ngộ quy tắc thiên địa, ngưng tụ lực lượng lĩnh vực, chính là một loại cảm ngộ về thiên địa.Vì vậy dưới Bát Hoang cảnh, không ai địch nổi.Nhưng Vũ tiên sinh lại chém nát lĩnh vực của hắn, chuyện này…làm sao có thể!
