Đang phát: Chương 647
Vương lão thong thả cất tiếng:
“Thế nào? Cảm thấy không có gì để dạy hắn sao? Nền tảng của tiểu tử này vững chắc chẳng kém gì chúng ta.Ngoại trừ mấy pháp trận hạch tâm cao cấp cùng kinh nghiệm lão luyện ra, e rằng chúng ta chỉ hơn hắn về tu vi.Ta thấy hắn có lẽ đã đạt tới trình độ của Hồn Đạo Sư cấp bảy rồi.Tu vi có thể chưa đủ, nhưng về năng lực thì không còn gì để bàn cãi.”
Diệp Vũ Lâm khẽ gật đầu:
“Đúng vậy! Nếu hắn thật sự trẻ tuổi như vẻ ngoài, thì đám lão già chúng ta thật sự phải xấu hổ.Dù hắn có chút khiếm khuyết, nhưng ta rất coi trọng hắn.Biết đâu, tương lai hắn có thể làm nên kỳ tích trong giới Hồn Đạo Sư.”
Vương lão thở dài:
“Ngươi cũng không cần đánh giá hắn cao quá.Thế gian này chưa bao giờ thiếu thiên tài, nhưng thiên tài có thể trở thành nhân tài kiệt xuất, thậm chí là một đời kiêu hùng thì lại càng hiếm.Còn phải xem con đường tương lai của hắn thế nào.Ta thật muốn xem hắn sẽ làm ra cái gì với mười tám pháp trận hạch tâm để tạo ra Hồn Đạo Khí hình người.Ngươi có nhận thấy, hắn đã tạo ra chín pháp trận hạch tâm, nhưng không cái nào dùng cho vũ khí.Hơn nữa, theo quy tắc thi đấu, mỗi người chỉ được chế tạo một kiện Hồn Đạo Khí, nếu hắn dùng vũ khí bên ngoài thì lại vi phạm quy tắc.”
“Ừm.Cứ chờ xem sao, hắn có thiên phú như vậy, hẳn không phải là kẻ hấp tấp.Chỉ dựa vào mỗi bước hắn thực hiện, chúng ta cũng không thể đoán được hắn muốn làm gì.”
Cái thứ mười, thứ mười một, thứ mười hai…
Từng pháp trận hạch tâm không ngừng thành hình trong tay Hoắc Vũ Hạo.
Thời gian trôi qua đã hai canh giờ rưỡi.Lúc này, đã có người hoàn thành xong Hồn Đạo Khí của mình.
Người đầu tiên hoàn thành là Hoàng Chinh, người cùng Hoắc Vũ Hạo, Hòa Thái Đầu đại diện cho Tịch Thủy Minh tham gia cuộc thi.
Hồn Đạo Khí của Hoàng Chinh cũng rất đặc sắc, đó là một cánh tay máy dài khoảng một mét hai, phía trước là ba móng vuốt cực kỳ sắc bén, có lẽ được đeo lên cánh tay để sử dụng.Còn tác dụng của Hồn Đạo Khí này là gì, thì phải đợi đến trận đấu mới biết được.Hồn Đạo Khí được dùng trong cuộc thi này chắc chắn không phải là loại tầm thường.Tuy nhiên, nhìn từ bề ngoài thì không thể đoán ra được gì.
Sau khi hoàn thành Hồn Đạo Khí, Hoàng Chinh không rời vị trí, mà khoanh chân ngồi xuống, dường như đã tiến vào trạng thái minh tưởng, cả người lộ vẻ trầm ổn, không hề vội vã.
Tam Trưởng Lão trong khu nghỉ ngơi dưới đài hài lòng gật đầu, so với Hoắc Vũ Hạo lúc nào cũng khiến người ta lo lắng, chỉ có đệ tử của ông mới thể hiện được năng lực của một Hồn Đạo Sư xuất sắc thực thụ.Ông cũng cảm thấy hứng thú với Hoắc Vũ Hạo, nhưng vẫn tin tưởng vào đồ đệ của mình.
Hòa Thái Đầu là người thứ hai hoàn thành Hồn Đạo Khí.Thứ hắn chế tạo ra trông vô cùng mạnh mẽ, đó là một khẩu cự pháo.Nhìn từ bên ngoài, nó chẳng giống thứ mà người bình thường có thể sử dụng…Hoắc Vũ Hạo dùng nhiều kim loại hiếm, nhưng về thể tích tổng thể, có lẽ không lớn bằng của Hòa Thái Đầu.
Cự pháo của Hòa Thái Đầu có thân pháo dài đến ba mét rưỡi.Đáng sợ nhất là đường kính, lại to đến hai thước! Nếu dựng đứng lên, nó chẳng khác gì một cột nhà thô kệch.Dùng làm cột nhà chính cũng không thành vấn đề.
Tuy được sử dụng nhiều loại kim loại hiếm, nhưng số lượng mỗi loại lại không nhiều.Bởi vậy, cự pháo của Hòa Thái Đầu trông lòe loẹt với đủ màu sắc kim loại khác nhau.
Lãng phí! Nếu để bảy vị trọng tài đánh giá khẩu cự pháo này, thì hai chữ “lãng phí” là phù hợp nhất.Không nói đến việc hắn có thể trực tiếp sử dụng khẩu cự pháo này hay không, dù có thể thì cũng là lãng phí!
Khẩu cự pháo này đúng là một kiện Hồn Đạo Khí cấp bảy.Hơn nữa, có thể thấy nó là Tốc Xạ Pháo cấp bảy, vô cùng thực dụng trong các loại Hồn Đạo Khí cấp bảy.Vì nó có thể bắn ra Hồn Lực Pháo, vừa có thể bắn ra Định Trang Hồn Đạo Pháo.Hơn nữa còn có thể dùng đạn pháo từ cấp bốn đến cấp bảy.
Nhưng mà, Tốc Xạ Pháo phải đặt trên bệ đỡ của xe kéo để Hồn Đạo Sư khai hỏa! Chứ không phải cái dạng này, không có bệ đỡ, chỉ có một họng pháo, lẽ nào pháp trận hạch tâm được đặt bên trong pháo?
Chẳng lẽ hắn muốn vác Tốc Xạ Pháo trên vai sao? Dù hắn có thể bắn, nhưng không linh hoạt thì có ích gì? Tốc Xạ Pháo không thể tự động ngắm bắn mục tiêu, mà chỉ có thể dựa vào mắt để phán đoán.
Trong nửa canh giờ cuối cùng, tốc độ của những người khác tăng lên rõ rệt.Đa số đều đang trong giai đoạn lắp ráp cuối cùng, có lẽ sẽ hoàn thành trước giờ kết thúc.Chỉ có Hoắc Vũ Hạo là không chắc chắn.Hắn còn thiếu ba pháp trận hạch tâm, mà ba cái cuối cùng đặc biệt phức tạp, cần nhiều thời gian hơn mới có thể hoàn thành một cái.
Cuối cùng những người khác cũng lắp ráp xong Hồn Đạo Khí của mình.Đến khi người thứ tám hoàn thành thì quả nhiên chỉ còn lại một khắc cuối cùng.Lúc này, Hoắc Vũ Hạo vẫn đang chế tạo pháp trận hạch tâm cuối cùng.
Pháp trận hạch tâm này có kích thước rất lớn, to bằng đầu người, hơn nữa hắn còn sử dụng nhiều loại kim loại hiếm.
“Pháp trận hạch tâm loại lắp ráp?”
Diệp Vũ Lâm quả không hổ là Trọng Tài Trưởng, ông là người đầu tiên nhận ra.
Pháp trận hạch tâm loại lắp ráp có nghĩa là đem vài pháp trận hạch tâm lắp ráp lại với nhau, tạo thành một pháp trận hạch tâm có công năng hoàn toàn mới.
Đây không chỉ đơn giản là kết nối các pháp trận hạch tâm lại, mà còn phải khiến chúng bổ trợ, hỗ trợ lẫn nhau.Đây là kỹ xảo của Hồn Đạo Sư cao cấp.
Thảo nào hắn chế tạo pháp trận hạch tâm cuối cùng chậm như vậy.Hắn hẳn phải lắp ráp ít nhất ba pháp trận hạch tâm mới xong, không biết có đủ thời gian không?
Ông ngẩng đầu nhìn thời gian, chỉ còn lại chút ít.Trong lúc chế tạo Hồn Đạo Khí thì nửa canh giờ chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Vương lão nhỏ giọng nói:
“Có nên kéo dài thời gian thêm một chút không?”
Diệp Vũ Lâm lắc đầu:
“Việc hắn có được quán quân có thật sự quan trọng không? Dù đồng hồ cát có chảy hết, cũng đủ để hắn hoàn thành bước cuối cùng.Chỉ cần hắn đứng nhất trong lòng chúng ta là đủ rồi.Ngươi đi nhắc nhở đám tiểu tử kia, không ai được phép lên tiếng làm phiền hắn, nếu không sẽ xử lý theo quy định.”
Vương lão nhếch miệng:
“Ngươi thật là thiên vị!”
Diệp Vũ Lâm hừ lạnh:
“Lão phu luôn cho rằng bao che khuyết điểm là đức tính tốt.”
Vương Lão cười ha ha:
“Hay cho một đức tính tốt, được, ta đi.”
Ngay sau đó, tám thí sinh còn lại nhanh chóng nhận được thông báo, bảo họ đứng tại chỗ chờ đợi, dù đến giờ cũng không được làm phiền Hoắc Vũ Hạo.
Trên trán Hoắc Vũ Hạo đã lấm tấm mồ hôi.Hắn biết thời gian đang rất gấp, nhưng khi toàn tâm toàn ý chế tác, tinh khí thần của hắn đã dâng lên tới đỉnh điểm.Hắn thậm chí cảm giác được, dưới trạng thái này, mình đã tập hợp đủ một lượng tinh thần lực khổng lồ đến nỗi nó đang vô tri vô giác ảnh hưởng đến Tinh Thần Hải của mình, để Tinh Thần Hải từng bước thăng hoa.
Lúc này, Băng Đế, Thiên Mộng Băng Tằm, Tuyết Đế ẩn nấp trong đầu hắn đều cực kỳ yên tĩnh.Sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ làm phiền hắn.
Việc Hoắc Vũ Hạo có thể tiến vào trạng thái này cũng có thể nói là do may mắn.Hôm nay, hắn thành công tách rời tinh thần của mình, đồng thời để tinh thần thể bên ngoài trong thời gian dài.Quá trình này đối với Hồn Đạo Sư thông thường mà nói là tuyệt đối không dám làm.Hồn Đạo Sư thông thường làm sao có trăm vạn năm Hồn Thú như Thiên Mộng Băng Tằm ở trong Tinh Thần Hải bảo vệ linh hồn.Chỉ cần sơ suất một chút sẽ khiến linh hồn bị nghiền nát!
Hoắc Vũ Hạo đã thử nghiệm thành công, hơn nữa, tinh thần thể như ngọn đèn cạn dầu của hắn rốt cục kịp thời trở về.Linh hồn một lần nữa hợp nhất, tinh thần lực một lần nữa dung hợp, khiến Hoắc Vũ Hạo hiểu thêm một bước về cảnh giới tinh thần hữu hình vô chất của mình.Và lúc này, hắn lại nhanh chóng tiến vào cảnh giới thân tâm hợp nhất.Thúc đẩy tinh thần lực vận chuyển với tốc độ cao, đem những lĩnh ngộ trước đó dung hợp hoàn toàn, mới có được quá trình thăng hoa này.
Tinh thần lực của Hoắc Vũ Hạo được tăng lên rất nhiều cũng nhờ có gốc tiên thảo Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ trước đó.Hắn đã hấp thu tiên thảo, nhưng vẫn luôn không thể hoàn toàn khống chế lượng tinh thần lực được tăng lên từ nó.Dù sao, thân thể của hắn vẫn còn yếu ớt so với tinh thần lực.Nếu không có Vận Mệnh Nhãn, hắn thậm chí không thể chứa đựng năng lượng tinh thần khổng lồ như vậy.
Mà giờ phút này, nhờ có tinh thần lực được thăng hoa, khiến thân thể và tinh thần của hắn càng kết hợp chặt chẽ hơn, việc này tương đương với việc tăng cường khả năng gánh chịu của Tinh Thần Hải trong đại não, hơn nữa càng tăng thêm độ phù hợp giữa hắn và tinh thần lực.Độ phù hợp càng cao thì thời gian sử dụng tinh thần lực của bản thân sẽ càng tăng.Dù năng lực của thân thể không tăng, nhưng hắn có thể thi triển nhiều tinh thần lực hơn.
Vốn Hoắc Vũ Hạo chỉ cần hoàn thành pháp trận hạch tâm cuối cùng là được, nhưng vì đắm chìm trong cảnh giới này mà hắn quyết định tăng độ khó cho mình.Càng áp bức bản thân để thăng hoa lên một tầng cao hơn.Việc này có thể khiến hắn thất bại trong cuộc thi chế tạo Hồn Đạo Khí, nhưng so với cuộc thi này thì việc nắm bắt cơ hội thăng hoa tinh thần lực quan trọng hơn nhiều.
Đương nhiên, Hoắc Vũ Hạo sẽ không thừa nhận, tinh thần lực của hắn thông suốt có liên quan trực tiếp đến việc hắn làm đạo tặc, trộm lấy vô số tài liệu trân quý.
Lúc này, ở bên ngoài thành Tây, cách sân thi đấu không xa.Nhóm người của Đường Môn và học viện Sử Lai Khắc đã hội ngộ.
Nhóm Trương Nhạc Huyên và Từ Tam Thạch gần như đồng thời đến khách sạn.Thấy Hoắc Vũ Hạo quả nhiên đã có an bài, Trương Nhạc Huyên lúc này mới hài lòng, nhưng vẫn cùng với những người bên Đường Môn che chở cho Bối Bối nhanh chóng rời khỏi thành.
