Đang phát: Chương 646
– Hiện tại, quân đội Liên Bang đã tiến đến tinh hệ X3.Theo kế hoạch phòng thủ của Đế Quốc, đây là giới hạn cuối cùng cho việc rút lui chiến lược của họ.Quân đội Liên Bang muốn tiến lên dễ dàng như trước sẽ vấp phải sự kháng cự quyết liệt.Theo tình báo mới nhất, vị công chúa đã gây khó dễ cho anh suốt một năm qua đã dẫn 470 robot Lang Nha thế hệ mới ra tiền tuyến, canh giữ ba lối đi không gian nhỏ, sẵn sàng phản công bất cứ lúc nào.
– Tinh hệ X3 có nhiều khoáng sản.Đối với Liên Bang, chiếm được khu vực này là bước đầu tiên trong mục tiêu chiến lược.Quân đội Liên Bang cần thời gian nghỉ ngơi và hồi phục.Hơn nữa, việc tiếp viện kéo dài sẽ gây khó khăn cho hậu cần.
– Mục đích của chiến tranh là lợi ích.Hãy xem chiến tranh như một cuộc đầu tư kinh doanh.Nếu thua lỗ quá nhiều, nó sẽ không kéo dài lâu.
Trâu Úc tiếp tục nghịch hộp thuốc lá Ba số 7, tùy ý đưa ra phán đoán của mình, ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Hứa Nhạc và nói:
– Bộ Quốc Phòng đã quyết định sau khi kết thúc chiến dịch tấn công tinh hệ X3 sẽ có một cuộc tấn công thử nghiệm vào khu vực tinh hệ L9 để thăm dò.Dựa vào kết quả của cuộc tấn công thử nghiệm này sẽ quyết định các kế hoạch tiếp theo.Tuy nhiên, theo những kế hoạch tác chiến tôi từng thấy, về cơ bản sẽ chọn dừng lại, không tiến lên nữa.
– Chiến tranh phải có mục đích riêng.Nhưng hiện tại tình hình đang rất tốt.Nếu không tận dụng cơ hội này để mở rộng chiến quả trên quy mô lớn, mà lại để cho Đế Quốc có thời gian khôi phục, thì sau này sẽ phải trả giá đắt hơn!
Hứa Nhạc cau mày, có chút khó chịu nói:
– Hôm qua trong Dinh Tổng Thống, Tổng Thống không đưa ra ý kiến về vấn đề này.Quân đội đình chỉ tấn công chưa chắc đã được ông ấy phê duyệt.
– Tôi đã nói với anh rồi, hiện tại tôi đang làm việc tại trung tâm nghiên cứu chiến lược của Bộ Quốc Phòng, nên tôi có cơ hội tiếp xúc với những hồ sơ mật này của Quân đội.Anh cũng có đủ quyền hạn can thiệp vào chuyện này, nên tôi mới nhắc nhở anh.Còn về thái độ của vị Tổng Thống mà các anh vẫn thường tự hào kia, dù ông ta có muốn đình chỉ bước tiến của Quân đội Liên Bang hay không, thì hoàn cảnh chính trị hiện tại cũng không cho phép ông ta mở rộng phạm vi chiến tranh vô hạn nữa.
– Hoàn cảnh chính trị gì chứ? Hiện tại cục diện đang rất tốt, không thể thu nhỏ lại được.
Hứa Nhạc trầm giọng trả lời.
– Anh vẫn chưa hiểu sao? Vấn đề quặng mỏ tinh khoáng chính là mấu chốt của tất cả.Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ sở dĩ có thể nhận được sự ủng hộ của Quân đội và dân chúng Liên Bang, bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của giới thượng tầng, mạnh mẽ ra lệnh cho Quân đội tấn công vào lãnh thổ Đế Quốc, một phần là vì sự xuất hiện của anh đại diện cho thái độ của vị lão nhân ở Phí Thành, mặt khác là vì phu nhân, với tư cách là đồng minh hợp tác thân thiết của Tổng Thống, đã thành công ảnh hưởng đến thái độ của Nghị Viện và vô số người khác.
Trâu Úc nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, giọng nói hơi lớn hơn, có chút tức giận nói:
– Hiện tại Quân đội Liên Bang sắp tiến đến tinh hệ X3 rồi.Tài nguyên trên các hành tinh quặng ở đó đủ để bù đắp sự thiếu hụt quặng mỏ tinh khoáng trong Liên Bang, nền kinh tế Liên Bang đã nhờ đó mà tăng trưởng mạnh mẽ.Những lợi ích mà Mạc Sầu mong muốn cũng đã được đáp ứng đầy đủ, phu nhân tự nhiên sẽ không dốc sức thúc đẩy cuộc chiến tranh này tiếp tục nữa.Tổng Thống cũng là một chính trị gia, không phải đám quân nhân hiếu chiến như anh.
Nghe những lời phân tích đơn giản nhưng không thể phản bác của Trâu Úc, Hứa Nhạc bình tĩnh lại, có chút bực bội đáp:
– Tôi không phải là người hiếu chiến, cũng không trẻ con.Ngược lại, những quyết định của các ông lớn mới giống trẻ con, mới buồn cười như một trò chơi.Đánh giặc liên quan đến sinh tử của biết bao nhiêu người, sao có thể nói dừng là dừng ngay được chứ?
– Chiến tranh mãi mãi chỉ là sản phẩm phụ của chính trị.Mà chính trị lại là những thứ hợp chất giản đơn của kinh tế kết hợp lại, biến thành một thứ hợp chất vô cùng phức tạp.Lợi ích của toàn bộ Liên Bang, ở một mức độ nào đó, quan trọng hơn sinh mệnh của những binh lính ngoài tiền tuyến…Anh không cần phải nhìn tôi bằng ánh mắt hung ác như vậy.Từ nhỏ tôi đã lớn lên trong khu quân đội, còn căm ghét tình huống này hơn anh nhiều.Nhưng ai có thể thay đổi được điều này?
Trâu Úc nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, không cho phép anh thể hiện sự mất mát, khó chịu, căm phẫn trong lòng.
Sau một thời gian dài im lặng, Hứa Nhạc cầm ly rượu trước mặt, uống một ngụm lớn, giọng khàn khàn nói:
– Hơn một năm trước, tôi đã ăn cơm với Tổng Thống trong Dinh Tổng Thống, trước đó, tôi cũng đã ăn cơm với lão đầu hổ ở Tây Lâm.Tôi rất ngưỡng mộ sự phán đoán tình hình hiện tại của họ.Trong một năm qua, tôi ở Đế Quốc, cảm nhận rõ ràng sự thù hận của tầng lớp quý tộc, bình dân, thậm chí là nô lệ đối với người Liên Bang.Tôi không phải là người hiếu chiến, cũng không hy vọng Liên Bang chiếm hoàn toàn lãnh thổ Đế Quốc.Chỉ là nếu muốn cuộc chiến này không kéo dài mấy vạn năm, thì cuối cùng phải có một bên đánh cho bên kia đau đến mức chỉ có thể đầu hàng, không dám phản kháng nữa.Nếu cứ lên xuống, đánh đánh ngừng ngừng như hiện tại, khi các ông lớn cần thì đánh suốt hai năm, đến khi không cần nữa thì dừng lại, những quân nhân ở tiền tuyến sẽ phải trả giá bằng những sự hy sinh không cần thiết, như vậy có công bằng không?
Anh tạm dừng, chậm rãi đặt ly rượu xuống, cố gắng không gây ra tiếng động.Sau đó, anh thất thần nhìn những giọt rượu đỏ đang dao động trong ly, như đang nhìn những dòng máu tươi từ thi thể những chiến sĩ Liên Bang tràn ra, biến thành một dòng sông đầy máu.Anh hạ giọng nói:
– Bây giờ tôi có chút hiểu, vì sao phe cấp tiến trong Quân đội lại có thể lặng lẽ nhận được sự ủng hộ của nhiều người trong Liên Bang như vậy!
– Thôi, chuyện ngoài tiền tuyến tạm thời không nhắc đến nữa!
Trâu Úc im lặng một lát rồi nâng ly rượu đỏ lên, vẫy tay trong không trung và nói:
– Trong Liên Bang vẫn còn nhiều vấn đề cần giải quyết, và bản thân anh cũng có nhiều vấn đề, nhiều người cần phải giải quyết nữa đó.
– Tôi có vấn đề gì nữa chứ?
Hứa Nhạc nghi hoặc hỏi.
– Thì đám phụ nữ của anh đó!
Trâu Úc chế giễu:
– Giản Thủy Nhi hiện đang ở Hạm đội Liên Bang, Thương Thu thì ở Công ty Cơ khí Quả Xác.À, còn có tiểu thư của Nam Tương Gia nữa, cô ta còn liên lạc với anh không? Còn nữ sĩ cách mạng trong Nghị Viện kia nữa, tôi không muốn nhắc tới cô ta.
– Đây là vấn đề cá nhân của tôi mà.
Hứa Nhạc gãi đầu, bất lực nói.
– Anh đừng quên, anh là cha của con trai tôi.Cả Đặc khu Thủ Đô này đều biết rõ mối quan hệ giữa anh và gia đình tôi.Là vị hôn thê của anh, chẳng lẽ tôi không có quyền quản đến chuyện anh có bao nhiêu phụ nữ ở bên ngoài sao?
Trâu Úc nhìn Hứa Nhạc, trên khuôn mặt xinh đẹp chợt nở một nụ cười mê người.Vốn chỉ là một câu nói đùa cợt, nhưng vì ánh mắt rạng rỡ của cô, mà có thêm một chút hương vị quỷ dị.
– Ít nhất, cô có thể không cần giống như tên công tử Thi Thanh Hải kia, ác độc trêu chọc Trương Tiểu Manh hay không?
Hứa Nhạc nhún vai, xòe hai tay ra, bối rối nói:
– Đương nhiên, tôi biết nguyên nhân các người không thích cô ấy là vì quan tâm đến tôi.Tôi rất cảm kích về điều này.Nhưng cô thiếu nữ này…Dù sao cũng là mối tình đầu của tôi.Các người không thể để tôi giữ lại một chút hồi ức tốt đẹp nào đó về mối tình đầu đã biến mất từ lâu sao?
– Mối tình đầu sao?
Trâu Úc rùng mình, lạnh giọng nói:
– Mối tình đầu mà tôi luôn khắc cốt ghi tâm trong lòng ở thời thiếu nữ, lại là một trò đùa mà Thái Tử gia tiến hành tuyển phi.Chẳng lẽ anh cho rằng chuyện đó cũng là một hồi ức tốt đẹp sao?
Hứa Nhạc im lặng, bắt đầu tấn công những món ăn ngon trên bàn.
– Mà Thái Tử ca ca hiện tại dường như không còn là vị Thái Tử ca ca năm xưa nữa rồi.
Trong đôi mắt trong veo của Trâu Úc đột nhiên có một cảm giác trống rỗng mơ hồ.Tuy nói rằng hiện tại cô đã không còn mối liên hệ thân thiết với Mạc Sầu như trước kia nữa, nhưng dù sao đã uống trà chiều với phu nhân nhiều năm, với con mắt phân tích chính trị sắc bén được phu nhân đào tạo, nên cô cũng đã tự xây dựng được một vài con đường tin tức riêng, biết được những chuyện quan trọng gần đây đã xảy ra trong gia tộc ngàn đời kia.
– Số mệnh đã được an bài trên con đường lớn đầy ánh hào quang chạy thẳng về phía Thủ đô, cuối cùng đặt lên đỉnh cao của quyền lực thế tục…Anh ta đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho tất cả, và đã dùng sự tích cực nhất của mình để nghênh đón tất cả…Không ngờ cuối cùng lại thật sự trở mặt với phu nhân…
Trâu Úc khẽ mỉm cười, không biết trong nụ cười nhạt nhẽo kia ẩn chứa bao nhiêu cảm xúc khác nhau:
– Anh có lẽ vẫn chưa biết đâu.Trong một năm qua, anh ta vẫn ở Đại khu Tây Lâm, thay Chung Gia tiến hành vụ kiện tụng kia, đối mặt với sự thèm muốn của Chính phủ Liên Bang và các thế lực, các gia tộc kia, anh ta đã buộc toàn bộ Thai Gia chung một thuyền với cô bé con ở nhà cổ Tây Lâm kia.Đây thật sự là một lựa chọn mạo hiểm và điên cuồng.Phu nhân có thể nhẫn nhịn anh ta một năm, nhưng chung quy cũng không thể nhẫn nhịn mãi được.
– Nói đi cũng phải nói lại, hành động này quả thật không giống với tác phong thường ngày của anh ta.
Cô nhíu mày, hơi nghi hoặc nhìn Hứa Nhạc đang ngồi đối diện, nói:
– Tôi cuối cùng cũng cho rằng hành động lần này của anh ta có liên quan đến anh.Tất cả chúng ta đều biết rằng, anh và Tiểu Công chúa của Chung Gia có tình cảm rất tốt.
– Về chuyện này, tôi sẽ cảm ơn Thai Chi Nguyên cả đời.
Hứa Nhạc cũng dùng giọng điệu nghiêm túc nói.Hắn đã biết được những chuyện xảy ra ở Tây Lâm trong một năm qua.Điều này khiến hắn phẫn nộ và im lặng hơn rất nhiều, cũng biết rõ những gì Thai Chi Nguyên đã làm có ý nghĩa quan trọng như thế nào.
– Hiện tại Chung Gia đang gặp phải cục diện nguy hiểm.Những khó khăn từ trong lẫn ngoài cùng lúc ập đến.Điều quan trọng nhất là quyền kiểm soát Quân khu Tây Lâm đang dần bị Liên Bang lấy lại.Nhà cổ Tây Lâm và Chung Tử Kỳ đang tranh chấp gay gắt, chỉ có thể trơ mắt nhìn những chuyện này xảy ra mà không thể làm gì.
Trâu Úc có chút lo lắng nhìn Hứa Nhạc, chậm rãi nói:
– Sự trở về của anh từ Đế Quốc đã làm kinh động đến Máy tính Trung ương Liên Bang.Mấy chữ “sự kiện danh sách cấp độ I” có thể khiến cho vô số những người muốn gây bất lợi cho anh phải kinh sợ không dám gây chuyện.Nhưng anh cũng cần phải nhớ kỹ rằng, anh không phải là Đấng Sáng Thế, mỗi lần chiến đấu là mỗi lần chiến thắng.Anh cũng chỉ là một người bình thường có khả năng đánh nhau tương đối khá, lại có bối cảnh hậu trường mạnh mẽ mà thôi.
– Vì sao lại nói với tôi những chuyện này?
Hứa Nhạc hạ giọng hỏi ngược lại Trâu Úc.
– Từ sau khi lão đầu hổ chết đi, Chung Gia liền biến thành một miếng thịt béo khổng lồ, ai cũng muốn cắn một miếng.Trên thực tế, Chính phủ Liên Bang và các gia tộc đang muốn làm như vậy.Bất kỳ ai muốn thay cho nhà cổ Chung Gia xuất đầu lộ diện, liền tương đương với việc đối đầu với toàn bộ Chính phủ Liên Bang và Thất Đại Gia Tộc, cùng với vô số những nhân vật lớn trong Liên Bang.Không nghi ngờ gì, đây là một hành động ngu xuẩn, tự sát.Vì vậy, ngay cả những nhân vật mạnh mẽ như Thái Tử ca ca và Điền Đại Bổng, cũng chỉ có thể dựa vào những con đường mà Chính phủ Liên Bang đã hoạch định sẵn, mơ hồ làm một vài công tác gì đó để cố gắng cầm cự mà thôi.
– Nhưng anh thì hoàn toàn khác với họ.
Trâu Úc im lặng một lát rồi tiếp tục nhẹ nhàng nói:
– Anh sẽ không nhẫn nhịn, cũng sẽ không chấp nhận chờ đợi.Vì vậy, tôi cần phải nhắc nhở anh về mức độ khó khăn của những chuyện này mà thôi.
– Có thể sống sót trở lại Liên Bang như thế này, vốn dĩ là một chuyện rất vui vẻ…
Hứa Nhạc sau một lúc suy nghĩ, mới thấp giọng nói:
– Nhưng kỳ lạ là, sau khi trở về, nghe những chuyện phức tạp như thế này, không có chuyện gì khiến tôi vui vẻ lên cả.Ngoại trừ chuyện phức tạp ở Tây Lâm, tôi cũng đã nói trước rồi, một lát nữa còn có thể cùng cô nói một chuyện khác còn quan trọng hơn nhiều.Điều này càng làm tôi cảm thấy lạnh lẽo và ghê tởm hơn.
– Tôi đột nhiên nghĩ, cuộc sống trong nửa năm tại tòa tiểu viện trong khu dân nghèo tại Đô thành Thiên Kinh Tinh của Đế Quốc, hóa ra là vui vẻ và yên bình như thế…
Hắn đưa tay phải vào làn nước suối mát lạnh bên cạnh, tùy tiện để những chiếc lá trúc trôi qua sát bên tay mình, chậm rãi nói:
– Chung Tư Lệnh đã cố thủ ở Tây Lâm hơn mười năm trời.Hiện tại hai vợ chồng họ đã chết, Liên Bang lại không để ý đến những công lao này, ngược lại còn không từ bất cứ thủ đoạn nào để cướp đoạt những lợi ích mà họ để lại.Thậm chí ngay cả một cô bé con mồ côi tội nghiệp như thế cũng không buông tha.Chuyện này, tôi tuyệt đối rất khó có thể chấp nhận.
Nếu như khó có thể chấp nhận, vậy thì sẽ tuyệt đối không chấp nhận được, đây chính là thái độ của hắn.
