Đang phát: Chương 644
– Uống đi! Uống đi! Uống thử Lưu Hà Động Chân Tửu do ta nấu đi nào.Ha ha ha…
Tửu Hào Vương cười lớn, vô cùng nhiệt tình.
Lập tức có người hầu mang từng vò rượu đến bên từng người, rót ra từng bát.
Tửu Hào Vương uống rượu không dùng chén, chỉ dùng bát lớn.
Rượu vừa rót ra đã tỏa ánh sáng rực rỡ, muôn màu muôn vẻ, vô cùng đẹp mắt.
Mùi rượu thanh khiết, tinh tế, mềm mại, khiến ai nấy đều cảm thấy sảng khoái.
Tiểu Phi Yến nóng lòng muốn thử, vội nâng bát lên uống một ngụm, mắt sáng rực, kêu lên:
– Tuyệt! Rượu ngon! Giống như nước trái cây vậy.
Cô bé uống thêm một ngụm, liếm môi, thích thú nói:
– Nhưng mà thơm hơn nước trái cây nhiều!
Vẻ ngây thơ, hoạt bát của cô bé khiến mọi người cảm thấy vui vẻ, cùng nhau nâng bát rượu lên uống.
– Đúng là rượu ngon!
– Ngon tuyệt!
Ai nấy đều tấm tắc khen.
– Ừm! Mùi vị thật đặc biệt.
Ngay cả Vạn Độc Vương cũng khen nhẹ một tiếng, rồi dịu dàng nhắc nhở cô gái áo đen:
– Ngoan, uống ít thôi.Đây là rượu, không phải nước trái cây đâu, dễ say lắm đó.
– Vâng ạ!
Cô gái áo đen vừa khẽ nhấp một ngụm, định uống thêm thì nghe bà nói vậy liền ngoan ngoãn đặt bát rượu xuống.
Sở Vân thấy vậy thì hơi ngạc nhiên.
Trong ký ức của hắn, Vạn Độc Vương đến lúc chết vẫn cô độc, sao giờ lại có thêm một người cháu gái?
Cô cháu gái này tuy không thấy rõ mặt, nhưng tính tình hiền lành, nhu thuận, là một cô bé ngoan.Thật khó tin lại là cháu của Vạn Độc Vương, tính cách của hai người khác nhau một trời một vực.
Đang còn nghi hoặc, Tiếu Tiểu Hiền đã lăm le đưa bát rượu trước mặt cô gái, cười hì hì:
– Hắc hắc, muội muội, muội không uống thì ca ca uống giúp muội nha.
– Láo xược! Lui ra cho ta!
Sắc mặt Sở Vân trầm xuống, quát lớn.
– Dạ, chưởng môn.
Tiếu Tiểu Hiền đành thu tay lại, cười trừ rồi trở về chỗ ngồi.
Cảnh này khiến Tửu Hào Vương ngạc nhiên:
– Nếu ta không nhìn nhầm, thiếu niên kia là một trong tứ đại dâm tặc Tây Tiện, Tiếu Tiểu Hiền phải không? Sao lại gọi Sở Vân là chưởng môn?
Tiếu Tiểu Hiền nổi danh sớm hơn Sở Vân, cũng là nhân tài kiệt xuất trong lớp trẻ.Tửu Hào Vương chỉ nghĩ hắn và Sở Vân là bạn bè, cùng nhau kết bạn.Không ngờ nhìn tình cảnh này, Tiếu Tiểu Hiền lại chịu sự chỉ huy của Sở Vân.
– Chuyện này dài lắm.Tửu Hào Vương đại nhân, ngài có nhận ra tín vật chưởng môn này không?
Sở Vân nói rồi lấy tín vật chưởng môn của Thần Thâu Môn đặt lên bàn.
Tửu Hào Vương nhìn thoáng qua, nói ngay:
– Đây đúng là tín vật chưởng môn của thế lực du hiệp thượng đẳng.Năm xưa, Du Hoàng cảm thấy đại nạn sắp đến, liền giải phóng hoàn toàn Long Môn Tiên Nang, biến thành Long Môn thế giới, dùng để truyền lại y bát của mình.
– Thời thượng cổ, những người may mắn đầu tiên thám hiểm Long Môn thế giới, tại Thanh Ngưu Đại Hạp Cốc đã thu được mấy chục chiếc nhẫn chưởng môn.Bên trong mỗi chiếc nhẫn đều chứa tin tức đầu tiên, ghi lại những động tiên mà Du Hoàng đã khám phá khi chu du Tinh Châu.
– Khi đó, trời đất mới hình thành, con người còn yếu đuối, Ngự Yêu Sư mới phát triển nên số lượng rất ít.Yêu vật hoành hành, địa thế hiểm trở, thiên nhiên khắc nghiệt.Du Hoàng thám hiểm, mỗi khi tìm được một nơi hiểm yếu, liền dùng thủ đoạn vô thượng cải tạo thành động tiên, thích hợp cho con người sinh sống.Bên trong đó, ông để lại tài phú, đạo pháp ngọc giản, trứng yêu thú, hạt giống yêu thực…
– Khi Du Hoàng ngã xuống, những người may mắn đầu tiên ở Long Môn thế giới đã đoạt được nhẫn chưởng môn.Thông qua tin tức trong nhẫn, họ tìm được động tiên, mượn tài phú bên trong, rồi theo yêu cầu trong nhẫn mà thành lập môn phái Du hiệp.Đó là những thế lực du hiệp đầu tiên trên Tinh Châu.
– Sau đó, Long Môn thế giới cứ tám năm lại mở ra một lần.Những người may mắn đầu tiên lại bí mật dẫn theo thuộc hạ đến đó, tiếp tục mang đi thêm nhiều nhẫn chưởng môn.Du hiệp cứ thế sinh sôi nảy nở, từ Tinh Châu lan rộng ra bên ngoài.Dần dần, bí mật về Long Môn thế giới cũng lộ ra, ngày càng có nhiều người tiến vào Long Môn thế giới, thu nhặt nhẫn chưởng môn.
– Đó là truyền thừa của Du Hoàng.Truyền thừa của vương giả bình thường chỉ giúp được một người, nhưng ân trạch của ông lại trải rộng khắp Tinh Châu.
Nhân loại có thể phát triển đến mức này, công lao lớn nhất thuộc về Du Hoàng.
Sở Vân không ngờ chỉ lấy ra chiếc nhẫn của Thần Thâu Môn lại khiến Tửu Hào Vương nói nhiều như vậy.
Những điển cố này hắn đã biết từ lâu.Ngay cả tiểu cô nương như Phi Yến cũng đã nghe qua.Thực tế thì cả Tinh Châu đều thuộc lòng.
Trong sự phát triển của nhân loại, Tam Hoàng Tứ Đế là những người có công lao to lớn.
Họ dùng sức mạnh cá nhân thúc đẩy sự phồn vinh của loài người.
Nhưng bất ngờ là cháu gái của Vạn Độc Vương có vẻ không hiểu rõ lắm, ngạc nhiên chỉ vào chiếc nhẫn chưởng môn, dịu dàng nói:
– Đây là nhẫn chưởng môn do Du Hoàng luyện chế sao? Cho ta xem một chút được không…
Sở Vân khẽ động lòng, thầm nghĩ thì ra là vậy.Tửu Hào Vương giải thích dài dòng như vậy, xem ra là muốn nói cho cô gái áo đen này nghe.
Vạn Độc Vương có một cô cháu gái như vậy, Sở Vân chưa từng biết.
Trong trí nhớ kiếp trước của hắn cũng không có tin tức này.
Lẽ nào hắn sống lại đã thay đổi quỹ đạo của một số sự việc? Hay là kiếp trước cấp bậc của hắn quá thấp, không thể tiếp cận được những bí mật này? Dù thế nào, Tửu Hào Vương có vẻ biết lai lịch của cô gái áo đen này.
Nghĩ nhanh trong đầu, Sở Vân vừa suy đoán, vừa mỉm cười, cong ngón giữa đưa chiếc nhẫn cho cô gái:
– Đương nhiên được.
Hắn ôn nhu nói.Vạn Độc Vương chiếu cố hắn như vậy, hắn cũng phải đáp lễ với cháu gái của bà.
– Cảm ơn!
Cô gái khẽ cảm ơn, vội đưa bàn tay nhỏ bé ra nhận lấy chiếc nhẫn.Chiếc áo bào đen càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết của nàng.Bàn tay nhỏ nhắn, tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật, vừa đưa ra đã thu hút vô số ánh mắt.
– Đây chắc chắn là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần.
Trong lòng mọi người đều mơ hồ nghĩ như vậy.
Cô gái áo đen cẩn thận đưa ngón giữa lên trước mặt, tỉ mỉ quan sát.
Chiếc nhẫn như ngọc bích, dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng lấp lánh.Trên nhẫn có nhiều vết xước, cho thấy nó đã trải qua nhiều năm tháng.
– Thần, Thâu, Môn?
Cô gái áo đen khẽ lẩm bẩm.Nàng chợt phát hiện trên chiếc nhẫn có ba chữ như ẩn như hiện.
– Ừ.Đây là nhẫn chưởng môn của Thần Thâu Môn.
Ngay cả Tửu Hào Vương và Vạn Độc Vương cũng không nhịn được ghé mắt nhìn qua.
Sở Vân cười khẽ, sau đó thu lại chiếc nhẫn, kể lại chuyện hắn và Tiếu Tiểu Hiền không đánh không quen biết.
– Thì ra là vậy.
Tửu Hào Vương cười ha hả:
– Đây là duyên phận của hai người các ngươi.Tiếu Tiểu Hiền, ta không nhìn lầm ngươi, có nguyên tắc, là một nam nhân tốt.
Hắn tán thưởng việc Tiếu Tiểu Hiền trộm lại chiếc nhẫn, đồng thời cũng đả kích Sở Vân một chút.
Được Tửu Hào Vương khen ngợi, Tiếu Tiểu Hiền vừa mừng vừa sợ.
Tửu Hào Vương lại xua tay:
– Ta thích nhất là kết giao với những người hào hiệp bốn phương.Hào kiệt đích thực là gì? Là chân tình, không dối trá, không khoe khoang.Tiếu Tiểu Hiền ngươi từ khi xuất đạo đến nay luôn thể hiện con người thật, không hề giấu giếm, một đường thẳng tiến.Mặc người đời bàn tán, chỉ đi con đường của mình.Đó là dũng khí.Nhiều nam nhân tu vi cao hơn ngươi lại lo trước tính sau, bận tâm thanh danh, đều là ngụy quân tử.Tửu Hào Vương ta khinh thường nhất là loại người này.
– Một đường thẳng tiến tới cùng…
Mọi người im lặng.Đây là khen sao? Sao lại không có cảm giác đó!
Nhưng Tiếu Tiểu Hiền lại rất hưng phấn, cho rằng đó là khen, mặt đỏ bừng, đứng dậy xoa tay nói:
– Không dám giấu Tửu Hào Vương đại nhân, ta luôn cho rằng sống không thẹn với lương tâm, tiêu sái tự do, không bị câu thúc mới là đáng sống.Ta từ nhỏ đọc sử sách, tổng kết ra bí quyết thành công.
Nói đến đây, hắn dừng lại một chút:
– Bí quyết thành công có hai tiêu chuẩn.Thứ nhất là kiên trì, thứ hai là không biết xấu hổ.
– Hay! Nói rất hay! Ngôn ngữ đơn giản nhưng ý nghĩa sâu xa.Biết bao việc trên đời thất bại trong gang tấc, bao nhiêu hào kiệt sống uổng phí, hao tổn thiên tư đều là vì thiếu hai thứ “kiên trì” và “không biết xấu hổ” này.Nghe thì thô tục nhưng rất chí lý.Các triều đại kiêu hùng đều là những kẻ không biết xấu hổ.Năm xưa, Giang Hán Vương bị địch uy hiếp, muốn nấu thịt cha mẹ hắn, hắn còn cười nói chia cho hắn một bát canh.Không biết xấu hổ đến cực điểm, nhưng lại có thể sáng lập ra Giang Hán quốc.
