Đang phát: Chương 643
Trong phòng họp im phăng phắc.
Đông Phương Phái, Đoàn trưởng Đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 7, đứng nghiêm trước mặt Đỗ Thiếu Khanh.Tư thế của hắn vẫn chuẩn mực như bao năm qua: đầu ngẩng cao, ngực ưỡn, bụng thóp, cổ thẳng, chân khép, mắt nhìn thẳng phía trước, không hề cẩu thả, khí chất nghiêm trang.Hắn luôn xem Sư đoàn trưởng là hình mẫu, không cho phép mình sai sót.Nhưng giờ đây, thái dương hắn ướt đẫm, mồ hôi lạnh từ chân tóc chảy xuống, khiến mái tóc vốn chỉnh tề trở nên hơi rối.
Đỗ Thiếu Khanh lặng lẽ chắp tay sau lưng, hai bàn tay dưới đôi găng da dê đen dường như đang siết chặt.Vết thương trên tay vừa đóng vảy lại rớm máu.Nhìn người thuộc hạ trung thành bao năm qua, hắn không nói gì.Mặt hắn không hề giận dữ, chỉ mang vẻ bình tĩnh đến kỳ lạ.Đôi mắt lạnh lùng như hai ngôi sao băng nhìn thẳng vào Đông Phương Phái, như thể đang quan sát một người xa lạ.
Mồ hôi lạnh trên thái dương Đông Phương Phái chảy càng nhiều.
Nhìn người quân nhân vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt, Đỗ Thiếu Khanh chợt nghĩ đến sự tín nhiệm, sự giáo dục của mình dành cho hắn, rồi nghĩ đến sự tín nhiệm dành cho Tây Môn Cẩn… Hắn ngẩng khuôn mặt phong sương lên, nhìn hai lá quân kỳ treo trên tường, lông mày khẽ nhíu lại, dường như có thêm vài nếp nhăn mới.Hắn vẫn im lặng, nhưng thân hình cao lớn như cây bạch dương kia, trong mắt mọi người, bỗng trở nên có chút thê lương, mệt mỏi, như thể già đi cả chục tuổi.
Mồ hôi ướt đẫm lưng Đông Phương Phái, dính nhớp như phủ một lớp cháo loãng, khiến hắn khó chịu.Nhưng điều khiến hắn khó chịu hơn là sự thất vọng mà Sư đoàn trưởng đang thể hiện, cùng với sự hối hận trào dâng trong lòng.
Tay phải hắn tê cứng, dường như theo bản năng, hắn thò tay lên thắt lưng, rút khẩu súng lục lạnh băng ra.
– Cậu muốn làm gì?
– Đoàn trưởng Đông Phương Phái, lập tức bỏ súng xuống!
Các tướng quân trong phòng họp phẫn nộ và lo lắng đứng bật dậy, nhìn khẩu súng lục kim loại sáng loáng trong tay Đông Phương Phái, lớn tiếng quát mắng.
Chỉ có bốn người ngồi bên bàn họp dài không phản ứng gì: Tổng Tư Lệnh Dịch Trường Thiên, Sư đoàn trưởng Vu Lâm Hải, Hứa Nhạc vẫn im lặng, và Đỗ Thiếu Khanh chắp tay sau lưng, mặt không biểu cảm.
– Chết không giải quyết được vấn đề.Chuyện này không thể chấm dứt như vậy!
Hứa Nhạc nhìn bàn tay phải đang run rẩy nắm súng của Đông Phương Phái, chậm rãi nói:
– Bản ghi chép gốc tôi không thể khôi phục.Tòa án quân sự không kết tội tử hình anh.Nhưng việc sửa chữa số liệu quan trọng cần anh giải thích.Nếu anh còn quan tâm đến danh dự quân nhân, thì trước khi hèn nhát tự sát, hãy khai rõ ai ở Cục Hiến Chương Liên bang đã sửa chữa số liệu?
Các tướng lĩnh trong phòng đều là nhân vật quan trọng của quân đội, nhưng vụ việc lần này liên lụy đến Cục Hiến Chương, nên họ không biết phải điều tra thế nào.Ngay cả Bộ Quốc phòng cũng khó giải quyết.
Nhưng khi nghe Hứa Nhạc nói, họ chợt nhớ lại sự kiện mạng lưới quang huy Hiến Chương đột ngột khởi động kỳ dị trên hành tinh 3320, và cuộc xung đột giữa Hứa Nhạc và tổ Cục Hiến Chương trên chiến hạm.Họ hiểu rằng Hứa Nhạc quyết tâm điều tra đến cùng.
– Tao không hiểu mày nói cái gì!
Đông Phương Phái liếc nhìn Hứa Nhạc, ánh mắt lạnh lùng, kiêu ngạo và oán hận.Hắn không coi ai ra gì, trừ Sư đoàn trưởng kính yêu.Hắn chuyển cổ tay, nhét họng súng vào miệng, ngón tay bắt đầu bóp cò!
Trong khoảnh khắc này, người duy nhất có thể ngăn cản Đông Phương Phái chỉ có một người.
– Ta không cho phép cậu chết!
Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh thu lại ánh mắt lạnh lẽo, trở lại vẻ bình tĩnh, nhìn Đông Phương Phái, nói:
– Trước khi sự việc được điều tra rõ ràng, cậu không được phép chết!
Nghe mệnh lệnh của Sư đoàn trưởng, gáy Đông Phương Phái nổi đầy gân xanh.Mồ hôi trên trán tuôn như mưa, chảy xuống cằm.Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, hắn chậm rãi lấy khẩu súng lục lạnh băng ra khỏi miệng.
Mấy hiến binh tiến lên tước vũ khí, đưa hắn ra khỏi phòng họp, giam giữ.
Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh nhìn Hứa Nhạc, im lặng một hồi lâu, giọng tối nghĩa:
– Xin lỗi, về chuyện này, tôi sẽ giao phó thỏa đáng!
– Tội sửa đổi số liệu quân sự quan trọng không đủ để bắn chết hắn, trừ khi điều tra ra ai ở Cục Hiến Chương đã giúp hắn, mới giải thích rõ được.Thật lòng, đến giờ tôi vẫn không hiểu.Nếu có nhân vật lớn nào muốn thanh tẩy ảnh hưởng của tôi trong Liên bang, sao lại chọn Sư đoàn Thiết giáp 7 để làm chuyện này?
Hứa Nhạc lặng lẽ hút thuốc, nheo mắt nhìn khu vực cây cỏ um tùm nguyên thủy trong căn cứ quân sự tiền tuyến, và những đám mây trắng bay nhàn nhạt trên bầu trời, nói:
– Có lẽ Đông Phương Phái thật sự không biết có người âm thầm sửa đổi số liệu gốc.Tôi tin lời hắn nói trước khi tự sát.Vấn đề là, hiện tại tôi rất nghi ngờ liệu Đỗ Thiếu Khanh có tham gia vào việc này hay không.
– Tiểu đội 7 chúng ta luôn làm những việc mờ ám cho Chính phủ Liên bang, đã thấy nhiều mặt tối ghê tởm trong Chính phủ.Nhưng nếu cậu nói Đỗ Thiếu Khanh tham gia, tôi không tin.
Một quân nhân đầu đinh ngồi cạnh Hứa Nhạc, ngón trỏ và ngón giữa tay phải kẹp điếu thuốc Ba số 7 cháy dở.Bộ quân phục chỉnh tề của hắn không có quân hàm.Đôi giày quân dụng dưới chân hắn nhỏ nhắn, mềm mại như của thiếu nữ.
– Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh có nhiều thủ đoạn, nhưng có thủ đoạn không có nghĩa là có tâm cơ.Quan trọng nhất, hắn là người tự tin, thậm chí kiêu ngạo, đến mức không cho phép bất cứ vết bẩn nào rơi lên bộ quân phục của hắn.
– Dù sao thì vụ án vẫn tiếp tục điều tra.Đỗ Thiếu Khanh đã điều phối Đông Phương Phái vào Tiểu đội NTR của Sư đoàn chúng ta.Trước khi quá trình điều tra chấm dứt, hắn cứ ngây ngốc ở đó.
Hứa Nhạc liếc nhìn hắn, hỏi:
– Tôi muốn xem cậu có hài lòng với sự giao phó này của hắn không?
– Đông Phương Phái mà ở trong Tiểu đội NTR thì sống không bằng chết.Tôi có gì không hài lòng? Quan trọng nhất là bên Cục Hiến Chương phải có người chịu trách nhiệm cho cái chết oan uổng của đám người Giải Văn.
Hứa Nhạc lặng lẽ hút thuốc, nhìn vào mắt người quân nhân đầu đinh kia, cuối cùng không nhịn được nghi vấn trong lòng, do dự một chút rồi vươn tay vò mạnh mấy cái vào tóc ngắn sau gáy hắn, giọng tò mò hỏi:
– Lão Bạch, sao cậu lại để cái đầu khó coi thế này?
Bạch Ngọc Lan nhẹ nhàng gỡ tay Hứa Nhạc xuống, rồi khẽ cất giọng ôn nhu đặc hữu của mình mà giải thích:
– Không khó coi đâu, tại cậu nhìn không quen thôi!
– Nhưng thật ra tôi lại muốn nhìn nhiều hơn một chút, xem trên mặt cậu có thể nở hoa không?
Hứa Nhạc nhún vai, đá nhẹ vào lớp đất đá ẩm ướt dưới chân, thở dài:
– Đáng tiếc là cậu sắp phải đi rồi.Chuyện này tôi không có cách nào.Nhưng đợi thêm một thời gian nữa đi, tôi sẽ tìm cơ hội trong Quân Bộ, đặc biệt triệu hồi cậu về.
Đông Phương Phái bị ném vào Tiểu đội NTR, trả giá cho những sai lầm hắn đã phạm phải.Quá trình điều tra vẫn tiếp tục.Nếu hắn thật sự phạm tội, tất nhiên sau này phải trả giá nhiều hơn nữa.Nhưng Bạch Ngọc Lan lại đứng trước mặt mọi người mà cắt tai Đông Phương Phái, tuy rằng hôm nay hắn không bị bắn chết, thậm chí giam giữ cũng chỉ mang tính tượng trưng hai ngày rồi được thả ra.Nhưng để giữ gìn quân kỷ và trật tự nghiêm minh của quân đội, hắn không thể ở trong quân doanh thêm nữa.
– Tôi không định quay lại!
Bạch Ngọc Lan đột nhiên nói một câu khiến Hứa Nhạc kinh ngạc và mất mát.
– Lúc tôi bắt đầu vào quân đội, thì lông tơ của thằng nhóc bên dưới còn chưa mọc sợi nào… Cậu đừng cười tôi, đây là sự thật!
Hắn khẽ cúi đầu, rít mạnh một ngụm khói thuốc, mang theo một chút trào phúng tự giễu, nói:
– Lúc đó Sư đoàn Thiết giáp 17 cũ còn chưa giải tán nữa mà, cậu nói xem lúc đó làm sớm đến thế nào? Sau đó tôi từ Sư đoàn Thiết giáp 17 cũ chuyển sang Đại đội 8384 trong Đội Cảnh vệ Cảng Đô, cuối cùng thì gia nhập Công ty Bảo an Tịnh Thủy trực thuộc Công ty Cơ khí Quả Xác đi làm lính đánh thuê, rồi chuyển sang Tiểu đội 7, cuối cùng lại chuyển vào Sư đoàn Thiết giáp 17 mới… Cả đời này của tôi đánh một vòng lớn, nhưng cuối cùng vẫn luôn ở trong quân đội…
– Huấn luyện, rồi đánh giặc, rồi giết người, rồi lại giết người, rồi lại đánh giặc, rồi lại huấn luyện…
Bạch Ngọc Lan khẽ ngẩng đầu, liếc nhìn Hứa Nhạc, nháy mắt, nói:
– Quân doanh này là gia đình của tôi, sau này rời khỏi tôi sẽ rất nhớ nó… Nhưng mà ở trong này lâu quá rồi, tôi thật sự chán ngấy nó đến tận cổ.
Ngón giữa và ngón trỏ tay phải hắn khẽ cong lại, búng mạnh một cái, khóe miệng Bạch Ngọc Lan hơi nhếch lên, hài lòng khi thấy tàn thuốc rơi chính xác vào một cái hộp rác nằm trong bụi cỏ nhỏ cách đó hơn mười thước, tiếp tục nói:
– Một năm trước, sau khi nghĩ rằng cậu đã chết, tôi đã chuẩn bị sẵn báo cáo xin xuất ngũ rồi.Chỉ có điều tôi mãi không trình lên cấp trên.Hơn nữa, tôi lo lắng cho mấy tên gia hỏa của Tiểu đội 7, nhất là đám nhãi con đội viên mới gia nhập.Cho nên tôi mới chạy đến bên tiền tuyến Đế Quốc lăn lộn vài vòng…
Hứa Nhạc chỉ im lặng lắng nghe, trong lòng trăm mối tơ vò tìm cách khiến Bạch Ngọc Lan thay đổi ý định, chấp nhận quay về.
– Một năm vừa qua kia, cậu ở bên Đế Quốc làm cách nào mà sống sót vậy?
Bạch Ngọc Lan đột nhiên thay đổi đề tài, hỏi.
Về một năm trời trốn chết và tử vong ở Đế Quốc, có nhiều chi tiết ngay cả khi đối mặt với sự điều tra theo thường lệ của Bộ Nội Vụ và Cục Hiến Chương, Hứa Nhạc cũng không nói ra, nhưng lúc này người hỏi lại là Bạch Ngọc Lan.
Từ sau khi trốn khỏi Đại khu Đông Lâm, Hứa Nhạc luôn cảnh giác với nhiều người và sự vật.Vài năm trôi qua, trong Liên bang này, những người mà hắn tin tưởng nhất, vẫn chỉ là Thi Thanh Hải, Trâu Úc, Bạch Ngọc Lan.
– Lăn lộn một năm ở Đế Quốc, thu hoạch lớn nhất của tôi là một lần tê liệt toàn thân, một cái đồng hồ cũ… và một cặp mẹ con!
– Ba cái danh từ này tổ hợp lại, hơn nữa còn là thu hoạch… Nghe ra cảm giác thật sự là tà ác!
– Đó là bởi vì tư tưởng của cậu vốn dĩ rất tà ác!
– Tôi cũng đã từng đến Đế Quốc, hơn nữa không chỉ một lần.
Tầm mắt của Bạch Ngọc Lan từ bụi cỏ nhỏ trước mặt, kéo dài đến đường chân trời giao nhau giữa trời và đất, không gian tràn ngập một màu xanh và trắng thanh lệ.Hắn khẽ nhíu mày, nói:
– Trước kia, khi còn làm lính đánh thuê ở Công ty Bảo an Tịnh Thủy, có chuyện gì mà tôi chưa từng làm? Cho nên những chuyện này với tôi chẳng có gì mới mẻ.
– Chuyện đó và chuyện cảm giác mới mẻ thì có liên quan gì?
Hứa Nhạc nghĩ đến việc tên gia hỏa này sắp xuất ngũ, lại còn từ chối sự giúp đỡ của mình, có chút tức giận nói:
– Cậu lo lắng cho cái bọn nhãi con kia, chẳng lẽ giờ đã có thể thoải mái xuất ngũ rồi sao?
– Đây là chiến tranh của toàn bộ Quân đội Liên bang, bản thân chúng ta… có thể tạo thành tác dụng gì?
Bạch Ngọc Lan đưa tay lấy điếu thuốc đang hút dở trong miệng Hứa Nhạc, dùng đầu tàn thuốc châm một điếu mới, cúi đầu phun khói, mỉm cười:
– Hơn nữa… tôi chuẩn bị kết hôn!
Hứa Nhạc kinh ngạc đến há hốc miệng không nói nên lời, im lặng một lúc lâu mới tỉnh thần lại, mạnh mẽ vỗ vai Bạch Ngọc Lan:
– Con gái nhà ai thế? Có xinh đẹp không?
– Chắc chắn không xinh bằng Giản Thủy Nhi của cậu rồi…
Bạch Ngọc Lan cười nhạt, trả lời:
– Cậu cũng đã gặp nàng ta rồi.Đó là cô nữ hộ sĩ hung dữ ở Bệnh viện Trung ương Lục Quân, phụ trách chăm sóc cho cha mẹ tôi… Lần trước cậu hút thuốc trong phòng bệnh, còn bị nàng ta giáo huấn một trận nữa đó!
– Quả thật là chuyện đáng ăn mừng.Cậu về đi, tôi sẽ dẫn theo mấy thằng nhãi con kia đến chứng kiến.
Hứa Nhạc vô cùng nghiêm túc, nói.
Bạch Ngọc Lan khẽ lắc đầu:
– Chỉ sợ cậu không tham dự được.Trong Liên bang chắc chắn đang chờ cậu trở về Thủ đô Đặc Khu để tổ chức họp báo chúc mừng.
Hứa Nhạc im lặng, không muốn tiếp tục nói về đề tài nhức đầu này, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, khẽ nhíu mày, trêu chọc:
– Đại Hùng nói cậu vì bi thương cái chết của tôi, nên suốt một năm qua cậu không hút thuốc, có ủy mị quá không?
– Vớ vẩn!
Bạch Ngọc Lan ngả người ra sau, gác tay sau đầu, nằm dài trên bãi cỏ xanh, miệng phì phèo thuốc lá, ngắm nhìn bầu trời xanh của dị quốc, bình thản nói:
– Tôi cai thuốc là vì tôi muốn sinh con!
– Hóa ra là sợ vợ à? Ha ha, xem ra cậu quả thật không ủy mị nhỉ?
Bầu trời xanh thẳm, bãi cỏ xanh tươi, những đám mây trắng trôi lững lờ.Trong làn khói trắng nhè nhẹ từ những điếu thuốc Ba số 7, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng trò chuyện, hoặc trào phúng, hoặc bình tĩnh của hai người bạn.
