Đang phát: Chương 643
– Không được.- Huyền Lão kiên quyết, giọng không chút do dự.- Chẳng thấy tín hiệu bọn chúng phát ra sao? Xanh lá là thành công, đỏ là nguy hiểm.Các ngươi nên lánh tạm ra khỏi thành, đợi trời sáng rồi về.Ta sẽ ẩn mình ở ngoài thành Tây, sẵn sàng ứng cứu Vũ Hạo.Nếu nó gặp chuyện trong giải đấu Hồn Đạo Sư Tinh Anh, chúng ta còn có thể hỗ trợ.
Vũ Hạo thi đấu ở ngoài thành Tây, đó là lý do quan trọng nhất khiến Huyền Lão không chịu rời đi cùng Độc Bất Tử.Hắn là tương lai của Sử Lai Khắc!
Trương Nhạc Huyên lo lắng, vội nói:
– Còn Bối Bối thì sao? Hắn vẫn còn ở gần khách sạn.Hay là để ta đi tìm hắn?
Huyền Lão thở dài:
– Nhạc Huyên, con lo lắng quá hóa loạn rồi.Con nghĩ thằng nhóc Vũ Hạo tâm tư kín đáo như vậy lại không để ý đến Bối Bối sao? Vừa rồi nó có phát tín hiệu nguy hiểm, nhưng bọn họ vừa mới thoát ra.Hơn nữa, nó còn muốn tham gia giải đấu, dù trong thành có nguy hiểm, cũng phải sau khi nó thi đấu xong mới xảy ra.Thời gian đó đủ để nó phái người đi ứng cứu Bối Bối.
Trương Nhạc Huyên cắn môi.Sao nàng có thể không lo lắng cơ chứ? Cho dù cái tên kia…
Ánh mắt nàng sáng rực, nhìn Huyền Lão:
– Huyền Lão, con vẫn không yên lòng, con…
Huyền Lão bất đắc dĩ:
– Thôi được.Con đi đi, nhớ cẩn thận.Nội thành có lẽ sắp giới nghiêm, sau khi tìm được Bối Bối thì lập tức đưa hắn ra khỏi thành, hội ngộ với chúng ta ở ngoài thành Tây.
– Dạ.
Lời còn chưa dứt, Trương Nhạc Huyên đã vọt ra ngoài, biến mất trong nháy mắt.
Huyền Lão không quá lo lắng cho sự an toàn của nàng.Với thực lực của Trương Nhạc Huyên, dù gặp phải Phong Hào Đấu La cũng có sức đánh một trận.Hơn nữa, nàng còn là một trong hai đội trưởng tham gia trận chung kết, không che mặt vào thành cũng dễ hành sự hơn.
………………………………………….
Ngoài thành Tây.
Diệp Vũ Lâm cuối cùng cũng giãn mày.Bầu trời Minh Đô biến đổi không ngừng, người thường không nhận ra, nhưng cường giả như hắn thì làm sao không thấy được? Đặc biệt là hắn còn là Tinh Không Đấu La, càng thêm mẫn cảm với biến động trên trời.
Cuối cùng bên kia cũng im ắng.Xem ra, đế quốc đã nắm thế cục trong tay.
Diệp Vũ Lâm là người ủng hộ Từ Thiên Nhiên, hơn nữa còn là một trong những người tham gia thiết kế hoàng cung Minh Đô.Ông ta quá rõ lực phòng ngự của nó.Ông ta tin chắc, dù là Cực Hạn Đấu La đến hoàng cung Minh Đô, đối mặt với lực phòng ngự bộc phát hoàn toàn cũng khó có kết quả tốt.
Việc hoàng cung không kích hoạt phòng ngự chứng tỏ không cần dùng nó để đối phó địch nhân nữa.Dù đối thủ ở trên không, nhưng nếu hoàng cung dùng Hồn Đạo Pháo cấp tám, cấp chín oanh tạc thì động tĩnh quá lớn, gây hoang mang cho dân chúng.Mọi thứ yên tĩnh lại, chỉ có thể là sự việc đã được giải quyết.
Diệp Vũ Lâm yên tâm về Minh Đô, nhưng trận đấu bên này lại khiến ông hơi bất an.
Trận đấu đã qua một nửa thời gian mà tiểu tử Đường Ngũ kia vẫn chưa bắt đầu chế tác pháp trận hạch tâm.Động tác của hắn thậm chí chậm lại, như có chút mệt mỏi, vẫn chỉ chế tạo các linh kiện tinh xảo.
Diệp Vũ Lâm quan sát kỹ, những linh kiện của hắn quả thật có cảm giác mới lạ.Lò xo hay các khớp nối cơ giới đều mang lại cho ông không ít linh cảm.Mà nhìn dáng vẻ của tiểu tử kia, rõ ràng rất am hiểu mấy thứ này.
Chỉ là, dù linh kiện tinh xảo đến đâu, hồn đạo khí vẫn cần pháp trận hạch tâm!
Diệp Vũ Lâm là hồn đạo sư cấp chín, quan sát lâu như vậy tự nhiên cũng nhìn ra chút manh mối về mục đích của Hoắc Vũ Hạo.Hắn muốn dùng một vài cơ quan đặc thù để thay thế một phần tác dụng của pháp trận hạch tâm.Dù vậy, hồn đạo khí hình người của hắn vẫn cần một lượng lớn pháp trận hạch tâm.Trận đấu đã được một nửa, lúc này còn chưa bắt đầu chế tác thì liệu có kịp?
Nhưng xét về tốc độ, sự ổn định và kỹ xảo khi chế tác hồn đạo khí, Diệp Vũ Lâm có chút thích hắn.Nhất là hắn còn bị tàn tật, tàn mà không phế, khiến Diệp Vũ Lâm có chút động tâm muốn thu đồ đệ.
Dù ông không biết sư phụ của Hoắc Vũ Hạo là ai.Nhưng trong giới hồn đạo sư, ông cũng là nhân vật hàng đầu.Dĩ nhiên không sợ Hoắc Vũ Hạo không muốn làm đồ đệ mình.
Thời gian trôi qua, ông bắt đầu sốt ruột vì tiểu tử này.Chẳng lẽ với trình độ này mà hắn lại bị loại vì không chế tạo được hồn đạo khí của bản thân sao?
Đồng thời, sau khi Diệp Vũ Lâm nhìn ra manh mối của Hoắc Vũ Hạo, ông cũng có chút hối hận.Bởi vì ngay từ đầu ông không quá chú ý đến Hoắc Vũ Hạo.Bởi vậy ông chỉ thấy một bộ phận cơ quan tinh xảo do Hoắc Vũ Hạo chế tác.
Hoắc Vũ Hạo lại rất giảo hoạt, hắn chỉ chế tác các linh kiện rồi để chúng tán loạn.Chỉ có tinh thần lực biến thái như hắn mới không thấy rối.Mọi lắp ráp, bao gồm lắp ráp các cơ quan đều sẽ được hắn tiến hành sau cùng.
Thật là một tiểu tử khiến người ta không bớt lo lắng! Đến bao giờ hắn mới bắt đầu chế tác pháp trận hạch tâm? Hắn làm ra cơ quan cũng quá nhiều.Đống này ít nhất phải hơn hai trăm linh kiện, tất cả đều có thể ghép lại thành hồn đạo khí hình người sao?
Hôm nay đến đây quả là đúng đắn, hy vọng tên tiểu tử này có thể cho lão phu thấy kỳ tích.
Lúc này Diệp Vũ Lâm đã đứng lên để quan sát Hoắc Vũ Hạo chế tác hồn đạo khí rõ hơn.
Không chỉ một mình ông chú ý đến Hoắc Vũ Hạo, trong cả bảy vị trọng tài, bao gồm cả Diệp Vũ Lâm, có đến ba người đang dõi theo tiểu tử tàn tật trên đài chế tạo hồn đạo khí, trên mặt đất đầy các linh kiện làm từ kim loại hiếm.
Dưới sàn đấu, Phó Giáo Chủ của Thánh Linh Giáo đang bình tĩnh ngồi trong khu nghỉ ngơi.Nàng như không hề hay biết về động tĩnh phát ra từ nội thành Minh Đô, không chút động dung.
Nghe bên kia yên tĩnh lại, nàng khẽ hừ, tiếng hừ như chứa đầy vẻ khinh thường.
Trên mặt Nam Cung Oản nở một nụ cười thản nhiên, xem ra một vài người đã thất bại thảm hại.Nếu bọn họ chọn phía Tây thì cứ để họ đi qua.
Tuy trận đấu trước mắt vô cùng quan trọng, nhưng không cần đến Phó Giáo Chủ và bốn vị trưởng lão áp trận, họ ở đây là để lại một chút ấn tượng cho nhóm hồn sư định phá vây.Phía Tây phòng ngự yếu hơn, nhưng ít nhiều gì cũng có người canh gác.Chỉ cần họ đột phá từ đây, Thánh Linh Giáo đã hoàn thành nhiệm vụ.
Trán Hoắc Vũ Hạo bắt đầu lấm tấm mồ hôi.Tinh thần thể của hắn rời đi quá lâu nên tác dụng phụ bắt đầu xuất hiện.
Linh hồn và tinh thần lực tách rời tất nhiên có liên hệ mật thiết với bản thể.Theo thời gian, liên hệ này sẽ yếu dần.Một khi mất hoàn toàn liên hệ, bộ phận tách rời sẽ không trở về được, mà tan biến giữa thiên địa.
Dù Thiên Mộng Băng Tằm nói rằng chuyện này chưa đủ để lay động căn cơ của Hoắc Vũ Hạo.Nhưng nếu thật sự xảy ra, Hoắc Vũ Hạo chắc chắn sẽ bị trọng thương, khiến trận đấu này không thể hoàn thành.
Nhưng có những chuyện không thể vội.Rất nhiều thứ cần phải bố trí cẩn thận.
Nhanh, nhanh, nhanh!
Việc chế tạo linh kiện sắp kết thúc.Hoắc Vũ Hạo đã chuẩn bị các kim loại hiếm để chế tạo pháp trận hạch tâm.Nhưng với trạng thái tinh thần suy yếu như thế này, căn bản không thể bắt đầu điêu khắc pháp trận hạch tâm.Lúc này chỉ có thể chờ đợi!
Hiện tại đang trong trận đấu, nếu động tác của hắn dừng lại, chắc chắn sẽ khiến người khác nghi ngờ.Phó Giáo Chủ của Thánh Linh Giáo và bốn vị trưởng lão dưới đài đều đang theo dõi.Họ đều là tà hồn sư cấp Phong Hào Đấu La.Không ai biết họ sẽ phản ứng ra sao nếu phát hiện ra điều gì đó bất thường.Nếu hắn và nhị sư huynh bị tấn công, chỉ có thể trốn vào Vong Linh Bán Vị Diện để tránh né.Nhưng nếu tinh thần thể không thể trở về, Hoắc Vũ Hạo chắc chắn sẽ bị trọng thương.Sau đó còn an bài được gì nữa?
Nhanh lên, nhanh lên nữa!
Vật liệu chế tạo pháp trận hạch tâm đã chuẩn bị xong.Hoắc Vũ Hạo đã chọn những kim loại hiếm tốt nhất, phù hợp với cách chế tác pháp trận hạch tâm của mình.Mười tám khối kim loại hiếm với màu sắc khác nhau được bày ra trước mặt hắn.Còn những linh kiện đã hoàn thành được đặt xuống đất.
Đúng vậy, sau khi đơn giản hóa theo nguyên lý cơ quan ám khí của Đường Môn, thành quả nghiên cứu của Hoắc Vũ Hạo và Hiên Tử Văn, hồn đạo khí hình người đơn giản nhất cũng cần đến mười tám pháp trận hạch tâm.
Tay Hoắc Vũ Hạo không dám dừng lại, lúc này chỉ có thể dùng đao khắc phác họa hình dạng đại khái của các kim loại hiếm.Những việc cần sự tinh tế thì phải chờ sau.
Rất nhanh, mười tám khối kim loại hiếm đã được hắn điêu khắc thành công.
Không thể ngừng, tuyệt đối không thể dừng lại.Hoắc Vũ Hạo kiên trì ý niệm này.Hắn nhất định không thể để lộ sơ hở.Bằng không, dù tinh thần thể trở về cũng sẽ có vấn đề.Tà hồn sư giỏi nhất là đối phó với linh hồn!
Không thể chế tạo pháp trận hạch tâm thì Hoắc Vũ Hạo có thể làm gì? Chỉ có thể bắt đầu lắp ráp hồn đạo khí hình người.
Hai tay hắn vung xuống đất, bảy, tám linh kiện bay đến trước mặt.Dưới sự lắp ráp của hắn, một khớp nối tinh xảo nhanh chóng được hoàn thành.
Sau đó, hắn lại hút một nhóm linh kiện khác rồi lắp ráp.
Quá trình lắp ráp dễ hơn nhiều so với chế tạo.Trong mắt người khác, đống linh kiện này có chút hoa mắt.Nhưng Hoắc Vũ Hạo thậm chí không cần nhìn, chỉ cần dùng Khống Hạc Cầm Long không ngừng hút các linh kiện, tiến hành lắp ráp.Mỗi khi hoàn thành một linh kiện chủ yếu, hắn sẽ đặt theo thứ tự trên đài chế tạo.Chẳng mấy chốc, quá trình lắp ráp linh kiện đã hoàn thành.
