Chương 64 Lời đồn đại

🎧 Đang phát: Chương 64

Diệp Phục Thiên cùng Dư Sinh, Y Thanh Tuyền sóng vai trở về đình viện, mày kiếm hắn khẽ chau lại.
“Thanh Tuyền, hắn là ai?” Diệp Phục Thiên hỏi, giọng có chút trầm.
“Mục Vân Hiên, đệ tử tu hành tại Tử Vi Cung, thiên phú hơn người.Tu vi hiện tại chắc vào khoảng bát tinh Vinh Diệu cảnh, am hiểu tinh thần hệ pháp thuật.” Y Thanh Tuyền đáp, trong lòng không khỏi thắc mắc, vì sao Mục Vân Hiên lại nói những lời đó với Diệp Phục Thiên.
“Mục Vân Hiên…” Diệp Phục Thiên lẩm bẩm, khắc sâu cái tên này vào tâm trí.
Dư Sinh thấy Diệp Phục Thiên nhíu mày, liếc nhìn Y Thanh Tuyền, rồi quay sang nói với Diệp Phục Thiên: “Tẩu tử không phải người như vậy đâu.”
“Ta biết Giải Ngữ không phải loại người đó mà.” Diệp Phục Thiên gật đầu: “Nhưng ngươi không thấy Mục Vân Hiên này có điểm kỳ lạ sao? Hắn cố ý nói những lời đó với ta là có ý gì?”
“Đúng là có chút kỳ quái.” Dư Sinh đồng tình.
“Như thể hắn đang dò xét ta…Chẳng lẽ hắn biết gì đó?” Diệp Phục Thiên tự hỏi.
“Tẩu tử? Giải Ngữ?” Y Thanh Tuyền chớp mắt, mơ hồ không hiểu, có vẻ như bọn họ đang nói về Hoa Giải Ngữ thì phải.
“Thanh Tuyền, chuyện này là bí mật, đừng nói với ai khác.” Dư Sinh dặn dò Y Thanh Tuyền.Ở chung lâu ngày, Dư Sinh đã coi Y Thanh Tuyền là người nhà, nên mới không ngần ngại nói những điều này trước mặt nàng.
“Hoa Giải Ngữ là bạn gái ta.” Diệp Phục Thiên thẳng thắn với Y Thanh Tuyền.
Đôi mắt đẹp của Y Thanh Tuyền khẽ lay động, nàng bán tín bán nghi hỏi: “Thật á?”
“Sao lại không tin ta thế?” Thấy vẻ mặt của Y Thanh Tuyền, Diệp Phục Thiên có chút bất mãn: “Một người xuất sắc như ta, đương nhiên phải sánh với đệ nhất mỹ nữ của Đông Hải Học Cung rồi.”
“…” Y Thanh Tuyền nhìn Diệp Phục Thiên, trầm ngâm một lát rồi hỏi Dư Sinh: “Hắn lúc nào cũng tự luyến vậy sao?”
“Ừ.” Dư Sinh gật đầu khẳng định.
“Xong rồi.” Diệp Phục Thiên nghe được cuộc đối thoại của hai người, than thở: “Vợ hát chồng khen à, đúng là có vợ quên anh em!”
“…” Y Thanh Tuyền và Dư Sinh đồng loạt cạn lời.
“Mặc kệ hắn thăm dò hay không, Mục Vân Hiên này, ta nhớ kỹ rồi.” Diệp Phục Thiên nghĩ đến lời nói của Mục Vân Hiên ban nãy, khẽ cười, nụ cười mang theo vài phần lạnh lẽo.Dư Sinh nhìn thấy nụ cười này thì biết, ai đó sắp gặp họa rồi.
Vừa về đến đình viện, Y Tướng cũng xuất hiện, ánh mắt ông dừng trên người Diệp Phục Thiên, cất giọng: “Ngươi đi theo ta.”
Diệp Phục Thiên ngẩn người, rồi gật đầu, đi theo Y Tướng đến dưới gốc cây cổ thụ.
“Ngươi đến Lạc Vương Phủ gây sự?” Y Tướng hỏi.
“Chuyện đó là lúc ở Võ Khúc Cung, sau khi về thì con gặp Thanh Tuyền.” Diệp Phục Thiên đáp: “Hơn nữa, con không có gây sự.”
“Muốn cầu Lạc Vương gia chữa trị cho lão sư ngươi?” Y Tướng nói, Diệp Phục Thiên gật đầu.
“Lỗ mãng! Ngươi có biết mình đang làm gì không?” Y Tướng lạnh lùng nói: “Cũng may ngươi chỉ là một nhân vật nhỏ, những người kia còn nể mặt mũi nên không tiện ra tay đối phó ngươi, nếu không, ngươi nghĩ ai có thể bảo vệ được ngươi? Người của Tử Vi Cung ư? Ngươi có biết Tử Vi Cung và Họa Thánh, Lạc Vương gia có quan hệ như thế nào không?”
Diệp Phục Thiên ngẩn người, có chút nghi hoặc nhìn Y Tướng: “Con chỉ biết Họa Thánh từng tu hành ở Tử Vi Cung sau khi gặp Cung chủ.”
“Không hổ là đệ tử của Hoa Phong Lưu, vẫn tự cho mình là đúng như vậy.” Y Tướng có vẻ không hài lòng: “Ngươi có biết năm xưa sư phụ ngươi bị phế bỏ mệnh hồn, trục xuất khỏi Đông Hải Thành là vì sao không?”
“Con chỉ biết lão sư thua Họa Thánh, Họa Thánh và Nam Đẩu Thế Gia không cho phép ông ấy ở lại Đông Hải Thành.” Diệp Phục Thiên đáp.
“Cho dù ông ta thắng Họa Thánh thì sao, có thể ở lại được à? Ngay từ khi ông ta theo đuổi thiên kim của Nam Đẩu Gia, bi kịch đã được định sẵn rồi.” Y Tướng thản nhiên nói: “Năm đó, dù là Tử Vi Cung hay Nam Đẩu Thế Gia, đều công nhận thiên kim của Nam Đẩu Gia và Họa Thánh là một đôi trời sinh.Đó vốn là một cuộc hôn nhân mà ai cũng mong chờ, sư phụ ngươi lại ngang nhiên chen vào một chân, tự cho mình là đúng, ông ta nghĩ mình là ai? Đẹp trai thì được à?”
Nói rồi, ông còn liếc nhìn mặt Diệp Phục Thiên, khiến Diệp Phục Thiên có chút khó chịu.Ngươi có oán niệm với lão sư thì cứ việc, nhìn ta làm gì, đẹp trai cũng là một cái tội à?
“Chuyện tồi tệ hơn là, ông ta còn gạo đã nấu thành cơm, không chết ở Đông Hải Thành đã là may mắn lắm rồi.” Y Tướng dường như rất oán hận chuyện này.Diệp Phục Thiên không biết nó có liên quan gì đến ông, có phải vì Đường di không?
“Họa Thánh và Tử Vi Cung còn có quan hệ gì khác?” Diệp Phục Thiên hỏi.
“Có một chuyện ít người biết, ta cũng chỉ nhìn ra được một vài manh mối.Họa Thánh, có thể có quan hệ với Hoa Tướng.” Y Tướng nói: “Hoa Tướng và Tướng trong tên ta không giống nhau, là Hữu Tướng của Nam Đẩu Quốc, thống lĩnh binh quyền, hiện tại quyền thế ngập trời, có thể sánh ngang với Tả Tướng.Mà Hoa Tướng, chính là người từ Tử Vi Cung đi ra nhiều năm trước.Bây giờ, nên tính là hậu thuẫn của Tử Vi Cung.”
“Vậy sư nương con và Họa Thánh, chính là cuộc hôn nhân chính trị giữa Nam Đẩu Thế Gia và Hoa Tướng?” Trong mắt Diệp Phục Thiên lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Chuyện này có lẽ Hoa Phong Lưu vẫn luôn giấu trong lòng, không biết Tử Vi Cung đóng vai trò gì trong đó.Hiện tại ngươi còn thấy lão sư mình oan ức à?” Y Tướng hỏi: “Ngươi thì oai phong rồi, chạy đến Lạc Vương Phủ, ngươi có biết những nhân vật lớn nào có mặt ở đó không?”
Diệp Phục Thiên nhanh chóng suy nghĩ, trong thời gian ngắn đã nghĩ ra rất nhiều chuyện.Hắn lên tiếng: “Vậy Giải Ngữ vì sao còn muốn đến Tử Vi Cung tu hành?”
“Hoa Tướng hiện tại đang nắm quyền, Nam Đẩu Thế Gia đương nhiên muốn hàn gắn quan hệ với Tử Vi Cung.Đưa Hoa Giải Ngữ đến Tử Vi Cung tu hành có gì lạ? Về phần nàng muốn đến là vì sao, ngoài ý đồ của Nam Đẩu Thế Gia ra, có lẽ cũng vì có sư công của ngươi ở đó.Bây giờ nàng đang đi theo sư công của ngươi tu hành, đó là một tiền bối đáng kính, đáng tiếc…” Y Tướng thở dài.
“Sư công của con?” Diệp Phục Thiên lộ ra vẻ khác lạ.
“Với tướng mạo của Hoa Giải Ngữ, ngươi đã sớm quen biết nàng, lại khéo ăn khéo nói, quan hệ chắc không tầm thường nhỉ?” Y Tướng thản nhiên nói, ánh mắt như muốn nhìn thấu hắn.Diệp Phục Thiên tối sầm mặt, chuyện này cũng đoán được sao?
“Ta thấy ngươi bây giờ đi con đường giống sư phụ ngươi năm xưa.Nhắc nhở ngươi một tiếng, ở học cung thì thôi, ra ngoài cẩn thận một chút, nếu không lại thành Hoa Phong Lưu thứ hai.Ngươi xảy ra chuyện thì thôi, đừng hại đồ đệ tốt của ta.” Y Tướng nói xong liền đi, để lại Diệp Phục Thiên ngơ ngác, im lặng nhìn theo.Nói nhiều như vậy, hóa ra là lo lắng cho Dư Sinh…
Quay đầu nhìn Dư Sinh và Y Thanh Tuyền, Diệp Phục Thiên cảm thấy có chút tổn thương.
Lại không biết giờ phút này Y Tướng cau mày, như có tâm sự.Hôm nay Tử Vi Cung và Thiên Phủ Cung đến đây, khiến ông cảm thấy có chút không bình thường.Sau khi Hoa Tướng nắm quyền, dục vọng quyền lực của Tử Vi Cung không ngừng bành trướng, Đông Hải Học Cung e là sắp không được yên bình.

Mấy ngày sau, từ Tử Vi Cung truyền ra tin tức: Mục Vân Hiên và Hoa Giải Ngữ…
Tin tức này vừa lan ra đã gây nên một trận sóng to gió lớn.Là đệ nhất mỹ nữ của Đông Hải Học Cung, Hoa Giải Ngữ được vô số người âm thầm chú ý.Bây giờ, nữ thần trong lòng rất nhiều người lại thành đôi với người khác.
Dù người đó là Mục Vân Hiên, một nhân vật thiên tài của Tử Vi Cung, thì vẫn có rất nhiều người đau lòng.
Tin tức này đương nhiên cũng truyền đến tai Diệp Phục Thiên.Trong lòng hắn càng thêm nghi hoặc, Mục Vân Hiên rốt cuộc muốn làm gì? Tử Vi Cung lại tùy ý để những lời đồn đại này lan truyền?
Dù không tin là thật, nhưng thời gian cứ trôi qua, tin đồn ngày càng nhiều, tâm trạng của hắn cũng trở nên tồi tệ hơn, Dư Sinh và Y Thanh Tuyền đều cảm nhận được.
Trong Tử Vi Cung, Hoa Giải Ngữ cũng nghe được những tin tức này.Hôm đó Thư Ngữ Yên trở về đã kể cho nàng nghe về những lời châm ngòi của Mục Vân Hiên với Diệp Phục Thiên.Để tránh bị người khác nghi ngờ về mối quan hệ giữa nàng và Diệp Phục Thiên, nàng đã nhẫn nhịn, sợ Nam Đẩu Thế Gia biết sẽ gây bất lợi cho Diệp Phục Thiên.
Nhưng khi các loại tin đồn xuất hiện, nàng không thể bình tĩnh được nữa, tìm Mục Vân Hiên để tính sổ, nhưng lại không thấy người.
Nàng muốn rời khỏi Tử Vi Cung để tìm Diệp Phục Thiên, lại phát hiện có người đang theo dõi mình.Dường như tất cả đều đã được ai đó cố ý sắp xếp, khiến nàng nóng lòng như lửa đốt.
Trong Tử Vi Cung, Hoa Giải Ngữ đứng ở rìa hành cung nhìn về phía Đông Hải Học Cung: “Ngữ Yên, ngươi nói hắn có thể hiểu lầm không?”
“Nếu hắn thật sự hiểu rõ ngươi, hẳn là sẽ không.” Thư Ngữ Yên đáp.
“Nhân ngôn đáng sợ, khi truyền nhiều người thì giống như là thật.Dù hắn tin ta, với tính cách của hắn, nhất định sẽ rất không vui, mà ta cũng không thể đi tìm hắn.” Hoa Giải Ngữ có chút cúi đầu nói: “Ta không muốn hắn nghe thấy bất kỳ thanh âm nào như vậy.”
“Tử Vi Cung dường như cố ý làm vậy.Có lẽ bọn họ đang suy đoán mối quan hệ giữa ngươi và hắn.Nếu chúng ta lúc này đi tìm hắn, chẳng khác nào là thừa nhận.” Thư Ngữ Yên nói.
“Cho nên, ta rất khó chịu.” Hoa Giải Ngữ khẽ nói.Thư Ngữ Yên im lặng đứng bên cạnh nàng, có thể cảm nhận được nỗi thống khổ của vị thiên chi kiêu nữ này.
Mà lúc này, trước một tòa cung điện khác, có hai bóng người đang đứng.Đó là vị lão giả của Tử Vi Cung mà Diệp Phục Thiên đã từng gặp, và Nam Đẩu Khô của Nam Đẩu Thế Gia.
“Các ngươi Nam Đẩu Thế Gia không phải nói không muốn để Hoa Giải Ngữ liên quan đến nhi nữ tư tình sao? Nhưng bây giờ xem ra, lời của Hạ Phàm, tám chín phần mười là thật.” Lão giả của Tử Vi Cung thản nhiên nói với Nam Đẩu Khô.
“Chẳng phải vẫn chưa xác nhận sao? Hắn dù sao cũng là đệ tử của Cầm Ma, cho dù có tình cảm tốt với Giải Ngữ một chút cũng không có gì lạ.” Nam Đẩu Khô đáp.
“Có rất nhiều sự tình thể hiện trong chi tiết.Ta thấy vị thiên kim của Nam Đẩu Thế Gia các ngươi dường như lại muốn đi theo con đường xưa của thế hệ trước.Hơn nữa, còn là đệ tử của Cầm Ma, đúng là mỉa mai.” Lão giả cười lạnh nói.
“Ta sẽ báo cáo với gia tộc.Hơn nữa, Giải Ngữ còn trẻ, cho dù thật sự có chút tình cảm, cũng sẽ nhanh chóng quên thôi.” Nam Đẩu Khô nói.
“Hừ, vậy các ngươi Nam Đẩu Thế Gia phải nhìn kỹ, đừng để lại xảy ra chuyện như năm xưa.Bây giờ Diệp Phục Thiên đang tu hành dưới trướng của Y Tướng.Năm đó trận chiến kia, tuy nói không có mấy người biết nội tình, nhưng với sự hiểu biết của Y Tướng về Tử Vi Cung, nói không chừng ông ta đã nhìn ra một vài manh mối.Ta không muốn Đông Hải Học Cung bồi dưỡng được hai nhân vật thiên tài, tương lai lại đối phó Tử Vi Cung.Các ngươi Nam Đẩu Gia tự mình giải quyết đi.”
Lão nhân nói rồi phẩy tay áo bỏ đi, có vẻ không vui.
Trong mắt Nam Đẩu Khô lóe lên một tia lạnh lẽo.Thật đúng là giống với những gì đã xảy ra năm xưa.
Năm đó Nam Đẩu Thế Gia cũng do dự, mặc cho sự tình phát triển, chờ đến nhiều năm sau, rốt cục đúc thành sai lầm lớn.Cho dù về sau có đền bù thì cũng đã muộn!

☀️ 🌙