Chương 637 Lạc Thiên Thần

🎧 Đang phát: Chương 637

Không gian xé toạc, lốc xoáy hư không mở ra như một lối thông đạo đến thế giới khác.Trước lối đi dị giới kia, một bóng hình cao lớn sừng sững.
Thân ảnh vừa xuất hiện còn khổng lồ như thần, nhưng khi định hình rõ ràng, lại trở về kích thước bình thường, khiến ánh mắt toàn bộ Bắc Thương Linh Viện đều rung động.
Một lão giả áo đen, râu tóc bạc phơ, gương mặt hằn lên dấu vết thời gian, nhưng ẩn chứa uy nghiêm khiến người ta phải kinh hãi.Uy nghiêm ấy khiến không gian quanh lão cũng phải run rẩy.
Cả thiên địa như phủ phục dưới chân lão.
Áp lực vô hình bao trùm, khiến Bắc Thương Linh Viện vốn đang náo nhiệt bỗng chốc im lặng như tờ.Đừng nói đến đệ tử, ngay cả các trưởng lão cũng tái mặt nhìn bóng người kia.Áp lực này vượt xa những gì họ từng cảm nhận, ngay cả Bắc Minh Long Côn, cường giả mạnh nhất Bắc Thương Linh Viện, cũng không thể sánh bằng.
Kẻ đến là ai, mà lại mạnh đến mức này?
Trên bầu trời xa xăm, lốc xoáy hư không lóe lên, bên cạnh lão giả áo đen tựa thần linh xuất hiện những đốm sáng, rồi những tiếng gầm gừ trầm thấp vang vọng.
Người ta thấy hàng trăm vật thể lấp lánh ánh bạc, bao quanh là lôi đình cuồng bạo, một bầy Lôi Hạc khổng lồ vỗ cánh ầm ầm xé gió, xuyên qua lốc xoáy hư không, nhẹ nhàng lơ lửng bên cạnh lão giả.
Lúc này, mọi người mới nhận ra, trên lưng mỗi con Lôi Hạc đều có một kỵ sĩ khoác ngân giáp, tay cầm ngân thương to lớn, dù im lặng không nói, nhưng khí thế sát phạt và uy nghiêm khiến các đệ tử tái mặt.Lôi Hạc kỵ sĩ này chắc chắn đã trải qua vô số trận chiến sinh tử, là một đội quân thực thụ, chứ không phải đám “bình hoa di động” khoác áo lính.
Đội quân Lôi Hạc kỵ sĩ này nếu tấn công, e rằng cường giả Chí Tôn cũng khó mà ngăn cản.
Mục Trần cũng đứng lên, sắc mặt nghiêm nghị nhìn thẳng vào lão giả áo đen và đội quân Lôi Hạc kỵ sĩ.Lôi Hạc này hẳn là linh thú hạng hai mươi tư trên Địa Bảng, Thôn Lôi Hạc, nay xuất hiện nhiều đến vậy, đủ thấy thế lực Lạc Thần Tộc đáng sợ đến nhường nào.
Sự xuất hiện của đám người thần bí khiến cả Bắc Thương Linh Viện kinh sợ, rồi nhanh chóng tỉnh táo lại, những tiếng xé gió vang lên dồn dập, các trưởng lão lớp lớp bay lên không trung, cảnh giác dò xét đội quân vừa đến.
Phía sau các trưởng lão, binh lính Hình Điện cũng chỉnh tề hàng ngũ, sẵn sàng nghênh chiến.
Đối diện với sự cảnh giác của Bắc Thương Linh Viện, đoàn người kia không hề tiến thêm một bước, chỉ có lão giả áo đen nhẹ nhàng đảo mắt, rồi dừng lại ở một nơi.
Chính là nơi cô gái xinh đẹp, dáng vẻ yêu kiều đang bình tĩnh nhìn lại.
Nhìn thấy cô gái, lão giả uy nghiêm nở một nụ cười hiền từ, ánh mắt đầy yêu thương, rồi chuyển sang Mục Trần bên cạnh.
Dù khoảng cách khá xa, nhưng Mục Trần vẫn cảm nhận rõ áp lực kinh khủng xuyên qua không gian ập đến, thậm chí mặt đá dưới chân hắn cũng rạn nứt.
Điều đáng sợ là áp lực này được khống chế hoàn hảo, ngoại trừ chỗ hắn đứng, không hề lan ra chút nào.
Lạc Li nhạy cảm dường như nhận ra điều gì, nhíu mày định bước tới.
Mục Trần giơ tay nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng lắc đầu.Hắn biết, nếu ngay lần đầu gặp mặt đã phải nhờ Lạc Li che chở, vậy thì vị lãnh tụ Lạc Thần Tộc kia sẽ xem thường hắn.
Mục Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ có Lạc Li mới cảm nhận được sự run rẩy của hắn qua bàn tay đang nắm chặt, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.
Áp lực đến từ một vị Địa Chí Tôn thực sự quá khủng khiếp.
Nếu Lạc Thiên Thần mang sát ý, e rằng hắn đã tan thành tro bụi.
Nhưng dù cơ thể phải chịu áp lực lớn, Mục Trần vẫn giữ vững tinh thần.Áp lực chỉ kéo dài khoảng hai khắc, nhưng đã khiến cơ thể Mục Trần muốn khuỵu xuống.
Khi áp lực như thủy triều rút đi, Mục Trần nhận thấy cơ thể gần như mất kiểm soát, bàn tay gồng lên chịu đựng, để lại một dấu tay đỏ trên cổ tay Lạc Li.
Trên không trung xa xăm, Lạc Thiên Thần thản nhiên cất tiếng:
– “Sức nhẫn nại cũng không tệ, xem ra cũng không đến nỗi nào.”
Phía sau Lạc Thiên Thần, hai con Thôn Lôi Hạc bay đến, trên lưng là hai nam tử khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, mặc ngân giáp, oai hùng ngời ngời, khí chất bất phàm.
Địa vị của hai người có lẽ không thấp, nhưng họ lại không mấy thân thiết, không ai nói với ai lời nào, ánh mắt ẩn chứa sát khí như tu la đang ngủ say.
Đám Lôi Hạc kỵ sĩ phía sau dõi mắt nhìn hai vị thủ lĩnh, ánh mắt tràn đầy vẻ tôn kính, xem ra hai người này không hề đơn giản.
Nghe thấy lời bình phẩm của Lạc Thiên Thần, ánh mắt vốn hờ hững của họ khẽ lay động, nhìn xuống phía dưới kia.
“Vù.”
Tại Bắc Thương Linh Viện, một luồng sáng bắn lên cao, Thái Thương viện trưởng hiện thân, thần sắc nghiêm trang nhìn Lạc Thiên Thần, còn chưa kịp mở miệng, một tiếng cười quen thuộc đã vang vọng khắp không gian:
– “Ha ha, hiếm khi có khách quý, không ngờ Lạc Thần Tộc lại đến thăm Bắc Thương Linh Viện ta, không nghênh đón từ xa, thật là thất lễ!”
Bên cạnh Thái Thương viện trưởng từ lúc nào đã xuất hiện một thân ảnh lưng còng, già nua, còn ai khác ngoài Bắc Minh Long Côn.
Nhiều đệ tử nhìn thấy Bắc Minh Long Côn xuất hiện, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.Ở Bắc Thương Linh Viện, vị đại nhân này mới thực sự là “Định Hải Thần Châm”.
Lạc Thiên Thần nhìn Bắc Minh Long Côn, một vẻ kinh ngạc hiện lên, có lẽ ngạc nhiên vì thực lực của người vừa đến.
Địa Chí Tôn!
– “Vị này hẳn là Bắc Minh các hạ của Bắc Thương Linh Viện? Lão phu Lạc Thiên Thần, mạo muội ghé thăm, mong rằng chớ trách.”
Lạc Thiên Thần khách sáo mỉm cười.
– “Thì ra là tộc trưởng Lạc Thần Tộc, cửu ngưỡng đại danh.”
Bắc Minh Long Côn cười nói, ra vẻ hiền lành khiêm nhường, không còn dáng vẻ bất cần đời, mà đầy trịnh trọng.Hiện tại tuy cũng đã là Địa Chí Tôn, nhưng lão biết trước mặt Lạc Thiên Thần, lão vẫn còn một khoảng cách không nhỏ.Người ta đã là Địa Chí Tôn nhiều năm, còn lão chỉ mới bước chân vào cảnh giới này gần đây.
Khi Lạc Thiên Thần danh tiếng lẫy lừng, lão còn chưa có bao nhiêu người biết đến.
– “Lạc tộc trưởng, không biết lần này đến Bắc Thương Linh Viện là có chuyện gì?”
Thái Thương viện trưởng thấy Bắc Minh Long Côn xuất hiện, trong lòng cũng an tâm, khách khí lên tiếng hỏi.
– “Đến đón cháu gái về nhà, ta nghĩ hai vị hẳn sẽ không ngăn cản chứ?”
Lạc Thiên Thần cười nói.
Thái Thương viện trưởng và Bắc Minh Long Côn liếc nhìn nhau, rồi cùng hướng mắt về phía tổng bộ Lạc Thần Hội.Trong cả Bắc Thương Linh Viện này, ngoài cô gái kia ra còn ai có quan hệ với Lạc Thần Tộc, chỉ có điều họ không ngờ rằng Lạc Li lại là cháu gái ruột của Lạc Thiên Thần, nói cách khác, chính là Nữ Hoàng kế vị của Lạc Thần Tộc.
– “Đệ tử ra vào Bắc Thương Linh Viện tự do, chỉ cần không trái với viện quy, đi hay ở là do chính mình quyết định, chúng ta không can thiệp.”
Bắc Minh Long Côn cười nói.
– “Vậy đa tạ hai vị.”
Lạc Thiên Thần gật đầu, khẽ bước tới, thân hình đã biến mất không dấu vết.Cùng lúc đó, hai nam tử phía sau lão cũng hoàn toàn tan biến.
Tổng bộ Lạc Thần Hội, trên không trung.
Không gian dập dờn, ba người hiện ra, đối diện Lạc Li và Mục Trần.
– “Li nhi, theo ta về nhà đi.”
Lạc Thiên Thần yêu chiều nhìn cô cháu gái ngày càng xinh đẹp, gương mặt uy nghiêm tràn đầy vẻ vui mừng, vươn tay mỉm cười gọi Lạc Li.
Lạc Li nhìn lão, mím môi, quay sang nhìn Mục Trần, khó khăn gật đầu chào tạm biệt.
Nàng bước tới, chậm rãi mà nặng nề, ánh mắt ảm đạm khiến người ta tan nát cõi lòng.
Mục Trần nhìn bóng lưng nàng, dù trong lòng đã chuẩn bị, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy chua xót, bàn tay trong áo nắm chặt.Nếu hiện tại hắn đủ mạnh, thì sẽ không ai dám kéo nàng ra khỏi tay hắn.
Vẫn còn quá yếu…
Mục Trần hít sâu một hơi, lúc này hắn khát khao sức mạnh hơn bao giờ hết, cảnh tượng này hắn không muốn phải trải qua một lần nào nữa.
Lạc Li chợt dừng bước, xoay người lại, nhào vào lòng Mục Trần, hai tay ôm chặt lấy hắn, cắn môi đến ứa máu.
Mục Trần cũng thổn thức ôm lấy cô gái trong lòng.
Cảnh tượng này khiến vô số thành viên Lạc Thần Hội đau lòng chua xót.
Lạc Thiên Thần chỉ im lặng quan sát, hai nam tử phía sau khẽ nhíu mày.
Mục Trần chậm rãi buông tay, cúi xuống khẽ nói vào tai Lạc Li:
– “Lần tới, ta sẽ không để bất cứ ai dẫn nàng đi khỏi ta.Bất cứ ai!”
Lời nói nhẹ nhàng mà kiên định, mang theo vẻ chân thành đáng tin.
Đôi mắt Lạc Li lại ngấn lệ, nàng biết vì mục tiêu này, hắn sẽ phải trả giá, khiến nàng đau đớn mỗi khi nghĩ tới.Nhưng lúc này, nàng không nói gì, chỉ gật đầu.
Nàng lùi lại, rồi dứt khoát xoay người, đến cạnh Lạc Thiên Thần, nhưng không nắm lấy bàn tay già nua kia, có vẻ như trong lòng vẫn còn oán trách.
– “Thiếu tộc trưởng!”
Hai nam tử phía sau Lạc Thiên Thần cung kính khom lưng, tay nắm chặt đặt lên ngực:
– “Kỵ sĩ đang đợi ngài trở về.”
Họ phất tay, một con Thôn Lôi Hạc hình dáng tao nhã vỗ cánh bay đến, Lạc Li nhẹ nhàng nhảy lên lưng nó.
Lạc Li sắp rời đi, Lạc Thiên Thần lại nhìn Mục Trần, không biết là đang giận hay đang vui.
Mục Trần cũng ngẩng lên, bình tĩnh đối diện với ánh mắt của lão nhân, người đang gánh trên vai vận mệnh của cả Lạc Thần Tộc.
Vô úy vô cụ.

☀️ 🌙