Chương 635 Kết Thúc

🎧 Đang phát: Chương 635

Trận chiến cuối cùng quả thực kinh hồn bạt vía, những pha lật ngược thế cờ ngoạn mục đến nghẹt thở khiến người xem tim muốn rụng rời, cuối cùng cũng hạ màn trong tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Trận đấu vừa rồi quá sức kích thích, kéo dài thêm chút nữa chắc chắn có người đột tử vì đau tim mất!
Đại Tái Linh Viện kết thúc, những vầng sáng bao bọc chiến đài và khu vực các học viện dần tan biến.
Trên không, Thẩm Phán Kính khẽ rung động, lóe lên hào quang, rồi “ném” vài bóng người xuống đất một cách không thương tiếc.
Trầm Thương Sinh, Lý Huyền Thông, Tô Huyên nhanh chóng ổn định thân hình, đáp xuống cạnh Mục Trần, không ngớt lời khen ngợi.Xem ra, dù bị giam trong Thẩm Phán Kính, họ vẫn được chứng kiến trận đại chiến kinh thiên vừa diễn ra.
Mục Trần mỉm cười, vô thức liếc nhìn Ôn Thanh Tuyền.Nàng ta chẳng thèm để ý xung quanh, vươn vai một cách lười biếng, phô diễn trọn vẹn những đường cong quyến rũ:
– Các ngươi định trở về Vạn Hoàng Linh Viện ngay à?
– Ừ!
Ôn Thanh Tuyền gật đầu.Đại Tái Linh Viện đã kết thúc, không gian này sắp đóng lại, các đệ tử đương nhiên phải trở về học viện của mình.Muốn gặp lại, e rằng phải đợi đến những kỳ giao lưu giữa các linh viện.
– Sao? Lưu luyến ta không nỡ rời? Vậy thì gia nhập Vạn Hoàng Linh Viện đi, dù viện ta chỉ tuyển nữ đệ tử, nhưng nhà vô địch Đại Tái Linh Viện chắc chắn sẽ được viện trưởng ưu ái phá lệ.
Bị Ôn Thanh Tuyền trêu chọc, Mục Trần chỉ biết cười trừ.
– Yên tâm đi, sau này còn nhiều cơ hội gặp lại, nhưng ta nghĩ lúc đó thân phận của chúng ta sẽ khác bây giờ nhiều đấy.
Ôn Thanh Tuyền vén nhẹ mái tóc, cười rạng rỡ.
Mục Trần gật gù.Có lẽ lúc đó hắn đã rời Bắc Thương Linh Viện, dấn thân vào con đường truy tìm sức mạnh.Gia thế của Ôn Thanh Tuyền chắc chắn không tầm thường, đến khi gặp lại, có lẽ phải cẩn trọng trong xưng hô rồi.
– Mục Trần, sau này nếu gặp lại, ta không muốn thấy cái vẻ mặt ủ dột kia của ngươi đâu đấy.Dù gì cũng là quán quân Đại Tái Linh Viện, dù Ngũ Đại Viện so với Đại Thiên Thế Giới chẳng là gì, nhưng quán quân vẫn là quán quân, danh tiếng không nhỏ đâu.Nếu lúc đó ngươi đánh mất sự tự tin vốn có, ta sẽ thay Lạc Li thất vọng về ngươi đấy!
Ôn Thanh Tuyền trừng mắt, ngữ khí không còn vẻ đùa cợt.
Mục Trần thoáng trầm tư.Con đường phía trước chắc chắn không trải đầy hoa hồng, thậm chí còn gian nan gấp bội so với Bắc Thương Linh Viện.Ở đây, hắn có thể an tâm tu luyện, nhưng khi bước chân vào Đại Thiên Thế Giới mênh mông vô tận, hiểm nguy rình rập sẽ lớn hơn rất nhiều.
Dù Chí Tôn Cảnh đã ở ngay trước mắt, nhưng đó chỉ là điểm khởi đầu của con đường cường giả chân chính mà thôi.
Bất quá, cường giả chi đạo, ngoài thiên phú, còn cần một trái tim kiên định.Huống chi, Mục Trần đã trải qua không ít biến cố trong những năm tháng quan trọng này, nếu dao động, e rằng khó có thể tiến xa hơn.
Mục Trần nhìn gương mặt khuynh quốc khuynh thành của Ôn Thanh Tuyền, khẽ đáp:
– Vậy thì cứ chờ mà xem.
Ôn Thanh Tuyền cười khúc khích:
– Đến lúc đó, không chừng ngươi sẽ khiến ta phải suy nghĩ lại về chuyện tình cảm đấy.
Nói rồi, nàng liếc mắt sang Lạc Li.
Lạc Li ngơ ngác nhìn lại.
– Mục Trần huynh, chúc mừng!
Võ Linh, Võ Doanh Doanh, Ôn Bất Thắng và một vài người khác bay tới, chúc mừng Mục Trần.Những người này là bạn bè thú vị, có lẽ sau khi chia tay sẽ khó có cơ hội gặp lại.Linh Viện chỉ là nơi ươm mầm, sau này bước vào Đại Thiên Thế Giới rộng lớn đầy rẫy nguy hiểm kia, ai biết được điều gì sẽ xảy ra.
Có lẽ khi đó tâm tình mọi người sẽ không còn thuần khiết như bây giờ.Những người bạn này, Mục Trần rất trân trọng.
Võ Linh, Ôn Bất Thắng nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.Có lẽ khi mới bắt đầu Đại Tái, ai cũng nghĩ quán quân năm nay sẽ thuộc về Cơ Huyền danh tiếng lẫy lừng, hoặc đại mỹ nhân Ôn Thanh Tuyền, chứ không phải cái tên “ngôi sao mới nổi” này.
Khi Mục Trần bị Cơ Huyền và Huyết Thiên Hà hợp lực giam trong Thẩm Phán Kính, họ còn tỏ ra tiếc nuối, không ngờ hắn lại có thể tự mình thoát ra, lật ngược thế cờ, thậm chí còn giết chết Cơ Huyền.
Thủ đoạn của Mục Trần đối với Cơ Huyền khiến họ không khỏi rùng mình.Gã này bình thường hiền lành ôn hòa, nhưng một khi đã căm ghét ai, sát tâm lại vô cùng tàn độc và quyết đoán.
Võ Linh và Ôn Bất Thắng đều là những kẻ tâm cao khí ngạo, chưa từng tỏ ra khâm phục Cơ Huyền, nhưng với Mục Trần, họ không thể không bội phục.
Có lẽ sau này hắn sẽ trở nên phi phàm, biết đâu một ngày nào đó sẽ nghe thấy cái tên Mục Trần vang danh khắp Đại Thiên Thế Giới.
– Này, ngươi còn thiếu ta một ân tình, nhớ không?
Võ Doanh Doanh trừng mắt hỏi, hai tay chống nạnh, vẫn giữ vẻ hung dữ trong bộ trang phục đỏ như ớt.
– Võ đại tiểu thư muốn ta báo đáp thế nào?
Mục Trần cười nói.
Võ Doanh Doanh trừng mắt một hồi, rồi ấp úng:
– Không…không cần gì cả, sau này ta sẽ nói cho ngươi biết.
Mục Trần lè lưỡi, cô nàng ớt hiểm này cũng thật đáng yêu, chân thành nói:
– Đến lúc đó dù lên núi đao xuống biển lửa, ta cũng không nhíu mày.
– Lời đàn ông không đáng tin, đặc biệt là tên sắc quỷ nhà ngươi.
Võ Doanh Doanh hậm hực.
Mục Trần xấu hổ ho khan.
– Bất quá, vừa nãy…ngươi ngầu lắm, còn ngầu hơn cả đại ca của ta, coi như ta ủng hộ ngươi.
Võ Doanh Doanh đỏ mặt, ánh mắt nhìn thẳng không chút e dè.
– Hả…ờ…đa tạ.
Mục Trần bối rối, hoàn toàn biến mất vẻ tàn nhẫn khi giết Cơ Huyền.
Ôn Thanh Tuyền xụ mặt xuống, trề môi quay sang Lạc Li:
– Tên này đào hoa lắm, sau này ngươi đi rồi không biết sẽ trêu hoa ghẹo nguyệt bao nhiêu em đâu, ngươi yên tâm sao? Ta thấy nên đá hắn đi, rồi đi theo ta thì hơn.
Lời Ôn Thanh Tuyền cố ý nói nhỏ, nhưng vẫn đủ để mọi người nghe thấy.Mục Trần méo mặt, giật mình, còn Lạc Li chỉ biết trợn mắt.
Ôn Thanh Tuyền cười tủm tỉm nhìn Mục Trần, rồi tiến đến khoác vai hắn, hất mặt về phía khu vực đệ tử Vạn Hoàng Linh Viện:
– Nhắc cho ngươi nhớ, ở Vạn Hoàng Linh Viện cũng có người quen của ngươi đấy, chẳng lẽ định làm lơ không chào hỏi à?
– Thiên Nhi tỷ?
Mục Trần ngẩn người, hai mắt sáng lên, vui vẻ nhìn sang.Cô gái với trang phục lục nhạt, dáng người uyển chuyển yêu kiều, đôi mắt long lanh chưa từng rời khỏi hắn.
Sau hai ba năm, cô gái năm xưa đã trở nên chín chắn hơn, càng thêm phần quyến rũ.Dù đứng giữa rừng hoa, nàng vẫn nổi bật và thu hút mọi ánh nhìn.
Thấy Mục Trần nhìn sang, Đường Thiên Nhi khẽ cười yếu ớt.
Mục Trần bay đến khu vực Vạn Hoàng Linh Viện, đứng trước mặt Đường Thiên Nhi:
– Thiên Nhi tỷ, đã lâu không gặp.
Cô gái với mái tóc đuôi ngựa xõa ngang eo, mỉm cười, khoanh tay sau lưng, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ như hoa:
– Xem ra ngươi cũng không tệ nhỉ.
– Thiên Nhi tỷ càng ngày càng xinh đẹp, tiếc là ở Vạn Hoàng Linh Viện, nếu ở Bắc Thương Linh Viện chắc chắn sẽ bị theo đuổi đến phát điên mất.
Mục Trần cười tinh quái.Đường Thiên Nhi càng lớn càng thêm mê người, những đường cong cơ thể chỗ nào ra chỗ nấy đều vô cùng hấp dẫn, dung nhan và khí chất ở Vạn Hoàng Linh Viện đã rất nổi bật, nếu bước chân vào Bắc Thương Linh Viện, e rằng cũng không kém cạnh gì Tô Huyên.
– Dám trêu chọc ta.
Đường Thiên Nhi đỏ mặt, giơ nắm đấm lên dọa.
Mục Trần mỉm cười:
– Ở Vạn Hoàng Linh Viện vẫn tốt chứ?
– Không tốt, bởi vì có người luôn sầu não tương tư một gã trai phụ tình…
Cô bạn bên cạnh khẽ cười duyên, có vẻ rất thân thiết với Đường Thiên Nhi.
Đường Thiên Nhi đỏ bừng mặt, huých vào bụng cô nàng kia một cái, khiến cô gái kia cười khúc khích rồi lảng đi.
Mục Trần cười gượng, không biết nói gì.
– Chúc mừng ngươi.Ta nghĩ nếu Mục thúc biết chuyện này, chắc chắn sẽ rất vui đấy.
Đường Thiên Nhi đổi chủ đề.
Mục Trần mỉm cười, hồi tưởng về người cha của mình.
– Đó chính là người con gái mà ngươi luôn mong nhớ trước kia sao?
Đường Thiên Nhi nhìn về phía Lạc Li ở đằng xa, khẽ hỏi.
Mục Trần gật đầu.
– Nàng thật ưu tú, tốt lắm.
Đường Thiên Nhi chớp mắt, cố gắng nở một nụ cười.
– Cám ơn.
Mục Trần vui vẻ đáp.
Đường Thiên Nhi cúi đầu, nhìn xuống đất, lát sau ngẩng lên, nói:
– Thật ra, ta rất hối hận khi đến Vạn Hoàng Linh Viện…
Mục Trần gãi đầu, không dám nói gì thêm.Dù sao cả hai là thanh mai trúc mã, quan hệ rất thân thiết, nhưng hắn luôn coi nàng như tỷ tỷ, không dám có tình ý gì khác.
– Mục Trần…
Đường Thiên Nhi nhìn hắn, gương mặt rạng rỡ như đã nghĩ thông suốt, nụ cười càng thêm tươi đẹp.
– Ta sau này cũng sẽ cố gắng tu luyện, nhất định phải đuổi kịp ngươi!
Cô gái nắm chặt tay, ánh mắt kiên định.Nàng đã hối hận một lần, thì không thể hối hận lần thứ hai, ít nhất cũng phải xứng đáng như cô gái kia, có thể đứng bên cạnh hắn.
Mục Trần nhìn nàng, gật đầu.Trở thành mục tiêu cho nàng cũng không phải chuyện xấu.
– Ta sẽ chờ Thiên Nhi tỷ vượt qua ta.
Mục Trần nở một nụ cười ấm áp.
Đại Tái Linh Viện, cuối cùng cũng kết thúc.
Ba năm tu luyện ở Bắc Thương Linh Viện, hắn đã hoàn thành bài thi một cách hoàn mỹ.Bây giờ, con đường gian nan thực sự mới bắt đầu…

☀️ 🌙