Đang phát: Chương 630
Nam Nguyên, nơi Tô Vũ không hề chờ đợi Đại Chu vương cùng những người khác, vì bọn họ chắc chắn sẽ tự tìm đến.Số lượng cường giả chân nhân đến bao nhiêu thì khó mà đoán trước, theo như Đại Chu vương nói, sẽ không mang theo quá nhiều người.
Nam Nguyên sau khi tái thiết không khác gì xưa, chỉ là tất cả kiến trúc đều được xây mới hoàn toàn.Hiện tại, phần lớn cư dân vẫn chưa kịp trở về, song bên ngoài thành đã có một số người Nam Nguyên tụ tập lại, bởi hôm nay là đại thọ 50 tuổi của Tô Long.
Khung cảnh náo nhiệt với đèn kết hoa giăng khắp nơi.Tuy không có nhiều dân thường, nhưng bù lại là sự hiện diện của vô số binh sĩ, đứng gác trước cổng thành nghênh đón những vị khách quý.
Khách quý tấp nập!
Cường giả vạn tộc nếu đã đến thì không thể không dự tiệc mừng thọ, bằng không sẽ thành trò cười.Bên cạnh đó, cường giả từ ba mươi sáu phủ, dù muốn hay không, cũng lũ lượt kéo về Nam Nguyên.
Hôm nay, Tô Vũ còn muốn đăng quang, chính thức trở thành Thánh Địa Chi Chủ của nhân tộc.
Tô Vũ đã tiến vào thành!
…
Ngoài thành.
Các cường giả tề tựu, nhưng chưa vội bước vào.
Bên cạnh Phù Thổ Linh, vị trưởng lão nọ lo lắng truyền âm: “Phủ Linh, cậu nói xem, hôm nay Tô Vũ lên ngôi Thánh Địa Chi Chủ, tiên ma Thần Long có đến ngăn cản không?”
“Khả năng cao là không!” Phù Thổ Linh đoán, “Thời điểm này ra tay với Tô Vũ không mang lại nhiều ý nghĩa! Không giết được hắn, Tử Linh giới vực, các tộc cũng chưa bố trí xong.Hiện tại làm loạn, không những không giết được Tô Vũ mà còn dễ bại lộ át chủ bài của vạn tộc, quá lỗ!”
Thực tế, những người thông minh đều nghĩ vậy.
Hiện tại, vạn tộc sẽ không tấn công Tô Vũ.
Kể cả tiên ma, cũng chỉ đến xem náo nhiệt, chẳng ai dại gì ra tay với nhân tộc, với Tô Vũ vào lúc này.Giết không được hắn, hắn còn đường lui.
Cho nên, thần ma hay tiên tộc đều cử sứ giả đến chúc mừng… gọi là chúc mừng, chứ thực ra là để xem xét tình hình.
Chẳng ai có ý định làm gì Tô Vũ hôm nay.
Nếu nhân tộc tự tranh chấp nội bộ thì mới thú vị, mới đáng xem.
…
Cách đó không xa.
Ma Đa Na suy nghĩ rồi dặn dò cường giả ma tộc bên cạnh: “Hôm nay không gây sự.Chọc vào Tô Vũ lúc này chẳng có ý nghĩa gì!”
Tôn giả chuẩn vô địch bên cạnh gật đầu.
Đúng vậy, phá đám hôm nay chẳng có tác dụng gì.
Vậy nên, trừ khi nhân tộc tự gây gổ, bằng không sẽ không có chuyện gì lớn.Hoặc giả là Tô Vũ rảnh rỗi sinh nông nổi, muốn kiếm chuyện mà thôi.Nếu không thì thọ yến này sẽ chỉ xoay quanh việc Tô Vũ thu phục ba mươi sáu phủ thế nào.
…
Phía khác.
Chiến Vô Song cũng nói với người bên cạnh tương tự.Gương mặt Chiến Vô Song hơi tái nhợt, hắn vẫn còn bị Tô Vũ trói buộc bởi cấm chế.Lần này đến đây cũng chỉ để tìm hiểu cách giải trừ nó, nhưng mấy ngày nay Tô Vũ lại không gặp hắn.Xem ra vẫn phải tìm cơ hội gặp mặt Tô Vũ mới được.
…
Thần Ma Tiên Long…
Các đại tộc đều không định gây phiền phức cho Tô Vũ hôm nay.Một mặt vì bản thân Tô Vũ đã mạnh, hơn nữa nơi này lại là Nhân Cảnh, có Đại Chu vương và những người khác ở đây.Ngoài kia, ba mươi lăm vị trấn thủ cùng với Đại Tần vương cũng sẵn sàng.Giờ mà ra tay với Tô Vũ, dù không địch lại, hắn vẫn có thể mở ra lối đi Tử Linh mà chuồn mất.
Cơ hội tốt nhất để đối phó hắn không phải ở Nhân Cảnh, mà là vào thời điểm khác.
Cho nên, cả đại tộc lẫn tiểu tộc, thấy Ma Đa Na và những người kia đều an phận, cũng không ai nghĩ hôm nay sẽ có biến cố lớn.
…
Người ngoài đều cho rằng không có chuyện gì, nhân tộc cũng vậy.
Ngoài thành.
Hạ Hổ Vưu, được xem là một trong những nhân tài kiệt xuất của thế hệ trẻ, hiện là phủ chủ Đại Hạ phủ, địa vị tôn quý.
Nơi này lại là địa bàn của Đại Hạ phủ, Hạ Hổ Vưu tỏ ra hết sức thoải mái.
Được vây quanh bởi đám hậu duệ của Vô Địch, Hạ Hổ Vưu cười nói: “Mọi người không cần lo lắng, Nam Nguyên vừa được xây lại, môi trường không tệ, lần này chắc tốn kém lắm đây.Quan trọng là, ở đây còn có một di tích nữa.Chờ thọ yến của phụ thân Tô huynh kết thúc, ta sẽ dẫn mọi người đi di tích chơi đùa, nơi đó thiên nguyên khí nồng đậm…”
Nhắc đến di tích, sắc mặt nhiều người biến đổi.
Trước kia cũng vì cái di tích này mà chết không ít người!
Cũng vì cái di tích này mà hai đại thánh địa bị hủy.
Có người còn mất cả bậc cha chú trong di tích đó.
Di tích Nam Nguyên!
Đến tận bây giờ, mọi người vẫn còn đang hoài nghi, di tích này là thật.
Đương nhiên, một số ít người cảm thấy là giả, nhưng không có chứng cứ.Bởi vì cái di tích kia quá vững chắc, có thể Tô Vũ đã dung nhập một khối gánh chịu vật vào trong đó, hoặc là do Vạn Thiên Thánh tự tay chế tạo, người bình thường khó mà phân biệt thật giả.
Thật giả lẫn lộn, hiện tại nhiều người không thể phân biệt.
Bên cạnh Hạ Hổ Vưu, Tần Phóng cũng có mặt, nhưng Tần Phóng không thèm để ý đến Hạ Hổ Vưu, mà nhìn về phía Ngô Kỳ và Hoàng Đằng, cười hỏi: “Hai vị cảm thấy, hôm nay có biến cố gì không?”
Hoàng Đằng vẫn mặc bộ vải thô quen thuộc, mái tóc ngắn cũn, trông chẳng khác nào một lão nông dân.Nghe vậy, hắn cười nói: “Có biến cố gì chứ? Chúng ta các đại phủ tự không gây rối, vạn tộc hôm nay cũng không dám làm càn.Ngươi tưởng vị Tô thành chủ kia dễ trêu vào chắc?”
Hôm nay, mọi người đều nhất trí cho rằng, vấn đề không quá lớn.
Tần Phóng gật đầu, rồi cười nói: “Nam Nguyên… nơi tốt lành! Hôm nay Tô gia xem như phong quang vô hạn, dù là Tần gia ta cũng chưa từng có được sự phong quang này.50 tuổi đại thọ, vạn tộc đến chúc mừng!”
Quả thực là vô cùng phong quang, phong quang đến cực điểm.
Bên cạnh, có người cười lạnh một tiếng, nói: “Thịnh cực tất suy! Tô Vũ quá mức ương ngạnh, ép buộc ba mươi sáu phủ đến chúc thọ phụ thân hắn… Phụ thân hắn bao nhiêu tuổi chứ, không sợ tổn thọ sao!”
Vừa nghe câu này, Hạ Hổ Vưu liền nghiêng đầu nhìn người kia, thản nhiên nói: “Thương Thiên Kiều, tốt nhất ngươi nên im miệng! Ở trước mặt chúng ta nói vài câu thì không ai so đo, biết ngươi còn trẻ, đầu óc không được tốt! Ngươi mà nói mấy lời này trong thành Nam Nguyên… ta sợ Thương gia ngươi không gánh nổi đâu!”
Thương Thiên Kiều lạnh lùng nói: “Ta nói không đúng sao? Phụ thân hắn bao nhiêu tuổi? Các đại phủ chủ lớn bao nhiêu? Vị nào Nhật Nguyệt cảnh mà chẳng trên trăm tuổi, bây giờ, các đại phủ đều đến chúc thọ phụ thân hắn…”
“Thiên Kiều!”
Một bên, Đơn Hùng khẽ quát, ngăn cô ta lại.
Lúc này không giống ngày xưa!
Mấy lời này mà truyền ra ngoài, Thương gia thật chưa chắc giữ được Thương Thiên Kiều.
Dù là Đại Thương vương, bây giờ liệu có dám trở mặt với Tô Vũ?
Thương Thiên Kiều không muốn để ý đến Hạ Hổ Vưu và những người khác, nhưng bị Đơn Hùng quát lớn, cô ta cũng không nói gì nữa.
Hạ Hổ Vưu cười ha hả: “Đơn Hùng, trông nom cô ta cẩn thận, lỡ cô ta nói bậy bạ gì trong thành, chúng ta thì không sao, dù sao cũng là chỗ giao hảo, nhưng… truyền đến tai Tô huynh… thì khó coi lắm!”
Đơn Hùng gật đầu, liếc nhìn Thương Thiên Kiều vẫn còn hậm hực.
Có những lời, bây giờ nói ra là rước họa vào thân.
Về phần Tần Phóng và những người khác, căn bản không thèm để ý đến những người này.
Không cùng đẳng cấp!
Trong nhóm này, Đơn Hùng có thực lực không yếu, nhưng thân phận không cao, kỳ thực cũng không thấp, dù sao vẫn cao hơn Hoàng Đằng một chút, nhưng Hoàng Đằng tùy hứng, Tần Phóng cũng chẳng để ý đến hắn.
Tần Phóng bỏ qua những người này, quay sang cười nói: “Ngô Kỳ, nghe nói muội muội ngươi gần đây đang nghiên cứu thứ gì đó với Bạch Phong, mấy ngày nay không thấy đâu cả, có kết quả gì hữu ích cho chúng ta không?”
“Không biết, không hỏi.”
Ngô Kỳ hờ hững đáp, liếc nhìn Ma Đa Na ở đằng xa, ánh mắt có chút nóng bỏng.Hoàng Đằng thấy vậy, lắc đầu: “Đừng chọc vào hắn, thằng cháu này lần này ta thấy có chút khó lường! Thực lực chỉ sợ lại tiến bộ vượt bậc, ta cảm thấy có lẽ sắp bước vào Nhật Nguyệt cảnh! Nếu hắn thật sự đạt đến Nhật Nguyệt, ta thấy thực lực có thể so sánh với chuẩn vô địch…”
Nghe vậy, Tần Phóng cũng thở dài: “Không sai, tên này hiện tại đã bỏ xa chúng ta rồi, ta cũng cảm nhận được, chắc chắn sắp đột phá Nhật Nguyệt! Có lẽ lại gặp được cơ duyên gì đó, một khi tiến vào Nhật Nguyệt…”
Hiện tại, những người trên Thiên bảng, cũng dần dần tạo ra khoảng cách lớn.
Ma Đa Na mạnh nhất, Huyền Vô Cực bị giết, Chiến Vô Song thì sa sút không phanh.Những cường giả khác trên Thiên bảng, lại bị Tô Vũ giết mất mấy người, khiến cho khoảng cách giữa những người đứng đầu và phía sau ngày càng lớn.
Bọn họ trò chuyện, vô cùng nhàn nhã.
Hôm nay chắc không có chuyện gì lớn!
Tần Phóng thậm chí còn cười nói: “Đáng tiếc, ta thật hy vọng hôm nay có chuyện gì đó xảy ra, đông người thế này, làm chút náo nhiệt cho vui, tốt nhất là có mấy tên Vô Địch vạn tộc đến đây, hôm nay cường giả vô số, giết vài tên Vô Địch cho thêm phần hứng khởi!”
“…”
Một đám người cạn lời nhìn hắn, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!
Đồ vô vị!
Hoàng Đằng cũng câm nín: “Ngươi rảnh quá thì bớt nói xui đi, bây giờ đang yên bình ngày nào hay ngày đó, cứ thích tự tìm phiền phức?”
Còn đòi có mấy tên Vô Địch đến giết cho vui!
Cái tên này, lúc nào cũng nói toàn lời xui xẻo.
Vô Địch vạn tộc cũng đâu có ngu, tự dưng đến đây kiếm chuyện với Tô Vũ?
Mơ mộng gì vậy!
…
Tần Phóng là cái miệng xui xẻo.
Cha hắn Tần Trấn, cũng chẳng khá hơn là bao.
Thọ yến Nam Nguyên hôm nay được tổ chức tại phủ thành chủ mới xây, nơi này rộng rãi, có đủ chỗ để tổ chức.
Lúc này, Tần Trấn đang ở bên cạnh Tô Vũ, cười ha hả: “Tô Vũ, hôm nay xem ra có vẻ tẻ nhạt nhỉ, thật muốn giết vài người cho thêm phần hứng khởi, tốt nhất là giết mấy Tiểu Tiên Nữ!”
Tô Vũ thầm mắng một tiếng biến thái!
Suốt ngày chỉ nhồi nhét vào đầu ta những tư tưởng này, bây giờ làm hại ta cứ thấy Tiểu Tiên Nữ Tiên tộc là lại muốn giết, tất cả đều là do ông gây ra.
Từ rất lâu trước đây, hễ gặp mặt là lại bảo ta đi giết Tiểu Tiên Nữ…
Đúng là không phải người!
Tiểu Tiên Nữ xinh đẹp như vậy, ông cũng nỡ ra tay?
Nhưng mà tẻ nhạt… chưa chắc đâu.
Một khi lão Chu và những người khác bại lộ, Nhân Cảnh không công bố, thực lực mỏng manh, nhân tộc trấn giữ Thiên Uyên giới, có lẽ vạn tộc sẽ đến vây công nhân tộc, thậm chí muốn nhân cơ hội đánh vỡ Nhân Cảnh.Đương nhiên, cũng có thể sẽ ra tay với Tô Vũ.
Tần Trấn nói hôm nay an tĩnh… chưa chắc đâu.
Hy vọng đến lúc đó ông đừng khóc!
Tần Trấn lại nói: “Hạ Long Võ tên kia, không biết chạy đi đâu rồi, trước đó còn thấy, bây giờ người không thấy đâu nữa…”
Đại Chu vương nói, lần này mang người không nhiều, Hạ Long Võ lại nằm trong số đó, không có tính Tần Trấn, có lẽ là do Tần Trấn quá yếu, có chút chê bai.
Hiện tại, Hạ Long Võ biến mất, có lẽ đã đi rồi.
Tô Vũ cười: “Hắn là phủ chủ Đại Hạ phủ, lần này Vô Địch nhiều như vậy, phủ thành còn có nhiều vị Vô Địch, hắn đương nhiên phải để mắt tới chứ.”
“Cũng đúng!”
Tần Trấn nói xong, vẫy tay với Hạ Hầu gia ở phía bên kia, gọi: “Hạ Tiểu Nhị, đến đây nói chuyện, mấy chuyện vặt vãnh kia giao cho người khác làm, ngươi chen vào làm gì!”
Ở đằng xa, Hạ Hầu gia thoạt tiên là lộ vẻ khó chịu, nhưng rất nhanh khôi phục như thường, cười ha hả đi tới, nói: “Tần phủ chủ, Tần Hạo đâu? Mấy hôm nay không thấy đâu, tấn cấp chuẩn vô địch rồi sao?”
Lời này… có chút đâm vào tim.
Tần Hạo là lão nhị nhà Tần gia, lão nhị nhà Chu gia là chuẩn Vô Địch, giết Vô Địch như ngóe.
Lão nhị nhà Hạ gia là chuẩn Vô Địch, đã từng giết chuẩn Vô Địch.
Lão nhị nhà Tần gia… Nhật Nguyệt bát trọng, thật sự là Nhật Nguyệt bát trọng, không giả dối, gần đây đang bế quan đột phá Nhật Nguyệt cửu trọng.
Nghe xong câu này, Tần Trấn chán nản: “Tần gia ta, không có nhiều tâm địa gian giảo như các ngươi, Tần Hạo đang bế quan, rất nhanh nữa thôi cũng sẽ là Nhật Nguyệt cửu trọng!”
“Vậy thì chúc mừng!”
Hạ Hầu gia cười nói: “Hạ gia ta, tư chất quá kém, không giống đại chất tử của ta, đã đột phá vô địch, lại còn là Vĩnh Hằng tứ đoạn, có thể chiến ngũ đoạn… không so được với tên vô địch đại chất tử của ta!”
Lời này khiến Tần Trấn lại thêm một phen bực bội.
Lời này, mắng ai đây?
Đại chất tử của ngươi… Hạ Long Võ chứ ai, cứ phải thêm cái chữ đại chất tử làm gì?
Tần Trấn có chút hối hận vì đã gọi hắn, chỉ là kêu một tiếng Hạ Tiểu Nhị thôi mà?
Cha ông đặt!
Cũng đâu phải ta đặt, ông nhìn cha ta xem, Tần Trấn, Tần Hạo, tên đặt hay biết bao, cha ông tự không đáng tin cậy, trách ai bây giờ?
Một bên, Tô Vũ cười không lộ răng.
Tần Trấn động khẩu, sao có thể đấu lại Hạ Hầu gia.
Trong đám người nhà Hạ Hầu, nếu nói có ai có thể đấu được, thì chỉ có Chu Thiên Đạo.
Chu Thiên Đạo rất ít khi chịu thiệt, đấu võ mồm với Hạ Hầu gia, phần nhiều là có thể thắng.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Từ đằng xa, Chu Thiên Đạo thong thả bước tới, cười nói: “Mấy vị ở đây à? Tìm một vòng không thấy ai, còn tưởng rằng mấy vị đi đâu tiêu sái rồi chứ!”
Nói xong, đạp không mà đến, phong thái tiêu sái.
Hạ Hầu gia thấy hắn, khẽ cười, không tiếp tục đấu với Tần Trấn, đại địch của hắn là lão nhị nhà Chu gia này, Tần Trấn chẳng đáng để lo!
Lão nhị nhà Chu gia cực kỳ khó dây dưa!
Chu Thiên Đạo chẳng thèm để ý đến những chuyện này, đáp xuống đất, cười nói: “Tô Vũ, không, sau này phải gọi là Thánh Chủ mới đúng! Sau khi phụ thân ngươi mừng thọ xong, định ở lại Nhân Cảnh thêm mấy ngày à? Có muốn về Đại Minh phủ xem một chút không? Dù sao ngươi cũng là Các lão Đại Minh phủ, cái Nguyên Thần sở nghiên cứu của ngươi vẫn đang hoạt động đấy!”
Nghe vậy, Tô Vũ cười: “Cũng đúng! Rảnh thì phải đi xem một chút, Văn lão và những người khác vẫn khỏe chứ?”
“Vẫn khỏe, chỉ là thiếu chút thiên nguyên khí, quay đầu ngươi bên này chuyển cho một ít nhé? Lớn tuổi rồi, tu luyện cũng không tốt…”
“Đó là đương nhiên!”
Tô Vũ cười, rồi hỏi: “Hồ viện trưởng đến chưa?”
“Đến rồi, ngươi muốn tìm hắn?”
Chu Thiên Đạo cười: “Tên kia, gần đây không thích ra ngoài lắm, vẫn là ta kéo hắn ra ngoài đi dạo, dạo gần đây nghiên cứu xuyên qua không gian đến mê mẩn, không gian nhất đạo, không dễ đi, cái tên này tấn cấp Nhật Nguyệt về sau, lo lắng thọ mệnh không đủ, hiện tại lại buông bỏ tu luyện.”
Thiên phú của Hồ Hiển Thánh thực ra không tệ, thần văn nhất đạo cũng mạnh, chỉ là trước giờ không mấy khi tu luyện.Phần lớn thời gian của ông đều dành cho nghiên cứu, nhất là không gian nhất đạo, đạo này vốn dĩ đã khó!
Cho nên, từ khi tấn cấp Nhật Nguyệt, vị này lại sa sút tinh thần, có tiền, có tài nguyên, lại bắt đầu như trước, mù quáng nghiên cứu, hao phí vô số tài nguyên.
Lúc trước khi Tô Vũ vừa đến Đại Minh phủ, vị này còn suýt bán cả Đa Thần Văn học viện.
Đại Minh phủ vẫn tính là cởi mở, cũng cho phép ông bán.
Đổi lại phủ khác, vị kia có khi bị đánh chết rồi.
Tô Vũ cười: “Không gian nhất đạo, bác đại tinh thâm! Nếu có thể đi đến cực hạn, ta lại cảm thấy Hồ viện trưởng tiền đồ vô hạn, phải nói rằng, đa thần văn nhất hệ, ở phương diện này vẫn là rất lợi hại!”
Hồ Hiển Thánh chuyên tâm nghiên cứu không gian nhất đạo nhiều năm, lần trước có lẽ đã có chút thu hoạch, khi Không Không chứng đạo, Tô Vũ thấy ông vẫn luôn quan sát, dường như đã lĩnh ngộ được điều gì đó, bây giờ có lẽ thực sự đã có chút tiến triển.
Nếu thực sự đạt đến trình độ của Không Không, thì lại là một nhân vật xếp hạng trên Chứng Đạo bảng.
Đáng tiếc, Lão Hồ không quan tâm đến tu luyện.
Nghĩ kỹ lại, Tô Vũ cũng bật cười, thần văn nhất đạo và thân thể nhất đạo vẫn khác nhau, chủ yếu xem ngộ tính, có lẽ không cần tu luyện nhiều, thần văn vẫn có thể mạnh mẽ, nếu không gian nhất đạo được cường hóa, biết đâu lại Nhất Bộ Đăng Thiên cũng không chừng.
Hắn vừa mới thu được một cái truyền tống môn, hình như bỏ đi rồi, Tô Vũ đang muốn tìm ông đây.
Nghe nói Hồ Hiển Thánh đã đến, Tô Vũ cười nói: “Phủ chủ, để ta đi tìm ông ấy xem, có chút đồ muốn nhờ ông ấy xem giúp.”
“Không biết lạc đi đâu rồi!”
Chu Thiên Đạo nhìn quanh một vòng, hô: “Lão Hồ, người đâu!”
Ngay cả hắn cũng không cảm nhận được đối phương ở đâu.
Hô một hồi, không gian hơi rung động, Hồ Hiển Thánh cười ha hả từ trong không gian bước ra, nhìn về phía Tô Vũ, nói: “Tô Thánh Chủ, lần trước cái thần văn không gian kia, lĩnh ngộ thế nào rồi?”
Tô Vũ cười: “Không tệ, viện trưởng, ta thấy thần văn của ngài càng ngày càng tinh thông rồi!”
“Bình thường thôi, vẫn không bằng Không Không, không gian thú nhất tộc, được trời ưu ái, bọn chúng mới lợi hại!”
Nói xong, lại nói: “Còn nữa, lực lượng xuyên qua không gian của Đại Chu vương bệ hạ, cũng cực kỳ cường hãn, so với bọn họ, ta còn kém xa!”
Hồ Hiển Thánh cảm khái vạn phần: “Từ Nhân Cảnh, trong nháy mắt mang theo hơn mười vị Vô Địch xuyên qua đến Long giới, chỉ riêng điểm này, ta dù bỏ ra mấy trăm năm cũng chưa chắc đuổi kịp! Đại Chu vương bệ hạ được vinh dự là người đứng đầu về thần văn, trước kia ta không phục, bây giờ phục rồi! Đại Minh vương bệ hạ hẳn là không bằng!”
Chu Thiên Đạo cười: “Ngươi lão già này, ăn cơm của Chu gia, quay đầu liền hàng địch, có ý gì hả?”
Hồ Hiển Thánh cười: “Ăn ngay nói thật, Phủ chủ nghĩ nhiều rồi! Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tuy đều là không gian nhất đạo, nhưng mỗi người lại thiên về những điểm khác biệt! Không Không giỏi về xuyên qua cá nhân, vô thanh vô tức.Đại Chu vương giỏi về truyền tống xác định vị trí, năng lực kháng áp mạnh, còn ta, lại thích sự vững chắc trong quá trình xuyên không…”
Tô Vũ cười: “Viện trưởng đừng nói với chúng ta những thứ này, có thứ này cho viện trưởng xem giúp.”
“Ngươi định mổ xẻ không gian à?”
“Tạm thời không vội!”
Tô Vũ không nói gì, lấy ra cái truyền tống môn kia.
Hồ Hiển Thánh xem xét, lập tức tiếp nhận, cầm trong tay nhìn một chút, nói: “Thủ pháp của Tiên tộc! Truyền tống môn khoảng cách ngắn…”
“Khoảng cách ngắn?”
Tô Vũ nhíu mày, Hồ Hiển Thánh gật đầu: “Khoảng cách ngắn, không quá ba ngàn dặm, khoảng cách như vậy đối với ta đều là khoảng cách ngắn, truyền tống xa thực sự phải như Đại Chu Vương, trong nháy mắt truyền tống đến Long giới, hơn hai vạn dặm! Vạn dặm trở lên mới có thể coi là truyền tống khoảng cách dài…”
Hồ Hiển Thánh cầm cái truyền tống môn nghiên cứu một hồi, cười nói: “Kỹ thuật vẫn được, nhưng… giới hạn quá lớn! Thứ nhất, khoảng cách truyền tống ngắn! Thứ hai, truyền tống vật nhỏ thì được, vật lớn thì không! Thứ ba, truyền tống đồ vật có cường độ cao, chất liệu hơi kém chút, trong nháy mắt vỡ nát! Thứ tư…”
Ông nói một tràng dài.
Tô Vũ chỉ để ý một điểm, khoảng cách ngắn, nhiều nhất không quá ba ngàn dặm!
Tô Vũ hỏi: “Có thể qua lại Giới Bích không?”
“Không thể nào!”
Hồ Hiển Thánh lắc đầu: “Sao có thể! Giới Bích kiên cố vô cùng, Vô Địch còn không đánh tan được, hy vọng thứ này xuyên thủng Giới Bích? Nằm mơ đi!”
Tô Vũ hiểu rõ!
Thật sự có di tích, Tiên tộc đang trốn ở trong di tích, ngay tại Nhân Cảnh, mà lại ngay tại phương viên 3000 dặm bên trong.
Đại Hạ phủ phương viên ba ngàn dặm… Cũng là mấy cái đại phủ.
Đại Tống, Đại Thương, Đại Kim, Đại Minh…
Nói như vậy, di tích có thể ngay tại mấy cái đại phủ này.
Tô Vũ hỏi: “Viện trưởng, ông có khả năng định vị địa điểm truyền tống đối diện không?”
Hồ Hiển Thánh nhìn ra ngoài một hồi, nghiên cứu một thoáng, lắc đầu: “Đối phương đã phá hủy truyền tống môn ở phía đối diện, rất khó định vị! Nhưng không phải là không có cách, có khả năng cưỡng ép phá hoại mà mở ra, để một người có thân thể mạnh mẽ, không sợ bị hủy diệt xuyên qua đi, cưỡng ép đánh phá không gian bích lũy đi ra ngoài! Làm vậy, tự nhiên có khả năng định vị sự tồn tại của đối phương!”
Tô Vũ nhíu mày: “Ta có thích hợp không?”
“Đương nhiên!”
Hồ Hiển Thánh cười: “Thân thể có cường độ đến Vô Địch cấp, chắc chắn không có vấn đề!”
Nói xong, hỏi: “Ngươi lấy được cái này từ đâu?”
“Nhặt được!”
“Ừ.” Hồ Hiển Thánh không hỏi nữa.
Vớ vẩn!
Cái này mà ngươi cũng nhặt được à?
Một bên, Chu Thiên Đạo nhíu mày: “Lấy được ở Nhân Cảnh?”
“Ừ.”
Chu Thiên Đạo trầm ngâm, suy nghĩ một chút nói: “Tạm thời để đó đi, đừng quản những thứ này vội.”
Tô Vũ gật đầu, cũng phải, để sau tra cũng được.
Bất quá nghĩ lại Đại Chu Vương trước đây, Tô Vũ suy nghĩ một chút, có khi nào trong di tích có lão già khai phủ trước kia không?
Vẫn luôn không chịu rời đi?
Nếu là vậy… thì có chút đáng sợ, Nhân Cảnh sẽ không thực sự có những di tích như vậy chứ?
Hồ Hiển Thánh cũng hứng thú: “Ngay tại Nhân Cảnh? Vậy ngươi đưa cái đồ chơi này cho ta xem, có lẽ ta có thể giúp ngươi định vị vị trí của đối phương…”
“Rất nguy hiểm!”
Tô Vũ nói, Hồ Hiển Thánh cười: “Không sao, ta chỉ định vị thôi, nếu thực sự gặp nguy hiểm, ngươi phải giải quyết đấy! Gần đây nghiên cứu cũng gặp phải bế tắc, nếu có chút thu hoạch cũng không tệ!”
Nói xong, thở dài: “Ta cứ thấy kì lạ, vì sao mãi không thể truyền tống trên phạm vi rộng, khoảng cách dài? Nếu có thể chế tạo ra, trong nháy mắt từ đông bộ chiến khu, truyền tống đến tây bộ chiến khu, còn không cần gánh chịu áp lực không gian, chỉ cần tiêu hao một chút năng lượng, tốt biết bao!”
Ông vẫn luôn nghiên cứu những thứ này, nhưng cái truyền tống môn kia của ông đã bị phá hủy rồi.
Gần đây không biết có tiến triển gì không.
Tô Vũ suy nghĩ một chút, cười nói: “Ta lại cảm thấy vấn đề kỹ thuật của viện trưởng không lớn, chủ yếu vẫn là do chất liệu bị hạn chế! Lần trước cái truyền tống môn của ngài, ta thấy, dùng chết no chất liệu Địa Binh! Truyền tống mà, áp chế không gian lớn như vậy, chất liệu địa binh sao có thể không vỡ nát? Nhất là khoảng cách dài, không dùng Thiên Binh cấp bậc, làm sao có thể hoàn thành, dùng tốt nhất gánh chịu vật cái kia cấp bậc!”
“…”
Hồ Hiển Thánh hít vào một ngụm khí lạnh: “Ta nghĩ đến vấn đề này, nhưng chi phí quá cao!”
“Tìm Phủ chủ ấy!”
“Cũng đúng!”
Hồ Hiển Thánh gật đầu, như có điều suy nghĩ nhìn về phía Chu Thiên Đạo.
Chu Thiên Đạo mặt đen lại, Tô Vũ tên này, lại đang giật dây người khác.
Tô Vũ cười nói: “Phủ chủ, đừng nhìn ta như vậy chứ, ta không có giật dây viện trưởng, thực ra ta rất nghiêm túc đấy! Viện trưởng với đạo này, ta thấy nghiên cứu cũng không tệ, lần trước từ Chư Thiên phủ, trong nháy mắt đem Ngưu phủ chủ truyền tống trở về, rất lợi hại! Đáng tiếc, chất lượng truyền tống môn quá kém, trực tiếp nổ luôn, nếu có gánh chịu vật cấp bậc, ta cảm thấy viện trưởng có khả năng làm ra tốt hơn!”
“Vậy thì phải có tiền mà lãng phí, có nhiều thứ, tiền không mua được!”
Chu Thiên Đạo bó tay, lãng phí, xa xỉ, gánh chịu vật cấp bậc, tên hỗn đản này thực sự cho rằng khắp nơi đều có sao?
Hắn không biết nghiên cứu của Hồ Hiển Thánh trân quý đến mức nào sao?
Có thể là, gánh chịu vật cấp bậc bảo vật, đều bị Vô Địch Nhân Cảnh cầm đi giúp đỡ mấy người tấn cấp Vô Địch, hoặc là giúp người khôi phục tam thân, đâu ra nhiều gánh chịu vật như vậy.
Tô Vũ cười: “Viện trưởng, thế này đi, nếu lần này ngài giúp ta tìm được phương vị, định vị được đối phương, ta quay đầu tặng ngài một kiện gánh chịu vật!”
“Thật chứ?”
“Đương nhiên!”
Hồ Hiển Thánh mừng rỡ, trong nháy mắt tan biến, ông đi định vị địa chỉ của đối phương.
Hợp tác với người giàu nứt đố đổ vách như Tô Vũ, hết sức vui sướng!
Chờ ông vừa đi, Tô Vũ thở dài: “Hồ viện trưởng, nhân vật như vậy, đặt ở vạn tộc, phải làm bảo bối mà cúng bái, tại nhân tộc… đến kinh phí nghiên cứu cũng không có.”
Chu Thiên Đạo bất đắc dĩ: “Nói nhảm, có tiền mới cung cấp được chứ! Lão Hồ làm nghiên cứu, chúng ta không phải không ủng hộ, Đại Minh phủ ủng hộ không ít, nhưng… ông ấy tốn kém càng ngày càng nhiều, ngươi cảm thấy Đại Minh phủ có thể nuôi nổi ông ấy không? Động một chút là gánh chịu vật cấp bậc bảo vật, ngươi cho ông ấy?”
Tô Vũ cười, cũng phải, gánh chịu vật, nhân tộc cũng không nhiều.
Nếu thực sự nhiều, thì mấy lão già tam thân ngã xuống trước đây, đều nên xuất hiện rồi, kết quả là không ai cả, rõ ràng tam thân vẫn chưa khôi phục.
“Tiết kiệm không thể được, vẫn phải khai nguyên!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút nói: “Chỉ dựa vào tiết kiệm, khẳng định là vô dụng, chủ yếu vẫn phải khai nguyên! Gánh chịu vật thiếu quá nhiều, giết nhiều Vô Địch vào, giết thêm chuẩn Vô Địch, vẫn phải có.”
Vớ vẩn!
Tô Vũ cười, không nói nữa, rồi nói: “Cũng đến lúc rồi, mời khách khứa ra sân thôi!”
“Cha ngươi đâu?”
Tần Trấn hỏi một câu, Tô Vũ “Biến” thần văn xuất hiện, trong nháy mắt hóa thành Tô Long, cười nói: “Đây chẳng phải là đây sao?”
Người khác giả mạo thì thôi đi, tự mình giả mạo cha mình là tốt nhất!
Bằng không thì, trong lòng cứ thấy kỳ kỳ.
Tần Trấn khẽ nhíu mày: “Hôm nay không có chuyện gì lớn chứ?”
Chắc là không đến mức xảy ra chuyện gì chứ?
Ngươi tạo ra một ông bố giả để làm gì?
Hắn hỏi vậy, Tô Vũ cũng không nói gì, chỉ cười nói: “Để phòng ngừa vạn nhất thôi, cha ta quá yếu, dễ bị liên lụy đến.”
“Cũng đúng.”
Một bên, Hạ Hầu gia và Chu Thiên Đạo dường như có chút cảm động.
Tô Vũ tạo một ông bố giả… là lo lắng xảy ra chuyện?
Chính hắn muốn xuất thủ, hay là hắn cảm thấy, có người muốn ra tay với hắn?
Còn Tô Vũ, suy nghĩ rồi truyền âm: “Mấy vị, cẩn thận không thừa đâu, gặp phiền toái, trước tiên mang theo người mà chạy là được rồi!”
Nhân Cảnh bên này, Tô Vũ cảm thấy phiền toái không tính là quá lớn.
Dù cho tin tức về Đại Tần vương và những người khác bị tiết lộ, các tộc cũng chưa chắc sẽ đến Nhân tộc.
Chỉ sợ vạn nhất!
Rất nhanh, các vị khách lần lượt ra sân, trên quảng trường cực lớn, khắp nơi đều là bàn ghế, quảng trường lộ thiên, cũng không sợ ngày mưa, toàn là cường giả đỉnh cấp, một quyền đánh ra, nhiều nước mưa cũng tan biến.
Hai bên quảng trường, một bên là chỗ ngồi của vạn tộc, một bên là của ba mươi sáu phủ.
Khách nhân rất nhiều!
Về phần bạn bè của lão cha, Tô Vũ không mời, mời cũng không cho đến, quá yếu, dễ xảy ra chuyện.
Cho nên ước nguyện muốn được đóng vai chính của Tô Long, tan vỡ.
Tô Vũ cũng đáp ứng, hắn có thể bí mật mời bạn bè ăn một bữa sau, thời khắc này Tô Long, được an bài vào phía Đại Tần phủ, tương đối mà nói, vẫn tương đối an toàn.
Đại Chu vương và những người khác vẫn chưa tới, không biết là đã rời đi, hay là đang kéo dài thời gian.
…
Ngay khi bên phía Tô Vũ, khách và bạn đã ngồi đầy.
Đại Hạ phủ.
Phủ thành.
Vài vị Vô Địch cũng đã khôi phục không ít, Đại Chu vương yên lặng chờ đợi, đợi đến khi mọi người tỉnh lại, Đại Minh vương cũng mở mắt cười nói: “Vậy lên đường thôi, đi Nam Nguyên xem một chút.”
“Không vội!”
Đại Chu vương cười, rồi phất tay bày ra một đạo cấm chế, nụ cười tan biến, trầm giọng nói: “Lão Chu, lát nữa ngươi dẫn đội, đi Nam Nguyên chúc mừng Tô Long và Tô Vũ…”
“Ta?”
Đại Minh vương nhíu mày, còn ngươi thì sao?
Đại Chu vương không nói gì, vung tay lên, trước mặt hiện ra mấy người.
Chính là Đại Chu vương, Hạ Long Võ, Cấm Thiên vương, Diệt Tằm vương, suy nghĩ một chút, lại phất tay một lần, xuất hiện một vị Đại Hán vương.
Năm vị!
Đại Chu vương nói: “Ngươi mang theo bọn họ, cùng lão Hạ đi dự tiệc!”
Đại Minh vương nhíu mày nhìn ông, Đại Chu vương nói: “Ta và lão Tần có việc phải làm, ngươi và lão Hạ hai người ở lại Nam Nguyên tọa trấn!”
“Ta không đi?”
Đại Minh vương cau mày: “Dù ta không đi, lão Hạ vẫn phải đi, thực lực hắn không kém…”
“Không cần!”
Đại Chu vương cười nói: “Nhân Cảnh… chưa chắc an toàn!”
Lúc này, một đám Vô Địch tụ tập ở đây, Đại Hạ vương không có mặt, mà là đang chờ ở bên ngoài.
Đại Minh vương tuy không biết chuyện gì xảy ra, vẫn nhíu mày không thôi: “Vậy ngươi và lão Tần thì sao?”
“Không sao!”
“Không sao?”
Đại Minh vương trầm giọng nói: “Một khi xảy ra chuyện…”
“Thì đem Tô Vũ lưu lại ở Nhân Cảnh!”
Đại Chu vương ánh mắt dị dạng nói: “Vừa hay, hắn bây giờ đang ở đây, nếu chúng ta có chuyện gì, ngươi đem hắn cưỡng ép giữ lại… Chắc ngươi có cách! Chúng ta một ngày không trở về… tốt nhất là giữ hắn một ngày!”
Đại Minh vương hít sâu một hơi, nửa ngày sau, nói: “Đi! Lão Hạ biết chuyện này không?”
“Không biết, chỉ ta và lão Tần thương lượng thôi, cũng không biết là tốt nhất!”
Nói xong,
