Chương 630 Cửu U Lực Lượng

🎧 Đang phát: Chương 630

Giọng nói lười biếng chợt vang lên trong đầu, khiến Mục Trần khẽ giật mình.Mãi sau, hắn mới lắp bắp:
– Cửu U? Ngươi tỉnh rồi?
Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng, khiến trái tim vừa nhen nhóm chút hy vọng lại nguội lạnh.Chẳng lẽ vừa nãy chỉ là ảo giác?
– Ha ha, xem ra ngươi rất nhớ ta a.
Giữa lúc lòng đang đóng băng, tiếng cười khẽ trêu chọc lại vang lên trong tâm trí Mục Trần.
Hắn giật mình, trợn tròn mắt, rồi thở phào nhẹ nhõm.Con gà mái ngủ suốt hai năm trời cuối cùng cũng chịu tỉnh lại…
– Ngươi cuối cùng cũng chịu bò ra rồi hả.
Mục Trần lẩm bẩm trong lòng mà như muốn khóc.
– Biết sao được, mạng ngươi sắp tàn đến nơi rồi, ta còn chưa kịp hưởng thụ một ngày tươi đẹp sau khi tiến hóa mà đã phải chôn cùng ngươi thì oan uổng quá.
Cửu U cười khúc khích.
Mục Trần giật giật khóe miệng.Quan hệ giữa hắn và Cửu U vốn rất kỳ lạ, huyết mạch tương liên, có thể nói là vô cùng mật thiết.Dù nàng ta ngủ say suốt hai năm để tiến hóa, mối liên hệ đó vẫn không hề phai nhạt.
– Xem ra ngươi gặp rắc rối lớn rồi nhỉ.
Cửu U cười nhẹ, chuyển chủ đề.Dù chỉ giao tiếp qua tâm trí, Mục Trần vẫn mơ hồ cảm nhận được trong Giới Tử Xuyến, bóng dáng một nữ tử kiều diễm đang ngồi trên quả trứng đen, thân vận hắc y, đôi chân thon dài đung đưa, tay cầm một mảnh vỏ trứng, khẽ cắn, mang vẻ hoang dại quyến rũ đến mê người.
– Một con Viễn Cổ Thiên Long Ưng, thực lực đạt Chí Tôn tứ phẩm, có thu phục được không?
Mục Trần gật đầu lia lịa.
Cửu U lười biếng đáp:
– Một con gà què không lột xác thành công mà thôi, chẳng qua sống lâu nên đạt tới Chí Tôn cảnh.Nhưng cuối cùng vẫn chỉ là linh thú, không tiến hóa thì mãi cũng chỉ có thế.
– Vậy thực lực hiện tại của ngươi là Chí Tôn mấy phẩm?
Mục Trần dè dặt hỏi.
– Ừm…hình như cũng là tứ phẩm.
Cửu U thản nhiên đáp.
– Chí Tôn tứ phẩm?
Mục Trần suýt nữa vấp ngã, kinh hãi tột độ.Con Viễn Cổ Thiên Long Ưng tu luyện bao năm mới đạt đến Chí Tôn tứ phẩm đã là kinh khủng, vậy mà Cửu U chỉ ngủ một giấc hai năm tỉnh dậy đã ngang bằng? Hắn nhớ rõ trước khi tiến hóa, thực lực Cửu U cũng chỉ ngang ngửa hắn bây giờ mà thôi.
– Ta là tộc điểu ưu tú nhất của Cửu U Tước tộc ngàn năm qua, huyết mạch tinh khiết nhất, đừng đem so sánh với con gà què đó.
Cửu U có vẻ hơi hậm hực, thái độ kinh ngạc của Mục Trần khiến nàng không mấy hài lòng, dường như với nàng, chuyện này chẳng có gì đáng kinh ngạc, là lẽ đương nhiên.
Mục Trần câm nín, lời này mà lọt ra ngoài, đám yêu nghiệt thiên tài kia chắc phải thổ huyết mà chết.
– Nhưng tên kia cũng là tứ phẩm…giải quyết được sao?
Mục Trần dò hỏi.
– Cùng cấp bậc, thần thú nghiền nát linh thú.
Cửu U hờ hững đáp.
– Lợi hại!
Mục Trần tấm tắc khen.
– Tạm thời ta cho ngươi mượn sức mạnh, dùng được bao nhiêu thì tùy vào khả năng chịu đựng của ngươi thôi.
Cửu U ném nốt miếng vỏ trứng vào miệng, phủi tay, kết ấn.Biển lửa màu tím bùng lên, dao động linh lực khủng bố cũng theo đó lan tỏa.
Từ nãy đến giờ, Mục Trần vẫn đứng im trong cái hố đất đá ngổn ngang trên chiến đài, thần sắc ngây ngốc vì đang tập trung trao đổi với Cửu U.
– Xem ra ngươi đã biết buông xuôi đầu hàng.
Giữa không trung, Cơ Huyền hơi nghiêng đầu, nhìn Mục Trần bên dưới, mỉm cười:
– Đã vậy, ta sẽ cho ngươi nếm trải cảm giác tuyệt vọng tột cùng, để cái gọi là tự tin của ngươi sẽ không bao giờ còn tồn tại trong đầu nữa.
Dứt lời, mặt Cơ Huyền trở nên dữ tợn, thân hình quỷ mị xuất hiện trước mặt Mục Trần, móng vuốt sắc nhọn mang theo ánh tím chết chóc, hung hăng đâm thẳng vào tim hắn.
Một chiêu trí mạng!
Ngoài chiến đài, nhiều người hoảng sợ nhắm mắt, khu vực Bắc Thương Linh Viện, phần lớn đều tái mặt.
– Kết thúc!
Cơ Huyền cười lớn, ánh tím rực rỡ, chỉ kình dường như không gì cản nổi.
Nhanh như chớp giáng xuống lồng ngực Mục Trần.
“Xẹt!”
Một âm thanh nhỏ vang lên, những người còn giữ được bình tĩnh quan sát đòn kết liễu cũng trợn tròn mắt kinh ngạc.
Ngay cả Cơ Huyền cũng biến sắc, vì Mục Trần nhẹ nhàng vươn hai ngón tay, kẹp chặt lấy chỉ kình đáng sợ của hắn, một động tác tưởng chừng yếu ớt lại khiến hắn không thể tiến thêm một tấc nào.
– Chuyện gì xảy ra vậy…
Ai đó thất thanh.
Cơ Huyền kinh hãi, khó tin nhìn đối thủ trước mặt.Tên kia đang ngẩng lên nhìn hắn, trong đôi mắt không còn lôi điện, thay vào đó là hai ngọn lửa tím bùng cháy.
– Đắc ý đủ rồi chứ gì, đến lúc tàn đời rồi.
Hắn nhếch mép cười khẩy, một cước bất ngờ như búa tạ nện thẳng vào ngực Cơ Huyền, nhanh đến mức hắn không kịp phản ứng.
“Đùng!”
Cơ Huyền như bao cát bị đá bay đi, lăn lóc trên chiến đài cả trăm trượng.
Toàn trường im phăng phắc.
Ai nấy đều há hốc mồm kinh hãi, mặt mày ngây dại.
Lạc Li và Ôn Thanh Tuyền đang định liều mạng xông lên cũng sững sờ.Cục diện đảo ngược quá nhanh khiến hai người không kịp trở tay.
Linh Khê ở bên ngoài thì có vẻ bình tĩnh hơn, nhíu mày nhìn Mục Trần, vẻ mặt kinh ngạc như phát hiện ra điều gì.
– Khụ.
Cơ Huyền lồm cồm bò dậy, phun ra một ngụm máu, ánh mắt ngơ ngác nhìn Mục Trần:
– Không thể nào…
Mục Trần ngẩng đầu, hờ hững nhìn lại, không hề để tâm đến lời hắn nói, hai tay giang ngang, một cột lửa tím rực bùng lên, xé toạc bầu trời.
Sức nóng khủng khiếp lan tỏa khắp nơi, chiến đài dưới chân hắn nhanh chóng tan chảy.
Ngọn tử hỏa cực kỳ bá đạo.
Tử hỏa bùng cháy, người ta còn cảm nhận được dao động phát ra từ cơ thể Mục Trần càng thêm khủng bố, trong nháy mắt đã đạt đến Chí Tôn chân chính.
Vô số khán giả lại một lần nữa kinh ngạc.
Trên tầng cao, sắc mặt các viện trưởng biến đổi, càng lúc càng nghiêm trọng.Lúc này, họ nhận ra thực lực Mục Trần đã vượt xa Cơ Huyền, đạt đến Chí Tôn nhị phẩm.
– Mục Trần còn ẩn giấu điều gì sao?
Vài vị viện trưởng kinh hãi, đây thật sự là cuộc chiến của những đệ tử đỉnh cao sao? Thật đáng kinh ngạc, đến họ cũng cảm thấy bị uy hiếp.
Thái Thương viện trưởng cũng kinh ngạc không kém, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, gương mặt vẫn lạnh lùng.Còn Thiên Thánh viện trưởng đang cười tủm tỉm thì lúc này sắc mặt lại trầm xuống.
Tử hỏa bùng cháy, sau lưng Mục Trần mọc ra một đôi cánh tím khổng lồ, đôi mắt đen cũng biến thành màu tím, đâu đó vang lên tiếng hót lảnh lót.
– Đây là sức mạnh Chí Tôn sao…
Mục Trần nắm chặt tay, tận hưởng cảm giác năng lượng bùng nổ, bất giác say mê.Dường như lúc này hắn chỉ cần búng tay cũng đủ phá hủy cả không gian này.
– Ngươi lại có thể sử dụng được nhiều năng lượng như vậy, xem ra thân thể ngươi cũng khá mạnh đấy.
Cửu U thoáng kinh ngạc, vốn dĩ nàng nghĩ hắn có thể chịu được sức mạnh Chí Tôn nhất phẩm là tối đa, không ngờ lại tăng lên đến nhị phẩm.
– Hai năm nay ta đâu có ngồi không.
Mục Trần mỉm cười.
– Đúng là lợi hại hơn xưa không ít.
Cửu U không phủ nhận.Mục Trần lúc này tiến bộ vượt bậc so với trước kia, xem ra đã đuổi kịp nàng, không còn quá cách biệt như trước.
Mục Trần cười khẽ, đôi mắt tử hỏa lạnh lùng nhìn Cơ Huyền đang tái mét mặt mày.Đột nhiên, tử hỏa lan tỏa khắp nơi hắn đứng, thân hình chợt biến mất.
Giọng nói hắn văng vẳng theo luồng tử hỏa:
– Trận đấu này có thể kết thúc rồi.
Cơ Huyền trợn tròn mắt, hoảng hốt lùi lại.
Một bàn tay đầy tử hỏa từ hư vô vươn ra, dễ dàng bóp lấy cổ họng hắn.
Chênh lệch quá lớn!

☀️ 🌙