Đang phát: Chương 63
Bên dòng suối mát thuộc Ma Thú sơn mạch, Lâm Lôi đang xử lý vết thương, vận chuyển Địa hệ nguyên tố để chữa trị.Đất mẹ luôn bao dung, vô tư, đặt chân lên đất, cảm nhận sự ấm áp, thân thể dần hồi phục, một cảm giác bình yên lan tỏa khắp tâm hồn.
Túi trữ vật của Lâm Lôi giờ đã khác xưa.Túi cũ từ chất liệu đến thiết kế không thể sánh với túi của hắc y sát thủ.Bên trong chia ngăn rõ ràng, khóa chặt cẩn thận, đồ đạc cố định, không ảnh hưởng đến động tác.Đoản đao của sát thủ cũng vô cùng sắc bén, dùng rất thuận tay.
“Hây!”
Lâm Lôi thân hình linh hoạt, di chuyển trong rừng không một tiếng động.Ma thú cấp một, cấp hai hắn chẳng thèm để ý, chỉ nhắm đến cấp ba, cấp bốn, thậm chí cả cấp năm hắn cũng dám nghênh chiến.
Càng tiến sâu vào Ma Thú sơn mạch, Lâm Lôi càng trải qua nhiều trận chiến đẫm máu, bị phục kích ám sát không ít lần.Vết thương chồng chất, trái tim hắn cũng dần trở nên chai sạn.
Sau những trận chiến sinh tử, tâm tính Lâm Lôi càng thêm cứng cỏi, thủ đoạn cũng tàn nhẫn hơn.
Thấm thoát, Lâm Lôi đã ở đây một tháng.
Một tháng sau, bên cạnh thác nước trong Ma Thú sơn mạch, Lâm Lôi nấp mình trên cây như một con báo săn mồi.
Bên dưới, cách đó khoảng mười thước, một con Huyết Chiến Trư to lớn đang uống nước.Trên đầu nó chiếc sừng đỏ như máu, cơ bắp cuồn cuộn như rễ cây cổ thụ.
Huyết Chiến Trư, ngũ cấp ma thú thuộc tính Hỏa.
“Da của Huyết Chiến Trư này phòng ngự rất cao, Địa Đột Thương khó lòng xuyên thủng.”
Lâm Lôi quyết định ngay.Hắn lẩm nhẩm chú ngữ, Phong hệ ma pháp hội tụ, một cây tiêu thương màu xanh trong suốt xuất hiện trước mặt hắn, khí lưu Phong hệ bùng nổ quanh mũi thương.
Phong hệ ngũ cấp ma pháp – ‘Phong Chi Hào Bao’ (Ngọn Gió Rít Gào).
“Vút!”
Một âm thanh chói tai xé gió vang lên, tiêu thương lao xuống với tốc độ kinh hoàng.Lâm Lôi cũng đồng thời rời khỏi cây, lao theo tiêu thương.
Huyết Chiến Trư đang uống nước, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu, nhưng tiêu thương quá nhanh, chỉ trong chớp mắt đã ở ngay trước mặt.Tốc độ xé gió tạo thành một luồng khí lưu động.
“Hống ~~~” Huyết Chiến Trư gầm nhẹ phẫn nộ, chiếc sừng đỏ máu lao về phía Lâm Lôi.
“Ầm!”
‘Phong Chi Hào Bao’ tấn công vào đầu Huyết Chiến Trư, năng lượng bùng nổ.Bị Phong hệ ngũ cấp ma pháp đánh trúng, Huyết Chiến Trư khuỵu xuống, trên đầu xuất hiện một vết máu.
“Phốc xích!”
Lâm Lôi chớp thời cơ, tay cầm đoản đao đâm thẳng vào trán Huyết Chiến Trư, lưỡi đao xuyên thẳng vào não.Vừa đâm trúng, Lâm Lôi lập tức bật người lui nhanh.
“Hống ~~~”
Huyết Chiến Trư bị đâm trúng chỗ hiểm, điên cuồng rống giận.Toàn thân bùng lên ngọn lửa, lao về phía trước chạy loạn, khí thế kinh khủng.Nhưng chỉ chạy được vài thước, nó đã ngã xuống, co giật vài cái rồi bất động, ngọn lửa cũng dần tắt.
“Trong các loại ngũ cấp ma thú, Huyết Chiến Trư và Huyết Chiến Ngưu là loại có trí tuệ thấp nhất.” Lâm Lôi tiến đến xác Huyết Chiến Trư, rút đoản đao ra, lấy luôn viên ma tinh hạch thuộc tính Hỏa.
Nhớ lại một tháng sống trong Ma Thú sơn mạch, Lâm Lôi thừa nhận, dù vẫn là ngũ cấp song hệ ma pháp sư, tứ cấp chiến sĩ, nhưng lực chiến đấu của hắn đã mạnh hơn rất nhiều so với lúc mới vào.
Vô số kinh nghiệm sinh tử, vô số vết thương trên thân thể là minh chứng cho sự tàn khốc của một tháng qua.
Đặc biệt nhất là vết thương khủng khiếp trên bụng hắn, lần đó Lâm Lôi đã một chân bước vào Quỷ Môn quan, cuối cùng nhờ có tiểu Ảnh Thử cứu mạng.
Vết thương này không phải do ma thú gây ra, mà là của một cô gái vô cùng đáng yêu.
“Lúc trước ta đã quá tin tưởng nàng ta, ta còn tin rằng tất cả bằng hữu của nàng bị giết, chỉ còn mình nàng bị thương sống sót.” Lâm Lôi nhớ lại sự việc hai tuần trước mà vẫn còn kinh hãi, cô nàng kia thật sự trông rất thiện lương và ngây thơ.
Lâm Lôi phát hiện ra nàng ta khi ba nam nhân và một nữ nhân khác đã chết, chỉ còn mình nàng ta ở đó hoảng sợ.
Lâm Lôi mất cảnh giác mà an ủi, giúp đỡ, chiếu cố nàng ta.Lúc đó, cô nàng có vẻ đã chịu đả kích quá lớn, cực kỳ hoảng loạn.Mỗi tối đều muốn Lâm Lôi ôm nàng, chỉ như vậy nàng mới có thể yên tâm ngủ.
Hàng ngày nhìn cô gái ngủ ngon giấc, lòng Lâm Lôi cũng cảm thấy vui vẻ.Ba ngày trôi qua như vậy.Đến ngày thứ ba, nàng vẫn nằm yên tĩnh ngủ trong lòng Lâm Lôi.
Nhưng đột nhiên, cô nàng dùng một thanh chủy thủ đâm thẳng vào bụng Lâm Lôi không thương tiếc.
Ngay lập tức, Ảnh Thử Bối Bối giận dữ biến lớn, há miệng cắn đứt đầu cô nàng, giết chết tại chỗ.Rồi Bối Bối trở lại hình dáng cũ.
Vết thương trên bụng Lâm Lôi máu chảy không ngừng, tiểu Ảnh Thử Bối Bối phải dùng Hắc Ám hệ ma pháp mới cầm máu được.
“Lúc trước Đức Lâm gia gia đã nói, kinh nghiệm của ta quá ít.” Lâm Lôi thầm than, Đức Lâm Kha Ốc Đặc đã cảnh cáo hắn vài lần, nhưng thấy Lâm Lôi quá cố chấp chiếu cố cho cô gái đáng thương kia nên ông cũng không còn cách nào, chỉ yêu cầu Lâm Lôi cứu người thì cứu nhưng tuyệt đối không được để cô gái kia tiếp xúc quá gần.
Nhưng lúc đó cô gái kia lại cực kỳ hoảng sợ, nếu không ôm hắn thì không thể ngủ được, cuối cùng Lâm Lôi cũng đành ôm nàng ta an ủi thì nàng mới chịu ngủ yên.
“Thật không thể ngờ được khả năng diễn xuất của nàng ta lại cao đến vậy, ta đối xử với nàng như vậy, nàng nỡ lòng nào tuyệt tình như thế.”
Trong lòng Lâm Lôi thầm than, mỗi lần nghĩ đến cảnh cô gái kia đâm vào bụng mình, ánh mắt tàn nhẫn của cô ta khiến hắn cảm thấy lạnh người.
Vì lý do gì mà cô gái này lại có thể vô tình đến vậy?
Chẳng lẽ ba ngày ta chiếu cố nàng ta, không có chút gì làm nàng cảm động hay sao?
“May mắn là có Đức Lâm gia gia liên tục nhắc nhở, nên ta không cho nàng ta biết thực lực thật sự của Bối Bối.” Lâm Lôi thầm cảm tạ, mạng nhỏ của hắn chính là do Đức Lâm gia gia và tiểu Ảnh Thử cứu được.
“Lâm Lôi, nghĩ gì vậy? Lại nhớ đến cô nàng kia nữa à?” Đức Lâm Kha Ốc Đặc xuất hiện bên cạnh Lâm Lôi.
Vừa nhìn thấy biểu hiện trên mặt Lâm Lôi, Đức Lâm Kha Ốc Đặc biết ngay, nhát chủy thủ của cô nàng kia đã gây tổn thương rất lớn cho hắn, không chỉ là vết thương trên thân thể, mà cả vết thương trong tâm hồn.Kể từ ngày đó, Lâm Lôi sẽ không dễ dàng tin tưởng người khác nữa.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc vừa nhìn thấy cô gái kia đã biết ngay là có vấn đề, dám vào Ma Thú sơn mạch, làm sao có chuyện lại quá sợ hãi khi nhìn thấy người chết như vậy?
Đáng tiếc, Lâm Lôi đã bị màn ‘diễn xuất’ của cô nàng chinh phục, cảm thấy cô nàng thật đáng thương.
“Lâm Lôi, diễn xuất của cô nàng này vẫn chưa là gì, năm xưa khi ta còn ở Phổ Ngang đế quốc đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu gián điệp của các quốc gia khác.Đám gián điệp này có thể ngụy trang đến hơn mười năm mà không ai phát hiện.Bản lĩnh diễn xuất còn vượt xa so với những gì ngươi có thể tưởng tượng.” Đức Lâm Kha Ốc Đặc cười nói, “Nhớ kỹ, đừng bao giờ quá dễ dãi với người lạ.”
Lâm Lôi chậm rãi gật đầu.
“Chi chi, chi chi ~~~” Tiểu Ảnh Thử ‘Bối Bối’ bên cạnh Lâm Lôi kêu lên.
Lâm Lôi ngẩng đầu nhìn lại.
Tiểu Ảnh Thử Bối Bối đã phóng tới, nhảy lên đứng trên xác Huyết Chiến Trư.
“Lão đại, khi nào huynh mới vào khu vực trung tâm của Ma Thú sơn mạch đây?” Bối Bối bất mãn dùng linh hồn truyền âm kêu gào, “Ở mấy nơi này, mạnh nhất cũng chỉ gặp lục cấp ma thú, không có tí thử thách nào hết.Ta muốn khiêu chiến với thất cấp ma thú.Lão đại, ta muốn khiêu chiến với thất cấp ma thú!!!”
Lâm Lôi liếc nhìn tiểu Ảnh Thử: “Giỏi nhỉ, đừng có mà kiêu ngạo, còn nói lục cấp ma thú không có thử thách, lần trước gặp Thanh Phong Điêu thủ lĩnh, ngươi làm được gì đâu?”
“Không trách ta được mà.” Bối Bối dùng móng vuốt gãi gãi mũi, hầm hừ nói: “Lão đại huynh cũng thấy đó, cái tên Thanh Phong Điêu đầu đàn cứ ở trên không trung không chịu xuống, dùng ma pháp lực tựa như phong nhận điên cuồng đánh ra, ta chẳng lẽ cứ để mặc nó công kích à!”
Lâm Lôi cười cười.
Thực lực của tiểu Ảnh Thử Bối Bối, Lâm Lôi đã nhận thức được rõ qua nhiều lần chiến đấu.Về tốc độ, nó đạt đến mức cực kỳ kinh khủng, chỉ vì thân hình hạn chế nên công kích cũng chỉ dựa vào móng vuốt và miệng.Đối phó với lục cấp ma thú có thể nắm chắc, nhưng e rằng sẽ gặp khó khăn khi đối đầu với thất cấp ma thú.
Bất giác, Lâm Lôi khẽ nhíu mày, cảnh giác quay đầu nhìn về phía xa, mơ hồ trông thấy một bóng người xuất hiện trong tầm mắt.
