Đang phát: Chương 63
Ta đương nhiên không thể chỉ cậy vào thứ ma pháp này, thời gian duy trì còn tùy thuộc vào ma lực của ta nữa.Mười đạo thân ảnh đồng thanh cất giọng, thanh âm vang vọng: “Hỡi quang nguyên tố vĩ đại, người bạn đồng hành cùng sinh mệnh của ta, xin hãy ban tặng thế giới này vẻ đẹp rực rỡ!” Lúc này, ta đang thi triển Quang hệ ma pháp cấp tám – Quang Hoàn Diệu, đồng thời tay kết pháp ấn.Đây cũng là lần đầu ta sử dụng ma pháp cấp bậc này.
Lời vừa dứt, mười đạo thân ảnh đồng loạt phát ra kim quang chói mắt, bao phủ lấy thân thể những người xung quanh.Bọn họ ngây người như phỗng, trừ Tu Ti, tất cả đều bị khống chế, Đông Nhật cũng không ngoại lệ.Tu Ti quả không hổ danh cao thủ, lập tức xuất chiêu phản kích, bạch quang bùng nổ hòng áp chế kim quang đang tấn công, nhưng chỉ phí công vô ích.Từng lớp, từng lớp kim quang không ngừng ập tới, vây khốn hắn vào giữa.
Mười đạo thân ảnh của ta lại vang lên, giọng điệu đầy thách thức: “Nếu ngươi không thoát khỏi ma pháp của ta, ta không cam tâm thừa nhận ngươi là đội trưởng.Ngược lại, ngươi phải gọi ta một tiếng đội trưởng!”
Đông Nhật lúc này mới thu hồi khí tức phản kháng, bởi hắn biết ma pháp này một khi đã bao bọc ai vào trong thì sẽ bảo vệ người đó khỏi thương tổn.Nhưng ba người kia thì không hề hay biết, vẫn liều mạng chống cự.Ta đặc biệt chú ý đến Tu Ti, chỉ thấy quầng sáng quanh người hắn càng lúc càng thu nhỏ, ánh sáng như xiềng xích giam cầm hắn.
Một lát sau, dù hắn có thử mọi cách cũng không thể thoát khỏi ma pháp của ta.Đây chính là khoảng cách thực lực giữa Ma Đạo Sư và Thiên Không Kỵ Sĩ!
Tu Ti chủ động lên tiếng: “Ta nhận thua, nguyện tôn ngươi làm đội trưởng!” Thấy lão đại đã lên tiếng, Hành Áo và Cao Đức cũng thu hồi khí tức phản kháng.
Ta thu hồi ma pháp, Hành Áo lập tức nổi giận, quát lớn: “Ngươi thật vô lý, dám đánh lén bọn ta!”
Ta cười đáp: “Sao lại nói thế? Vậy thử lại xem sao? Ta cho ngươi thời gian chuẩn bị, xem ngươi có thoát được không.”
Hành Áo tức giận, quay sang Tu Ti: “Lão đại, ngài xem, làm sao chúng ta có thể tôn tên nhóc này làm đội trưởng được?”
Tu Ti ôn tồn: “Hành Áo, nói đi nói lại, không phải tại ngươi lớn tuổi hơn Trường Cung nên không phục chứ gì? Hơn nữa, chúng ta không thể chống lại ma pháp của hắn, thực lực thế nào đã rõ rành rành.Ta làm sao không phục cho được? Nếu có thể khống chế cả ba người chúng ta cùng lúc, nhất định ma pháp đã đạt đến cảnh giới Ma Đạo Sư, phải không Trường Cung?”
Câu cuối cùng hắn nói với ta, giọng điệu hoàn toàn khẳng định, không hề có chút nghi ngờ.
Ta chỉ khẽ nghiêng đầu, không ừ hử, cũng không phủ nhận.
“Được rồi, ta phục rồi.Tuy ta lớn tuổi, nhưng ngươi thực sự có tài, ta so với ngươi quả nhiên không bằng.Ta sau này sẽ nỗ lực hơn nữa, nhất định sẽ vượt qua ngươi, lúc ấy chúng ta lại phân cao thấp!” Tu Ti bình thản nói.Biết ta là Ma Đạo Sư, Hành Áo và Cao Đức cũng không dám hó hé thêm lời nào.
“Được, ta đợi ngươi.Hi vọng ngươi có thể làm được.Giờ chúng ta là đồng đội, cũng là bạn bè!” Ta chân thành nói, rồi đưa tay nắm lấy Hành Áo và Cao Đức, biểu hiện thiện ý.Tuy hai người đó vẫn chưa hoàn toàn phục, nhưng trong lòng cũng đã phần nào chấp nhận ta.
Ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Tu Ti đại ca, huynh nói xem đội chúng ta nên gọi là gì?”
Lần đầu tiên ta thấy Tu Ti mỉm cười, nụ cười vô cùng rạng rỡ: “Ma pháp đệ vừa sử dụng tên gọi là gì?”
“Lúc nãy đệ dùng Quang hệ ma pháp cấp tám, gọi là Quang Hoàn Diệu.”
“Vậy thì đội chúng ta gọi là Quang Huy Chiến Đội đi!” Cái tên này được mọi người đều thích, trí tuệ của Tu Ti quả nhiên không tầm thường.
Văn sư phụ bước đến, không biết có phải lúc nãy cố tình lánh mặt không.Chúng ta vừa giải quyết xong vấn đề nan giải thì thấy mặt lão ngay: “Xem ra mọi người đã thân thiện hơn rồi.Tốt, tốt! Hi vọng các ngươi giữ vững tinh thần này để có thể bay cao, bay xa.Các ngươi vào đây, ta sẽ nói về cuộc thi cho các ngươi nghe.”
Khi mọi người vào trong phòng, Văn lão sư tiếp lời: “Chúng ta phải tham gia một cuộc thi vô cùng khó khăn.Đây không chỉ là một cuộc thi dành cho cao thủ trong nước, mà còn là sự hợp tác giữa Tu Đạt Quốc và Ngải Hạ Quốc.Trường Cung là người Ngải Hạ.Bởi vì số người tham gia rất đông, việc giành chiến thắng không phải là chuyện dễ dàng.”
Lão nhìn chúng ta một lượt rồi nói: “Đầu tiên là phải đấu bảng.Ta nghĩ đây không phải là vấn đề, vì các ngươi không hề yếu.Sau đó chọn đội đầu bảng để vào vòng đấu loại.Lúc đó, ta nghĩ các ngươi phải tự lựa chọn đội hình cho mình.Bởi vì Trường Cung sử dụng ma pháp, nên các ngươi phải tận dụng lợi thế này.Ta đã cho người điều tra hơn 10.000 đội tham gia, chia ra 1.024 nhóm để tiến hành đấu loại.Mỗi đội phải đấu 10 trận.Chỉ có đội thắng mới tiến sâu vào trong, tiến đến trận chung kết.Chúng ta không nhất thiết phải tham gia toàn bộ các trận đấu, nhưng chỉ cần chúng ta thắng hơn 20 trận là được, việc này cũng giống như chạy marathon mà thôi.Quy tắc khá đơn giản, chủ yếu là vượt qua đối thủ, hoặc khiến đối thủ tự động nhận thua, nhưng không được giết đối thủ.Ngoài ra không có giới hạn gì hết, các ngươi có thể phát huy hết thực lực của mình.Nhưng ta có một yêu cầu, trừ phi trong tình huống bất khả kháng, các ngươi nên lấy đức phục nhân.Đó cũng là tinh thần của kỵ sĩ Tu Đạt chúng ta!”
Ngoại trừ ta, cả bốn người kia đều gật đầu.
“Trường Cung, lần này vị trí của ngươi là quan trọng nhất.Nhiệm vụ của ngươi là hỗ trợ mọi người tấn công.Nhưng nếu gặp lúc mọi người đều lâm vào bế tắc, ngươi cũng phải tham gia tấn công.Ta tin với ma pháp của ngươi, chắc chắn đội hình chúng ta sẽ mạnh hơn rất nhiều.Lúc nãy ta thấy các ngươi so tài với nhau, tinh thần dường như không được tốt cho lắm, nhưng không bị thương thì cũng không tổn hại đến hòa khí.Tuy các ngươi đã chọn Trường Cung làm đội trưởng, nhưng vẫn phải nghe theo ý kiến của Tu Ti.Ta tin tưởng vào tầm nhìn của Tu Ti.” Văn sư phụ nhìn Tu Ti mỉm cười.
Tu Ti đối với lời khen của Văn sư phụ không có chút phản ứng, chỉ khẽ gật đầu.
“Giờ vẫn còn ba ngày nữa mới đến cuộc thi, ta hi vọng các ngươi hợp tác luyện tập cho tốt.Chúng ta vốn là một đội rất mạnh.Thật lòng mà nói, ta hy vọng các ngươi có thể giữ thể diện cho ta.Ta cũng mong qua cuộc thi này, các ngươi có thể vươn danh lập dạng khắp thiên hạ.”
Bọn ta đồng thanh đáp lớn: “Chúng con nhất định chiến thắng!”
Cứ như vậy, sau này ta – đứa con của ánh sáng, dẫn dắt Quang Huy chiến đội trải qua các trận chiến vang dội, lập được vô số chiến công hiển hách.
