Chương 63 Hạo Đông Lực (1+2)

🎧 Đang phát: Chương 63

“Hai tên kia còn đứng đó tình chàng ý thiếp à? Mau đi lấy áo giáp mà mặc!”
Lời Chu Y như sét đánh ngang tai, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông giật bắn mình, vội vàng buông tay, ba chân bốn cẳng chạy về ký túc xá.Trong lòng cả hai lúc này như có nai con chạy loạn, tim đập thình thịch, dĩ nhiên không phải vì câu trêu chọc “tình chàng ý thiếp” của Chu Y, mà là vì sự biến dị kỳ lạ khi hai người dung hợp Vũ Hồn.
Về đến ký túc xá, hai người lặng lẽ nhìn nhau, trong mắt ánh lên vẻ kích động khó tả.Tình huống vừa rồi quá mức quỷ dị, Hoắc Vũ Hạo dù mấy tháng nay vừa tu luyện vừa không ngừng trau dồi kiến thức, cũng không tài nào lý giải nổi chuyện vừa xảy ra.Ngay cả Vương Đông, kẻ kiến thức uyên bác, cũng bó tay.Điều này chứng tỏ nó đã vượt khỏi phạm trù tri thức thông thường.Hoắc Vũ Hạo không nhịn được liền lên tiếng:
“Xem ra, đêm qua chúng ta ngủ say như chết cũng không phải là vô ích.”
“Hừ!” Vương Đông trừng mắt nhìn hắn, nhưng không hề phản đối, đưa đôi tay thon dài mềm mại của mình ra: “Thử lại lần nữa xem sao.”
Hoắc Vũ Hạo cũng muốn chứng thực mọi chuyện, liền đưa tay nắm lấy tay Vương Đông.Bốn tay vừa chạm vào nhau, Hồn Lực lập tức khởi động.Hồn Lực của hai người vốn dĩ khác biệt, Huyền Thiên Công của Hoắc Vũ Hạo thiên về bình lặng, ôn hòa tự nhiên, Hồn Lực của Vương Đông lại sắc bén bá đạo, ẩn chứa sự cao quý.
Ví như Hồn Lực của Hoắc Vũ Hạo là một thiếu niên trung hậu hiền hòa, thì Vương Đông lại như một tiểu thư khuê các cao ngạo.Hai dòng Hồn Lực với khí chất hoàn toàn trái ngược, vậy mà lại có thể dung hợp một cách hoàn mỹ, lặng lẽ luân chuyển giữa hai người, tựa như vốn là cùng một nguồn cội.
Hoắc Vũ Hạo vẫn giữ được sự bình tĩnh, dù sao Huyền Thiên Công của hắn vốn dĩ ôn hòa phẳng lặng.Nhưng Vương Đông lại khác, trong lòng hắn chấn động dữ dội.Hắn biết Hồn Lực của bản thân bá đạo cường hãn đến mức nào, việc hai loại Hồn Lực có thể dung hợp vào nhau đã vượt quá sức tưởng tượng của hắn.
Sau một hồi dung hợp, Hồn Lực liền đã có thể thoải mái luân chuyển giữa hai cơ thể, cả hai đều cảm thấy tinh thần vô cùng thư thái, tốc độ tu luyện tăng lên rõ rệt.Cả hai đều cảm nhận được, đây chỉ là sự khởi đầu, Hồn Lực hoàn toàn dung nhập, há chỉ mang lại chút lợi ích cỏn con này?
“Được rồi, chúng ta đi chạy bộ đi, tối nay tiếp tục nghiên cứu.” Hoắc Vũ Hạo chủ động buông tay, mặc áo giáp vào người.
Vương Đông vừa nghe đến hai chữ “tối nay” liền ngẩn người, khóe miệng khẽ run rẩy.Đêm qua, không hiểu vì sao hai người lại ôm nhau ngủ, khiến hắn nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, ngẩn ngơ nhìn Hoắc Vũ Hạo một lúc rồi mới mang áo giáp theo sau.
Sau ba tháng mang áo giáp chạy bộ, mọi người đã quá quen thuộc.Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cùng chạy đến khi chuông tan học vang lên, Tiêu Tiêu đến nơi gọi to cả hai mới dừng lại, lúc này mới nghe Tiêu Tiêu nói Chu lão sư đã về từ lâu.Toàn thân Hoắc Vũ Hạo đẫm mồ hôi, còn Vương Đông, vì tu vi khá cao, lại cố ý dùng Hồn Lực khống chế, nên không hề có chút mồ hôi nào.
“Sao vậy, Chu lão sư nói gì à?” Hoắc Vũ Hạo vừa thở hổn hển vừa hỏi Tiêu Tiêu.
Tiêu Tiêu nhún vai: “Cũng không có gì, chỉ nói mọi người cố gắng nâng cao khí thế, sau đó phân tích tình huống của đối phương.Xem ra, lần thi đấu vòng loại chỉ là một liều thuốc thử, học viện Sử Lai Khắc của chúng ta chưa bao giờ thiếu thiên tài…”
Thấy vẻ mặt lo lắng của Tiêu Tiêu, Vương Đông ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì vậy, một Hồn Sư đại thiên tài mang Vũ Hồn song sinh lại có thể mất tự tin như thế sao?”
Tiêu Tiêu bĩu môi: “Tự tin ta không thiếu, nhưng những người có thiên phú tốt hơn chúng ta có rất nhiều.Chu lão sư vừa nói qua, trong năm đội toàn thắng tại lượt đấu vòng loại, có ba đội xuất hiện Hồn Tôn ba Hồn Hoàn, ngươi tự tin nổi không?”
“Hồn Tôn?” Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông kinh ngạc thốt lên.
Tiêu Tiêu cười khổ: “Chính xác là vậy, nếu không ta cũng không lo lắng đến mức này.”
Hoắc Vũ Hạo hỏi: “Chu lão sư phân tích ra sao?”
Tiêu Tiêu nói: “Khi Chu lão sư nói về ba đội đó cũng không hề dễ chịu, có vẻ cũng vừa biết được tin tức không lâu.Các lớp đó chưa bao giờ để lộ thông tin về các đệ tử Hồn Tôn của mình, bọn họ cũng giống như ngươi, đều được chiêu sinh đặc biệt.”
Nghe Tiêu Tiêu nói đến đoạn này, Vương Đông nhìn Hoắc Vũ Hạo rồi khẽ cười: “Nhìn đi, cùng là học viên được chiêu sinh đặc biệt, tự so sánh người ta với mình đi…”
Khuôn mặt Hoắc Vũ Hạo khẽ cứng lại: “Nói nhiều cũng vô ích, mấu chốt là chúng ta phải tìm được cách khắc chế đối phương.”
Tiêu Tiêu nói: “Cách gì bây giờ, phải cố gắng hết sức rồi sau đó nghe theo ý trời thôi.Ba tên kia đều là đội trưởng cả, hai người nghĩ xem, ở độ tuổi mười hai đã có thể đột phá cảnh giới, có được Hồn Hoàn thứ ba, thì Vũ Hồn phải mạnh mẽ đến mức nào chứ? Bọn họ chắc chắn đã được gia tộc toàn lực giúp đỡ, Hồn Hoàn của họ cũng đều đạt đến cực hạn.Cho dù không biến thái được như Hồn Hoàn ngàn năm của Vương Đông, nhưng cũng không kém quá nhiều.Mình thấy Chu lão sư cũng không quá xem trọng chúng ta, đạt được hạng tư đã là rất tốt rồi.”
Vương Đông hừ nhẹ: “Ba Hồn Hoàn thì sao? Hồn Tôn thì không thể thắng à? Chúng ta cũng có ưu thế của riêng mình mà, chưa kể đến Vũ Hồn song sinh của ngươi, đến ta cũng chưa dùng toàn lực để chiến đấu.Hơn nữa, Vũ Hồn bản thể của Hoắc Vũ Hạo cũng không hề tầm thường, ba chúng ta liên thủ, còn sợ ai?”
Tiêu Tiêu nói: “Bạn nghĩ mình không muốn đạt hạng nhất sao? Ba đội đứng đầu mới được thưởng, hạng tư thì chỉ có hít gió thôi.Nhưng thực lực tổng hợp của chúng ta lại không bằng họ, hai người ngẫm lại đi.Đội trưởng là Hồn Tôn thì đồng đội ít nhất cũng là Đại Hồn Sư như chúng ta rồi.Cho dù chúng ta có ưu thế của bản thân, nhưng trừ khi lớp trưởng kịp đột phá lên cấp hai mươi, có thêm một Hồn Kỹ thuộc tính tinh thần, lúc đó chúng ta mới có hi vọng.”
Hoắc Vũ Hạo nhìn Tiêu Tiêu rồi lại nhìn Vương Đông, nói: “Hai người đừng vội, thực lực từng người chúng ta có thể không bằng đối phương, nhưng tuyệt đối không được mất đi niềm tin.Tiêu Tiêu nhớ lại đi, lần trước khi đối đầu với hai tỷ muội Lam Tố Tố, đối phó với Vũ Hồn dung hợp kỹ khó khăn ra sao? Nhưng thắng lợi cuối cùng vẫn thuộc về chúng ta.Vũ Hồn dung hợp kỹ của hai người uy lực không kém Hồn Kỹ cấp bậc Hồn Tôn, nhưng chúng ta vẫn có thể chống đỡ.Đội khác có ưu thế của họ, chúng ta cũng có ưu thế của riêng mình, thực lực ẩn giấu sau Linh Mâu của ta vẫn chưa ai biết.Lần sát hạch này, chúng ta chỉ có một mục tiêu duy nhất: Quán quân!”
Niềm tin của Tiêu Tiêu đã được Hoắc Vũ Hạo kéo lại, cô bé xoa xoa mặt nói: “Dù sao cũng phải liều thôi, chúng ta cùng cố gắng nào!”
Hoắc Vũ Hạo đưa tay phải ra, Vương Đông và Tiêu Tiêu cũng đưa tay đặt lên tay Hoắc Vũ Hạo.
“Ngôi quán quân là của chúng ta!”
Hoắc Vũ Hạo nói tiếp: “Tiêu Tiêu à, cá nướng của ngươi chắc phải chờ thêm vài ngày rồi, trận tiếp của chúng ta vô cùng quan trọng.Trong những ngày này, chúng ta phải tập trung tinh thần củng cố và tăng cường tu vi bản thân, có như thế, khả năng chiến thắng của chúng ta mới có thể tăng lên.”
Tiêu Tiêu cười hì hì: “Nợ thì phải có lãi, lớp trưởng thì phải rộng lượng, vậy sau này mình ăn cá nướng của bạn sẽ không phải trả tiền nhé.”
Hoắc Vũ Hạo cười ha hả: “Không thành vấn đề, cá nướng của mình luôn sẵn sàng phục vụ.”
Tiêu Tiêu nói: “Chu lão sư nói, ngày mai khi chuông vào học kêu lên, lập tức tập hợp tại khu sát hạch.Chúng ta thật sự có vận khí, Chu lão sư đã nói, những đội giành thành tích toàn thắng ở vòng trước sẽ được đặc cách không phải gặp nhau.Chỉ cần chúng ta phát huy khả năng của mình, tiến vào mười sáu hạng đầu chắc chắn không thành vấn đề, muốn tiến sâu hơn thì phải xem nhiều yếu tố nữa.”
Hoắc Vũ Hạo nói: “Ít nhất cũng có một tin tức tốt rồi, giờ người mình toàn mồ hôi, phải về tắm trước đã, sau đó cùng đi ăn cơm.”
Tiêu Tiêu lên tiếng: “Mình ăn trước đây, không chờ hai người đâu, mai gặp lại!”
Nói xong, cô bé vẫy tay chào Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, rồi xoay người tiến về phía nhà ăn.
Hoắc Vũ Hạo nhíu mày nhìn Vương Đông: “Xem ra, chúng ta muốn giành được thành tích cao tại kỳ sát hạch này cũng không phải dễ.Trước tiên, về ký túc xá tắm rửa thay quần áo đã, ăn cơm xong, chúng ta sẽ nghiên cứu một chút về vấn đề dung hợp Vũ Hồn.”
“Ừm.”
Vương Đông gật đầu, khuôn mặt lại lộ vẻ ngẩn ngơ, không hiểu đang suy nghĩ đi đâu.Lúc trở về ký túc xá, hắn lại ngồi một mình trên giường, chờ Hoắc Vũ Hạo tắm rửa.
“Ầm!” tiếng cửa đóng lại.Vương Đông quay đầu nhìn về phía cửa phòng, ánh mắt toát lên vẻ phức tạp.Vì lúc sáng đi trễ, nên hắn vẫn chưa tính toán chuyện Hoắc Vũ Hạo ngủ chung giường với hắn, vậy mà bây giờ hắn lại thản nhiên như không có gì xảy ra, chỉ có bản thân Vương Đông cảm thấy kỳ lạ.
“Ta…ta lại ngủ chung với hắn một đêm, lại còn hoàn thành Vũ Hồn dung hợp, hơn nữa không phải dung hợp bình thường.” Vương Đông không lý giải được tâm tình bản thân lúc này, tim ngực đập loạn, tâm thần rối bời, không biết phải làm gì.
Thời gian trôi qua rất nhanh, Hoắc Vũ Hạo đã trở lại.Hắn vào phòng, mang theo không khí mát mẻ cùng hương thơm xà phòng, Vương Đông ngẩng đầu lên, vừa lúc trông thấy đôi mắt sáng ngời của Hoắc Vũ Hạo.Hoắc Vũ Hạo vẫn không nhận ra tâm tình Vương Đông đang có biến hóa, hắn vẫy tay:
“Chúng ta nhanh đi ăn thôi, khi trở về còn có thể nghiên cứu về dung hợp Vũ Hồn, có lẽ thành tích của chúng ta cũng phụ thuộc vào kỹ năng này.” Tâm tình hắn lúc này, toàn bộ đặt vào kỳ sát hạch.
Vương Đông như tìm được mục tiêu của mình, tâm thần bớt hoang mang: “Được rồi.”
Chuyện không muốn cũng đã xảy ra, suy nghĩ nhiều cũng vô ích, tập trung cho kỳ sát hạch đã rồi tính sau.Sau khi nghe Tiêu Tiêu nói về các Hồn Tôn ở ban Tân Sinh, ý chí chiến đấu của Vương Đông đã được kích phát.
Hắn tin tưởng bản thân không hề kém các Hồn Tôn ở ban Tân Sinh khác, chỉ vì lúc trước quá lười biếng, không chủ động tu luyện, nên trình độ không được cao mà thôi.Cấp bậc cao hơn cũng không phải là tất cả, chỉ cần đánh bại được bọn hắn, liền có thể chứng minh bản thân vô cùng ưu tú.
Sau khi nghĩ thông suốt, Vương Đông không còn lo lắng gì nữa, cùng Hoắc Vũ Hạo đến nhà ăn, ăn uống no nê một bữa, vì cả hai đi khá trễ, nên nhà ăn gần như không còn ai.
Sau khi trở về ký túc xá, Hoắc Vũ Hạo treo thẻ “Không tiếp khách” bên ngoài cửa, sau đó khóa cửa phòng, để tránh lúc tu luyện bị quấy rầy.Thẻ này phòng nào cũng có, chỉ cần treo lên, cho dù là lão sư, nếu không có chuyện quan trọng, cũng sẽ không gõ cửa, để các học viên tu luyện bên trong.
Nhưng hành động vô cùng bình thường này của Hoắc Vũ Hạo, lại khiến Vương Đông hơi xấu hổ.Hắn nhân lúc Hoắc Vũ Hạo xoay người đi, lắc mạnh đầu, điều chỉnh lại bản thân, khi Hoắc Vũ Hạo trở lại, thần sắc hắn đã trở nên bình thường.
“Chúng ta bắt đầu thế nào?” Vương Đông hỏi Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo nói: “Chúng ta cứ thử tu luyện một lúc đã, như vậy sẽ giúp Hồn Lực giữa hai người dung hợp tốt hơn.Sau đó, chúng ta sẽ thông qua Hồn Lực sau khi dung hợp tạo thành Hồn Kỹ, đến tối, chúng ta sẽ ra ngoài thử nghiệm Vũ Hồn dung hợp kỹ.”
Vương Đông bĩu môi: “Hợp lý quá nhỉ.”
Hoắc Vũ Hạo cười cười: “Đừng quên, mình chính là lớp trưởng, sắp xếp hợp lý mọi chuyện là sở trường của mình, bắt đầu thôi!”
Vừa nói, hắn đã muốn ngồi lên giường Vương Đông.
“Muốn…muốn gì?” Vương Đông giật mình đẩy hắn ra.
Hoắc Vũ Hạo ngạc nhiên: “Tất nhiên là tu luyện, không khoanh chân ngồi xuống cùng nhau thì sao tu luyện được?”
Vương Đông đứng lên, chỉ về giường Hoắc Vũ Hạo: “Chúng ta sang giường kia tu luyện.”
Hoắc Vũ Hạo ngẩn người, sau đó giận dỗi lầm bầm: “Không sợ bẩn mông thì cứ sang, mình không ngại.”
Vương Đông thấy sắc mặt Hoắc Vũ Hạo có chút khó coi.Quả thật Hoắc Vũ Hạo có chút mất hứng, cả hai xem như làm bằng hữu khá lâu, vậy mà tên Vương Đông lại còn tính toán giường mình và hắn, thật là keo kiệt.

☀️ 🌙