Truyện:

Chương 63 Đông Lai Động Chủ (1)

🎧 Đang phát: Chương 63

Bên trong nhà tràn ngập ánh nắng, bỗng ngoài phòng có người hốt hoảng chạy tới, lớn tiếng:
– Bẩm sơn chủ, người Trường Phong động báo tin thành chủ Trường Phong thành bị sát hại!
“Á!” – Tiếng kêu kinh hãi vang lên.
Cánh cửa mở rộng, Hùng Khiếu khoác áo choàng đơn giản, Xuân Tuyết sắc mặt tái mét cùng hai thị nữ tóc tai rối bời đứng ở cửa.Xuân Tuyết vội hỏi:
– Ngươi nói gì?
Người kia lặp lại, Xuân Tuyết choáng váng suýt ngã.
Nàng còn trông mong báo thù cho em trai, ra sức hầu hạ sơn chủ, chưa kịp báo thù thì cha đã mất.
Hùng Khiếu đỡ lấy nàng, bảo Đông Tuyết dìu nàng vào, mặt mày u ám, nén giận dẫn thủ hạ đến đại sảnh nghị sự.
Không chỉ vì Xuân Tuyết, mà vì hắn vừa rời Trường Phong động, mới lên chức sơn chủ Thiếu Thái sơn đã có người dám giết thành chủ dưới trướng hắn, rõ ràng là tát vào mặt hắn, sao không giận cho được!
———–
Trời nắng chang chang, Miêu Nghị đang vui vẻ vì đã giết người diệt khẩu, đến khu rừng gần Nam Tuyên phủ, tìm chỗ kín đáo chôn đồ vật rồi thúc Hắc Thán vượt núi đến Nam Tuyên phủ.
Đến ngoài sơn môn Nam Tuyên phủ, hắn bị tu sĩ canh cửa chặn lại.
Miêu Nghị xuống ngựa, vác thương chắp tay:
– Miêu Nghị đến phục mệnh phủ chủ, xin thông báo!
Hai tu sĩ giữ cửa tu vi Bạch Liên nhị phẩm, biết rõ lần này Miêu Nghị trở về có ý nghĩa gì, tám chín phần mười sẽ thành động chủ Đông Lai động, lại còn là động chủ có tu vi thấp nhất lịch sử.
Họ vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị, tức chết đi được.Tu vi Bạch Liên nhất phẩm còn hơn Bạch Liên nhị phẩm, sắp được làm động chủ, còn họ vẫn ở đây giữ cửa, thật là tức chết!
Nhưng nhớ lại trận chiến ở Phù Quang động, Miêu Nghị hung hãn thế nào ai cũng thấy.Ba tu sĩ Bạch Liên nhị phẩm và một tu sĩ Bạch Liên tam phẩm đều chết dưới thương hắn, họ tự nhận không liều mạng bằng hắn.Nếu đánh nhau thật, chưa chắc đã thắng.
Họ không gây khó dễ, cười đáp lễ, vì biết Miêu Nghị được phủ chủ coi trọng.
– Miêu huynh đệ chờ chút!
Một người nói rồi nhanh chóng vào báo.
Miêu Nghị hàn huyên với tu sĩ còn lại, mới biết một người tên Tiền Tử Phụng, một người tên Chu Lập Cần.
Nói chuyện với Tiền Tử Phụng được một lát, Chu Lập Cần trở lại, chắp tay:
– Miêu huynh đệ, mời đến Nam Tuyên đại điện, tiểu cô cô đang đợi.
Nói rồi định giúp Miêu Nghị dắt Hắc Thán đi gửi.
– Không dám làm phiền, tự ta đi được rồi.
Miêu Nghị khách sáo.
Chu Lập Cần xua tay:
– Chuyện nhỏ thôi mà, Miêu huynh đệ về sẽ thành động chủ Đông Lai động, sau này còn phải nhờ chiếu cố nhiều.
– Đâu có, chúng ta giúp đỡ nhau thôi.
Miêu Nghị đáp lời, lấy hai mươi kim tinh, mỗi người mười đồng.
Đối với tu sĩ cấp thấp, mỗi tháng chỉ được mười kim tinh, Miêu Nghị hào phóng thật.
Miêu Nghị biết rõ lợi ích của việc tạo quan hệ, năm xưa để em sống tốt ở Trường Phong thành, hắn thường biếu tai heo, thịt đầu heo, ruột heo…cho hàng xóm, nhất là tiểu cữu tử của quản gia phủ thành chủ.
Hắn không quen quản gia, nhưng tiểu cữu tử quản gia thích rượu, nên cứ vài ngày Miêu Nghị lại mang rượu và đồ nhắm đến.
Đồ rẻ tiền thôi, vì Miêu Nghị chẳng có gì đáng giá.Nhưng lâu dần cũng tạo được quan hệ.Nhờ vậy mà hắn chống lại được Hoàng Bảo Trưởng, kiếm được cơm áo cho em.
Thỉnh thoảng tiểu cữu tử quản gia lại nhắc nhở Hoàng Bảo Trưởng, để hắn không làm quá đáng.
Khi có mối làm ăn, hàng xóm và tiểu cữu tử quản gia cũng không quên hắn.
Lần này Miêu Nghị rộng rãi vì mới phát tài, trong rương có đến năm ngàn kim tinh.
Dù là người thường hay tu sĩ, tâm lý đều như nhau.
Tiền Tử Phụng và Chu Lập Cần bất ngờ có khoản tiền ngoài ý muốn, mừng rỡ, ngoài mặt vẫn từ chối.
Miêu Nghị bảo họ cứ nhận, xem như kết bạn, không nhận là khinh thường hắn.Thế là Tiền Tử Phụng và Chu Lập Cần đành phải nhận.
– Giao ngựa cho ta, là bạn bè rồi, Miêu huynh đệ đừng khách sáo, kẻo tiểu cô cô chờ lâu.
– Vậy làm phiền.
Miêu Nghị chắp tay, quay người đi.
Hắn nhanh chóng đến Nam Tuyên đại điện, Thanh Cúc đang cười đứng đợi ở cửa, hỏi:
– Hoàn thành nhiệm vụ phủ chủ giao rồi à?
– Nhờ phúc của tiểu cô cô.
Miêu Nghị lấy túi tiền đưa cho Thanh Cúc:
– Chút lòng thành, xin tiểu cô cô nhận cho.
Lần đầu gặp Thanh Cúc hắn đã muốn tạo quan hệ, nhưng lúc ấy tay trắng, lần này mới chuẩn bị sẵn một trăm kim tinh.
Thanh Cúc cười lắc đầu nhận lấy, còn mở ra xem ngay trước mặt hắn, thấy hơn trăm kim tinh, vừa buồn cười vừa chế nhạo:
– Ồ, không ít đấy, lương tháng của ngươi chỉ có mười kim tinh, là chưa chuẩn bị hay ra ngoài phát tài, biết nịnh bợ ta rồi hả?
Ý nàng là, đâu phải mới gặp lần đầu, sao trước kia không thấy khách sáo như vậy.
Miêu Nghị ngượng ngùng:
– Không thể để tài vật của quỷ tu kia mai một nơi hoang dã được.
Thanh Cúc không trêu nữa, không cất cũng không trả lại, cầm túi tiền dẫn đường:
– Đi theo ta.

☀️ 🌙