Đang phát: Chương 623
Tần Vũ nghi hoặc nhíu mày: “Tả Thu Lâm này lãnh khốc vô tình, xem ra lúc đầu ra tay với ta và Lập Nhi căn bản không hề lưu tình, giờ sao lại dễ dàng đồng ý giúp đỡ chỉ vì một món nhị lưu hồng mông linh bảo?”
Quả thực rất đáng ngờ!
Đồ vật như nhị lưu hồng mông linh bảo tuy quý, nhưng chưa đến mức khiến Tả Thu Lâm, người đã ẩn mình khỏi tranh đấu thần giới bao nhiêu năm nay, lại động tâm chỉ vì nó.
Tả Thu Lâm vẫn lạnh lùng ngồi trên bông sen đen, nhìn Tần Vũ: “Sao còn không phản ứng gì? Chẳng lẽ Tượng Thần mới mà ngay cả một món nhị lưu hồng mông linh bảo cũng không có, không có thành ý thì mau biến đi.”
Tần Vũ giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ.
Anh mỉm cười: “Tả Thu Lâm tiền bối, ta đương nhiên có nhị lưu hồng mông linh bảo, chỉ là tiền bối đột nhiên đồng ý khiến ta quá vui mừng mà thôi.”
Tả Thu Lâm hừ lạnh: “Đừng nịnh bợ ta, ta chỉ là đang thiếu một món nhị lưu hồng mông linh bảo vừa ý mà thôi.Ta hỏi ngươi, ngươi có loại linh bảo nào có thể trói buộc người khác không, chỉ cần có thể trói buộc trong một khoảng thời gian ngắn cũng được, loại linh bảo này chắc ngươi có?”
Tần Vũ suy nghĩ.
Trói buộc người khác?
Anh đã luyện chế được bảy mươi hai món nhị lưu hồng mông linh bảo, trong đó có tám món có thể trói buộc người khác, quan trọng nhất là còn một món…
“Quyền trượng Vạn Liễu, quyền trượng này là nhất lưu hồng mông linh bảo, đồng thời cũng có tác dụng trói buộc người khác.Có nên đưa cho y không?” – Tần Vũ lưỡng lự.
Hiện tại anh đang có quyền trượng này, một món nhất lưu hồng mông linh bảo vô chủ.Tuy Hỏa Nguyên Linh Châu cũng xem như vô chủ, nhưng anh định tặng nó cho đứa con mà Lập Nhi sắp sinh.Vậy có nên đưa quyền trượng này cho Tả Thu Lâm không?
“Vũ ca.”
Khương Lập truyền âm: “Thái độ của Tả Thu Lâm đột nhiên mềm mỏng, muội cũng nghi ngờ.Sau khi suy nghĩ, muội cảm thấy có một khả năng.”
“Khả năng gì?” – Tần Vũ hỏi.
Khương Lập nói: “Theo những gì miêu tả về Tả Thu Lâm từ ký ức trong linh hồn của dì Tả Thu Mi, muội đã cẩn thận phân tích.Tả Thu Lâm là người lạnh lùng, tuy đối địch với dì Tả Thu Mi nhưng chưa từng hạ sát thủ.Muội thấy Tả Thu Lâm này có lẽ ngoài lạnh trong nóng.Y không quan tâm đến dì Tả Thu Mi, nhưng sâu trong đáy lòng, y vẫn quan tâm tới người thân duy nhất của mình.”
Tần Vũ hiểu ra.
“Rất có khả năng, chỉ có như vậy mới giải thích được sự thay đổi thái độ của Tả Thu Lâm, thậm chí còn chủ động đề nghị một món nhị lưu hồng mông linh bảo.”
“Sao thế, không có à?” – Tả Thu Lâm ngồi ở phía xa lạnh lùng hỏi.
Tần Vũ nhìn Tả Thu Lâm, thấy y tuy thay đổi sắc mặt nhưng không lập tức từ chối.
Từ đó, Tần Vũ đoán được Tả Thu Lâm muốn đòi một món nhị lưu hồng mông linh bảo chỉ để tỏ ra mình có lợi, sợ người khác nhận ra y vì muội muội mà ra tay.
“Tả Thu Lâm này quả thật là vì muội muội của y, vậy…”
Tần Vũ quyết định, vung tay lấy ra một quyền trượng màu đỏ.Tả Thu Lâm nghi hoặc nhìn nó.
“Tả Thu Lâm tiền bối, quyền trượng này tên là ‘Vạn Liễu’, là một món nhất lưu hồng mông linh bảo có tác dụng trói buộc người khác.”
Quyền trượng từ từ bay về phía Tả Thu Lâm.
Tả Thu Lâm có chút kinh ngạc.
Quyền trượng Vạn Liễu bay đến trước mặt Tả Thu Lâm, nhưng y lại nhìn Tần Vũ chằm chằm: “Tần Vũ, ngươi chịu đem món nhất lưu hồng mông linh bảo này cho ta? Ngươi hẳn biết nó quý giá thế nào?”
“Ta là Tượng Thần luyện khí, sao lại không rõ giá trị của nhất lưu hồng mông linh bảo?” – Tần Vũ cười.
“Nếu ngươi không muốn hối hận thì hãy thu lại đi.” – Tả Thu Lâm khàn giọng.
Tần Vũ chỉ cười nhạt: “Tả Thu Lâm tiền bối, vừa rồi không phải muốn có bảo bối sao? Giờ bảo bối ở ngay trước mặt lại không dám cầm?”
“Hừ.”
Tả Thu Lâm hừ lạnh, trực tiếp bắt lấy quyền trượng Vạn Liễu, lạnh lùng nhìn Tần Vũ: “Tiểu tử, ta cho ngươi cơ hội lấy lại, sau này ngươi muốn lấy cũng không có cơ hội nữa đâu.”
Tần Vũ thấy Tả Thu Lâm bắt lấy quyền trượng liền vỗ tay cười: “Tả Thu Lâm tiền bối, hiện tại chúng ta lập tức xuất phát, thế nào?”
“Trở về? Trở về thần giới đại lục?” – Tả Thu Lâm nhìn Tần Vũ.
Tần Vũ gật đầu.
“Hiện giờ vẫn chưa được.” – Tả Thu Lâm từ chối.
Tần Vũ trầm mặt, Khương Lập cũng nhíu mày.
Tần Vũ lo lắng: “Chẳng lẽ ta nhìn lầm người, Tả Thu Lâm có được món nhất lưu hồng mông linh bảo vẫn không muốn cùng ta trở về? Không, không đúng.” – Anh vẫn tin vào quyết định của mình.
Hơn nữa…
Nếu Tả Thu Lâm muốn lừa anh thì quá ngu xuẩn, dù sao đến giờ Tần Vũ vẫn chưa để lộ thực lực chân chính.
“Tả Thu Lâm tiền bối, hiện tại không được, vậy đến lúc nào mới được?” – Tần Vũ mất kiên nhẫn.
Tả Thu Lâm cười lạnh: “Sự việc rất đơn giản, năm xưa ta bị một vị thần vương đánh trọng thương, ta đã giao hẹn với y, trước khi đánh bại y, dù thế nào cũng không trở lại thần giới đại lục, chỉ có thể ở trong hải dương vô tận khắp bốn phương của thần giới.”
“Tần Vũ, ta tuy đã nhận lễ vật của ngươi nhưng vẫn phải giữ lời hứa, trước khi đánh bại y, ta không thể quay về thần giới đại lục, cho nên…hiện tại ta không thể trở về.”
Tả Thu Lâm nói: “Đương nhiên, có được món nhất lưu hồng mông linh bảo này ta cũng đủ tự tin đánh bại y, chỉ là muốn luyện hóa một món nhất lưu hồng mông linh bảo cần rất nhiều thời gian.”
Tần Vũ và Khương Lập nhìn nhau.
Họ nhớ đến truyền thuyết mà thượng bộ thiên thần Bạch Dật Cư trên băng đảo đã kể…Trong truyền thuyết, Tả Thu Lâm đã từng giết một vị thần vương, sau đó bị một vị thần vương khác đánh trọng thương, xem ra truyền thuyết này là thật.
Tần Vũ có chút tức giận.
Phải đợi Tả Thu Lâm luyện hóa xong món nhất lưu hồng mông linh bảo, vậy phải đợi đến khi nào? Vì sao Tả Thu Lâm không nói cho anh biết trước?
“Hừ, các ngươi yên tâm.” – Tả Thu Lâm hừ lạnh – “Ta sẽ không cố ý kéo dài thời gian.Khi xưa lão quỷ này đã giao hẹn với ta, ta cũng đã cho thêm một điều kiện, nếu ta nhờ được người đánh bại y cũng tính là hoàn thành lời hứa.Chỉ là…khắp thần giới, người có thể chắc chắn đánh bại lão quỷ này xem ra chỉ có Tu La Thần Vương, đáng tiếc, ta không quen biết Tu La Thần Vương, cũng không muốn nợ ân tình của y.”
“Nhờ người đánh bại?”
Tần Vũ nhìn Tả Thu Lâm, hiểu ý y.
Tả Thu Lâm khẽ nhếch mép, nhưng vẫn lạnh lùng: “Ngươi nghĩ không sai, ta chính là muốn nhờ ngươi ra tay.Vừa rồi ta đã cảm nhận được thực lực của ngươi, đặc biệt thêm thanh trường thương kia, đích xác là mạnh hơn ta.Hơn nữa, với những gì ta biết về thần giới, ta đoán ngươi hoàn toàn có thể đánh bại lão quỷ kia.”
Tần Vũ cười bất đắc dĩ.
Xem ra anh đã bị Tả Thu Lâm dắt mũi.
“Đương nhiên, ngươi có thể không đi, nếu ngươi không đi, chỉ cần đợi ta hơn vài chục năm là được.Ta sẽ bố trí một không gian mà thời gian nhanh gấp vạn lần, vài chục năm ở đó bằng vài chục vạn năm công phu, đủ để ta luyện hóa một món hồng mông linh bảo.Ồ…đây lại là nhất lưu hồng mông linh bảo, thời gian ta cần để luyện hóa cũng không biết phải mất bao lâu, trước đây ta chưa từng luyện hóa qua loại hồng mông linh bảo cao cấp như vậy.” – Tả Thu Lâm không vội.
Vài chục năm?
Tần Vũ không có đủ kiên nhẫn.
“Được, ta đi với tiền bối một chuyến, gặp lão quỷ đánh người trọng thương xem thực lực thế nào.” – Tần Vũ quyết định.
Khương Lập không lo lắng cho Tần Vũ.
Bởi Khương Lập biết thần vương ở thần giới dù có thể đánh bại Tần Vũ, cùng lắm chỉ khiến anh phải bỏ chạy, không thể giết được.
“Được, có đảm lượng.” – Tả Thu Lâm vỗ tay, âm thanh khàn khàn vang khắp cung điện.
Tả Thu Lâm đứng lên, lạnh lùng nói: “Chúng ta xuất phát ngay.”
Tần Vũ và Khương Lập gật đầu, ba người biến mất giữa đại điện hắc ám.
Đồng thời, trong Băng Huyệt cung điện dưới băng đảo vang lên một âm thanh khàn khàn.
“Bản cung chủ phải ra ngoài một thời gian, Bạch Diệp các ngươi hãy ở lại trong cung điện chờ ta trở về.”
Âm thanh khàn khàn khiến mười hai vị nữ thiên thần chấn kinh, rồi vui mừng.
Cung chủ vắng mặt, họ có thể thoải mái chơi đùa.
————-
Mặt ngoài băng đảo bị bao phủ bởi sương mù, là hàn khí của hàn băng trăm triệu năm.Bao nhiêu năm qua, không ai dám rời khỏi đảo.
Bởi rời khỏi đảo sẽ được Tử Vong Thần Vương “chiêu đãi”.
Lúc này, ba người từ trong hàn khí bay ra, hai trắng một đen, là Tần Vũ, Khương Lập và Tả Thu Lâm.
“Tả Thu Lâm tiền bối, người nói lão quỷ kia ở đâu của thần giới?” – Tần Vũ hỏi.
Tả Thu Lâm lạnh lùng nói: “Lão quỷ đó ở Đông Hải hải vực của thần giới, giỏi về sinh mệnh năng lượng giống muội muội của ta.Chỉ là nghiên cứu về linh hồn không bằng ta và muội muội, nhưng dù vậy, ta cũng không phải đối thủ của y.”
Tả Thu Lâm thừa nhận thất bại, không hề che giấu.
“Thần giới Đông Hải? Sinh mệnh năng lượng?” – Tần Vũ suy nghĩ.
Không gian chi lực của tân vũ trụ đã bao trùm thần giới, tại Đông Hải quả thực có ba vị ẩn thế thần vương.Một trong ba vị đó có khí tức rất mơ hồ, nếu Tần Vũ không dùng không gian chi lực quan sát cẩn thận, có lẽ không phát hiện ra.
“Vũ ca?” – Khương Lập nhìn Tần Vũ.
Tần Vũ biết Khương Lập muốn hỏi gì, anh mỉm cười gật đầu: “Quả thật có một vị thần vương, cách bờ biển của Đông Cực Huyễn Kim Sơn mười vạn ức dặm.”
“Ngươi có thể phát hiện ra lão quỷ kia?”
Tả Thu Lâm kinh ngạc nhìn Tần Vũ, rồi lạnh lùng nói: “Trước kia ta thấy ngươi chỉ có năm sáu phần thắng lão quỷ, nhưng giờ xem ra có lẽ phải bảy tám phần.”
Những ẩn thế thần vương này đều thu liễm khí tức, thậm chí dùng thủ đoạn đặc thù để che giấu, người khác khó mà phát hiện.Tần Vũ dễ dàng phát hiện ra như vậy, khiến địa vị của anh trong lòng Tả Thu Lâm tăng lên.
Tần Vũ không giải thích.
“Chúng ta thuấn di tới đó.”
Tần Vũ nói xong, ba người biến mất giữa không trung bên ngoài băng đảo.
——————
Thần giới Đông Hải hải vực rộng lớn hơn thần giới đại lục rất nhiều, có vô số đảo.
Tại một hòn đảo bình thường, diện tích chỉ vài trăm dặm, có một ngọn núi nhỏ, vô số hoa cỏ, hòn đảo như một thế giới thực vật, tràn đầy sức sống.
Tần Vũ, Khương Lập, Tả Thu Lâm xuất hiện trên bầu trời hòn đảo.
Tả Thu Lâm chỉ tay: “Tần Vũ, hòn đảo này là sào huyệt của lão quỷ kia.Ngươi cẩn thận, ta đến đây sợ rằng y đã cảm ứng được.”
“Tả Thu Lâm, ngươi dám đến tìm ta, chẳng lẽ ngươi chắc chắn đối phó được với ta rồi sao? Ồ, còn có hai người trẻ tuổi, chẳng lẽ ngươi cho rằng bọn họ có thể đánh bại ta?” – Một âm thanh ôn hòa vang vọng.
“Lão quỷ, đừng xem thường hai người trẻ tuổi này, có thể ngươi không đấu lại họ đâu.” – Tả Thu Lâm khàn giọng.
“Ha ha, để ta thử xem!”
Âm thanh vừa dứt, hoa cỏ cây cối trên đảo phát triển điên cuồng, vô số cành cây như xúc tu lao tới, vây kín ba người Tần Vũ, Khương Lập, Tả Thu Lâm.
