Đang phát: Chương 623
Lý Vân Tiêu vội nói:
– Không được! Hiện tại thân phận Thiên Nhất Các không thể bại lộ, thời gian này ta sẽ ở ngoài một mình, có tin tức gì cứ đến khách sạn tìm ta.
Hắn đưa địa chỉ, cả hai trao đổi thêm vài thông tin rồi chia nhau.
Lý Vân Tiêu tìm một khách sạn để nghỉ, không ngờ tình hình ở Thành Nam phức tạp hơn dự kiến.Xem ra sự xuất hiện của Đường Kiếp, ngoài Thiên Nhất Các, còn thu hút sự chú ý của không ít thế lực.Lúc này quan trọng nhất là phải nắm rõ tình hình, nếu không xông vào sẽ thành bia đỡ đạn.
Việc gặp Vũ Văn Cao đúng là của trời cho, vốn định đến giết mình, giờ lại thành một sự giúp đỡ lớn.Với thực lực của Vũ Văn Cao, ở Thành Nam này cũng coi như là cao thủ hàng đầu.Hơn nữa những người kia tuy biến thái, nhưng đều là sát thủ, thực lực hơn hẳn người cùng cấp, lại giỏi làm việc trong bóng tối.
Hiện tại hắn không cần lo lắng gì, cứ chờ tin tức là được.
Vừa tĩnh tâm định tu luyện, đột nhiên hắn hơi nhíu mày, cảm thấy có vài luồng sức mạnh mạnh mẽ đang áp sát.
Tổng cộng ba người, tu vi đều là Vũ Hoàng, nhưng đẳng cấp không cao, đều là nhất tinh Vũ Hoàng.Có lẽ thấy hắn dễ bắt nạt, chúng không thèm che giấu thân hình, nghênh ngang xuất hiện trong phòng, cười lạnh nhìn hắn.
Lý Vân Tiêu nhìn vẻ mặt cao ngạo của ba người, thấy buồn cười nói:
– Ba vị không gõ cửa đã xông vào, không sợ mất hình tượng bang phái à?
Ba người sững sờ, vốn tưởng đối phương phải cảnh giác, không ngờ hắn lại thản nhiên như vậy.Kẻ cầm đầu cau mày hỏi:
– Ngươi là ai?
Đến lượt Lý Vân Tiêu ngạc nhiên, vốn tưởng chúng tìm đến hẳn phải biết mình là ai chứ.Hắn cười khổ:
– Ba vị không biết ta là ai, vậy tìm ta có việc gì? Các ngươi là ai?
Một nam tử bên trái lộ vẻ giận dữ, quát:
– Lắm lời, hỏi gì thì trả lời đó, không thì cho ngươi biết tay!
Hắn để chứng minh mình có thể “cho đẹp” Lý Vân Tiêu, khí thế nhất tinh Vũ Hoàng lập tức bộc phát, ép tới, mặt lộ vẻ lạnh lùng, như muốn nói xem ngươi chịu nổi không.
Lý Vân Tiêu cạn lời, cười khổ:
– Được rồi, ba vị cứ hỏi đi.
Tên dẫn đầu mới nói:
– Ngươi là ai? Người vừa tách ra khỏi ngươi là ai, các ngươi đến Khinh Ca Sâm Lâm làm gì?
Lý Vân Tiêu nghĩ ngợi:
– Người kia là sát thủ, đến Khinh Ca Sâm Lâm để giết ta.Còn ta, là đội trưởng đội tám của Dong Binh đoàn.
– Ngươi là người của Dong Binh đoàn?
Ba người giật mình, người bên trái nổi giận:
– Nói láo! Đội trưởng Dong Binh đoàn ít nhất cũng phải là Vũ Hoàng đỉnh cao, ngươi chỉ là Vũ Vương đỉnh cao, làm thống lĩnh còn không đủ tư cách, ngươi coi chúng ta dễ lừa à! Không cho ngươi nếm mùi thì ngươi không nói thật đâu!
Hắn đột nhiên tăng uy thế, mạnh mẽ đánh vào người Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu chỉ cảm thấy như có một cơn gió thổi qua, nhẹ nhàng lướt trên người, khá thoải mái.Hắn cười khổ:
– Nói thật các ngươi lại không tin.Không biết ba vị là ai? Có thể cho biết không? Chúng ta nói chuyện thẳng thắn.
Người bên phải thấy lạ:
– Người này có gì đó kỳ quái, dưới uy thế của Vũ Hoàng mà như không có chuyện gì!
Người bên trái cũng phát hiện, nhưng không tiện nói ra, vẫn tăng cường uy thế đến mức tối đa, nhưng Lý Vân Tiêu chỉ cười hề hề, như thể chuyện đó rất bình thường.
Tên chính giữa đột nhiên có dự cảm xấu, mặt lạnh tanh:
– Ngươi không chịu nói thật, vậy thì không cần nói nữa.Ngươi đã biết sự tồn tại của chúng ta, nhất định phải giữ bí mật, mà chỉ có người chết mới giữ được bí mật!
Ba người đột ngột ra tay, nhưng thấy trong tay Lý Vân Tiêu không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cái chuông cổ, hắn vỗ nhẹ, tiếng chuông vang vọng.
“Coong!”
Sóng âm lan tỏa, ba người lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng, mất ý thức trong giây lát.Tuy nhanh chóng hồi phục, nhưng phát hiện mình không còn ở trong phòng, mà đang ở dưới một bầu trời trong xanh.
– Cái gì? Chuyện gì xảy ra? Đây là đâu?
Ba người kinh hãi.Chẳng mấy chốc chúng thấy Lý Vân Tiêu đang đứng cười tủm tỉm trên không trung trước mặt.Dù không hiểu chuyện gì, chúng đều có dự cảm chẳng lành.
Rất nhanh, ba người mất hết sức chiến đấu, nằm trên đất máu me, mắt ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng.
Một tên hoảng sợ kêu:
– Ta hiểu rồi, đây là bên trong Cửu Thiên Đỉnh! Chẳng lẽ ngươi là Đường Kiếp của Tứ Cực Môn? Sao có thể, ngươi rõ ràng không có Âm Đỉnh, sao có thể có được Cửu Thiên Đỉnh, hơn nữa ngươi không có vật kia, sao có thể luyện hóa nó!
Hai gã kia nghe vậy, đồng loạt ngớ người.Nhìn không gian vô tận xung quanh, nhớ lại thủ đoạn quỷ thần khó lường vừa rồi của Lý Vân Tiêu, gần như chỉ phất tay, cả ba người hoàn toàn sụp đổ.
Lý Vân Tiêu khẽ động lòng, cười từ trong hư không đi xuống:
– Xem ra các ngươi cũng có chút kiến thức, không uổng công ta cho các ngươi vào đây.Trước hết nói về lai lịch của các ngươi đi.
Tên dẫn đầu vẻ mặt thất thần, khí thế suy sụp, chán nản nói:
– Ngươi đã có Cửu Thiên Đỉnh, còn gì để nói nữa, muốn giết muốn chém tùy ngươi.
Lý Vân Tiêu cười ha ha:
– Ta không giết các ngươi.Người vừa tách ra khỏi ta, chắc các ngươi cũng theo dõi hắn lâu rồi nhỉ? Hắn có sở thích kỳ lạ, không biết các ngươi có rõ không?
Ba người nghe vậy, lập tức run rẩy, ai nấy đều lộ vẻ oán độc.
Một người run rẩy nói:
– Ngươi, ngươi không thể đối xử với chúng ta như vậy, ngươi là ác ma!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn hắn, hừ:
– Ngươi nói không thể là không thể à? Ngươi là cái thá gì? Cho các ngươi ba hơi thở để cân nhắc, nếu không ta sẽ để người kia đến thẩm vấn các ngươi.Hắn không nóng tính như ta đâu, hắn đối với đàn ông luôn rất ôn nhu.
Ba người run cầm cập.Vũ Văn Cao luôn ở dưới sự giám thị của chúng, đương nhiên chúng biết rõ sở thích của hắn, mặt ai nấy trắng bệch.
– Ta, ta nói, ngươi tuyệt đối đừng để người kia tới đối phó chúng ta!
Ý chí của tên cầm đầu cuối cùng cũng sụp đổ, chán nản nói:
– Chúng ta là người của Thánh Hỏa Điện.
– Thánh Hỏa Điện?
