Chương 620 Tuyết rơi trên mái nhà người khác

🎧 Đang phát: Chương 620

– Ít nhất ông cũng phải hứa hẹn điều gì đó chứ!
Lão nhân Ốc Tư chậm rãi đáp.
Hứa Nhạc nghe vậy, mơ hồ đoán ra điều gì đó, trầm ngâm một lát.
– Thứ chúng tôi cần nhất bây giờ là vũ khí, đạn dược và huấn luyện quân sự.Chắc chắn Liên bang các ông sẽ không cung cấp chiến hạm hay robot cao cấp.Vậy nên, xin hãy viện trợ đầy đủ súng ống và đạn dược cần thiết.
– Làm sao để chuyển đến đây? Đó mới là vấn đề lớn nhất.
Hứa Nhạc nhíu mày hỏi.
– Cậu trốn trong lãnh thổ Đế quốc hơn một năm, xem ra không nắm rõ tình hình vũ trụ hiện tại.Quân đội Liên bang đã đánh đến Tinh hệ Tây Nam của Đế quốc, kiểm soát hoàn toàn hai thông đạo không gian.Vận chuyển vũ khí đạn dược chắc không khó khăn gì.
Trong suy nghĩ của Hứa Nhạc, Liên bang và Đế quốc ở cách xa nhau vô số năm ánh sáng.Dù đi vòng qua không gian hay xuyên qua thông đạo, việc trao đổi giữa hai bên đều rất khó khăn.Vì vậy, anh mới nghi ngờ như vậy.
Nghe lão nhân Ốc Tư nhắc đến, anh mới nhớ ra đồng đội của mình đã đánh đến lãnh thổ Đế quốc.Anh bỗng cảm thấy kích động và khát khao được trở lại chiến trường nguy hiểm, sát cánh cùng đồng đội.
– Tốt hơn hết cậu nên kiềm chế nụ cười đó lại.Nụ cười của kẻ xâm lược rất khó coi, chói mắt.
Lão nhân Ốc Tư lạnh lùng nói, dùng ngón tay run rẩy chỉ vào văn kiện:
– Mặt khác, tôi hy vọng quân đội Liên bang không tiến vào Tinh vực này.Tổ chức của tôi sẽ không cho phép các người càn quét các tinh cầu của chúng tôi!
– Chuyện này… tôi không thể hứa được!
Hứa Nhạc thẳng thắn nói.
Lão nhân Ốc Tư im lặng một lát rồi nói:
– Vậy tôi yêu cầu quân đội Liên bang phải giữ bình tĩnh khi chiếm các tinh cầu hành chính, cố gắng không gây tổn hại đến dân thường Đế quốc.
– Cái này thì được!
Hứa Nhạc đồng ý ngay, rồi nói thêm:
– Nhưng việc xác định ai là dân thường, ai là quân đội Đế quốc cải trang phản kháng phải do chúng tôi quyết định.Tôi không thể để đồng đội hy sinh vô ích chỉ vì tránh gây thương vong cho dân thường Đế quốc.
– Về địa điểm huấn luyện quân sự… Tôi thấy các con đường buôn lậu giữa các tinh cầu khá thích hợp.Yêu cầu bảo vệ an toàn con đường vận chuyển trong văn kiện cũng tương tự như vậy.Hệ thống kinh tế của chúng tôi chủ yếu dựa vào con đường buôn lậu này.
– Về vấn đề kinh tế, tôi hy vọng chính phủ Liên bang có thể viện trợ vật tư cần thiết.Phải là vật tư hiện vật… Tiền tệ của Liên bang chỉ là giấy vụn ở Đế quốc này.
Hứa Nhạc kiên nhẫn lắng nghe lão nhân Ốc Tư liệt kê từng điều kiện trong văn kiện.Đến điều kiện cuối cùng, anh mới nhíu mày, hỏi:
– Trong những điều kiện này, tôi chỉ thấy nghĩa vụ của Liên bang.Vậy quyền lợi của chúng tôi đâu? Các ông có thể giúp gì cho Liên bang?
– Chúng tôi có thể giúp cậu sống sót… trở về đơn vị Liên bang.
Lão nhân Ốc Tư nhìn thẳng vào mắt anh, bình tĩnh nói.
– Như vậy còn chưa đủ!
Hứa Nhạc nghiêm túc nói.
– Chúng tôi có thể cung cấp thông tin tình báo về việc bố trí quân đội Hoàng gia Đế quốc.Hơn nữa, chúng tôi có thể phối hợp với kế hoạch tiến công của các người, liên lạc với dân chúng trên các tinh cầu bị chiếm đóng, phối hợp nổi dậy và giúp các người duy trì trật tự.
Lão nhân Ốc Tư mỉm cười đáp.Những điều ông ta vừa nói là những vấn đề khó giải quyết nhất khi quân đội Liên bang tiến sâu vào Tinh vực Đế quốc, chiếm đóng các tinh cầu.
– Tôi rất nghi ngờ năng lực của các ông.
Hứa Nhạc liếc xuống dưới lầu, lắc đầu:
– Tôi thậm chí còn nghi ngờ tổ chức cách mạng ngầm của ông có thể mở rộng ra khỏi khu ổ chuột này không nữa…
– Việc tôi cứu được cậu ra khỏi phủ Đại Sư Phạm đã chứng minh năng lực của chúng tôi.
– Không, tôi không tin các ông đủ khả năng làm được.
Hứa Nhạc nhìn thẳng vào mắt lão nhân, trầm giọng nói:
– Ai đã giúp các ông?
Lão nhân Ốc Tư không quan tâm đến câu hỏi có phần vô lễ của Hứa Nhạc, chỉ nhìn vào văn kiện trên bàn.
– Chẳng lẽ ông muốn tôi tin rằng chỉ với đám tay đấm Hắc bang vô tổ chức vô kỷ luật dưới kia, các ông có thể đột phá vòng vây nghiêm ngặt của đội quân tinh nhuệ Đế quốc? Nếu làm được, sự nghiệp cách mạng của các ông đã thành công từ lâu rồi! Những điều kiện, phối hợp, trị an, tình báo mà các ông hứa hẹn… Tôi không tin các ông có thể làm được.Dù tất cả Hoàng đế xã hội đen trong Tinh vực Tả Thiên này đều là những người ủng hộ cuồng nhiệt nhất của ông, cũng vậy thôi.
– Cậu đã xem nhẹ lực lượng của chúng tôi, và đánh giá thấp kinh nghiệm quản lý chính trị của chúng tôi…
Lão nhân Ốc Tư ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, trầm giọng nói:
– Muốn giữ vững trị an trên các tinh cầu đã bị chiếm đóng, muốn đe dọa cha mẹ vợ con của những du kích quân hăng máu, muốn thu thập những tin tức tình báo quan trọng mà quân đội Liên bang cần… Không ai thích hợp hơn đám xã hội đen!
Hứa Nhạc im lặng.Anh thấy những lời đó nghe có vẻ vô lý, nhưng lại rất có đạo lý.Anh lắc đầu:
– Bọn xã hội đen xảo trá, vơ vét tài sản, không chuyện ác nào không dám làm, có thể sống cuộc sống giàu có phóng túng.Sao họ lại đi theo ông, mạo hiểm cuộc sống để lật đổ Hoàng đế Đế quốc? Ông không lo tổ chức của mình đầy rẫy những kẻ đồ tể và dã tâm sao? Đây là một chuyện rất nguy hiểm!
– Trong một xã hội chính trị nguy hiểm như Đế quốc, để tìm kiếm một mục tiêu tương lai, chúng ta cần đoàn kết mọi lực lượng có thể.Mộc Ân từng làm nhiều việc bất chính, tàn ác, là một lãnh tụ xã hội đen bị nhiều người sợ hãi hoặc kính nể.Nhưng hắn là một cán bộ cao cấp trong tổ chức.Hắn và băng đảng của hắn là một trong những lực lượng vũ trang đáng tin cậy nhất của chúng ta.
– Mộc Ân và chúng ta đều xuất thân từ dân đen.Cả nhà hắn đều chết dưới tay đám Hoàng tộc Đế quốc, nên chúng ta chưa bao giờ nghi ngờ lòng trung thành của hắn.Bởi vì tất cả chúng ta đều có quá khứ thảm thiết giống nhau, và có quyết tâm thay đổi thế giới này.
– Cũng giống như cậu.Cậu là người Liên bang, chúng ta cũng chưa từng nghi ngờ quyết tâm quay lại Liên bang của cậu.
Ánh mắt lão nhân Ốc Đốn nhìn Hứa Nhạc trở nên hòa hoãn hơn.Ông ta mỉm cười, nói:
– Nói đến đây, tôi phải thay mặt dân chúng Đế quốc cảm ơn cậu.
– Vì sao lại cảm ơn tôi?
– Cậu sống ở Thiên Kinh Tinh gần một năm, có lẽ cậu nghĩ mâu thuẫn giữa các giai tầng trong Đế quốc không quá gay gắt.Nhưng đó là vì cậu không có cơ hội đến các tinh cầu khác… Những tinh cầu mà máu của dân đen, nô lệ đã thấm đỏ cả bề mặt!
Trong mắt lão nhân bỗng lóe lên ngọn lửa giận dữ:
– Thiên Kinh Tinh là bộ mặt của Hoàng thất Đế quốc, Hoàng đế Hoài Phu Sa sẽ không cho phép những vụ thảm sát đẫm máu xảy ra ở đây.Vì vậy, những dân đen và nô lệ dám đứng lên phản kháng ở đây, con dao đồ tể của Hoàng đế vẫn chưa đặt lên đầu họ.
– Quận vương Tạp Đốn là con dao đồ tể lớn nhất trong tay Hoàng đế.Hơn mười triệu chiến sĩ khởi nghĩa và dân thường vô tội đã ngã xuống trong những cuộc trấn áp đẫm máu của hắn, trở thành những bậc thang cho hắn thăng quan tiến chức.
– Trong mấy năm gần đây, Hoàng đế Hoài Phu Sa không trực tiếp triệu kiến hắn vào Hoàng cung, vì ông ta không muốn người ta biết ông ta có quan hệ gì với tên đồ tể hai tay dính đầy máu tươi này.
– Quận vương Tạp Đốn chết dưới tay cậu, hàng triệu oan hồn và thân nhân của họ đều cảm ơn cậu đã báo thù cho họ.Cũng giống như Mộc Ân mà cậu vừa gặp dưới lầu, em gái ruột của hắn cũng chết dưới gót giày sắt của Sư đoàn Thiết giáp do Tạp Đốn quản lý.
Hứa Nhạc im lặng một lát, rồi giải thích:
– Tôi báo thù cho bản thân mình.Lúc giết Tạp Đốn, tôi không nghĩ nhiều đến vậy.
– Nhưng hắn đã chết dưới tay cậu!
Lão nhân Ốc Tư mỉm cười:
– Cho nên việc ký hiệp nghị hợp tác với cậu cũng dễ thuyết phục đám người trẻ tuổi trong tổ chức hơn.
– Được rồi! Tôi thừa nhận ông là một nhà thuyết giáo chính trị vĩ đại.Tôi đồng ý ký tên vào hiệp nghị này!
Hứa Nhạc nói:
– Nhưng tôi vẫn thắc mắc một vấn đề.Theo cương lĩnh và lý niệm chính trị của tổ chức các ông, nếu quân đội Liên bang xâm nhập sâu vào Đế quốc, nếu Vương triều Bạch Cận bị tiêu diệt, vậy giữa các ông và Liên bang sẽ lại xảy ra một cuộc chiến tranh kịch liệt.
– Đó là chuyện rất lâu sau này!
Lão nhân Ốc Tư thẳng thắn nói:
– Những kẻ xâm lược các người là ngọn núi lớn thứ hai, ở ngay sau ngọn núi lớn Vương triều Bạch Cận trước mặt chúng ta.Chúng ta phải ném đi một ngọn núi trước đã rồi tính sau.Còn về đám quan chức Chính phủ Liên bang, sau khi có được hiệp nghị này, họ cũng sẽ nghĩ như chúng ta thôi.
– Trong giai đoạn lịch sử gần, chúng ta có thể là bạn!
– Trong giai đoạn lịch sử xa hơn, chúng ta nhất định sẽ là kẻ thù!
– Còn về mối quan hệ giữa Liên bang và Đế quốc trong dòng sông lịch sử lâu dài hơn, hãy để Đấng Sáng Thế quyết định.
Vị lão nhân trước mặt, lúc là Lãnh tụ đức cao vọng trọng của tổ chức cách mạng ngầm, lúc lại là một thương nhân lạnh lùng đầy đầu cơ, lúc lại là một triết gia mang theo chủ nghĩa hư vô, dùng những khái niệm đơn giản để lý giải những vấn đề tương lai phức tạp.Ba loại nhân vật này không ngừng chuyển đổi lẫn nhau, khiến Hứa Nhạc cảm thấy vô cùng kỳ dị, và có chút quen thuộc.
Trong mơ hồ, anh chợt nhớ đến vị thúc phụ thần bí của Thi công tử mà anh từng gặp ở Vũ hội Song Nguyệt, nhân vật truyền kỳ của Phiến Quân Thanh Long Sơn.Anh khẽ nhíu mày, dường như ngửi thấy một tia khí tức quỷ dị.
– Một câu hỏi cuối cùng, tôi muốn lặp lại câu hỏi lúc trước…
Hứa Nhạc nhìn thẳng vào mắt lão nhân:
– Rốt cuộc ai đã cứu tôi ra khỏi phủ Đại Sư Phạm?
– Là chúng ta!
– Tôi không tin!
Bởi vì chiến tranh diễn ra quá lâu, Hứa Nhạc không có thiện cảm với dân chúng Đế quốc, cũng không hứng thú với đấu tranh chính trị.
Sống ở khu ổ chuột của Thiên Kinh Tinh gần một năm, đặc biệt là trong tòa lầu các tiểu viện ấm áp của đại thẫm Tô San và Bảo La, đã dần thay đổi tâm tính của anh.Sâu trong lòng, anh biết rõ dân chúng nô lệ nghèo khổ dưới đáy xã hội Đế quốc phản kháng lại sự thống trị của Hoàng thất là điều tự nhiên.Về mặt tình cảm, anh đồng tình với họ, nhưng anh vẫn sẽ không chủ động làm gì cả.
Bởi vì Giáo sư Trầm Lão đã từng nói, trong vũ trụ này không có đạo lý gì cả, cũng không có công bằng thực sự.Anh là một công dân Liên bang, việc đầu tiên anh ưu tiên là bảo vệ Liên bang, giữ gìn những gì đáng để giữ gìn trong Liên bang quê hương mình.
Những bi ai và hoan lạc của nhân loại có lẽ có thể tương thông với nhau.Nếu thừa nhận mọi người trong Liên bang và Đế quốc đều là nhân loại, vậy thì người Liên bang cũng nên cảm nhận được sự bi thương hoặc vui sướng của người Đế quốc.Nhưng hiện tại tuyết trên mái nhà mình còn chưa quét sạch, dù thấy tuyết đọng trên mái nhà đối phương sắp sụp xuống, thì có thể làm gì đây?
Vấn đề là hiện tại thế cục đã đảo ngược, anh đang ngồi dưới mái hiên của tòa nhà sắp sụp của người khác, không thể không cùng chủ nhân của nó liên thủ chống đỡ lại gió tuyết.
Hứa Nhạc ngồi ở ban công lầu hai của nhà xưởng sửa chữa, nhìn xuống khu ổ chuột đông nghịt của Thiên Kinh Tinh, trong lòng dâng lên vô số cảm khái.

☀️ 🌙