Chương 620 Ngưu Đao Sát Kê

🎧 Đang phát: Chương 620

“Ra là Tuân sư đệ mới nhập môn mấy năm!”
“Nghe đồn sư đệ này có Thiên Dương Hỏa Mạch, không biết thực hư thế nào?”
“Tuân gia chẳng phải là tu tiên thế gia lừng lẫy ở Khê quốc sao! Chắc chắn pháp khí hộ thân không ít!”
“Còn vị sư đệ họ Hàn kia là ai, trước giờ chưa từng thấy mặt, chẳng lẽ mới nhập môn gần đây?”
“Thằng nhãi Hàn Lập này đúng là số đen.Tự dưng đụng phải đối thủ khó nhằn thế kia!”
Chưa giao thủ, một tràng âm thanh xì xào bàn tán đã vang lên, dù có cấm chế của màn hào quang cũng lọt rõ mồn một vào tai Hàn Lập.
“Thiên Dương Hỏa Mạch?” Hàn Lập nghe vậy, ánh mắt khẽ động, dấy lên chút hứng thú quan sát đối phương.
Khuôn mặt tuấn tú phi phàm, tu vi cũng không tệ, chừng Luyện Khí kỳ tầng mười hai.
Thanh niên bạch y đối diện thấy Hàn Lập tướng mạo tầm thường, tu vi chỉ khoảng Luyện Khí kỳ tầng mười, trong mắt lóe lên tia khinh miệt, ngoài mặt vẫn chắp tay thi lễ lấy lệ.
Hàn Lập thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên, trong lòng cười lạnh, hờ hững đáp lễ.
Thấy thái độ của Hàn Lập, vẻ giận dữ thoáng hiện trên mặt thanh niên bạch y.
Lúc này, tu sĩ gầy gò trên không lạnh lùng tuyên bố: “Tỷ thí bắt đầu!”
Vừa dứt lời, vẻ tàn khốc hiện rõ trên mặt thanh niên bạch y, hai tay lập tức bắt quyết, hỏa quang toàn thân bùng nổ, một màn hào quang trong suốt nóng rực bao phủ lấy hắn.
Sau đó hắn vung tay, năm ngón tay xòe ra, một viên hỏa châu to bằng quả trứng gà lơ lửng trong lòng bàn tay.
Từng tràng chú ngữ vang lên từ miệng thanh niên bạch y, chuẩn bị thôi động pháp khí công kích Hàn Lập.
Hàn Lập quan sát chiêu thức này, thấy có chút quen thuộc, trong lòng thầm nghĩ: “Lại là trò cũ!”
Bên ngoài trường đấu vang lên không ít tiếng kinh ngạc.
“Mau nhìn, Tuân sư đệ quả không hổ là Thiên Dương Hỏa Mạch.Dù không dùng linh phù vẫn có thể trong nháy mắt thi triển hộ thuẫn Hỏa thuộc tính.”
“Thế đã là gì, hỏa châu trên tay hắn ta hình như là Hỏa Lãng Châu trứ danh của Tuân gia, lát nữa tiểu tử kia chắc chắn thua rồi.Có khi trong nháy mắt đã phân thắng bại!”
Hàn Lập thần sắc không đổi, trong lòng cười thầm, ung dung lấy ra từ túi trữ vật một xấp phù dày cộp, phải đến ba bốn mươi lá.
Hắn ngẩng đầu nhìn đối phương, thanh niên bạch y kia đang dồn toàn bộ tinh thần thôi động pháp khí, không hề để ý đến động tĩnh bên này, bộ dáng như rất tin tưởng vào vòng bảo hộ của mình.
“Đã vậy, ta cũng không khách khí!” Hàn Lập nghĩ thầm.Hai tay hắn chập lại, đồng loạt vung lên.
Một mảng hồng quang rực rỡ, ba bốn mươi quả hỏa cầu to bằng nắm tay như ong vỡ tổ bắn thẳng về phía đối diện.
“A!” Vô số tiếng kinh ngạc đồng loạt vang lên bên ngoài.
Lúc này, Hỏa Lãng Châu đang lơ lửng trong tay thanh niên bạch y đã bắt đầu bốc lửa, chỉ chờ xuất kích.Hắn ta còn đang đắc ý, bỗng nghe thấy những tiếng kinh hô ngoài kia, không khỏi giật mình, ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc thấy hơn chục quả hỏa cầu đồng loạt nện vào màn bảo hộ của mình.
Một chuỗi âm thanh nổ tung “Ầm, ầm” vang lên liên tiếp, hồng quang chói mắt lóe lên, khiến hai mắt hắn hoa lên không thấy gì.
Vòng bảo hộ trên người hắn chỉ trụ được vài giây, liền vỡ tan tành.
Hỏa diễm chực chờ tràn đến, nuốt chửng lấy hắn.
Vị thiên tài có Thiên Dương Hỏa Mạch này từ nhỏ được gia tộc hết lòng bồi dưỡng nhưng chưa từng nếm mùi sinh tử, sắc mặt trắng bệch, kinh hoàng thét lên một tiếng, vội vàng lùi lại.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cổ áo hắn bị túm chặt, thân hình bỗng bay lên không trung, bị nhấc bổng lên.
Hỏa diễm lướt qua dưới chân.
Thanh niên bạch y chưa hết kinh hãi, quay đầu lại, hóa ra là tu sĩ gầy gò đang nắm chặt cổ áo hắn.
“Thiên Tuyền Phong Hàn Lập chiến thắng.” Tu sĩ gầy gò lạnh lùng tuyên bố.
Thanh niên bạch y lúc này mới hiểu, mình đã thua, hơn nữa còn bị đánh bại bởi một đám hỏa cầu phù cấp thấp.
Mặt hắn tái mét.
Các tu sĩ đứng xem sau một hồi kinh ngạc, ai nấy đều nhìn nhau dè dặt.
Hỏa Đạn Phù tuy là phù triện sơ cấp, nhưng một lá cũng tốn một linh thạch.
Vị này lại vung tay ném ra ba bốn chục lá, mỗi trận tốn đến ba bốn chục linh thạch.
Đây không còn là xa xỉ mà là “phá gia chi tử”!
Một kiện pháp khí cấp thấp tốt một chút cũng chỉ có giá đó mà thôi.
Lẽ nào người này vì muốn thắng mà không tiếc khuynh gia bại sản sao?
Dưới ánh mắt kỳ dị của các đệ tử Lạc Vân Tông, Hàn Lập chắp tay với tu sĩ gầy gò, mặt không đổi sắc bước ra khỏi màn hào quang.
Thanh niên bạch y họ Tuân hằn học nhìn theo bóng lưng Hàn Lập, trong lòng không phục, nhưng dưới cái lườm lạnh lùng của tu sĩ gầy gò, chỉ có thể bất đắc dĩ rời khỏi đấu trường.
Kết thúc trận đấu đầu tiên, Hàn Lập không nán lại xem người khác giao đấu mà trở về chỗ ở của mình.
Hai ngày sau, vòng tỷ thí thứ nhất kết thúc.
Không ít trận đấu diễn ra gay cấn, khiến các đệ tử Lạc Vân Tông đến xem không ngớt lời bàn tán.
Trận đấu Hàn Lập dùng hàng chục Hỏa Đạn Phù cấp thấp đánh bại đối thủ cũng trở thành đề tài bàn tán xôn xao.Ai nấy đều cho rằng Hàn Lập là đệ tử của đại gia tộc nào đó, mới có thể vung tiền như vậy.
Sau trận chiến đó, Hàn Lập nghiễm nhiên trở nên nổi tiếng.
Đến vòng tỷ thí thứ hai, Hàn Lập xuất chiến rất sớm, ngay chiều ngày đầu tiên đã đến lượt hắn.
Hắn thần sắc bình thản bước vào trường đấu, các đệ tử đã xem hắn thi đấu lần trước lập tức xì xào bàn tán.
“Đó là tên kia của Thiên Tuyền Phong, hai hôm trước để thắng mà ném ra cả đống phù đấy.”
“Thật hay giả? Trông hắn ta bình thường vậy mà chịu chơi nhỉ?”
“Di! Khê quốc mình hình như không có đại gia tộc tu tiên nào họ Hàn thì phải! Chẳng lẽ hắn từ quốc gia khác đến bái nhập bổn môn?”
Hàn Lập nghe được những lời đó, thần sắc không đổi, chỉ là ánh mắt hơi nheo lại, đánh giá đối thủ lần này.
Đối thủ là một nam đệ tử thanh tú, nom chỉ mười bảy mười tám tuổi.
Người này mặc áo xanh gọn gàng, ngoài một cái túi trữ vật bên hông ra thì không mang theo vật gì khác.
Khuôn mặt vẫn còn nét ngây thơ, thần sắc ngưng trọng nhìn Hàn Lập.
Xem ra những lời bàn tán bên ngoài cũng đã lọt vào tai hắn.
Hàn Lập nhìn đối thủ còn quá trẻ, khẽ cau mày, nhưng khi tiếng “Bắt đầu” lạnh lùng vang lên, hắn lập tức thò tay vào túi trữ vật.
Cùng lúc đó, đệ tử đối diện còn nhanh tay hơn, sau khi bạch quang lóe lên, hai cây băng trùy sắc lẻm bắn nhanh về phía Hàn Lập, thân ảnh hắn ta cũng như gió thoảng, trực tiếp đánh thẳng về phía Hàn Lập.
Hắn ta học theo chiêu của Hàn Lập, dùng băng trùy phù để cản trở đối thủ, sau đó thi triển Khinh Thân Thuật, xông thẳng đến Hàn Lập.
Hàn Lập ngẩn người, bật cười.
Hắn không hề hoảng hốt, thân ảnh lóe lên, hai cây băng trùy sượt qua người, thấy đối thủ đang hớn hở xông đến, hắn vung tay, một đạo hoàng mang phóng ra từ lòng bàn tay, nhưng pháp khí còn lại chưa kịp thi triển.
Thân hình Hàn Lập bỗng mờ đi, thi triển La Yên Bộ, biến mất không dấu vết.
Đệ tử trẻ tuổi đánh hụt, ngạc nhiên không ít, hoàng mang trong tay ảm đạm, đó là một pháp khí hình lưới.
Thanh niên chưa kịp nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Hàn Lập, sau gáy bỗng nhói lên một trận, trước mắt tối sầm lại.
Hắn ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
“Thiên Tuyền Phong Hàn Lập chiến thắng!” Tu sĩ gầy gò thoáng kinh ngạc, rồi bình thản tuyên bố.
Vừa rồi Hàn Lập đột ngột xuất hiện sau lưng đối thủ, nhẹ nhàng gõ một đao, hạ gục đối thủ ngay tại chỗ.
Bên ngoài trường đấu lập tức xôn xao.”Ngươi có thấy không? Vị đệ tử Thiên Tuyền Phong kia dùng pháp thuật gì mà có thể trong nháy mắt xuất hiện sau lưng đối thủ? Thật khó tin!”
“Đồ ngốc.Pháp thuật gì chứ, rõ ràng là thân pháp võ thuật của thế tục.Nhưng cao minh đến vậy thì ta chưa từng thấy!” Một vài đệ tử Lạc Vân Tông có chút am hiểu, đã nhận ra lai lịch thân pháp của Hàn Lập.

☀️ 🌙