Đang phát: Chương 615
Có người đang muốn giúp mình.Người này chắc chắn không phải Hoài Thảo Thi! Thế lực thần bí có thể dễ dàng đánh bại Đại Sư Phạm, mở được cửa phòng giam đặc biệt kia, rõ ràng không thuộc về Hoàng thất Đế quốc.Hứa Nhạc đủ tỉnh táo để đưa ra phán đoán này.
Người đàn ông trung niên bị treo ngược trên cây dưới ánh nắng sớm.Cảnh tượng kỳ dị khiến hai thanh niên trẻ tuổi rùng mình, rồi nhanh chóng tỉnh táo.Cảm giác nguy hiểm tiềm ẩn xung quanh khiến Hoài Thảo Thi phản ứng chậm hơn Hứa Nhạc một chút.Cả hai đều nhanh chóng tìm kiếm vũ khí.
Nếu có súng, họ sẽ không ngần ngại bóp cò.Sau nhiều trận chiến sinh tử trong bóng tối, họ đã xác định đối phương là kẻ nguy hiểm nhất.Giết được đối phương, mọi cảm giác anh hùng hay cô đơn đều không đáng nhắc đến.
Đáng tiếc, người đã chế ngự Đại Sư Phạm và thả họ ra lại không để lại vũ khí cho ai.
Gió lạnh buổi sớm thổi vào sân lớn của tòa nhà trắng.Bên ngoài im lặng tuyệt đối.Chim chóc vẫn còn đang ngủ say trên cây.
Thời gian là thứ họ cần nhất lúc này!
Hứa Nhạc liếc thấy một tờ giấy dán trên đầu Đại Sư Phạm.Anh nhanh như chớp giật lấy nó, không chút do dự chạy về phía tường rào.
Liếc qua tờ giấy, mặt anh trở nên nghiêm trọng.Anh không biết bố trí quân sự bên ngoài tường rào, cũng không biết có bao nhiêu nguy hiểm đang chờ đợi.Nhưng dù thế nào, anh cũng không muốn ở lại cùng Hoài Thảo Thi, ngu ngốc chờ đợi quân đội Đế quốc đến giết mình.
Hoài Thảo Thi nheo mắt nhìn theo bóng dáng Hứa Nhạc trèo qua tường rào, trong mắt lóe lên vẻ ngoan cường.Tay phải cô bóp mạnh vào cái đùi gãy xương, kêu thét lên.
Đùi bị thương khiến cô không thể đuổi theo Hứa Nhạc.Cô có chút ghen tị với vận may của anh ta.Trong trận chiến ác liệt vừa qua, không biết bao nhiêu xương cốt của anh ta đã bị cô đánh gãy, nhưng hai cái đùi vẫn hoàn hảo.
Tiếng kêu cứu chói tai của cô giống như một cô gái yếu đuối bị bắt nạt trong ngõ tối.Hoài Thảo Thi vốn ghét kiểu kêu cứu này, nhưng lúc này, để giữ chân Hứa Nhạc, cô không còn cách nào khác.
Trên tờ giấy dán trên đầu Đại Sư Phạm chỉ viết mấy chữ “Đế Quốc”, giải thích ngắn gọn tình hình bên ngoài tường rào và chỉ ra một địa điểm.Hứa Nhạc không hiểu rõ chân tướng sự việc, cũng khó tin rằng quân đội Đế quốc đã rút lui.Anh càng nghi ngờ việc người kia dán tờ giấy lên đầu Đại Sư Phạm.Chẳng lẽ người đó không nghĩ Hoài Thảo Thi sẽ nhìn thấy trước anh sao?
Với quyết tâm liều chết, Hứa Nhạc nhảy qua tường rào.Nhưng không có cảnh tượng như anh tưởng tượng, không có hỏa lực dày đặc, mà chỉ có một vùng phế tích hoang vu trong bóng đêm tĩnh mịch.
Hóa ra những gì viết trên giấy là sự thật.Cách đó vài km, có thể thấy đèn pha của một số đơn vị Đế quốc, trên bầu trời vẫn có thể thấy vô số chiến đấu cơ đang quần thảo.
Từ đường cùng hóa thành sinh lộ.Hứa Nhạc biến thành một con thỏ hoang chạy trốn, tốc độ không hề giảm bớt.Bởi vì lúc này, từ trong sân lớn vang lên tiếng thét giận dữ của Hoài Thảo Thi.Quân đội Đế quốc sau khi nghe thấy tiếng thét này, chắc chắn sẽ quay trở lại.
Vị Công chúa Đế quốc cường đại kia, hóa ra cũng có lúc giống như một cô gái bị ức hiếp, kêu la thảm thiết.Hứa Nhạc khẽ cười.Đột nhiên, ánh mắt anh trở nên ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào một con Robot đang đứng trong rừng cây cách đó mấy trăm mét.
Đó là một con Robot Lang Nha kiểu mới, toàn thân phủ màu kim loại sẫm, giống như một đống cấu kiện khổng lồ được lắp đặt trên một hệ thống động cơ kim loại khổng lồ, đứng giữa những gốc cây cổ thụ, rất có khí thế bất bình.
Khoang điều khiển của Robot Lang Nha không đóng, mà hé mở.Bên trong không có phi công Đế quốc.Hứa Nhạc có thể nghe thấy tiếng vo vo phát ra từ bên trong, tựa hồ như hệ thống động cơ đã khởi động sẵn sàng.
Các đơn vị Thiết giáp của Đế quốc xung quanh đang lao về phía phủ Đại Sư Phạm.Đặc biệt là bóng dáng của mấy chục con Robot Lang Nha khủng bố, phát ra những tiếng xé gió chói tai, nhanh chóng lao tới gần tòa nhà trắng.
“Con Robot này là đặc biệt để lại cho mình sao?”
Hứa Nhạc nhíu mày, thầm nghĩ.Nhưng anh không có thời gian để suy nghĩ nhiều.Anh mạnh mẽ giẫm lên mặt đất đầy cành cây và cỏ, giống như một con chim lớn lao lên cao, xoay người trên không trung rồi chui thẳng vào bên trong con Robot Lang Nha vô chủ.
Lưng anh va mạnh vào ghế điều khiển, khiến những xương gãy của anh nhức nhối.Mặt anh tái nhợt, nhưng không rên một tiếng.Ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, tay trái kéo mạnh cần điều khiển, nhanh chóng bấm vào một vài nút phức tạp, hoàn thành thao tác điều khiển đầu tiên.
Cửa khoang điều khiển Robot Lang Nha đóng chặt, hệ thống thủy lực điện tử rung động dữ dội vì phải chịu những thao tác quá nhanh.Hệ thống pháo trên cánh tay trái máy móc bắn ra một phát.Gần như đồng thời, thân thể máy móc nặng nề của Robot chìm xuống một chút.Phần động cơ gắn thêm vào đầu gối máy móc phát ra một tiếng nổ lớn.
Vù!
Tiếng gầm rú trầm thấp mà khổng lồ vang lên.Robot Lang Nha ẩn nấp trong rừng cây né tránh một loạt các động tác, tránh được hai quả đạn pháo tấn công tầm xa vừa mới bắn tới.
Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng không thể làm hại Robot Lang Nha.Hứa Nhạc bình tĩnh đưa ra mệnh lệnh, lao về phía ba con Robot Đế quốc đang lao tới.
Một luồng điện quang lóe lên.Robot Lang Nha tăng tốc, kéo theo một dãy tàn ảnh, hung hăng đạp một cước vào bụng con Robot Đế quốc dẫn đầu.Đồng thời, hai cánh tay máy móc bắn ra một loạt gai nhọn, khuỷu tay trái xoay nhẹ, đâm thẳng vào khoang điều khiển của con Robot thứ hai.
Ba con Robot Đế quốc nhận được cảnh báo của Hoài Thảo Thi, ngay lập tức lao tới ngăn chặn Hứa Nhạc.Ba phi công đều là những người tinh nhuệ nhất của đế quốc.Phản ứng của họ rất nhanh, đội hình đột kích tam giác cũng rất nghiêm ngặt.Nhưng đáng tiếc…kẻ mà họ gặp phải là Hứa Nhạc.
Phần đột thứ sắc bén ở đầu cánh tay phải máy móc đâm sâu vào khoang điều khiển của một con Robot Đế quốc, phát ra điện quang khủng bố.Con Robot Đế quốc còn lại bị anh đạp bay ra sau, lùi lại thảm hại trên không trung.Robot Lang Nha do Hứa Nhạc điều khiển vặn vẹo cơ thể một cách quái dị.Pháo trên cánh tay trái máy móc khai hỏa.
Một tiếng nổ lớn vang lên.Một phát đạn pháo đơn giản và trực tiếp.Một luồng ánh lửa diễm lệ chiếu sáng cả không gian buổi sáng hắc ám.Con Robot Đế quốc cuối cùng ngã xuống đất!
Ngay khi con Robot Đế quốc này ngã xuống, phi công bên trong vẫn không thể hiểu được, trong một khoảng cách ngắn như vậy, Hứa Nhạc dựa vào cái gì lại dám nổ súng bắn mình? Chẳng lẽ hắn không sợ những mảnh đạn sẽ tự làm bị thương chính mình sao? Chẳng lẽ hắn không sợ vụ nổ lớn tiếp theo hay sao?
Đám người Đế quốc không hiểu rõ về Hứa Nhạc, có lẽ Hoài Thảo Thi sẽ hiểu rõ hơn, nhưng thân là chiến sĩ Cơ chiến mạnh mẽ nhất vũ trụ, hiện tại nàng ta lại đang còn ở bên trong tòa đại viện màu trắng kia, chậm rãi bước tới con Robot đang ở trước mặt, còn chưa kịp leo lên trên khoang điều khiển.
Đối với Hứa Nhạc, Lý Cuồng Nhân, Hoài Thảo Thi, chỉ cần để cho bọn họ tiến vào trong con Robot, bọn họ liền có thể làm ra vô số những sự tích điên cuồng mà người bình thường khác căn bản không có khả năng tưởng tượng ra nổi.Cho dù là hiện tại Hứa Nhạc cũng không có hệ thống cảm ứng ý nghĩ trợ giúp hắn tiến hành điều khiển Robot, nhưng một khi tay trái cầm lấy cái thanh điều khiển kim loại lạnh như băng, tay phải nhẹ nhàng lướt qua trên màn hình điều khiển cảm ứng bóng loáng, ngồi vào trong khoang điều khiển có chút tối tăm kia, cảm thụ được cái thân thể kim loại khổng lồ nặng nề ngay dưới thân mình đang mạnh mẽ run rẩy… Vô số sự tự tin cùng với ý chí chiến đấu khủng bố sẽ dũng mãnh tuôn trào vào bên trong thân thể của hắn, khiến cho hắn càng trở nên cường đại hơn bình thường rất nhiều lần, cường đại đến mức khó có thể chiến thắng nổi.
Ngay trong khoảnh khắc khi mà khẩu cơ pháo kia bắn ra một phát đạn pháo vô cùng mãnh liệt, con Robot Lang Nha mà hắn đang điều khiển kia chợt dùng một tốc độ không thể nào tin nổi mạnh mẽ lùi nhanh về phía sau, xảo diệu đến cùng cực thoát ly khỏi phạm vi những mảnh đạn vỡ công kích, ngay sau đó hóa thành một đạo cuồng phong khủng bố, dùng một tư thái quỷ dị tuyệt nhiên mà rút lui về phía sau.
Sau khi ***ng gãy ba gốc đại thụ chắn ngang đường đi, đạp lên trên một bức tường sụp ở phía trước, hướng về phía Tây một đường mà bỏ chạy, để lại phía sau một đống bụi mù.
Tề Đại Binh lúc này đang đứng trên lầu một tòa tiểu viện xa xa, tay cầm kính viễn vọng điện tử, bình tĩnh mà lạnh lùng tiến hành quan sát hết thảy một màn này xảy ra.Cái bức mật lệnh Hoàng gia mà tổ chức giả tạo ra kia căn bản không có khả năng lừa gạt được Quân đội Đế Quốc quá lâu, cho nên hắn phải nhanh chóng trước khi bọn họ phát hiện ra mà bỏ đi.Nhưng mà không biết vì cái gì, hắn lại cũng không có ngay lập tức rút lui, mà là ở một địa điểm phụ cận tìm cách quan sát đầu Robot chuyên môn lưu lại đằng kia.
Hắn mãi vẫn không thể nào hiểu nổi tổ chức đến tột cùng là nghĩ muốn làm cái gì.Đến khi nhìn thấy cái thân ảnh từ bên trong tòa đại viện màu trắng kia nhảy tường lướt ra ngoài, hắn đại khái hiểu được sự khẩn trương của Quân đội cùng với ý nguyện của tổ chức là vì cái gì.Nhưng mà bản thân Tề Đại Binh đối với đám người Liên Bang căn bản không có chút hảo cảm nào, vì thế trong tiền thức hắn rất muốn nhìn thấy cảnh tên gia hỏa kia ngã xuống chết đi.
Một đầu Robot Lang Nha cho dù có cường hãn đến thế nào đi chăng nữa, đương nhiên cũng không có khà năng thật sự chống cự lại một chi bộ đội Thiết giáp có sức chiến đấu khủng bố được.Nhiều năm nay hắn đã ẩn nấp bên trong Doanh đoàn Đặc chủng Hoàng gia Đế Quốc, tự nhiên biết rõ ràng sức chiến đấu của đám bộ đội tinh nhuệ đang bao vây xung quanh phủ Đại Sư Phạm này cường hãn đến mức thế nào.Cho nên hắn đối với sự an bày của tổ chức cũng không khỏi nghĩ thấy có chút hoang đường cùng với buồn cười.
Hắn tay cầm kính viễn vọng điện tử, nhìn thấy vô số đầu Robot Đế Quốc mang theo vô số bụi mù, dùng tốc độ cực kỳ cao hướng về phía phương hướng kia mà đánh giết qua, trên khóe môi chợt nổi lên một tia nụ cười khinh miệt cùng với lạnh lùng nhàn nhạt, trong lòng bắt đầu thương hại cho vận mệnh của tên người Liên Bang kia.
Nhưng mà hết thảy những thứ phát sinh kế tiếp, khiến cho hai bàn tay đang nắm cái kính viễn vọng của hắn nhịn không được chợt trở nên cứng ngắc hơn một chút.
Bên trong phủ Đại Sư Phạm chợt bùng nổ lên một thanh âm gầm thét vô cùng khủng bố.Một hồi đối chiến Robot cực kỳ kịch liệt đang triển khai ở khu vực phế tích tiếp xúc cùng với khu rừng cây đằng xa.Trong khoảnh khắc đã có không biết bao nhiêu làn mưa đạn trút thẳng xuống đằng kia, không biết bao nhiêu ánh lửa bùng phát lên, chiếu rọi sáng rực khắp nơi.Thế nhưng bên trong làn mưa đạn bão lửa khủng bố đó, thân ảnh của đầu Robot Lang Nha kia thế nhưng lại vẫn thủy chung không có ngã gục xuống, mà vẫn mãi sắc bén như lúc ban đầu, dũng mãnh phóng chạy đi về phía xa xa.
Cảm xúc trong lòng Tề Đại Binh lúc này trở nên vô cùng phức tạp.Hắn buông cái kính viễn vọng điện tử trong tay xuống.Bóng dáng chiến đấu tiêu sái kiêu ngạo của đầu Robot Lang Nha kia tựa hồ như vẫn còn dừng lại trong võng mạc của hắn.Trong lòng hắn chợt dâng lên một tia cảm khái trầm trọng, cái tên người Liên Bang cướp đường mà chạy kia, hóa ra đúng là dũng mãnh đến như thế.
Xem ra cái gã người Liên Bang kia thật sự có được một phần mười cơ hội có thể trốn chạy thành công!
Tề Đại Binh thoáng cau lại cặp mày có chút âm trầm của chính mình, sửa sang lại hết thảy mọi thứ bên trong gian phòng của tòa tiểu viện, sau đó men theo một cái cầu thang bằng gỗ có bộ dáng cũ xưa, đi vào một con đường thông đạo âm u trong lòng đất, hướng về phía điểm liên lạc đã định sẵn của tổ chức mà đi đến.
