Chương 614 Đá ngũ hành

🎧 Đang phát: Chương 614

– Chị Dịch, ba người và Thi Tu phải đi Hà Phong ngay, sau đó nhờ Lý Xuân Sinh hỗ trợ đến Lạc Nguyệt.Em và Lạc Ảnh còn có việc, phải một thời gian nữa mới về được.
Diệp Mặc thấy mọi việc đã xong xuôi, không muốn ở lại đây thêm.Nếu không phải Cửu Đường có chuyện, anh đã đưa Lạc Ảnh vào dãy núi Hoành Đoạn tìm đạo cô Giai Uấn rồi.Với anh, tấm giấy vàng trên người đạo cô Giai Uấn là quan trọng nhất, còn phải tìm hiểu xem linh thạch của mụ ta lấy từ đâu nữa.
Nếu đạo cô Giai Uấn biết hai tấm giấy vàng kia đang ở chỗ mình, chắc chắn mụ ta sẽ không về thế giới nhỏ đâu.Có lẽ việc quan trọng nhất với cô ta là lấy lại giấy vàng.
Mình bị thương nặng, lại thêm tu vi của Lạc Ảnh không cao.Đạo cô Giai Uấn không biết mình có Liên Sinh Đan, chắc hẳn nghĩ rằng mình đã chết rồi.Chờ vết thương của mụ ta lành lại, chắc chắn sẽ quay lại thôn An Lý tìm mình và Lạc Ảnh.
Lỗ Linh biết điều gì quan trọng hơn.Nếu có thể đến Lạc Nguyệt, cô chắc chắn phải đến đó trước.Diệp Mặc tuy lợi hại, nhưng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh cô được.Mà ba mẹ con cô có khi đã bị người ta theo dõi rồi cũng nên.
Nghe Diệp Mặc nói vậy, cô lập tức cảm kích:
– Cảm ơn cậu nhiều lắm.Nếu không có cậu, không biết ba mẹ con tôi sẽ ra sao nữa.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Khách sáo quá rồi.Ba người mau đi đi, ở lại Cửu Đường không tốt đâu.
Lỗ Linh biết điều đó, Diệp Mặc cũng biết.Anh tuy lợi hại, nhưng trên đời này luôn có những kẻ liều mạng.Ở Cửu Đường, anh đã phá hỏng lợi ích của rất nhiều người, thậm chí còn giết cả Hắc Đầu.Bọn chúng không trả thù được Diệp Mặc, nhưng có thể trả thù người khác.
Nghe Diệp Mặc nói xong, Lỗ Linh do dự một chút rồi nói:
– Trước đây, Cửu Hà có được một hòn đá màu sắc rất đẹp.Anh ấy nói nó quý lắm, nhưng không biết quý ở chỗ nào.Sợ người khác nổi lòng tham nên Cửu Hà không dám đem đi giám định, vẫn để ở nhà.Lần trước anh đến, tôi đã định đưa cho anh rồi, nhưng anh đi nhanh quá.Lần này ba mẹ con tôi bị bắt đi, hòn đá cũng bị bọn chúng lấy mất…
Diệp Mặc xua tay:
– Một hòn đá thôi mà.Cứ để bọn chúng lấy đi.Tôi cũng từng nghe Cửu Hà nói qua rồi.Anh ấy bảo khi nào rảnh sẽ cho tôi hòn đá đó.Mất rồi thì thôi, không sao cả.
Diệp Mặc nghĩ, hòn đá đó chắc chỉ là một khối mã não hoặc ngọc thạch gì đó thôi.Dù có vô giá, với anh cũng không có tác dụng gì mấy.
– Mẹ, có phải mẹ đang nói đến hòn đá nhiều màu mà lúc đặt trong tay thì lúc nóng, lúc lạnh đó không?
Dịch Nghiên Nghiên nghe mẹ nói xong liền hỏi.Lúc trước cô bé cũng từng thấy hòn đá đó rồi.
– Cái gì? Cháu nói hòn đá đó lúc nóng lúc lạnh sao?
Diệp Mặc vội ngắt lời Lỗ Linh để hỏi, giọng điệu rõ ràng là rất quan tâm.
Lỗ Linh thấy lạ, nhìn Diệp Mặc rồi nói:
– Đúng vậy, hòn đá đó kỳ lạ lắm.Lúc thì nóng, lúc thì lạnh…
– Hòn đá màu gì? Có phải màu sắc thay đổi liên tục không?
Giọng Diệp Mặc càng thêm kích động.
Lỗ Linh gật đầu:
– Đúng vậy, hòn đá đó thay đổi màu liên tục.Lúc thì chỉ có hai màu hồng và trắng, nhưng thỉnh thoảng lại có ba màu hồng, trắng, xanh.Có vài lần còn xuất hiện năm màu khác nhau, nhưng không rõ ràng lắm.Chẳng lẽ anh từng thấy loại đá này rồi sao?
Diệp Mặc tuy kích động, nhưng vẫn tỉnh táo.Lúc này anh đã biết, đây chính là một hòn đá ngũ hành.
Đá ngũ hành là một loại vật liệu luyện khí cực kỳ hiếm thấy, thậm chí còn quý hơn cả tinh ngọc thạch.Bởi vì đá ngũ hành có thể dùng để chế luyện linh khí.Linh khí so với pháp khí còn cao cấp hơn nhiều lần.
Diệp Mặc biết dù có đá ngũ hành, hiện tại anh cũng không thể chế luyện linh khí.Nhưng chỉ cần vật liệu luyện khí bình thường có thêm một chút đá ngũ hành là có thể chế luyện thành phi kiếm rồi.
Phải biết rằng vật liệu làm phi kiếm cực kỳ hiếm.Lần trước nếu không có được một khối tinh ngọc thạch từ chỗ Hứa Bình, anh đã không thể chế luyện được pháp khí phi kiếm thượng phẩm.
Hiện tại anh vẫn đang tìm vật liệu để chế luyện phi kiếm.Đáng tiếc là dường như may mắn của anh đã dùng hết vào chiếc phi kiếm đầu tiên rồi.Chính vì vẫn chưa tìm được vật liệu thích hợp, nên khi phát hiện ra đá ngũ hành, anh sao có thể bỏ qua.Không nói đâu xa, bản thân anh đang rất cần nó.Em gái, Lạc Ảnh hay Khinh Tuyết đều cần đến nó.
– Hòn đá đó lớn cỡ nào? Nó bị mất ở đâu?
Sau khi biết đó là đá ngũ hành, Diệp Mặc không thể bình tĩnh được nữa.
Dường như nhận ra sự kích động và vội vàng của Diệp Mặc, Dịch Tiểu Điệp đột nhiên hỏi:
– Anh Diệp, hòn đá đó quan trọng lắm sao? Chẳng lẽ còn quý hơn cả kim cương nữa hả?
Có lẽ trong mắt cô bé, trên đời này không có gì quý bằng kim cương.
Diệp Mặc gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ, nếu đó thật sự là kim cương, không cần nói là một khối, dù là mười khối anh cũng lười hỏi.
Không nói đâu xa, số kim cương hiện tại anh đang có cũng đã là một đống nhỏ rồi.Kim cương sao có thể so sánh với đá ngũ hành được?
Một khối đá ngũ hành cỡ quả trứng gà ở đại lục Lạc Nguyệt đã trị giá mấy triệu linh thạch.Mấy triệu linh thạch, ngay cả Diệp Mặc ở kiếp trước cũng chưa từng thấy qua.Có thể không quý sao? Anh nghĩ mãi không ra, trên địa cầu sao lại có loại đá này.Khả năng duy nhất là thiên thạch rơi từ trên trời xuống.
Lỗ Linh đã nhận ra Diệp Mặc rất quan tâm đến hòn đá này.Cô lập tức nói:
– Hòn đá đó lớn bằng hai nắm tay.Lúc trước, sau khi vụ án của tôi được tuyên án chung thẩm, tôi biết chuyện này không đơn giản.Cùng ngày hôm đó, tôi đã cất nó đi, chuẩn bị dẫn Nghiên Nghiên và Tiểu Điệp rời khỏi Cửu Đường.Nhưng chúng tôi còn chưa đi thì đã bị người của Ngô Kim Hội bắt đi.
– Ngô Kim Hội?
Diệp Mặc hỏi.Mấy loại bang phái nhỏ này nhiều vô kể.Anh biết Thiết Giang, biết Nam Thanh, nhưng lại không biết bang phái này.
– Ngô Kim Hội là một bang phái xã hội đen khá nổi tiếng ở tỉnh Hà Đông.Chúng nổi lên ở Cửu Đường, vốn cũng không có gì ghê gớm.Chỉ là sau khi các bang phái khác trong vùng không biết vì sao dần suy thoái thì bang phái nhỏ này liền trỗi dậy.
Tiết Quốc Dương làm việc ở Cục cảnh sát, hẳn là biết rõ chuyện này hơn người khác.Diệp Mặc vừa hỏi, anh ta lập tức trả lời.
Lỗ Linh gật đầu:
– Đúng vậy, sau khi bọn chúng bắt chúng tôi đi, đồ đạc đều rơi vào tay bọn chúng.Đến giờ vẫn chưa lấy lại được.
Lúc này Diệp Mặc mới hiểu ra, hóa ra Đới Hằng đã dùng xã hội đen để đối phó với ba mẹ con Lỗ Linh.Còn lý do Thiết Giang và Nam Thanh suy yếu là vì anh.
Biết rõ mọi chuyện, Diệp Mặc đứng lên nhìn Thi Tu và Tiết Quốc Dương nói:
– Mấy anh về Hà Phong trước đi.Tôi xong việc ở đây sẽ đến Hà Phong.
– Anh Diệp, bọn em có cần ở lại Hà Phong chờ anh và chị Lạc không?
Dịch Tiểu Điệp hỏi.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Không cần đâu.Sau khi đến Hà Phong, các cháu tìm cách đến Lạc Nguyệt đi.Anh còn có việc.Khi nào đến Lạc Nguyệt, anh sẽ gặp lại mọi người.

Sau khi tiễn Thi Tu và Lỗ Linh đi, Diệp Mặc rất muốn đưa Lạc Ảnh về Lạc Nguyệt trước rồi quay lại đây tìm đá ngũ hành.
Nếu như không biết loại súng có thể phát ra ánh sáng màu lam kia thì thôi, giờ đã biết rồi, anh thấy đối phương có thể dùng loại súng này để uy hiếp mình.Dù không biết có bao nhiêu khẩu, nhưng anh biết với tinh thạch cực năng trong tay đối phương, ít nhất bọn chúng có thể chế tạo ra tám khẩu súng.Mà mình đã có một khẩu rồi.Nếu bọn chúng dùng toàn bộ tinh thạch để chế tạo loại súng này thì hẳn là còn bảy khẩu nữa.
Loại súng này có thể gây nguy hiểm cho anh.Nếu Lạc Ảnh xảy ra chuyện gì, dù anh có tu luyện đến phi thăng cũng không thể bù đắp được.Hơn nữa, không có Lạc Ảnh, anh nghi ngờ mình cũng không sống nổi.
Sau khi kết hôn, Lạc Ảnh đã là một phần sinh mệnh của anh.Huống hồ, nếu đối phương không chỉ nghiên cứu ra loại súng này, mà còn chế tạo ra súng bắn tỉa thì sao? Ngoài thần thức ra, nếu dùng loại súng này bắn anh, với tốc độ ánh sáng màu lam kia, anh chắc chắn không tránh được.
Hơn nữa, Diệp Mặc không tin sau khi Bắc Sa chịu một cú đau như vậy sẽ dừng tay.Chắc chắn bọn chúng sẽ không bỏ qua.Súng tinh thạch cực năng còn quý hơn bất kỳ loại vũ khí nào trên đời.Bắc Sa sao có thể để Diệp Mặc cướp đi một khẩu súng của bọn chúng.Bọn chúng chưa động thủ chỉ là vì chưa chắc chắn mười phần, hoặc là đang điều binh khiển tướng mà thôi.
Dường như Lạc Ảnh biết được suy nghĩ của Diệp Mặc.Cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh nói:
– Vâng, em sẽ chờ anh.Không phải anh nói em gái anh đang ở Ninh Hải sao? Anh đưa em đến Ninh Hải đi.Khi em không ở bên anh, anh phải cẩn thận đó.
Lạc Ảnh hiểu rõ vì sao Diệp Mặc muốn cô tạm thời rời xa anh.Từ sau lần chia tay trước, cô không còn tâm trí nào để tu luyện nữa.Nên tu vi của cô lúc này không khác gì so với hai năm trước.Hiện tại cô là vợ của Diệp Mặc.Anh là tất cả của cô.Cô thực sự không muốn rời xa anh nửa bước.Nhưng cô biết nếu mình ở lại sẽ tăng thêm nguy hiểm cho anh.Cô không muốn anh gặp bất kỳ nguy hiểm nào.
Biết Lạc Ảnh hiểu mình, Diệp Mặc lấy khẩu súng lục làm từ tinh thạch cực năng ra đưa cho cô:
– Tố Tố, em cầm khẩu súng này đi.Nếu gặp nguy hiểm, đừng cho đối phương cơ hội nào, cứ nổ súng trực tiếp.
– Không, ở Ninh Hải không ai biết em, sẽ không có nguy hiểm đâu.Anh nên giữ khẩu súng này bên mình.
Lạc Ảnh lập tức từ chối.
Diệp Mặc ôm lấy Lạc Ảnh nói:
– Loại súng này chỉ bắn được vài lần thôi.Tinh thạch cực năng bên trong sẽ bị tiêu hao hết.Anh không cần thứ này.Em cầm lấy khẩu súng này không chỉ bảo vệ được mình mà còn bảo vệ được Bắc Vi nữa.Anh lấy được thứ kia sẽ lập tức đến gặp hai người.
Nghĩ đến việc sau khi gặp lại Lạc Ảnh, anh sẽ dẫn cô đến Lạc Nguyệt, Diệp Mặc có chút do dự.Anh không biết có nên nói cho cô biết về Khinh Tuyết hay không.
Lạc Ảnh rất tinh ý.Cô thấy Diệp Mặc do dự, dù không biết vì chuyện gì, nhưng anh không nói thì cô sẽ không hỏi.Những điều anh muốn nói đều đã nói cho cô biết rồi.Anh không nói, chắc chắn là chuyện không quan trọng.

☀️ 🌙