Chương 611 Luận đạo đức trong phòng giam

🎧 Đang phát: Chương 611

Những người theo chủ nghĩa khổ tu ở Bách Mộ Đại luôn tôn thờ việc hành hạ bản thân.Nhưng ngay cả những khổ tu gầy yếu, thành kính nhất, cũng không đủ nghị lực và thể lực để hành xác liên tục suốt ngày đêm.
Trong căn phòng giam hợp kim ở đại viện của Đại Sư Phạm, Hứa Nhạc và Hoài Thảo Thi đã giằng co, chiến đấu suốt ngày đêm mà không ai hay biết.Cuối cùng, tiếng chuông nhỏ – thứ khiến quân đội Đế Quốc bên ngoài kinh sợ – cũng dừng hẳn.
Tuyệt đối không có chuyện hai người đứng trên lập trường đối địch lại có thể trở thành bạn bè hay người yêu sau một trận chiến như lời Đại Sư Phạm điên cuồng kia nói.Nhưng phải thừa nhận, họ có sự ăn ý nhất định trong chiến đấu, dù là khi trốn chạy trong rừng dâu hay khi bị giam chung một phòng.
Bức tường ngoài của căn nhà giam bị chấn động nhiều đến mức một mảng vôi vữa rơi xuống đất, tạo ra tiếng động nhỏ nhưng không ai chú ý.
Hai người đang đánh nhau kịch liệt đồng thời chậm lại, cảnh giác quan sát từng động tác nhỏ nhất của đối phương.Họ từ từ lùi về phía tường, ngồi xuống.
Đó là sự ăn ý, cũng là hành động bắt buộc.Hứa Nhạc gần như biến thành một người máu, cánh tay phải rũ xuống như thể xương cốt đã nát vụn, mặt và bụng bầm tím.
Hoài Thảo Thi vẫn lạnh lùng như thường, nhưng quân phục đã thấm máu loãng.Mười đầu ngón tay run rẩy vì mệt mỏi, động tác lùi về phía tường và cái chân phải không thể nhấc lên cho thấy vết thương của cô cũng rất nặng.
Không ai biết trận chiến trong căn phòng giam u ám kia đã khốc liệt đến mức nào.Những vết thương đó có lẽ đã giết chết một người bình thường từ lâu, nhưng Hứa Nhạc và Hoài Thảo Thi – những kẻ có sức sống đáng kinh ngạc – vẫn có thể chống đỡ và tiếp tục chiến đấu.
Chỉ là, cuộc chiến kéo dài đến mức không ai còn đủ sức giết đối phương.Họ đã gần như kiệt sức và không thể tiếp tục những trận chiến cường độ cao như vậy nữa.
Có lẽ vậy! Chỉ có lẽ vậy mà thôi!
Hai người ngồi dựa vào hai bức tường đối diện, bên trong mỗi người đều ẩn chứa ngọn lửa mạnh mẽ cuối cùng, chờ đợi thời khắc bùng nổ để thiêu đốt kẻ địch.Họ không dốc toàn bộ sức lực có lẽ vì bức tường hợp kim mang đến cho họ cảm giác kỳ lạ.Họ chỉ cách thế giới rộng lớn ngoài kia một bức tường, có thể phá tường mà ra, đến với những người thân yêu.Vì vậy, họ không muốn dốc hết sinh mệnh vào đây.
Vôi vữa trên tường thỉnh thoảng rơi xuống thành từng mảng lớn, nhưng họ không thèm nhìn.Họ chỉ dựa vào tường, khoanh chân ngồi xếp bằng, tranh thủ thời gian khôi phục thể lực.
Nước lọc đổ tràn trên mặt đất, trộn lẫn với tro bụi, vôi vữa và máu tươi, tạo ra mùi vị kỳ lạ.Căn phòng giam không có đèn, luôn u ám, không biết ngày đêm.Hai người trẻ tuổi mạnh mẽ giờ giống như hai con thú hoang, ẩn mình trong lãnh địa, liếm láp vết thương, tích tụ lực lượng, chờ đợi trận chiến tiếp theo.Chỉ có điều lãnh địa của họ quá gần nhau, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng thở và cảm nhận được suy nghĩ của đối phương.
Không ai nói gì, thời gian trôi qua chậm chạp trong căn phòng tối tăm, im lặng đến mức không nghe thấy bất cứ âm thanh nào từ bên ngoài.
Nhưng cả Hoài Thảo Thi và Hứa Nhạc đều biết, phủ Đại Sư Phạm bên ngoài đang vô cùng náo nhiệt, và cả Đế Quốc này có lẽ đã lâm vào một cơn điên cuồng.
Không biết cơn điên cuồng này sẽ bùng nổ thành khói lửa và đạn pháo như thế nào.
Hứa Nhạc ho khan kịch liệt, lau đi máu loãng trên môi, thầm nghĩ một cách ảm đạm.Cho dù không chết trong tay Hoài Thảo Thi, với vết thương nặng như vậy, làm sao hắn có thể trốn thoát khỏi vòng vây dày đặc của quân đội Đế Quốc?
o0o
– Bệ hạ, chúng thần mãnh liệt đề nghị được phép tiến công!
Trong đại điện Hoàng cung Đế Quốc, mấy vị đại thần mặc quân phục quỳ rạp xuống đất, kích động nhìn về phía bóng dáng trên Long ngai vàng, trán đầy máu tươi.Một người kêu lớn:
– Bệ hạ, không ai biết Công chúa Điện hạ có an toàn hay không.Phủ Đại Sư Phạm không có hỏa lực hạng nặng hay phòng ngự nguy hiểm.Chỉ cần ngài hạ lệnh, bộ đội của chúng thần chỉ cần ba phút để giải quyết xong trận chiến, cứu Công chúa Điện hạ!
– Bệ hạ, xin ngài hãy sớm hạ quyết định! Quân đội Đế Quốc không thể không có Điện hạ!
Mấy người lại dập đầu, cho đến khi vết thương trên trán vỡ toang, máu tươi nhuộm đỏ tấm thảm dưới đại sảnh.
Hoàng đế Đế Quốc Hoài Phu Sa không hề xoay người.Khuôn mặt ông ta không có biểu tình đặc biệt nào.Ông ta không phản đối việc những người dám thúc giục ông ta ra lệnh kia.Ông ta biết rõ con gái mình có uy vọng lớn đến thế nào trong lòng Quân đội Liên Bang.
– Đại Sư Phạm là cậu ruột của Công chúa Điện hạ các người, chẳng lẽ hắn còn có thể gây thương tổn cho nàng ta sao? Vì cái gì lại muốn tiến công?
Hoàng đế phất tay, chậm rãi nói:
– Nếu như quả thật xảy ra vấn đề gì, ngay cả chính nàng ta cũng không có biện pháp trốn ra được, các người cho rằng các người thật sự chỉ cần ba phút thời gian liền có thể thành công được hay sao?
– Chúng tôi đã tập kết một Đại đội Robot Lang Nha cùng với ba Quân đoàn Thiết giáp hạng nặng…
Các quân nhân mồ hôi lạnh đổ ra ướt đẫm cả quần áo, vẫn cố gắng giữ vững ý kiến:
– Chỉ cần một lần tiến công toàn diện, liền có thể giải quyết được vấn đề!
Hoàng đế không muốn tiếp tục nói chuyện với những người trung thành với con gái mình nữa.Ông ta phất tay, đuổi họ ra khỏi Hoàng cung.Còn lại một mình, ông ta đi ra lan can, nhìn về phía bóng đêm và tia sáng trắng nhạt ở đường chân trời, trầm mặc trong một khoảng thời gian dài.
Sau đó, ông ta tự lẩm bẩm:
– Một Gia tộc thiên tài, hóa ra quả nhiên dễ dàng sinh ra những kẻ điên cùng với ngu ngốc như thế.Chỉ là nếu cái vấn đề này có thể dễ dàng giải quyết đến như thế, mấy trăm năm trước đây, cái tòa đại viện màu trắng kia đã sớm bị sập đổ không còn chút dấu vết rồi.
Trong bóng đêm bao phủ khu dân nghèo, ánh sáng nhàn nhạt chiếu rọi lên đại viện màu trắng, tạo ra cảm giác thần bí và quỷ dị.Hoàng đế cau mày, muốn tự thuyết phục mình không cần quá lo lắng cho cô con gái thiên tài, nhưng vẫn cảm thấy bất an.
o0o
Vào rạng sáng, bóng đêm vẫn thâm trầm.Khu dân nghèo ở Đô thành Thiên Kinh Tinh vẫn chìm trong ánh đèn dầu leo lét.Bộ đội thiết giáp lấy danh nghĩa diễn tập quân sự tiến sát vào khu dân nghèo, chờ đợi lệnh tiến công.Những Robot Lang Nha đứng im như u linh, thân thể kim loại phản xạ ánh đèn dầu, sẵn sàng tấn công đại viện màu trắng bất cứ lúc nào.
Tất cả dân nghèo đều bị điều động ra khu vực an toàn.Họ hoảng sợ nhìn về phía bên kia, bàn tán xôn xao.Nhiều người thấy gia viên của mình biến thành phế tích thì bắt đầu chửi bới hoặc khóc nức nở.
Trong đám đông hỗn loạn, ở đầu một con phố nhỏ, một phụ nữ trung niên mập mạp đang cố gắng chen lấn, nhìn về phía bên kia.Bà ta thường dùng vẻ hung ác để tranh giành vị trí, mắng chửi tục tĩu hoặc đẩy mạnh những người cao lớn che trước mặt.Không ai để ý đến ánh mắt bà ta tràn ngập lo lắng và bất an.
– Mẹ à, chúng ta trở về đi thôi!
Bảo La mồ hôi nhễ nhại, cũng chen lấn theo bà ta, khẩn trương nhìn xung quanh, kéo áo mẹ, hạ thấp giọng nói:
– Không có khả năng là ca ca đâu… Cho dù ca ca có là quý tộc bị truy nã gắt gao nhất, nhưng mà cũng không có khả năng khiến cho xôn xao lớn đến như thế đâu.Hơn nữa cái tòa đại viện màu trắng đang bị bao vây xung quanh kia cũng không phải là địa phương bình thường đâu.
Đại thẫm Tô San không để ý đến lời khuyên của con, cũng không có ý định rời đi.Bà ta chỉ u buồn nhìn về phía đại viện xa xa, trầm mặc một lúc lâu, rồi đột nhiên nói:
– Cái thằng tiểu tử kia suốt thời gian hai ngày nay cũng không có quay trở lại, tao cũng không biết vì sao lại có cảm giác này, nhưng mà tao biết chắc, nó khẳng định là đang có mặt ở trong đó!
– Tuy rằng biết anh là con trai của Nạp Tư Lý, có lẽ sẽ có năng lực tránh thoát khỏi sự theo dõi của thiết bị phát hiện chíp vi mạch nhân thể, nhưng mà ta thật sự không thể nào ngờ nổi, anh không ngờ lại có thể thật sự ở dưới sự lùng bắt gắt gao của Đế Quốc kia mà né tránh một khoảng thời gian dài như thế.Ta rất ngạc nhiên, trong khoảng thời gian hơn nửa năm này, anh đến tột cùng là lẫn trốn ở nơi nào?
Bên trong nhà giam hợp kim tối đen, đột nhiên vang lên giọng khàn khàn mệt mỏi của Hoài Thảo Thi.
Hứa Nhạc có chút ngạc nhiên khi nghe Hoài Thảo Thi đột nhiên nói chuyện, lại còn là nội dung đó nữa, nên hắn trầm mặc một lát rồi chậm rãi nói:
– Còn nhớ rõ lúc còn ở trên phi thuyền, chúng ta đã từng có đánh cuộc qua hay không? Tôi đã nói rồi, tôi có thể bỏ chạy được.Chẳng qua là tôi sẽ không nói cho cô biết là tôi như thế nào lại có thể làm được đâu.
Căn phòng lại im lặng, chỉ có tiếng nước rơi tí tách.
– Xem ra khả năng quản lý giám sát của Bộ Bảo An cùng với Bộ Tình Báo Hoàng gia Đế Quốc tại khu vực dân nghèo này quả nhiên là phi thường tệ hại mà.Bên trong mấy cái khu vực âm u dơ bẩn kia quả nhiên là cất giấu không ít những thứ không thể đưa ra ánh sáng mà.Đám dân đen kia sớm đã có thói quen hình thành sự phản kháng từ sâu trong nội tâm đối với ý chí của Đế Quốc.Anh có thể trốn tránh ở nơi này, quả thật chính là một sự lựa chọn vô cùng tốt.
Hứa Nhạc khẽ nhướng mày, không biết đối phương đã đoán ra được chuyện gì đó hay không, tự nhiên không trả lời.Nhưng khi nghe thấy nàng ta nói chuyện, hắn cảm nhận rõ ràng một loại khinh miệt cao cao tại thượng.Hắn chợt nhớ tới đại thẫm Tô San thân ái và Bảo La cuồng nhiệt, nhịn không được lắc đầu, nói:
– Theo như ý của tôi, cái thứ âm u dơ bẩn theo như lời của cô nói đó, mới chân chính là những người thiện lương hiền lành.Cho nên chính những người dân đen ở trong miệng của cô nói đó, càng có được những tình cảm sâu đậm cao quý mà đám quý tộc các người không thể nào so sánh nổi được.
– Cái ả phụ nhân ngu xuẩn bị anh lừa gạt bấy lâu nay kia tên gọi là gì ấy nhỉ? Hình như là Tô San phải không? Hình như cũng là một người thuộc tầng lớp quý tộc bị sa cơ thất thế thì phải.Xem ra bà ta đối với anh quả nhiên cũng không tệ lắm.
Cặp mắt nheo lại của Hoài Thảo Thi trong bóng đêm chợt tỏa ra ánh sáng, không giống như bảo thạch, mà lại giống như một thanh kiếm vừa mới rút ra khỏi vỏ vậy.
Đồng tử trong mắt Hứa Nhạc chợt co rụt lại, cố gắng ngăn cản sự khiếp sợ và sợ hãi, trầm giọng nói:
– Cô không có khả năng điều tra ra được bà ấy!
– Anh xem nhẹ năng lực của Bộ Tình Báo Hoàng gia Đế Quốc rồi!
Hứa Nhạc trầm mặc một lúc lâu, thân hình mệt mỏi vì bị thương nặng của hắn lúc này nhìn qua có vẻ vô lực.Hắn thong thả nói:
– Nói đi, điều kiện của cô là gì?
Ánh mắt Hoài Thảo Thi khẽ nheo lại giống như một cặp loan đao, xuyên qua màn không gian hắc ám, nhìn chằm chằm về phía Hứa Nhạc, sau một lúc khá lâu mới mang theo một tia trào phúng nồng đậm, nói:
– Nơi này chính là Đế Quốc, sau này cũng sẽ là quốc gia của ta.Cái ả phụ nhân Tô San kia chính là thần dân của ta, muốn ta dùng sự an toàn của thần dân chính mình mà đi uy hiếp một tên địch nhân Liên Bang, đây chính là sự nhục nhã lớn nhất của ta!
– Tôi thật sự rất hiểu biết cái thói quen lối suy nghĩ của những đại nhân vật quyền cao chức trọng như là cô vậy.Sau này nếu như cô muốn trừng trị đại thẫm Tô San cái gì đó, tất nhiên là sẽ có những cách thức vô cùng hợp pháp nào đó.Thế nhưng trên thực tế… Cô đây chính là đang quy hiếp tôi.
Bên trong cặp mắt đang uống cong lại thành hình lưỡi liền của Hoài Thảo Thi chợt lóe lên một tia tức giận nồng đậm, thế nhưng ngay một khắc sau đó liền biến mất không thấy đâu nữa.Nàng ta thoáng trầm mặc một lát sau mới đạm mạc nói:
– Ta không thèm để ý đến những suy nghĩ lý giải gì đó của anh.Nếu như quả thật là ta muốn uy hiếp, thì anh có năng lực đáp ứng được những điều kiện nào của ta cơ chứ? Cũng giống như là anh cho rằng anh rất hiểu rõ thối quen lối suy nghĩ của ta vậy, ta cũng vô cùng hiểu rõ ràng cái thói quen lối suy nghĩ của đám con buôn đạo đức Liên Bang các người.Dối trá chính là bản chất của các người.Cái cảm giác bứt rứt khó chịu chính là cái loại cảm giác khoái cảm lớn nhất của các người… Nếu như ta muốn anh tự sát, vậy thì anh đến tột cùng là quyết ý tự ra tay hay sao?

☀️ 🌙