Truyện:

Chương 611 Con tin

🎧 Đang phát: Chương 611

Ánh sáng xanh bùng nổ, một con thỏ khổng lồ màu xanh biếc, lông dựng đứng như nhím xuất hiện trước mặt Triệu Tuệ, khí tức yêu thú cấp năm đỉnh phong lan tỏa.
Triệu Tuệ tung chưởng đánh tới, Thái Âm Yêu Thỏ không né tránh, chân trước vung lên như tay người, đánh thẳng vào người Triệu Tuệ.
“Tam muội, cẩn thận!”
Triệu Huy, Triệu Du cùng người nhà họ Triệu kinh hãi hô lớn.Nhưng đã quá muộn, Thái Âm Yêu Thỏ bỏ mặc công kích của Triệu Tuệ, đánh trúng nàng ta.
“Giữ lại cái mạng tiện tì này, bắt sống!” Lục Thiếu Du ra lệnh.
“Bộp!”
Một lực lớn giáng xuống, Triệu Tuệ hộc máu, bay như diều đứt dây.Khi thân thể Triệu Tuệ văng ra, móng vuốt của Thái Âm Yêu Thỏ chớp nhoáng chộp lấy nàng.
Chứng kiến cảnh này, mọi người kinh hãi.Vừa rồi, họ còn lo lắng cho La Lan Thị, không ai ngờ rằng bên cạnh nàng lại có một yêu thú đáng sợ như vậy.
La Lan lúc này cũng vô cùng kinh ngạc, nhìn con thỏ xanh trước mặt, nàng mới hiểu con yêu thú nhỏ mà nàng ôm ấp bấy lâu nay không hề tầm thường.
“Là Thái Âm Yêu Thỏ cấp năm!”
Sắc mặt Triệu Huy đại biến, các cường giả họ Triệu cũng hoảng sợ.
“Mẫu thân, người không sao chứ?” Lục Thiếu Du, Vân Hồng Lăng, Lục Tiểu Bạch chạy đến bên La Lan Thị.
“Thiếu Du, mau cứu cha con!” La Lan Thị hoàn hồn, lo lắng cho Lục Trung.
Lục Thiếu Du khẽ thở dài, hai mươi năm đau khổ, dằn vặt, khinh miệt, nhưng tình cảm mẫu thân dành cho Lục Trung vẫn rất sâu đậm.
“Chủ nhân, xử trí ả ta thế nào?” Thái Âm Yêu Thỏ thu nhỏ thân hình lại còn khoảng hai thước, chân trước như tay người, giữ chặt Triệu Tuệ.
“Mau thả Tam muội ta ra!” Triệu Huy hét lớn, ánh mắt kinh ngạc nhìn Lục Thiếu Du.Hai nhà Triệu, Lục bắt đầu căng thẳng.
Lục Trung bị Triệu Vô Quang bắt, Triệu Tuệ bị yêu thú cấp năm khống chế, mọi ánh mắt đổ dồn vào Lục Thiếu Du và Triệu Vô Quang.
Lục Thiếu Du thản nhiên nhìn xung quanh, xem ra hắn không thể tránh khỏi chuyện này.
“Hay cho Triệu gia, các ngươi càng ngày càng quá đáng.Chờ sau khi ta trở về, nhất định phải bảo phụ thân ta trừng trị các ngươi!” Vân Hồng Lăng tức giận quát, liếc nhìn đám người họ Triệu.
“Hồng Lăng, để ta giải quyết chuyện này.” Lục Thiếu Du bảo Vân Hồng Lăng lui ra, Triệu gia đến đây vì bảo vật của Lục gia, đâu thể vì Vân Hồng Lăng mà bỏ đi.
“Ngươi là ngũ hệ vũ giả Lục Thiếu Du sao? Mau thả người Triệu gia ta ra, nếu không phụ thân ngươi sẽ phải chết!” Triệu Vô Quang nhìn Lục Thiếu Du nói.
“Ngươi muốn làm gì thì làm, không liên quan đến ta.” Lục Thiếu Du lạnh nhạt đáp.
Triệu Vô Quang sững sờ, không ngờ dùng Lục Trung lại không uy hiếp được Lục Thiếu Du.
“Thiếu Du, mau cứu cha con, mẫu thân cầu xin con!” La Lan Thị sốt ruột nói, lo lắng cho Lục Trung trong tay Triệu Vô Quang.
“Ha ha, Lục Thiếu Du, ngươi cho rằng chỉ bằng một con yêu thú cấp năm có thể chống lại ta sao? Giết các ngươi dễ như trở bàn tay.” Triệu Vô Quang lạnh lùng nói.
“Vậy cứ thử xem, nhưng Triệu Tuệ sẽ là người chết đầu tiên.” Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói, không hề để lời uy hiếp của Triệu Vô Quang vào mắt, tay kết ấn, chân khí bùng nổ, Triệu Tuệ từ tay Thái Âm Yêu Thỏ đã ở trong tay hắn.
Triệu Tuệ kinh hãi, hoảng loạn, mặt trắng bệch, máu loang lổ trước ngực.Thái Âm Yêu Thỏ tha cho nàng một mạng, nhưng cũng lấy đi của nàng nửa cái.
Bị Lục Thiếu Du nắm trong tay, Triệu Tuệ chỉ còn sợ hãi, nàng không ngờ La Lan lại có một con yêu thú cấp năm, nàng căn bản không thể chống lại.
“Tiểu tử, dám uy hiếp ta, đến lúc đó ta sẽ cho ngươi thịt nát xương tan!” Triệu Vô Quang trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du nói.
“Thương lượng chút đi, ngươi thả người trong tay ngươi ra, ta cũng thả Triệu Tuệ.” Lục Thiếu Du nhìn Triệu Vô Quang.
“Ngươi có tư cách gì mà đàm phán với ta?” Vẻ mặt Triệu Vô Quang ngày càng lạnh lẽo.
“Vậy ngươi giết người trong tay ngươi đi, ta cũng giết Triệu Tuệ.” Lục Thiếu Du nói.
“Tam thúc, cứu con! Tam thúc công, cứu con!” Triệu Tuệ run rẩy kêu, miệng lại phun ra một ngụm máu.
Cơ mặt Triệu Vô Quang co giật, dường như rất không thích bị Lục Thiếu Du uy hiếp, hắn lạnh lùng nói: “Ta đếm từ một đến ba, chúng ta đồng thời thả người.”
“Ngươi thả trước, nếu không ngươi có thể giết người trong tay ngươi.” Lục Thiếu Du nhìn kỹ, mặt không chút biến sắc.
“Tiểu tử, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!” Triệu Vô Quang hung hăng nói, giơ tay ném Lục Trung xuống đất.
“Khụ khụ…” Lần này cú ném dường như chứa ám kình, khiến Lục Trung hộc máu.
“Tam đệ!”
“Tam ca!”
“Tam thúc!”
Vẻ mặt Lục Đông, Lục Tây, Lục Vô Song trầm xuống, vội đỡ Lục Trung.
“Lục Thiếu Du, mau thả người trong tay ngươi!” Triệu Huy quát lớn.
“Vô Song, bảo những người tu vi dưới Vũ Sư lui vào trong đình viện đi.” Lục Thiếu Du không để ý đến Triệu Huy, cũng không thả người mà nói với Lục Vô Song.
Lục Vô Song gật đầu, nói gì đó với Lục Đông, vẻ mặt Lục Đông trầm xuống, quay lại nói với người nhà họ Lục: “Đệ tử Lục gia, tu vi dưới Vũ Sư lập tức lui vào trong!”
“Mau lui lại!” Không ít Vũ Sĩ, Vũ Đồ của Lục gia đã sớm bị dọa cho chân tay bủn rủn.Vừa rồi, cường giả Vũ Suất giao đấu, mỗi cử động đều mang theo lực lượng kinh khủng, xé rách không gian khiến không gian biến sắc, bọn họ căn bản không thể chống lại.
Một lát sau, hơn bốn trăm người của Lục gia hiện tại chỉ còn chưa đến bốn mươi người, Lục Tây, Lục Đông, Hoàng Thị, Trần Thị, Lục Vô Song, còn có con nuôi của Lục gia là Lục Bắc.Về phần Lục Nam của Lục gia đã sớm rời khỏi Lục gia về Chu gia rồi.
“Lục Thiếu Du, nhanh thả người trong tay ngươi!” Triệu Vô Quang chậm rãi đi về phía Lục Thiếu Du nói.

☀️ 🌙