Đang phát: Chương 610
– Điều ước bất đắc dĩ là gì?
– Đó là sau khi ba người bàn bạc kỹ, nếu đánh lui được Thương Minh, Lý Vân Tiêu sẽ thuộc về cả ba người, mỗi người thay phiên “hưởng dụng” một tháng.
– Khoan đã! Lý Vân Tiêu đẹp đến mức vậy sao? Mà sao lắm người đàn ông mạnh mẽ thích hắn thế?
Một gã đàn ông láu cá lên tiếng:
– Chứ sao! Ai mà không biết liên đoàn trưởng háo sắc.Từ khi Lý Vân Tiêu đến, ba ngàn mỹ nữ trong hậu cung đều lu mờ hết.
– Mẹ kiếp! Sao mình đẹp trai vậy mà chẳng ai ngó ngàng gì thế này?
Mọi người bất bình chỉnh lại tóc tai, ra vẻ bất đắc chí.
Những chuyện nhảm nhí này lan truyền với tốc độ chóng mặt, khi đội của Lý Vân Tiêu còn chưa về đến thành Bắc, tin đồn đã rộ lên khắp Khinh Ca Lâm Địa.
Mà thứ gì nhanh nhất ư? Chắc chắn là tin đồn rồi.
Trong một quán trà, một thanh niên tuấn tú ngồi lặng lẽ nghe gã đàn ông láu cá kia kể chuyện, khẽ liếm môi, vẫy tay gọi hắn.
Gã kia đang quay lưng lại, nhưng bỗng dưng cảm thấy có ai đó gọi mình, liền quay lại.
– Ngươi gọi ta?
Gã đàn ông láu cá cảnh giác hỏi.Người trước mặt tuy da trắng mặt đẹp, nhưng lại có vẻ yêu dị, một gã đàn ông mà còn sơn móng tay hồng.
Thanh niên che miệng cười:
– Ta gọi ngươi đó.Ngươi nói Lý Vân Tiêu kia mê người lắm hả? Còn ta thì sao, ta có xinh đẹp không?
Mồ hôi lạnh toát ra trên trán gã kia.Nụ cười của thanh niên yêu dị khiến hắn cảm thấy lạnh lẽo, vội gật đầu:
– Lý Vân Tiêu đẹp trai thì khỏi bàn rồi, nhưng ngài cũng rất xinh đẹp.
– Thật sao?
Mắt thanh niên sáng lên, cười nói:
– Tốt thôi, hôm nay ta sẽ cho ngươi hưởng chút lộc.
– Hả? Hưởng lộc?
Gã đàn ông láu cá ngơ ngác.Còn chưa kịp hiểu gì, hắn đã thấy thanh niên kia vung tay, trước mắt hắn lóe sáng rồi ý thức dần tan biến.Hắn ngồi đờ đẫn tại chỗ.
Ánh mắt thanh niên lóe lên, hắn liếm môi:
– Ngươi hưởng không biết bao nhiêu nam nhân trong cung, lại còn sai ta đi bán mạng.Hừ, ai ngờ Lý Vân Tiêu lại đẹp đến vậy.Nếu ngươi biết, chắc hối hận đến xanh cả cúc mất thôi, ha ha!
Ánh mắt thanh niên trở nên sắc bén, hắn nghiến răng:
– Lý Vân Tiêu, ngươi là của Vũ Văn Cao ta!
Hắn ném mấy đồng tiền vàng, kéo gã đàn ông ngốc trệ rời đi.
Tiểu nhị vội chạy tới nhặt tiền, nhưng lại ngạc nhiên.Mấy đồng tiền vàng kia đúng là vàng thật, nhưng không phải loại tiền thông thường, trên mặt chỉ phác họa hình một tử thần ghê rợn.
Tại tổng bộ đội tám, trong một phòng luyện công, sức mạnh khủng khiếp đang tụ lại.
Lạc Vân Thường dồn toàn bộ sức lực vào chiến phủ, vung hết sức chém về phía người trước mặt.
Người nọ đứng lặng im, không hề nhúc nhích.Đến cả Lạc Vân Thường cũng không biết hắn đến từ khi nào.Áo choàng đen trùm kín người.Hắn xách theo một người đàn ông bê bết máu, dưới chân giẫm lên một con tiểu yêu màu lục.Tiểu yêu giãy giụa nhưng vô ích.
Chiến phủ lóe lên ánh sáng đỏ, chiếu vào mặt người áo đen.Đó là Vũ tiên sinh.
Vẻ mặt hắn phức tạp, ánh mắt dao động dữ dội rồi dần tĩnh lặng, trở nên bình thản như mặt giếng cổ, giống như tâm cảnh của hắn.
Chiến phủ chém được nửa đường thì khựng lại.Không chỉ chiến phủ, Lạc Vân Thường cảm thấy toàn thân bị xiềng xích trói buộc.Cửu Dương chân khí trong người cuộn trào, ngày càng mạnh, khiến nàng có cảm giác không thể kiểm soát, như muốn phá tung mọi thứ!
Vũ tiên sinh nhìn dòng năng lượng tuôn ra từ người nàng, thở dài:
– Lại là Cửu Dương chân khí, lịch sử lặp lại sao?
Trong mắt hắn lóe lên sát khí rồi lại trở nên phức tạp.
Lạc Vân Thường hoảng hốt, không chỉ vì bị khống chế, mà còn vì luồng sức mạnh trong cơ thể không ngừng lớn mạnh, vượt quá khả năng kiểm soát của nàng.
Vũ tiên sinh kìm nén sát khí, nói:
– Giải phóng toàn bộ sức mạnh của ngươi đi, cho ta xem ngươi mạnh đến đâu, nữ nhân của Thần Tiêu Cung!
Lạc Vân Thường cảm thấy dưới áp lực của đối phương, luồng chân khí kia phá tan mọi kinh mạch, căng phồng đến mức khó chịu.Máu dồn lên não khiến nàng dần mất đi ý thức.Lúc này, một sức mạnh chưa từng có bùng nổ, ngưng tụ trong tay nàng, tạo thành một vầng hào quang chói lóa như mặt trời.
Nàng giơ chiến phủ, phá tan mọi xiềng xích, chém xuống lần nữa.
– Nguyệt Lạc Ô Đề Sương Mãn Thiên!
– Lạc Nguyệt Thiên Sương!
Mắt Lạc Vân Thường đỏ ngầu, khí thế thay đổi.Dưới sức mạnh bá đạo, chiến phủ dường như không chịu nổi, vỡ vụn dần.
Cả mật thất luyện công xây bằng kim cương thạch nứt toác, vỡ tan tành, vô số mảnh đá bay ra.
– Ầm ầm!
Tuy chiến phủ nát vụn, nhưng sức mạnh kia không hề suy giảm, đánh trúng Vũ tiên sinh, trán hắn phát ra hào quang rực rỡ.
…
Khi Lý Vân Tiêu về đến thành Tây, mọi người xung quanh nhìn hắn với vẻ mặt kỳ quái, thậm chí có người còn ghen ghét tức giận.Hắn ngơ ngác hỏi thủ hạ:
– Ta đẹp trai đến vậy sao? Sao ai cũng nhìn ta kiểu ngưỡng mộ pha lẫn ghen tỵ thế này?
