Chương 61 Không thể bình tĩnh

🎧 Đang phát: Chương 61

“Hồng Quân, Ngộ Không, Cổ Bàn, các ngươi theo ta.” Sau khi ngân nhãn cương thi rời đi, Tu La đế quân trở về tẩm cung, trước khi đi còn truyền âm gọi bọn Hồng Quân trở về cùng.
Tại một phòng khách nhỏ, Tu La đế quân đã triệu tập các tướng lĩnh của các binh đoàn, trong đó có cả ba người Hồng Quân.
“Ngộ Không, vừa rồi ngươi dùng công pháp gì?” Sau một hồi im lặng, Tu La đế quân đột nhiên hỏi.
“Bệ hạ, côn pháp mà lão Tôn luyện là Kinh Thiên Côn Điển, chính là tuyệt kỹ gia truyền của gia tộc ta.” Nói xong, Ngộ Không mới nghĩ, không phải người Hầu tộc ai cũng biết, ví dụ như Hồng Quân.Nhưng dù sao Hầu Phí cũng là huynh đệ tốt của phụ thân Hồng Quân (Tần Vũ), coi như người một nhà cũng không sai.
“Ồ, là Kinh Thiên Côn Điển, Kinh Thiên Côn Pháp?” Tu La đế quân thản nhiên nói: “Nếu ta nhớ không sai, côn pháp này là tiền bối Bình Thiên Thần Vương từ Thần giới truyền xuống Tiên Ma Yêu giới.Xem ra Ngộ Không ngươi là Thần thú của Hầu tộc?”
Hồng Quân, Ngộ Không và Cổ Bàn đều sửng sốt.Hầu Phí chưa từng nói với Tôn Ngộ Không rằng Kinh Thiên Côn Pháp do Bình Thiên Thần Vương Tôn Luyện sáng tạo tại Tiên Ma Yêu giới.Hồng Quân lại càng không biết chuyện này.
“Bệ hạ chỉ biết một phần thôi.Thực tế, nó có rất nhiều phần.Ngộ Không chính là thượng cấp Thần thú ‘Thông Linh Thạch Hầu’, Kinh Thiên Côn Pháp tại Tiên Ma Yêu giới chính là bảo vật truyền thừa.” Thân phận dù sao cũng bị người ta nhìn thấu rồi, nói ít đi một chút cũng không hại gì.
“Ừm, chuyện này cũng không có gì.Thực ra, Ngộ Không với La gia chúng ta cũng có chút sâu xa.Thôi, quên đi, có nói các ngươi cũng không biết.Nhưng từ nay về sau, các ngươi cứ yên tâm, ta sẽ không quản tự do của các ngươi nữa.Hơn nữa, từ giờ trở đi, Ngộ Không sẽ tiếp nhận chức Phó Nguyên soái Trung lộ quân.Ngoại trừ ta và Trung lộ quân Nguyên soái Âu Dương Phạm ra, những người còn lại các ngươi không cần để ý đến.” Tu La đế quân bình tĩnh nói, nhưng nàng cũng nghĩ, Hồng Quân có kiện nhị lưu Hồng Mông linh bảo, có lẽ cũng là truyền thừa từ Thần Vương xuống Tiên Ma Yêu giới.Điểm này Tu La đế quân chỉ đoán đúng một nửa.Kiện Hồng Mông linh bảo này là do Tần Vũ cấp cho Hồng Quân khi còn là Thần Vương, chứ không phải truyền thừa của vị thần vương nào.
Hồng Quân ba người không hiểu vì sao thái độ của Tu La đế quân lại đột nhiên thay đổi như vậy.Thời gian Hồng Quân ở Thần giới không nhiều, cũng không biết Tu La Thần Vương La Phàm, vì hắn từ Tu La giới phi thăng lên.Hắn càng không biết ai là Tôn Luyện, người đã lưu lại Hầu tộc truyền thừa cấm địa.Nếu biết được điều này, hẳn sẽ hiểu tại sao Tu La đế quân lại nói có quan hệ sâu xa với Ngộ Không và đối xử tốt với Ngộ Không như vậy.
“Đa tạ bệ hạ, nhưng…nhiệm vụ của chúng ta là giết một Tử Nhãn cương thi, bây giờ vẫn chưa hoàn thành.” Cổ Bàn vội vàng hỏi lại.Hiện tại Ngộ Không đã có khả năng giết được Tử Nhãn cương thi, nhưng điều kiện quan trọng là Ngân Nhãn cương thi Hoàng không ra tay quấy nhiễu.
“Nhiệm vụ đó các ngươi đã hoàn thành.Cương thi không giống chúng ta, một khi bị thương thì rất khó hồi phục.Cương thi bị Ngộ Không đánh bị thương chắc chắn phải mất ngàn năm mới hồi phục được, cho dù hồi phục thì tu vi cũng không bằng trước đây, nhiều nhất chỉ mạnh hơn Hồng Nhãn cương thi một chút.”
La Băng mỉm cười, truyền âm cho người bên ngoài cho Ngộ Không lui trở về, cho bọn Hồng Quân và Cổ Bàn đi cùng Ngộ Không.Đứng bên ngoài, Hồng Quân và Cổ Bàn cảm nhận được thái độ của Tu La đế quân đối với họ đã dễ dãi hơn trước.
“Tiểu Quân, tại sao thái độ của Tu La đế quân lại đột nhiên thay đổi như vậy?” Sau khi rời đi, Ngộ Không có chút không hiểu liền hỏi Hồng Quân.
Hồng Quân và Cổ Bàn nhìn Ngộ Không cười nói: “Ngộ Không ngươi không biết rằng ngươi đã luyện thành Kinh Thiên Tam Côn sao? Ngoại trừ Ngân Nhãn cương thi và Tu La đế quân ra, ở Tu La giới này không ai là đối thủ của ngươi.Tu La đế quân không đối xử tốt với ngươi mới là lạ.”
“Ách, thiếu chút nữa ta quên, ta đã có thể xuất được Kinh Thiên Tam Côn.Ai da…Kinh Thiên Tam Côn ta đã luyện thành rồi, Tiểu Quân mau dạy ta Kinh Thiên Nhất Côn đi.” Ngộ Không bỗng nhiên vỗ vào đầu, vội vàng hỏi pháp quyết của Kinh Thiên Nhất Côn.Từ Kinh Thiên Cửu Côn đến giờ, pháp quyết đều do Hồng Quân truyền cho Ngộ Không.
“Ngộ Không, Kinh Thiên Nhất Côn so với Kinh Thiên Tam Côn phức tạp hơn nhiều.Bây giờ tu vi ngươi có đủ, nhưng linh hồn cảnh giới còn chưa đủ.Chờ khi linh hồn cảnh giới của ngươi đủ, ta sẽ dạy ngươi.” Hồng Quân suy nghĩ một chút rồi nói, tình huống của hắn bây giờ không giống với Hầu Phí khi xưa.Khi luyện Kinh Thiên Nhất Côn, linh hồn cảnh giới của Hầu Phí đã là Cửu Cấp Yêu Đế, hiện giờ Ngộ Không mới Bát Cấp linh hồn cảnh giới thì càng cố sức chỉ mất công thôi.
“Tiểu Quân, ta cầu xin ngươi…đại ca (ặc ặc), sau này ta sẽ gọi ngươi là đại ca.Không luyện được Kinh Thiên Nhất Côn, ngươi giết ta đi còn hơn.” Ngộ Không vẻ mặt đau khổ, cầu khẩn Hồng Quân cả một đoạn đường, mục đích cuối cùng cũng chỉ là muốn có được pháp quyết của Kinh Thiên Nhất Côn.
Bên trong tẩm cung, hắc vụ quấn quanh trụ phòng.Trên người La Băng giờ không còn thấy hắc vụ nữa, tuyệt thế mỹ nhân lại một lần nữa xuất hiện trước gương.Nhưng lần này, khuôn mặt nàng không còn u sầu như lần trước mà đã có chút mỉm cười.
Những hiểu biết của La Băng về Tiên Ma Yêu giới đều từ Ngọc Đồng, một bảo vật truyền thừa cơ mật.Chỉ tiếc, cái Ngọc Đồng kia không biết bao nhiêu năm không được cập nhật thông tin, Thần giới đã có bao nhiêu biến đổi.La Băng thậm chí không biết Bình Thiên Thần Vương ‘Tôn Luyện’ đã làm người hầu cho nhà Hồng Quân.
Kéo dài đến hơn một tháng, Ngộ Không cũng không moi tin được từ Hồng Quân.Hồng Quân bắt hắn phải đạt tới Cửu Cấp Yêu Đế linh hồn mới truyền đạt, hơn nữa hắn phải luyện cho thuần thục Kinh Thiên Tam Côn đã, lúc đó Hồng Quân mới chịu dạy hắn.Thật khổ cho một gã si võ đến phát cuồng, gặp ngay một tên…buôn “rắn” như Hồng Quân nên không đời nào hắn chịu nói.
Mất công vô ích, Ngộ Không đành ra chiến trường phát tiết, những cái bao cát sẽ là cương thi nhất tộc.Thế nhưng, hắn lại càng điên tiết hơn là không có một Tử Nhãn cương thi nào chịu đấu với hắn.Chửi mấy ngày trời chán cả chửi, khô cả cổ mà chẳng có ma nào lên tiếng chửi lại, hắn đành ngậm đắng nuốt cay bỏ về.
Từ sau trận chiến kinh thiên giữa Ngộ Không và Tử Nhãn cương thi, cả bên Tu La ma giới và Cương thi nhất tộc đều có chiến thuật…đóng cửa bàn chiến thuật.Vì vậy, cuộc chiến đành tạm ngưng cho đến ba năm sau.Ba năm sau, Tu La đế quân quyết định phát động tổng tiến công.Sau một thời gian tạm nghỉ, cuối cùng cả Tu La ma giới quay lại cuộc chiến dai dẳng này.
Nhìn từ hư không không thấy được đường biên của chiến trường, chính là chiến trường của hai tộc tranh đấu từ ức vạn năm nay.Mỗi ngày đều có hơn trăm vạn người thương vong.Tu La ma giới, vì đông người, bây giờ hoàn toàn chiếm ưu thế.Nhưng song phương đánh nhau chết sống như vậy, phần lớn đều là Ma Vương kỳ và Lục Nhãn cương thi, Ma Đế cấp bậc và Hồng Nhãn cương thi thì rất ít giao chiến.
Cương thi nhất tộc không cử ra cao thủ, Hồng Quân cũng rất vui vẻ an nhàn, có sự trợ giúp của chiến trường khiến vô danh vật chất phát triển rất nhanh.Chuyên tâm tu luyện hơn một trăm năm còn nhanh hơn tu luyện bình thường hơn một ngàn năm.Dung dịch của vô danh vật chất đã vượt qua phần eo của Nguyên Anh.Hồng Quân tin tưởng không bao lâu nữa, dung dịch này sẽ ngập tràn vượt qua Nguyên Anh, ngập tràn đan điền, khi đó sẽ bước vào Hồng Quân đạo hậu kỳ.
Niềm vui chưa được bao lâu, ba trăm năm sau, cương thi nhất tộc rốt cuộc phát động tổng phản công.Hơn tám mươi Hồng Nhãn cương thi cùng ba Tử Nhãn cương thi nhận lệnh từ đằng sau đại bản doanh cương thi nhất tộc bay đến chiến trường.
Hồng Quân, Cổ Bàn, Phượng Hi đã bị Tu La đế quân hủy tư cách quân nhân, bây giờ không thuộc loại đội quân nào.Âu Dương Phạm chỉ còn cách mời bọn họ tới trợ chiến.Với tu vi của Hồng Quân ba người, cũng có thể coi là cao thủ trong số cao thủ, Âu Dương Phạm làm sao có thể lãng phí cao thủ như vậy?

☀️ 🌙