Chương 607 Một vở hài kịch hoang đường

🎧 Đang phát: Chương 607

– Cậu lại phát điên cái gì nữa vậy?
Một giọng nói không rõ vang lên từ góc tối nào đó trong phòng, Hoài Thảo Thi khẽ nhíu mày.Lòng nàng rối bời, giọng nói lạnh lùng như rít qua kẽ răng.Vị công chúa đế quốc luôn bình tĩnh, tự tin và kiêu ngạo giờ đây đã quên mất vẻ ngoài của mình, hiếm khi lặp lại hai lần một câu hỏi vô nghĩa.
Vị Đại Sư Phạm thích không mặc quần áo đang ở ngoài phòng, nghe thấy cháu gái mình hỏi lại câu đó, đắc ý huýt sáo một giai điệu tục tĩu rồi bỏ đi đâu đó.
Hoài Thảo Thi cảm thấy như mình là một viên đạn pháo mạnh mẽ bắn trúng bãi phân trâu.Mặt nàng khó coi, im lặng một lát rồi chậm rãi đi đến bức tường bên trái.Hít sâu một hơi, thân hình gầy yếu dưới bộ quân trang khẽ run lên, nàng hừ nhẹ một tiếng.Cánh tay nàng như một chiếc búa tạ, hung hăng nện một cú lên bức tường phía trước.
Bụi mù bốc lên, bụi từ trần nhà rơi xuống.Bức tường hợp kim lạnh lẽo hiện lên dấu vết một nắm đấm mờ nhạt.
Hoài Thảo Thi kinh ngạc nhíu mày nhìn bức tường, xoa xoa cổ tay.Nàng thầm nghĩ gã điên kia đã gia cố bức tường hợp kim này bao nhiêu lớp? Một kích toàn lực của mình không ngờ không thể phá thủng nó, thậm chí căn phòng này cũng không hề rung động!
Buổi tối nàng phải lên chiến hạm, ra tiền tuyến chống đỡ quân đội liên bang, không có thời gian chờ gã điên khùng kia suy nghĩ lại.Thực tế, giờ phút này nàng lại lâm vào tình cảnh vớ vẩn như thế này, bị nhốt ở đô thành Thiên Kinh Tinh, khiến công chúa điện hạ cao quý quên mất hai chữ “bình tĩnh”.
Chiếc máy hút bụi tự động bị cổ tay mảnh khảnh của Hoài Thảo Thi giơ thẳng quá đầu, đập mạnh lên cánh cửa hợp kim.Giàn hoa kiểng bằng kim loại cứng rắn cũng bị nàng cầm lấy, ném thẳng vào những bức tường hợp kim xung quanh.Bên trong phòng tràn ngập mảnh vỡ của thiết bị và đồ trang trí, cùng với những tiếng nổ liên tục.
Bên ngoài nhà tù đặc chế, trong sân lớn của tòa đại viện màu trắng, Đại Sư Phạm đang nằm dài trên ghế dựa, hai đùi trần bóng loáng gác lên tay ghế.Ông ta cầm ấm trà cổ, lắng nghe những âm thanh bên trong phòng, nhìn thấy chân tường hợp kim rung lên từng mảnh bụi mù, trào phúng nói:
– Thấy chưa, ta đã nói rồi mà.Đám người trẻ tuổi ngày nay rất dũng mãnh.Đã bảo ông gia cố bức tường lên gấp đôi mà ông còn nói tới nói lui.Nếu giữ nguyên độ dày hợp kim ban đầu, đừng nói đến đứa cháu gái thực lực khủng bố như đầu khủng long này, ngay cả tên Hứa Nhạc kia cũng không bắt nhốt nổi.
– Nhưng cứ tiếp tục đập như vậy cũng không phải là biện pháp hay.Gần đây trong đô thành có nhiều động tĩnh bất thường, nếu cứ phát ra âm thanh va chạm như thế, sẽ khiến người khác chú ý.
Vị lão quản gia tóc bạc phơ cung kính nói.
– Nói vậy cũng đúng!
Đại Sư Phạm co chân lại, đặt xuống dưới mông, trầm tư một chút, đặt bình trà xuống, châm điếu thuốc, khoan thai nói:
– Gắn đường điện cao thế vào vách tường.Mặt khác thông báo cho bên trong, tránh gặp chuyện không may!
Bên trong căn phòng hơi u ám, khuôn mặt Hoài Thảo Thi vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng thì bão nổi.Tất cả vật phẩm có thể gây chút thương tổn cho vách tường hợp kim đều biến thành vũ khí trong tay nàng.Chúng va chạm mạnh mẽ lên bức tường hợp kim, biến thành bọt biển trắng xóa, rơi xuống xung quanh.
Đến khi nàng chuẩn bị nắm lấy vật phẩm cuối cùng trong phòng, là bộ bàn ghế đơn giản bằng gỗ lê hoa sang trọng, thì từ góc khuất của căn phòng vang lên một giọng nói mệt mỏi:
– Đừng đập nó.Theo tôi đoán, chúng ta có thể cần dùng đến bộ bàn ăn này cho những bữa cơm tù tiếp theo!
Mấy ngón tay chạm vào mặt bàn gỗ trơn láng của Hoài Thảo Thi khẽ cứng lại.Nàng nheo mắt nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.Thấy một gã bề ngoài giống như một tên ăn mày đang ngồi xổm ở góc tường, nàng mới nhớ ra người cậu Đại Sư Phạm điên khùng của mình đã bắt được gã này.
Căn phòng chìm vào im lặng.Hứa Nhạc men theo vách tường, chậm rãi đứng thẳng người lên.Mặt hắn tiều tụy, mái tóc nhuộm màu nâu đỏ đã khô vàng, bệt lại.Trông hắn như người bệnh nặng mới khỏi, hoặc như đã bị bỏ đói vô số ngày.
Không biết vì sao, khi thấy đối phương cũng bị bắt nhốt ở nơi này, tâm tình của Hoài Thảo Thi bình tĩnh lại rất nhiều.Ánh mắt nheo lại của nàng cũng dần dần thả lỏng.
Cả hai không nói gì, chỉ im lặng đối diện nhau trong căn phòng u ám.Trên con đường chạy trốn, người đuổi giết gặp mặt người bị đuổi giết, phải thừa nhận một sự thật đau lòng, cả hai đều đã trở thành tù nhân, hơn nữa còn bị nhốt cùng nhau.
– Chào cô, lâu quá không gặp!
Hứa Nhạc là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, cố nở một nụ cười khổ.
Hoài Thảo Thi hơi trầm xuống, thở dài, trả lời:
– Chào anh, đã lâu không gặp!
Hai câu thăm hỏi ngắn gọn, rõ ràng, bình tĩnh, thậm chí có chút bình thản, xảy ra giữa hai người có mối quan hệ đặc thù, trong một hoàn cảnh đặc thù, có vẻ rất vớ vẩn.Nhưng vì tính tình của cả hai luôn như vậy, nên sự vớ vẩn này kỳ thật mới là hành động tự nhiên nhất.
Bên ngoài nhà tù hợp kim đặc chế có người thông báo rằng vách tường đã được gắn dòng điện cao thế, xin công chúa điện hạ và trung tá Hứa Nhạc chú ý an toàn, sau đó không có thêm âm thanh nào khác vang lên.
Dùng một sợi tóc mỏng manh để thử nghiệm, không ngoài dự đoán, sợi tóc bị đốt thành tro tàn ngay khi tiếp xúc với bức tường hợp kim.Xác nhận những gì đám người phủ Đại Sư Phạm nói là thật, Hoài Thảo Thi đành dừng hành động tàn phá của mình.Theo suy luận của nàng, nếu ngay cả Hứa Nhạc cũng không thể trốn thoát, thì khả năng nàng phá tan bức tường hợp kim này cũng không cao.
– Là loại khóa gì mà ngay cả anh cũng không mở được? Hay là anh quên mang theo dụng cụ rồi?
Hoài Thảo Thi phủi bụi bám trên bộ quân trang, bước lại ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh bàn gỗ lê hoa, hỏi một câu quan trọng nhất đối với nàng lúc này.Trong quá trình chạy trốn trên tinh cầu Cách Phản Tinh, nàng đã sớm xác nhận Hứa Nhạc đã kế thừa hoàn toàn, thậm chí còn vượt xa hơn nữa thiên phú bảo dưỡng của Nạp Tư Lý, nên nàng khó tin rằng trên thế giới này lại có loại khóa nào có thể ngăn cản được hắn.
– Tôi thật sự đã chuẩn bị.Lúc nào trên người tôi cũng có những công cụ thông dụng nhất…
Hứa Nhạc cũng bước lại, ngồi xuống ghế đối diện, nheo mắt nhìn về phía cánh cửa hợp kim, trầm mặc một lúc rồi cảm thán nói:
– Chỉ là cánh cửa hợp kim này sử dụng loại khóa… Là một cây hợp kim thô chắc đơn giản nhất mà thôi!
– Ý anh là cánh cửa này sử dụng loại khóa nguyên thủy nhất?
Hoài Thảo Thi nghi hoặc hỏi.
– Chính xác! Nguyên lý giáo dục bảo dưỡng mà tôi nhận được từ nhỏ là, những dụng cụ nguyên thủy nhất được làm ra bởi những nguyên tắc vật lý đơn giản nhất, là thứ càng không dễ hư hao hoặc phá hủy nhất.Những công cụ thuộc phạm trù này, bao gồm cả khóa cửa.
Thời gian cứ trôi qua trong im lặng.Hai người trong căn phòng u ám vẫn ngồi cách nhau một cái bàn, trầm mặc không nói gì.Ánh đèn trên trần nhà vẫn chiếu xuống.Họ không biết lúc này ánh mặt trời bên ngoài đã chiếu theo góc độ nào.
Cả hai cũng không biết người đang ngồi đối diện sẽ có những hành động gì tiếp theo.Cũng không ai biết cục diện quỷ dị này sẽ kéo dài bao lâu.Thậm chí hai cường giả dũng mãnh nhất của một thế hệ trẻ tuổi của Liên Bang và Đế Quốc, đến bây giờ vẫn không biết tại sao Đại Sư Phạm lại nhốt họ lại với nhau.
Trên một bục nhỏ cao trên bức tường hợp kim xuất hiện một mâm hoa quả và một bình nước lọc lớn.Hứa Nhạc thấy vẻ mặt Hoài Thảo Thi âm trầm, dường như không có ý định động thủ, liền thở dài, với tay lấy mấy món đó xuống.
Đột nhiên, một màn hình tinh thể lỏng dạng quyển trục siêu mỏng trên vách tường mở ra.Một giọng nói điên cuồng và hình ảnh một bóng người với cặp đùi trắng nõn xuất hiện trước mặt hai người.
Không đợi Đại Sư Phạm ngoài phòng giam mở miệng, Hoài Thảo Thi đã đứng bật dậy, vẻ mặt phẫn nộ:
– Thuộc hạ của cháu đang đứng đợi bên ngoài phủ.Ai cũng biết cháu đang ở trong này.Cháu mặc kệ cậu đang phát điên cái gì, vì sao lại bắt cháu, nhưng cậu không thể giam cháu quá lâu được.Bằng không…
– Bằng không thì sao?
Khuôn mặt xinh đẹp của Đại Sư Phạm trên màn hình hiện lên một tia phẫn hận và trào phúng:
– Ta quên mất vấn đề này.Nhưng thì sao chứ? Cũng không có nghĩa là ta không thể tiếp tục giam cháu lại! Cháu đừng quên, đây là phủ Đại Sư Phạm, đừng quên lời huyết thệ truyền thừa từ xưa.Không có sự cho phép của ta, trong Đế Quốc này ai dám xông vào nơi này? Hơn bảy trăm năm nay, chưa có vị hoàng đế nào dám phá bỏ quy củ này.Chẳng lẽ cha cháu lại dám sao?
Hứa Nhạc ngồi bên kia bàn, luôn cẩn thận phòng bị Hoài Thảo Thi nổi giận mà tấn công mình.Hắn lắng nghe cuộc trao đổi giữa Hoài Thảo Thi và Đại Sư Phạm.Tuy rằng hắn không rõ huyết thệ kia là gì, nhưng đoán được đó là một hiệp nghị giữa phủ Đại Sư Phạm và hoàng thất, hoàng thất không dám tùy tiện vào phủ Đại Sư Phạm.
Tuy rằng hắn cũng là một tù nhân, nhưng tâm tình cũng bình tĩnh lại.Hắn nghĩ lại lời đối phương vừa nói, hơn bảy trăm năm nay không có vị hoàng đế nào dám tùy tiện vào phủ Đại Sư Phạm, thế mà tối qua mình lại làm được chuyện đó, thật sự là gan lớn bằng trời.Nghĩ đến đây, hắn không khỏi có chút đắc ý.
– Cái tên hoàng đế bệ hạ kia, năm đó chị gái ta yêu cầu ly hôn, nhưng hắn không chịu đồng ý, sau cùng hắn mặc kệ chị gái ta.Bộ hắn tưởng ta không dám trả thù hắn sao?
Đại Sư Phạm trên màn hình vỗ mạnh vào ngực mấy cái, phát ra tiếng thình thịch.
Hoài Thảo Thi thống khổ ôm trán, tay phải nắm chặt, bất đắc dĩ nói:
– Hoàng đế thân phận tôn quý như thần thánh, làm sao có thể ly hôn được? Hơn nữa chuyện này cũng đã nhiều năm rồi, cậu sao còn ghi hận trong lòng? Chuyện giữa hai vợ chồng họ, cháu là con gái cũng không quản được… Chẳng lẽ cậu vì chuyện này mà trả thù Đế Quốc sao? Cháu khẩn cầu cậu, mau tỉnh lại đi.Tối nay cháu phải ra tiền tuyến!
Đại Sư Phạm không để ý đến những lời chất vấn nghiêm khắc của nàng, hít sâu một hơi, sau đó mang theo một sự cảm thụ say mê, nói:
– Tiền tuyến? Chiến tranh? Không, trước khi cuộc chiến này chấm dứt, các người đừng nghĩ rời khỏi nhà tù hợp kim đặc chế này của ta!
– Vì cái gì chứ?
Hoài Thảo Thi và Hứa Nhạc đồng thời hỏi.Sau đó cả hai liếc nhìn nhau, nheo mắt lại, quay đầu nhìn về phía màn hình lớn.
– Hứa Nhạc, nếu cậu trở về, đám người Liên Bang biết tin cậu còn sống, vị tổng thống yêu thích cậu đến tận xương cốt kia sẽ biến cậu thành một vị anh hùng như thần thánh.Vốn cậu đã là một tổng giám đốc kỹ thuật, hưởng đãi ngộ phó sư đoàn trưởng, sẽ được đưa ra tiền tuyến, thăng chức, tiếp nhận vị trí sư đoàn trưởng sư đoàn thiết giáp 17 mới.
– Sư đoàn thiết giáp 17 mới của Liên Bang đã đáp xuống tinh cầu hành chính thuộc tinh hệ Phổ Lỗ Quận biên giới Đế Quốc, là đơn vị chủ lực tấn công lần này.Một người trẻ tuổi như vậy lại có thể trở thành sư đoàn trưởng sư đoàn thiết giáp chủ lực của Liên Bang, ngoài Lý Thất Phu ra thì ai làm được?
Nếu Hứa Nhạc thật sự có thể thoát khỏi Đế Quốc, trở lại Liên Bang, hoặc trở lại quân đội Liên Bang, thì những lời Đại Sư Phạm nói sẽ có khả năng xảy ra.Nhưng khi nghe hắn nói những lời này, Hứa Nhạc không có chút đắc ý nào, trong lòng chỉ là sự trầm trọng và lo âu.Chiến hữu của mình đã đánh tới cảnh nội Đế Quốc, Lão Bạch và những huynh đệ thân thiết của tiểu đội 7 đang liều mạng trên chiến trường đầy khói lửa, thế nhưng hắn lại không thể cùng họ sóng vai tác chiến…
Hoài Thảo Thi cũng sớm biết tin tức chiến địa này rồi, nên không có phản ứng gì đặc biệt.
– Còn cháu là công chúa điện hạ, là thần linh của quân đội Đế Quốc, là sĩ khí của toàn thể quân nhân, là kẻ có vũ lực thiên hạ vô song.Lần này cháu suất lĩnh quân chỉnh biên robot hoàng gia Đế Quốc do năm trăm đầu robot Lang Nha thế hệ mới tạo thành, đi tới chiến khu, chắc chắn sẽ đại phát quang mang, chiếu rọi trời cao, đại phát thần uy…
Hứa Nhạc lúc này mới biết vị công chúa điện hạ tôn quý bên cạnh mình lại muốn đích thân ra chiến trường, thống lĩnh quân đội mạo hiểm chém giết.Hắn im lặng nghĩ đến chuyện đám người Đế Quốc vốn quen thuộc với chiến thuật tổ chức một chi bộ đội toàn bộ là robot tiến hành tác chiến.Còn bên phía Liên Bang cũng chỉ từ khi năm trước sau khi nghiên cứu thành công đầu robot MX mới bắt đầu dần dần thay đổi lý niệm chiến thuật tác chiến này…
Hoàn toàn có thể tưởng tượng được, bản thân Hoài Thảo Thi có năng lực tác chiến khủng bố như thế, một khi mang theo một đám robot Lang Nha như dã thú gia nhập chiến trường, sẽ mang đến cho bộ đội Liên Bang những thương vong thảm trọng như thế nào? Trừ phi Lý Cuồng Nhân và hắn liên thủ chống lại, may ra mới có cơ hội chiến thắng…
– Nhưng tác dụng của hai người trẻ tuổi các ngươi quan trọng nhất không phải là ở trên chiến trường, mà là ở lực ảnh hưởng của địa vị và tác dụng của mỗi người ở chính bản thân quốc gia của mình, cùng với khả năng thay đổi tương lai của cả vũ trụ này!
Hứa Nhạc từ đầu đến giờ vẫn luôn trầm mặc, bây giờ mới lên tiếng:
– Tôi rất sợ ngài đề cao tầm tác dụng của tôi lên ngang bằng với công chúa điện hạ.Hy vọng ngài nói thẳng vào vấn đề chính.
– Ta rất chán ghét chiến tranh, gia tộc ta cũng ghét nhất chiến tranh nổ ra.Ta yêu thích văn học, hòa bình và tình yêu…
Đại Sư Phạm trên màn hình kích động giơ cao hai tay, lớn tiếng nói với hai người đang bị nhốt trong phòng:
– Nếu ta có thể nhốt chung hai kẻ địch nguy hiểm nhất trong vũ trụ này, những người trong tương lai chắc chắn có địa vị quan trọng nhất ở mỗi quốc gia, để họ trở thành bạn bè của nhau.Như vậy thì cuộc chiến kéo dài nhiều năm này sẽ giảm tính tàn khốc ở một mức độ lớn.Thậm chí còn có thể đạt đến hòa bình!
– Một kẻ bệnh tâm thần khờ dại!
Hứa Nhạc kinh ngạc đến mức biểu tình dại ra, theo bản năng thì thào.
– Suy nghĩ trẻ con ngây thơ điên cuồng!
Hoài Thảo Thi vẫn đưa tay bịt trán, chửi bới.
– Ta không khờ dại, cũng không điên cuồng!
Đại Sư Phạm nghiêm túc nhìn vào cameras, nói:
– Nếu các người chết trong cuộc chiến này, hoặc trở thành những thù địch sinh tử không thể cùng tồn tại, thì chuyện này sẽ rất khó xong việc.Cho nên ta phải cố gắng để các người sống khỏe mạnh, hơn nữa sống chung với nhau hòa bình.Sự hòa bình giữa các người, có lẽ trong tương lai sẽ trở thành sự hòa bình trong toàn vũ trụ.
Nghe đến đây, Hoài Thảo Thi đã buông tay xuống, nheo mắt nhìn màn hình.Trong mắt nàng lóe lên hai tia lửa đạn, tựa hồ muốn phá hủy mọi thứ.Nàng nhìn khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc mà điên cuồng trên màn hình, lạnh lùng nói:
– Cậu đừng quên, cậu là người Đế Quốc! Cậu nhốt cháu ở đây, vậy ở tiền tuyến chúng ta gặp bất lợi thì sao? Lịch sử của người Đế Quốc không nên vì sự điên cuồng của cậu mà trả một cái giá đẫm máu!
– Chúng ta không phải là người Đế Quốc!
Đại Sư Phạm bình tĩnh trả lời.
– Bắt đầu từ thời điểm các người đến đây, các người đã là người Đế Quốc rồi!
Hoài Thảo Thi lạnh lùng mắng lớn:
– Đừng quên, dòng máu của các người và huyết mạch của hoàng tộc chúng ta đã thân mật đến mức không thể phân biệt được, hòa lẫn với nhau rồi.Trên người cháu chảy dòng máu của người trong phủ Đại Sư Phạm, nhưng mẫu thân của cậu cũng là một phần tử thuộc hoàng thất!
– Đúng vậy!
Đại Sư Phạm trầm mặc một lúc rồi chậm rãi nói:
– Sống ở đây, ta cũng được tính là người ở đây.Ta là người Đế Quốc, nhưng hoàng đế và cháu phải biết rõ ràng, thực lực tổng hợp của Đế Quốc kém xa Liên Bang.Mặc dù đã sử dụng chiến lược lợi dụng vũ trụ rộng lớn và triệt thoái về phía sau, dùng không gian để đổi lấy cơ hội thở dốc, nhưng có thể triệt thoái mãi sao? Đế Quốc không thể thắng được cuộc chiến này!
– Mấy chục năm trước, trong một lần xâm lấn của đám người Liên Bang, chẳng phải bọn chúng cũng đã bị chúng ta đánh lui hay sao?
Hoài Thảo Thi nhếch mày, mạnh mẽ cãi lại.
– Liên Bang lúc đó không có kinh nghiệm đối với những trận đánh lớn.Quân đội của bọn chúng lúc ban đầu chỉ là một đống cát rời.Nhưng trải qua chiến tranh nhiều năm đã rèn luyện họ.Bộ đội Liên Bang tấn công qua thông đạo không gian mỗi lần càng thêm cường đại.Trong lần đại chiến trước đây, Lý Thất Phu và đám đồ tử đồ tôn của hắn đã đạt được thắng thế tuyệt đối.
Biểu tình của Đại Sư Phạm buồn bã và cô đơn:
– Hiện tại Nạp Tư Lý đã chết rồi, còn ai có thể đến đại bản doanh của quân đội Liên Bang, xâm nhập sâu vào đó, làm ra một vụ nổ lớn nữa chứ?
Hoài Thảo Thi cụp mắt xuống, sau đó nhấc lên, phát ra chút quang mang sáng ngời, bình thản và tự tin nói:
– Cháu!
– Cháu không làm được!
Đại Sư Phạm nói chắc như đinh đóng cột:
– Bởi vì cháu không phải là người Liên Bang, cháu không phải là em trai của Lý Thất Phu, cháu cũng… không phải là người đó!
Hoài Thảo Thi im lặng.Hứa Nhạc cũng im lặng.Hắn bị nội dung trong cuộc đối thoại kia làm cho tâm thần không yên.Nghe hai người kia trao đổi về đại thúc và vụ nổ lớn năm xưa, khiến hắn nghi hoặc.Chẳng lẽ lần trước quân đội Liên Bang thất bại, thật sự là do sự phản bội của đại thúc sao?
Thời gian trôi qua, như dòng nước trắng trên mặt bàn gỗ lê hoa.Dòng nước lan ra, thấm xuống từng thớ gỗ rồi biến mất.
Đại Sư Phạm trên màn hình đã thoát khỏi vẻ cô đơn, mang theo một nụ cười nhẹ nhàng pha lẫn nghiền ngẫm, đột nhiên nói:
– Nếu các người không thể trở thành bạn bè, vậy thì hãy kết hôn đi!
Những lời này của ông ta như một chuỗi sấm rền khủng bố, khiến Hứa Nhạc và Hoài Thảo Thi ngạc nhiên ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt nhìn về phía trước, nhưng trong lòng lại lặng yên chảy dài hai dòng nước mắt.
– Hứa Nhạc, chắc hẳn cậu đã xem bộ tiểu thuyết Bát Bộ Khúc của Tịch Lặc, nói về tình yêu điên cuồng của vị kỵ sĩ thời xa xưa khiến người khác cảm động không nói nên lời.Nên biết mọi thứ trên thế gian này đều là những thứ mong manh như bọt biển, không hề tồn tại, chỉ có tình yêu mới là vĩnh viễn trường tồn.
– Tuổi của Tiểu Thi so với cậu lớn hơn một chút.Chẳng qua tình yêu giữa chị và em cũng không có vấn đề gì.Là một người yêu chuộng trung thành nhất và là người nghiên cứu sâu sắc nhất những bộ tiểu thuyết tuyệt vời của Tịch Lặc, ta nghĩ cậu nên biết rõ ràng, một khi Giản Thủy Nhi đã là em gái ruột của cậu, vậy thì sự lựa chọn tốt nhất của cậu hiện tại chính là Tiểu Thi.
– Đương nhiên, Tiểu Thi lớn lên không xinh đẹp như em gái của nàng ta.Chẳng qua ta nghĩ rằng, trong nhà tù đặc chế này sẽ cấp cho các người đầy đủ thời gian để bồi dưỡng tình cảm.
– Tiểu Thi, cháu hãy thật sự nghiêm túc, gạt bỏ thành kiến, ngẫm nghĩ lại lời đề nghị của cậu.Hãy hy sinh cái tôi của chính mình, dùng tình yêu để cứu vớt cả vũ trụ…
Nói xong những lời này, màn hình chậm rãi đóng lại.Vị Đại Sư Phạm kia lại rời đi, để lại không gian trong phòng giam cho đôi nam nữ trẻ tuổi biểu tình cực độ quái dị.
– Vừa rồi hắn nói, ta lớn lên không xinh đẹp bằng em gái của ta, cái đứa em gái hắn nói kia là ai vậy?
Vượt ngoài dự đoán của Hứa Nhạc, Hoài Thảo Thi không nổi trận lôi đình, hủy diệt cái bàn gỗ lê hoa, hoặc tấn công mình, mà lặng yên ngồi tại chỗ, đưa ra một câu hỏi bất ngờ.
– Dựa theo những thuyết pháp thân thích bà con của hắn, thì Giản Thủy Nhi là em gái cùng mẹ khác cha của cô…
– Như vậy cũng chính là muốn nói, Giản Thủy Nhi là con gái ruột của Nạp Tư Lý? Là em gái cùng cha khác mẹ của anh?
Hứa Nhạc nhún vai, trong lòng không cam chịu, nhưng không muốn làm rõ loại quan hệ thân thích phiền toái này.Hắn chỉ kinh ngạc khi Hoài Thảo Thi có thể ngay lập tức đoán ra cha ruột của Giản Thủy Nhi là ai.Xem ra chuyện hoàng hậu và Phong đại thúc gian tình, không phải là bí mật tuyệt đối không ai biết!
Hoài Thảo Thi nheo mắt lại, hỏi:
– Thế còn Bát Bộ Khúc là cái gì nữa?
Hứa Nhạc tỉnh thần lại, nghĩ đến tình tiết nhàm chán nhưng nổi tiếng trong bộ tiểu thuyết về gã kỵ sĩ cổ xưa của Tịch Lặc, mà năm xưa hắn đã từng xem, quay đầu nhìn lại xung quanh phòng tù thất và vị công chúa điện hạ mặc bộ quân trang đang ngồi đối diện, chợt thấy sao giống hệt như hoàn cảnh bên trong bộ tiểu thuyết kia, trong lòng choáng váng.
Hắn hít sâu một ngụm lãnh khí, mắng một câu:
– Cái tên vô sỉ kia thật sự là một kẻ điên!
– Hắn xưa nay vốn là một kẻ điên!
Vẻ mặt Hoài Thảo Thi không biểu tình, nói.
Hứa Nhạc nhìn ngũ quan thanh tú của nàng, ngón tay run rẩy, thầm nghĩ, nếu cô từng xem bộ tiểu thuyết Bát Bộ Khúc của Tịch Lặc rồi, khẳng định sẽ không thoải mái như hiện tại.
Hắn cực kỳ nghiêm túc, cảnh cáo từng từ:
– Cô không được ăn hoa quả, không được uống nước đâu đó!

☀️ 🌙