Chương 607 Hắc Tháp Luyện Hóa Linh Ảnh

🎧 Đang phát: Chương 607

Hắc tháp lừng lững thành hình sau lưng Mục Trần, thu hút vô số ánh mắt kinh ngạc.Chỉ riêng uy thế đã không hề thua kém linh ảnh hung mãnh của Liễu Thanh Vân, ai nấy đều tò mò không biết “đồ chơi” này của Mục Trần có thể chống lại được bao nhiêu phần sức mạnh của đối thủ.
Chỉ vài vị viện trưởng thực lực thâm sâu mới mơ hồ cảm nhận được dao động dị thường từ hắc tháp kia, ánh mắt không khỏi run rẩy.Trận chiến này quả thực thú vị.
Hai tiểu bối này thật quá xuất sắc!
Liễu Thanh Vân nheo mắt nhìn chằm chằm vào hắc tháp, vẻ mặt thận trọng.Nhưng hắn vẫn cố tỏ ra khinh miệt, linh ảnh này, ngay cả Cơ Huyền cũng khó lòng đối phó, hắn không tin Mục Trần có thể dễ dàng hóa giải!
“Để ta xem ngươi có bản lĩnh đến đâu!”
Liễu Thanh Vân biến đổi ấn pháp, cự chưởng chụp xuống Mục Trần càng lúc càng sáng rực, linh lực cuồng bạo chấn động khiến chiến đài nứt toác.
Mục Trần ngẩng đầu, cảm nhận luồng sức mạnh cuồng bạo ập đến, áp lực này giờ không còn đủ sức gây tổn thương cho hắn.
Thứ hắn cần để tâm, chỉ có linh ảnh màu xanh kia mà thôi.
Đột nhiên, hắn thở ra một hơi, ánh mắt sắc bén như đao, hai tay kết ấn.
Hắc tháp phía sau rung chuyển dữ dội, những hoa văn kim long trên thân tháp bỗng bừng sáng chói lóa, theo sau là một tiếng long ngâm vang vọng, một con kim long rực rỡ như có sinh mệnh lắc mình chui ra khỏi tháp.
Nó gầm lên rung trời, vẫy đuôi lao thẳng lên mây xanh, long uy chân thật còn mạnh hơn cả Phong Long do Phong Thần Kích hóa thành của Liễu Thanh Vân trước đó.
Một cột sáng vàng rực từ trên trời giáng xuống, hung hăng nện thẳng vào cự chưởng.
“Ầm!”
Hai luồng ánh sáng bùng nổ, càn quét thành một mặt cắt ngang trời, nhuộm không gian thành hai màu xanh vàng rực rỡ.
Công kích cuồng bạo va chạm, không gian chấn động vỡ vụn.
“Thế công của Liễu Thanh Vân bị chặn rồi!”
Khán giả kinh hô, chưởng ấn màu xanh quả nhiên bị đánh tan.
“Mục Trần thật lợi hại, quả nhiên xứng danh đệ nhất vòng loại!”
Trên không trung, Liễu Thanh Vân thấy thế công của mình bị cản lại, nhíu mày biến đổi ấn pháp.Linh ảnh gầm thét, chưởng ấn liên tiếp giáng xuống như mưa sao băng.
“Ầm! Ầm!”
Kình lực đáng sợ nổ tung liên hồi, nhưng khán giả kinh ngạc khi thấy cột sáng vàng vẫn sừng sững giữa trời, không hề suy suyển trước những đợt tấn công như vũ bão.
Sắc mặt Liễu Thanh Vân càng thêm khó coi.
“Ngươi đánh xong rồi, giờ đến lượt ta.”
Mục Trần cười nhạt, chân đạp mạnh chiến đài, hắn và hắc tháp cùng phóng lên không trung.
Hắc tháp lên cao, nhanh chóng phình to ra, chỉ trong chớp mắt đã đạt đến kích thước vài trăm trượng.Nó lao xuống như thiên thạch, nhắm thẳng vào đầu linh ảnh mà đè xuống.
“Hừ!”
Thấy đối phương ra tay, Liễu Thanh Vân trừng mắt, linh ảnh há miệng gầm lên, sóng âm kinh dị bắn thẳng vào hắc tháp.
Nhưng hắc tháp vẫn không hề hấn gì, nó rung lên rồi như một cái động không đáy, hoàn toàn hút hết toàn bộ sóng âm công kích, nhanh chóng hóa giải.
“Vào cho ta!”
Mục Trần quát lớn, hắc tháp phủ bóng xuống, rồi hút lấy linh ảnh vào trong tháp.
“Cái gì cũng dám nuốt, không sợ nghẹn chết sao?”
Liễu Thanh Vân vẫn không hề hoảng loạn, ấn pháp thay đổi, linh ảnh bộc phát dao động linh lực cuồng dã, chưởng múa tứ phương, kình lực như sấm sét nện liên hồi lên vách tháp.
“Ầm! Ầm!”
Tiếng nổ kinh thiên vang vọng, hắc tháp rung chuyển dữ dội.
“Nó ăn nhiều lắm, bản lĩnh của ngươi quá kém, muốn nó nghẹn chết cũng khó đấy.”
Mục Trần cười khẩy, chợt hắn ngồi xuống xếp bằng, tay kết ấn.
“Đại Phù Đồ Quyết, Phù Đồ Viêm, luyện hóa thiên địa!”
Hắn nhắm mắt, hét lớn.
“Gào!”
Ngay lập tức, trong Phù Đồ Tháp vang lên tiếng long ngâm dữ tợn, từ tầng một đến tầng ba của tháp, ba con kim long như sống lại từ những hoa văn, nhanh chóng biến hóa, bốc cháy thành ba đóm lửa kim sắc lượn lờ.
Kim hỏa gào thét trong tháp, giống hệt loại kim hỏa mà năm xưa mẫu thân Mục Trần dùng để luyện hóa Phủ Hoàng Long Chí Tôn, chỉ khác là quy mô nhỏ hơn rất nhiều.
Ngày đó dì Tịnh ra tay, có đến cả trăm con kim long hóa thành Phù Đồ Viêm, trình độ đó Mục Trần còn lâu mới sánh kịp.
Nhưng hiện tại, ba con kim long đối phó Liễu Thanh Vân chắc cũng đủ.
Kim hỏa xuất hiện, linh ảnh bị giam cầm trong tháp cũng sững người lại, dường như cảm nhận được nguy cơ trí mạng, thân thể co rúm lại.
Bên ngoài, Liễu Thanh Vân tâm ý tương thông với linh ảnh cũng cảm nhận được sự sợ hãi của nó, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
“Đi!”
Mục Trần búng tay, kim hỏa bay đi, bao phủ lấy linh ảnh.
Một luồng hào quang màu xanh từ bên trong linh ảnh bùng lên tạo thành một lớp phòng ngự, chống lại sự thiêu đốt đáng sợ của kim hỏa.
“Phừng phừng!”
Ngay khi kim hỏa chạm vào màn phòng ngự kia, ánh sáng xanh nhanh chóng bị đốt cháy, uy lực của kim hỏa quá mức khủng bố.
Qua khe hở trên thân tháp, mọi người mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng lạnh toát.Kim hỏa kia đáng sợ đến vậy sao? Linh ảnh của Liễu Thanh Vân cũng không chịu nổi?
Trên không trung, Liễu Thanh Vân tái mặt, nhưng hắn cố nén dao động trong lòng, hít sâu một hơi, một giọt máu đỏ sẫm từ đầu ngón tay chảy ra.
“Vèo!”
Ngón tay vung lên, giọt máu vẽ thành một ký hiệu cổ xưa giữa trời.
“Vút!”
Ký hiệu vừa xuất hiện liền tan vào không trung.Cùng lúc đó, linh ảnh đang bị nhốt trong tháp run lên, ánh sáng trở nên rực rỡ hơn, gương mặt dần hiện rõ mắt mũi miệng.
Một uy áp kinh người tràn ngập.
“Liễu Thanh Vân có thể triệu hồi linh ảnh đến mức độ này, quả là hơn người.”
Vài vị viện trưởng am hiểu gật đầu tán thưởng.
Linh ảnh này, rõ ràng gương mặt càng rõ ràng thì năng lực càng mạnh.Tu luyện đến đỉnh phong, thậm chí có thể triệu hồi ra linh ảnh như chính Phong Tổ tái thế, vô cùng mạnh mẽ.
Ánh sáng xanh quanh linh ảnh ngưng tụ nhiều hơn, đã có thể ngăn cản được kim hỏa.
“Phừng phừng.”
Hai luồng năng lượng đáng sợ triệt tiêu lẫn nhau.Dù kim hỏa vẫn chiếm thế chủ động, nhưng không còn bá đạo càn quét như trước, với lượng linh lực yếu thế hơn, Mục Trần khó lòng cầm cự lâu dài.Linh lực hắn có thể sử dụng vẫn thua xa Liễu Thanh Vân, người đã chân chính vượt qua tam trọng Thần Phách Nan.
Cục diện giằng co, ai nấy đều hiểu chỉ một sơ sẩy nhỏ, kẻ thắng người bại sẽ định.
Mục Trần chậm rãi mở mắt, nhìn chằm chằm vào Phù Đồ Tháp, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ, vươn tay, ấn pháp lại biến đổi.
“Ầm!”
Chính lúc đó, tầng thứ tư đen kịt trên Phù Đồ Tháp bắt đầu lóe lên ánh kim quang, hoa văn sáng rực lan khắp tầng bốn, rõ ràng là một bộ long văn.
Và đó cũng là lúc sắc mặt Liễu Thanh Vân kịch biến, trở nên vô cùng khó coi.
“Gào!”
Long ngâm kinh thiên, một con kim long lao ra khỏi vách tháp, bùng cháy thành kim hỏa, lao thẳng vào linh ảnh, hợp vào biển lửa đang vây khốn nó.
“Phừng phừng!”
Ngọn lửa thứ tư gia nhập, biển lửa cháy dữ dội hơn bao giờ hết, uy lực càng lúc càng bành trướng.
“Phù Đồ Viêm, luyện hóa!”
Mục Trần vươn tay về phía hắc tháp, từ từ nắm chặt lại, tiếng quát lạnh băng như phán quan ra lệnh xử trảm.
Kim hỏa hừng hực thiêu đốt, triệt để bao phủ linh ảnh, không một tia ánh sáng xanh nào có thể lọt ra ngoài.

☀️ 🌙