Đang phát: Chương 601
[Được biết ‘Lãnh tinh duyệt’ ngày mai muốn đi Mỹ quốc học tập, bao nhiêu năm
bạn cũ, mấy năm nay vẫn luôn liên lạc, không biết báo đáp thế nào, thêm một
chương coi như biểu chút tâm ý, coi như tiễn đưa đi! Mong rằng: Chuyến đi thuận
buồm xuôi gió, bình an, vui vẻ, hài lòng, khoái hoạt là tốt rồi!]
Có những sợi trói cả cánh tay lẫn thân mình, có những sợi chỉ trói mỗi thân, có sợi lại trói hai chân, chúng giãy giụa, vung vẩy vũ khí cuồng loạn, muốn thoát khỏi trói buộc nhưng tốc độ đã bị ảnh hưởng lớn.
Miêu Nghị cầm thương đuổi theo, từ xa Yến Bắc Hồng bay tới lớn tiếng gọi: “Lão đệ…”
Chưa kịp dứt lời, Miêu Nghị đã vung hỏa kiếm liên tục chém, giết chết đám người phát ra tiếng kêu thảm thiết, hóa thành những quả cầu lửa.
Miêu Nghị xòe năm ngón tay, chín chiếc vòng kim cương đột nhiên to lớn, từ trên thân chín người lửa thoát ra, rồi mạnh mẽ đánh trả, chín tiếng vang lên, đánh chín người lửa đang mặc giáp trụ rơi xuống đất.
Lại thấy Miêu Nghị vung tay về phía mặt đất, cây hàng ma xử cao năm trượng chợt thu nhỏ lại, bay vút lên cao.Miêu Nghị nắm chặt tay, hàng ma xử đã trở lại hình dáng ban đầu, được Miêu Nghị cầm trong tay, chín chiếc vòng kim cương xoay tròn thu nhỏ, bay vút tới, biến thành vòng tai lủng lẳng treo trên hàng ma xử.
Mọi người im lặng, tu sĩ Hồng Liên của Nhật Hành Cung phần lớn đã chết dưới tay Miêu Nghị.
“Cái gì?” Miêu Nghị đột ngột quay đầu nhìn về phía Yến Bắc Hồng đang lao tới, ý hỏi vừa rồi muốn nói gì.
“…” Yến Bắc Hồng nhìn mấy đống cháy đen bốc khói trên mặt đất, cơ mặt giật giật, có vẻ hơi đau lòng, dù sao người cũng đã chết, nói gì cũng muộn, lại nuốt lời vào trong, gượng cười chỉ vào cây cửu nhĩ hàng ma xử trong tay hắn: “Ta muốn hỏi lão đệ đây là bảo bối gì, uy lực thật lớn!”
Miêu Nghị nhìn hàng ma xử, thật tình hắn không ngờ An Chính Phong lại đưa cho mình một kiện pháp bảo tam phẩm uy lực lớn như vậy, trước kia hắn chỉ lấy danh nghĩa Quách Thiếu Hải để đòi một kiện pháp bảo tam phẩm tốt một chút, không ngờ An Chính Phong thật sự nghe lời, không hề bớt xén, đúng là tặng một kiện pháp bảo tam phẩm tốt, không dùng pháp bảo tam phẩm bình thường để lừa gạt hắn, hoàn toàn không giống với việc sau này muốn gì cũng mặc cả, hoặc là chuẩn bị chiết khấu lừa gạt, từ đó có thể thấy vị trí của Quách Thiếu Hải kia trong Tiên Quốc Thương Hội so với An Chính Phong cao hơn, không biết giữ chức gì.
Dù sao thì, cửu nhĩ hàng ma xử này uy lực tuy lớn, nhưng tiêu hao năng lượng cũng kinh người, về sau phải nạp không ít Kết Đan mới bù lại được.
“Bảo bối của ta không tính là gì.” Miêu Nghị liếc xéo thanh đại đao màu đỏ trong tay Yến Bắc Hồng, trong lời nói có ý tứ sâu xa: “Ta lại cảm thấy bảo đao trong tay Yến đại ca mới là bảo bối thật sự, hay là chúng ta đổi đi?”
“Này…Ha ha! Cũng vậy!” Yến Bắc Hồng cười ha ha, chuyện này không thể đổi được, rồi chỉ vào Chu Diệu Hiển đang bị vây trong kim long, nói sang chuyện khác: “Còn có lão gia này, mọi người đừng ai tranh với ta, xem ta thu thập hắn thế nào!”
Thanh đại đao màu đỏ vung lên, thân đao lại nổi lên vầng sáng màu xanh, trực tiếp nhắm vào phía trên không trung đang giao chiến, kết quả trận gió do tu sĩ Tử Liên giao chiến quá mạnh, hắn căn bản không có cách nào tới gần, xông vài lần đều bị đẩy lui, cuối cùng phát hiện mình đã mạnh miệng quá sớm, cuống đến mức muốn bảo Đào Thanh Ly thả Chu Diệu Hiển ra để mình đấu riêng.
Nhưng hắn cũng biết, ngay cả tư cách tới gần người ta cũng không có, một khi thả ra thì mình chắc chắn xong đời.
Đào Thanh Ly cũng nhìn ra hắn có chút bất lực, lúc này lớn tiếng nói: “Các ngươi đi mau!”
Chỉ khi những người khác đi rồi, nàng mới dễ thoát thân, nàng thật sự không thể kiên trì được bao lâu nữa.
Đúng lúc này, một bóng người xẹt ngang trời mà đến, đột nhiên dừng lại trên không trung, không ai khác, chính là Trình Ngạo Phương.
Ngay sau đó lại ba bóng người bay tới hai bên nàng, Trang Hữu Văn, Thượng Lưu Hoan và Bá Ngôn ba vị hành tẩu tới.
Mấy người nhìn thấy Miêu Nghị lơ lửng trên không trung đều sửng sốt, đột phá Hồng Liên cảnh giới rồi sao?
Nhìn lại bộ dạng chật vật của Miêu Nghị, hiển nhiên là trải qua một trận ác chiến bị thương.
Sắc mặt Trình Ngạo Phương hôm nay đặc biệt lạnh, ánh mắt lạnh lùng đảo qua Chu Diệu Hiển đang bị vây trong kim long, hờ hững nói: “Đào Thanh Ly, ngươi tránh ra!”
Trang Hữu Văn, Thượng Lưu Hoan, Bá Ngôn ba người lập tức đổi vị trí thành hình tam giác, canh giữ bên ngoài kim long.
Chỉ thấy thân hình kim long xoay chuyển cấp tốc, đột ngột rời đi, Trang Hữu Văn ba người lập tức xông tới, liên thủ vây công Chu Diệu Hiển.
Mệt mỏi lâu như vậy, pháp lực tiêu hao quá nhiều, Chu Diệu Hiển không phải đối thủ của ba người, cho dù thực lực ở thời kỳ đỉnh cao cũng khó có thể là đối thủ của ba người, lúc này bị đánh cho nguy ngập nguy cơ, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới không đợi được người của Nhật Hành Cung, ngược lại chờ người của Mộc Hành Cung tới vây công.
“Trình cung chủ, ta với ngươi ngày xưa không thù, ngày nay không oán, vì sao hại ta!” Chu Diệu Hiển bi phẫn rống giận, thực lực của Trang Hữu Văn ba người không phải hạng người như Đào Thanh Ly có thể so sánh.
Trình Ngạo Phương lạnh lùng nói: “Thi Khiếu Thiên giết phu quân ta, lý do này đủ chưa?”
Lời này vừa nói ra, dù là Đào Thanh Ly đang thu long đầu pháp trượng, hay Miêu Nghị bọn người đều kinh ngạc, có lẽ Trình Ngạo Phương không thể lấy loại này nói đùa, nghe ý tứ này, Quan Thiếu hẳn là chết trong trận chiến ở Nhật Hành Cung, vậy chẳng phải Trình Ngạo Phương lại lần thứ tư thành quả phụ sao?
“Không thể nào!” Chu Diệu Hiển bi rống, hắn không tin Thi Khiếu Thiên lại đi giết người của Trình Ngạo Phương, nhưng hiện tại mạng sống đã không còn do hắn định đoạt, có thể nói là lập tức hô to: “Hàng! Ta đầu hàng!”
Trình Ngạo Phương vẫn vẻ mặt hờ hững, không thèm để ý tới, trơ mắt nhìn Chu Diệu Hiển hét thảm một tiếng, bị Trang Hữu Văn ba người liên thủ đánh cho tan xác.
Chứng kiến một tu sĩ Tử Liên cứ như vậy ngã xuống, khóe miệng Yến Bắc Hồng giật giật.
“Những tu sĩ Hồng Liên khác của Nhật Hành Cung đâu?” Trình Ngạo Phương nhìn về phía Đào Thanh Ly hỏi.
Đào Thanh Ly trả lời: “Tu sĩ Hồng Liên tới đây đã bị Thủy Hành Cung của ta tiêu diệt hết!”
“Ồ!” Trình Ngạo Phương cảm thấy ngoài ý muốn, không ngờ Thủy Hành Cung còn có thực lực này, ánh mắt dừng lại trên người Yến Bắc Hồng mấy người, lại thản nhiên hỏi: “Vài vị này trông lạ mặt, dường như không phải tu sĩ của Thủy Hành Cung ngươi.”
Phần lớn tu sĩ Thần Lộ từ Hồng Liên trở lên đều đã gặp mặt ở đô thành, Yến Bắc Hồng đám người nàng không có chút ấn tượng nào, không tránh khỏi có chút nghi ngờ.
Yến Bắc Hồng đã thu đại đao chắp tay cười nói: “Chúng ta là tu sĩ Tử Lộ, đi ngang qua thấy đại chiến, nên đến xem xét, nay chiến sự đã chấm dứt, không tiện quấy rầy, xin cáo từ.” Hắn không lo lắng Miêu Nghị đám người sẽ tố cáo.
Trình Ngạo Phương lạnh nhạt nói: “Lưu lại tôn tính đại danh rồi đi cũng không muộn!”
Yến Bắc Hồng không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Tử Lộ Yến Bắc Hồng!”
“Yến Bắc Hồng?” Trình Ngạo Phương có chút kinh ngạc nói: “Ngươi chính là Yến Bắc Hồng của Tử Lộ?”
Yến Bắc Hồng sửng sốt, chợt cười khổ: “Chắc là tại hạ, chắc Tử Lộ không có người thứ hai tên Yến Bắc Hồng.”
Ánh mắt liếc nhìn Miêu Nghị, trong lòng thở dài, ở tinh tú hải dẹp loạn đã bị Miêu lão đệ này làm cho nổi danh, bây giờ thật sự là danh dương thiên hạ, đi đâu vừa báo tên cũng khiến người ta cảm thấy như sấm bên tai.
Trình Ngạo Phương cũng liếc mắt nhìn Miêu Nghị, Triệu Phi và Tư Không Vô Úy liếc nhau, bốn người đã tham gia dẹp loạn ở tinh tú hải hội tụ, đi ngang qua? Thật là khéo!
Người tham gia chém giết Thần Lộ cũng không hợp quy củ! Nhưng nàng cũng không vạch trần, dù là Miêu Nghị đám người tới giúp đỡ cũng là giúp nàng, hơn nữa nàng cũng không cần thiết làm lớn chuyện gây phiền toái, Tử Lộ và Thần Lộ cách xa nhau, lại không có tranh chấp gì, người sống trên đời nên mở một mắt nhắm một mắt, cho nên cũng sẽ không nói thêm gì.
Nhưng trong lòng hiểu rõ, còn đang kinh ngạc Thủy Hành Cung đâu ra năng lực xử lý nhiều tu sĩ Hồng Liên của Nhật Hành Cung như vậy, thì ra là kéo viện binh tới.
“Cáo từ! Chư vị, cáo từ!” Yến Bắc Hồng hướng Trình Ngạo Phương và Đào Thanh Ly chắp tay, lại xoay người hướng Miêu Nghị đám người chắp tay, còn lặng lẽ nháy mắt, rồi dẫn sáu thủ hạ nhanh chóng rời đi.
Đúng lúc này, tu sĩ Hồng Liên của các điện Nhật Hành Cung cũng lục tục chạy tới.
“Đại thế đã định! Các vị lập tức trở về thống lĩnh nhân mã của mình, mau chóng bình định các nơi trong Nhật Hành Cung, đừng lỡ kỳ cuối năm!”
Trình Ngạo Phương thản nhiên dặn dò một câu rồi nhanh chóng rời đi, một câu cũng không nói với Miêu Nghị, cũng không nhắc lại chuyện bảo Miêu Nghị tới Mộc Hành Cung nhậm chức.
Người ta không đề cập, Miêu Nghị cũng sẽ không hỏi, một hàng thu thập chiến lợi phẩm xong, cũng hộ tống Đào Thanh Ly nhanh chóng trở về Thủy Hành Cung.
Trên đường, Miêu Nghị và Triệu Phi có thể nói là mắng Tư Không Vô Úy một trận, chỉ vì tên này suýt chút nữa hại mọi người mất mạng, may mà Yến Bắc Hồng đột nhiên không hiểu sao xông ra phát uy.
Nhưng trong lòng Miêu Nghị cũng phải thừa nhận, nếu không phải sai một ly đi một dặm, chỉ sợ không biết đến khi nào mình mới có thể đột phá đến Hồng Liên cảnh giới.
Dù sao mặc kệ nói thế nào, Thủy Hành Cung sau khi trả giá cái giá rất lớn, cuối cùng cũng vượt qua kiếp nạn trước mắt.
Trở lại Thủy Hành Cung, lần đầu thắng lợi Đào Thanh Ly có chút hưng phấn, tự mình nhắc tới chuyện kết nghĩa năm xưa với Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, muốn kéo Miêu Nghị kết nghĩa một lần nữa, Miêu Nghị khéo léo từ chối, còn Tư Không Vô Úy cũng bảo Đào Thanh Ly đừng nhắc lại chuyện này, mỉm cười nói: “Miêu lão đệ có chứng sợ kết nghĩa.”
Đào Thanh Ly vẻ mặt khó hiểu, Tư Không Vô Úy truyền âm nói: “Để sau ta giải thích cho ngươi.”
Đào Thanh Ly đành phải bỏ qua không đề cập tới, lại hỏi ba người: “Hiện tại nhân mã còn chưa trở về, nhưng nhân viên chết cũng không ít, điện chủ phía dưới cũng có thiệt hại, nên điều chỉnh như thế nào, chúng ta hiện tại có thể bàn trước một chút.”
Triệu Phi gật đầu, ai ngờ Miêu Nghị chắp tay nói: “Cung chủ, ty chức bị thương nặng chưa lành, thân thể có chút không khỏe, xin cáo lui trước!”
Ba người sửng sốt, chỉ cần không phải kẻ ngốc đều nghe ra Miêu Nghị không muốn tham gia vào việc này nữa.
Hắn cố ý tránh né, Đào Thanh Ly cũng không tiện miễn cưỡng, chỉ có thể áy náy cho hắn rời đi.
Ba người nhìn theo Miêu Nghị trực tiếp từ trên vách đá đen bên ngoài chu lan bay đi, Đào Thanh Ly ngẩn người một lát, quay đầu hỏi: “Có phải hắn có ý kiến với ta?”
Triệu Phi im lặng nói: “Miêu huynh đệ lần này có thể nói là lập công lớn, giúp đại tỷ bảo vệ Thủy Hành Cung, nhưng đại tỷ có nghĩ tới, một khi nhân mã trở về, chuyện Thủy Hành Cung cúi đầu xưng thần với Mộc Hành Cung, lại phải giao ra một nửa lợi ích, từ trù tính đến đàm phán với Mộc Hành Cung, hắn chỉ sợ phải chịu tiếng xấu ngập trời.”
Tư Không Vô Úy trầm giọng nói: “Nên giấu thì phải giấu.”
Triệu Phi hỏi lại: “Đàm phán với Mộc Hành Cung, người biết chuyện không chỉ một hai người, chúng ta vài người không nói, có thể bịt miệng Mộc Hành Cung không nói? Nhiều người biết như vậy, giấy không gói được lửa, sớm muộn gì cũng bại lộ.Lại tham gia vào chuyện điều chỉnh lợi ích nhân viên, mọi người sau lưng còn không mắng hắn chết!”
Đào Thanh Ly và Tư Không Vô Úy im lặng…
