Đang phát: Chương 600
Chiến đài rực rỡ sắc vàng, tựa như cánh thiên thần xõa mình xuống thế gian, lơ lửng giữa không trung, ánh kim nhuộm cả bầu trời.
Bốn phía chiến đài, vô số đệ tử từ các linh viện tụ tập về, phân chia theo từng khu vực riêng biệt, kéo dài đến tận cùng tầm mắt.Mỗi linh viện được ngăn cách bởi một tấm màn hào quang.Quá đông người, nếu xảy ra xô xát, đám tiểu tử máu nóng này bạo động thì chẳng hay ho gì.Ngũ Đại Viện luôn cẩn trọng đề phòng những chuyện như vậy.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào trung tâm chiến đài, nơi ánh kim rực rỡ ngưng tụ thành những tầng bình đài cao vút như một chiếc thang trời.Thang chia làm tám tầng, càng lên cao càng thêm hoa lệ.Tầng cao nhất cách chiến đài cả trăm trượng, ánh kim tạo thành hình hoa sen vàng tuyệt mỹ.
Chiếc thang này gọi là Quyết Chiến Thang, chỉ dành cho tám đội mạnh nhất, những kẻ thu thập được nhiều điểm nhất.
“Rẹt…rẹt!”
Không gian phía trên đột ngột vặn vẹo, năm bóng người hiện ra giữa không trung.Ánh kim ngưng tụ phía sau lưng họ, hóa thành năm bảo tọa khổng lồ, từ trên cao nhìn xuống chiến đài rộng lớn bên dưới.
Vô số ánh mắt kính sợ hướng về năm người kia.Họ chính là những người nắm quyền Ngũ Đại Viện.
Ngũ Đại Viện trưởng!
Thái Thương viện trưởng ngồi ngoài cùng bên trái, sắc mặt hờ hững, đôi mắt sâu thẳm như sao trời, bình thản mà uy nghiêm.
Bên cạnh là một lão nhân da dẻ trắng mịn như trẻ con, râu tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt lại ánh lên màu xanh lục.Tay phải lão tựa như mọc lên một gốc tùng xanh biếc, tỏa ra ánh sáng phỉ thúy.
Thiên Tùng viện trưởng của Thanh Thiên Linh Viện!
Ngoài cùng bên phải là một lão nhân gầy gò, thấp bé, bàn tay khô héo vuốt râu, vẻ mặt buồn ngủ, nhưng lại toát ra khí phách khó tả.
Võ Thiên Vương, viện trưởng Võ Linh Viện.
Bên cạnh Võ Thiên Vương là một mỹ phụ tuyệt trần, khoác lên mình bộ váy dài hoa lệ, dung nhan ưu nhã, mái tóc búi cao như phượng vĩ.Làn da nàng trắng như ngọc, so với bốn lão già kia, có vẻ nàng trẻ hơn rất nhiều.Nhưng ai cũng biết, nếu so về thâm niên tại Ngũ Đại Viện, có lẽ chỉ có vị viện trưởng Thánh Linh Viện ngồi chính giữa kia mới có thể sánh bằng.
Đường Thu, viện trưởng Vạn Hoàng Linh Viện.
Người ngồi chính giữa là người nổi bật nhất, khí phách nhất.Thân hình cao lớn, nam tử này không rõ bao nhiêu tuổi, mái tóc bạc cùng vẻ mặt lạnh lùng như đao khắc cho thấy lão không phải hạng xoàng xĩnh.Khuôn mặt khá anh tuấn, ngồi đó mà như núi cao sừng sững giữa trời đất.
Thiên Thánh, viện trưởng Thánh Linh Viện.Người có thanh danh lẫy lừng nhất trong năm vị viện trưởng, thực lực sâu không lường được.
Năm vị này chính là những người đứng đầu vô số linh viện.Trong lĩnh vực linh viện, họ là bá chủ không ai dám tranh.
Ngũ Đại Viện trưởng xuất hiện, liếc nhìn nhau gật đầu coi như chào hỏi.
“Chư vị viện trưởng các đại linh viện, mời ngồi!”
Thiên Thánh viện trưởng cất giọng hùng hồn, âm thanh như đao chém vang vọng khắp nơi.
Lời vừa dứt, không gian lại biến dạng.Từng bóng người hiện ra, mang theo uy thế đáng sợ, dao động linh lực và uy áp cho thấy họ là cường giả siêu phàm.
Viện trưởng các đại linh viện đều đã đến, cúi chào năm vị viện trưởng rồi vung tay tạo ra những bảo tọa nhỏ hơn, từ từ ngồi xuống.
Thái Thương viện trưởng lơ đãng nhìn Thiên Thánh đang chiếm vị trí trung tâm, khóe miệng hơi nhếch lên.Thiên Thánh, ngươi cho rằng Thánh Linh Viện đã trở thành lãnh đạo Ngũ Đại Viện rồi sao?
Ba vị viện trưởng kia tuy không nói gì, nhưng ánh mắt cũng lộ rõ vẻ bất mãn.
Thiên Thánh viện trưởng dường như không để ý, quay sang Thái Thương viện trưởng, mỉm cười:
“Thái Thương viện trưởng, đại tái linh viện lần này rất quan trọng đối với Bắc Thương Linh Viện thì phải.”
Thái Thương viện trưởng cười đáp trả:
“Việc này không cần Thiên Thánh viện trưởng nhắc nhở, Bắc Thương Linh Viện chúng ta tự có cách ứng phó.”
“Đương nhiên! Ta chỉ hy vọng biểu hiện của Bắc Thương Linh Viện năm nay phải tốt hơn một chút, nếu không mất đi danh hiệu Ngũ Đại Viện thì đối với tứ viện chúng ta cũng là một tổn thất lớn.”
Thiên Thánh cười nhạt.
Ba vị viện trưởng kia ánh mắt lóe lên, nhìn rõ sự đối chọi gay gắt giữa Thái Thương và Thiên Thánh.Quan hệ giữa Thánh Linh Viện và Bắc Thương Linh Viện xưa nay vốn không tốt đẹp.Năm đó Thánh Linh Viện muốn nâng đỡ một linh viện hàng đầu khác để giành lấy danh hiệu Ngũ Đại Viện, tăng thêm vây cánh trong Ngũ Đại Viện.Nhưng không ngờ Bắc Thương Linh Viện lại một đường cướp lấy, phá hỏng kế hoạch của Thánh Linh Viện.
“Bây giờ nói cũng còn sớm, mau mở Hoàng Kim Chiến Thang đi, ta cũng rất muốn biết, bát cường lần này đến từ những linh viện nào?”
Đường Thu viện trưởng mỉm cười quyến rũ, cất tiếng hòa giải.
“Hê hê, Đường Thu viện trưởng vẫn là anh minh nhất.Nếu đệ tử không có bản lĩnh, nói nhiều cũng vô dụng.Thiên Thánh viện trưởng à, Thánh Linh Viện có Cơ Huyền, nhưng cũng đừng quá xem thường đám tiểu tử của chúng ta.”
Viện trưởng Võ Linh Viện cười tủm tỉm.Lão trông có vẻ tàn tạ nhất, nhưng đối mặt với lão, Thiên Thánh cũng chỉ cười nhạt, không nói gì, khẽ gật đầu.
Năm vị viện trưởng cùng lúc ra tay, linh quang tràn ngập, bao phủ Hoàng Kim Chiến Thang.
“Xoẹt…xoẹt…”
Không gian bên trên Hoàng Kim Chiến Thang chậm rãi mở ra.
Mọi tiếng ồn im bặt, ai nấy đều chăm chú nhìn vào thông đạo vừa xuất hiện.
Từ tầng thứ tám, hào quang sáng rực rồi tan đi, hiện ra năm người đang đứng vững vàng.
Đội ngũ do Phương Vân thống lĩnh hiện thân, ngực đeo viện huy, lập tức người ta nhận ra thân phận của họ.
“Hạng tám là chi đội Cửu Đỉnh Linh Viện!”
“Lợi hại thật, không hổ danh cựu thành viên Ngũ Đại Viện!”
Hào quang ở các tầng trên cũng bắt đầu tan bớt, Hoàng Kim Chiến Thang lộ ra những đội ngũ hàng đầu.
“Hạng bảy là linh viện nào thế?”
“Hình như là Bất Bại Linh Viện…Linh viện này ta thấy bình thường lắm mà? Sao cũng lọt vào bát cường được? Có nhầm lẫn gì không?”
“Hạng sáu là Huyết Thần Viện? Linh viện này ta mới nghe lần đầu đó nha…”
“Đại Tái Linh Viện quả nhiên tàng long ngọa hổ, dù thân thế từ linh viện nào, đã lọt vào bát cường thì chắc chắn rất mạnh.”
“Hạng năm là chi đội Thanh Thiên Linh Viện kìa, đội trưởng Liễu Thanh Vân? Cuối cùng cũng có chi đội của Ngũ Đại Viện.”
“Hạng bốn là chi đội Võ Linh Viện? Trời ơi, là Võ Linh! Võ Linh là tuyệt đỉnh thiên tài, vậy mà cũng chỉ được hạng bốn? Vậy thì top ba kia kinh khủng cỡ nào?”
Năm đội ngũ xuất hiện trên chiến đài, những tiếng bàn tán xôn xao lại bùng lên, cục diện hoàn toàn không giống như mọi người tưởng tượng.
Năm vị viện trưởng trên cao nhìn xuống, sắc mặt cũng khác nhau.Võ Thiên Vương đỏ mặt tía tai, rõ ràng không hài lòng với cái hạng bốn của Võ Linh.
Thái Thương viện trưởng im lặng, không hề thay đổi.Bát cường đã có năm, chỉ còn lại ba chi đội.Mà hai chi đội Bắc Thương Linh Viện vẫn chưa thấy tăm hơi.
Cục diện này, một là không đội nào đủ sức lọt vào top tám, hai là sẽ có một đội giành được thành tích vượt ngoài mong đợi.
Một là địa ngục, hai là thiên đường.
Cảm giác đó khiến lòng Thái Thương viện trưởng dậy sóng.
Thái Thương viện trưởng còn không giữ nổi bình tĩnh, thì nói gì đến đám đệ tử Bắc Thương Linh Viện?
Khu vực tập trung đệ tử Bắc Thương Linh Viện, mọi người lo lắng sốt vó, hít thở khó khăn.
Diệp Khinh Linh, Tô Linh Nhi, Vũ Hi cũng lo lắng ra mặt.Linh Khê nhíu mày, tay đang nắm tay Duẫn Nhi bất giác siết chặt, khiến cô bé đau đớn nhăn mặt, nhưng không dám kêu la.
Hào quang ba tầng trên cùng của Hoàng Kim Chiến Thang bắt đầu tan đi.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào.
Ánh kim tan biến, ba chi đội mạnh nhất đại tái cuối cùng cũng lộ diện.
Chính lúc này, không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt.
