Truyện:

Chương 60 Trứng Minh Đường Lang (3)

🎧 Đang phát: Chương 60

– Nó không thể rời khỏi Vạn Trượng Hồng Trần quá lâu, trứng đang ở dưới bụng nó, không lấy bây giờ thì còn đợi đến bao giờ!
Lão Bạch khẽ quát.
Miêu Nghị lo lắng hỏi lại để chắc chắn:
– Ngươi chắc chắn chứ?
– Đi!
Lão Bạch quát, giọng điệu không cho phép nghi ngờ.
Miêu Nghị im lặng, cắn răng, hoàn toàn tin tưởng lão Bạch, nhắm mắt thúc Hắc Thán chạy tới.
Không gian dưới bụng con Minh Đường Lang đủ rộng để hắn cưỡi ngựa.Thế nhưng Hắc Thán có vẻ sợ con quái vật khổng lồ này, không dám đến gần.
Bị lão Bạch thúc giục, Miêu Nghị đành phải nhảy xuống, một mình chạy bộ.
Xông vào dưới bụng Minh Đường Lang, hắn ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên thấy rất nhiều trứng đen nhánh to bằng trứng chim sẻ, chi chít dính ở dưới bụng nó.
Miêu Nghị lập tức dùng pháp thuật bay lên, nhanh chóng xé một mảng trứng lớn.
Định xé thêm một mảng nữa thì lão Bạch ngăn lại:
– Đừng tham lam quá, cẩn thận chọc giận nó.Lấy luôn tiên thảo dính trên chân nó đi, có lẽ ngươi dùng được.
Miêu Nghị nhìn lại, thấy trên một cái gai ngược dưới chân Minh Đường Lang có dính một gốc tiên thảo Tinh Hoa, liền nhanh tay vơ lấy bỏ vào ngực, sau đó chạy nhanh ra khỏi không gian dưới bụng con quái vật.
Hắn vội vã trở lại lưng Hắc Thán đang hoảng sợ, môi lão Bạch mấp máy, chiếc gương trong tay xoay một vòng, ánh trăng chiếu vào đôi mắt xanh biếc của Minh Đường Lang lập tức biến mất.
Con Minh Đường Lang vỗ cánh tạo ra một trận cuồng phong, thân hình khổng lồ như tia chớp đen, loé lên một cái đã bay vào màn sương mù đỏ, biến mất trong nháy mắt.Dường như nó thật sự không dám rời khỏi Vạn Trượng Hồng Trần quá lâu.
Miêu Nghị vỗ ngực trấn tĩnh, thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn sợ hãi:
– Ta cứ tưởng con Minh Đường Lang trước kia mình thấy đã là lớn lắm rồi, không ngờ còn có con lớn hơn như vậy.Chưa đến gần đã thấy lạnh lẽo, khí âm hàn nặng nề, đây là quái vật từ đâu ra vậy?
– Vật này là yêu thú âm phủ, vốn không nên xuất hiện ở dương gian.Sương mù trong Vạn Trượng Hồng Trần giúp chúng chống lại dương khí, nên chúng mới sống được ở đây, vì vậy không thể rời đi quá lâu.
Miêu Nghị ngớ người, cầm mảng trứng lớn trên tay đếm sơ qua, thấy ít nhất có cả trăm quả, bèn hỏi:
– Vậy số trứng này rời khỏi Vạn Trượng Hồng Trần có chết không?
– Chưa sinh thì sao chết được? Không chết thì sao sinh? Sinh tử chỉ cách nhau một sợi tơ, cũng là cơ hội của chúng.Hiện tại chúng là minh thai, vẫn còn cơ hội chuyển dương, chỉ cần xử lý thích đáng, đợi đến khi nở ra nhất định có thể thấy ánh mặt trời.
Thấy thuật pháp huyền diệu như vậy, Miêu Nghị thèm thuồng, bèn hỏi:
– Ngươi có thể dạy ta không? Để ta thử xem sao…
Lão Bạch nhìn chằm chằm mảng trứng trong tay hắn, vuốt cằm:
– Ta chỉ nhất thời hứng thú muốn xem thử thôi, chỉ cần vài quả.Mà ta cũng không có pháp lực tu hành, thử nghiệm có thể khó khăn, chi bằng để ngươi làm thì tiện hơn.Ngươi giữ một trăm quả, còn lại cho ta.
– Vậy còn tiên thảo…
Miêu Nghị lấy ra tiên thảo Tinh Hoa lấp lánh ánh sáng.Không để ý thì thôi, vừa nhìn kỹ hắn giật mình, ngây người ra một lúc.Tiên thảo trong tay hắn dài gần một thước, trên đó có chín quả màu trắng bắt đầu chuyển sang đỏ, trong suốt óng ánh, rõ ràng lớn hơn tiên thảo Tinh Hoa hắn từng thấy trước đây.
Lão Bạch cười nhạt:
– Ngươi giữ lại hữu dụng hơn ta nhiều.
– Tuyệt vời, ta vừa mới giao chiến với tu sĩ Bạch Liên tam phẩm, bị chút nội thương, chắc phải dưỡng thương một hai tháng.Có tiên thảo này đúng là kịp thời.
Miêu Nghị cười hắc hắc, không nói nhiều, đưa mũi hít sâu một hơi.Một luồng tinh vân từ trên tiên thảo Tinh Hoa bay ra, chui vào mũi hắn.
Tinh vân vừa vào phổi, chỗ nội thương lập tức có cảm giác thư thái.Miêu Nghị kinh ngạc khen:
– Thật là đồ tốt!
Ngay sau đó, hắn cất tiên thảo Tinh Hoa cẩn thận, kiểm lại số lượng trứng Minh Đường Lang, xé ra khoảng mười quả đưa cho lão Bạch, còn mình giữ lại một trăm viên, hưng phấn hỏi:
– Nói ta nghe xem phải làm thế nào.
Dưới bầu trời đêm ngàn sao lấp lánh, hai người ghé đầu vào nhau lẩm bẩm rất lâu, thỉnh thoảng Miêu Nghị hỏi thêm chi tiết.
Đến khi Miêu Nghị hiểu rõ mọi chuyện, chân trời đã hơi sáng, hé lộ tia nắng ban mai.
Lão Bạch gặp gỡ tùy duyên, đi cũng đột ngột, khẽ phất tay áo chuẩn bị rời đi.
– Ngươi thật sự không theo ta sao? Ta sắp làm động chủ Đông Lai động, đến lúc đó Đông Lai thành là địa bàn của ta, ăn uống vui chơi mặc sức ngươi tận hưởng.Thích cô nào cứ nói, bản động chủ đích thân giúp ngươi làm mai, không ai dám không nể mặt, đảm bảo ngươi ôm mỹ nhân về.
Miêu Nghị vẫn cố giữ lại.
Lão Bạch cười nhạt, thúc ngựa quay đầu, khoan thai đi xa dần.
– Lão Bạch, rảnh thì đến Đông Lai thành tìm ta.
Miêu Nghị hướng về phía bóng lưng kia hô lớn.Lão Bạch không quay đầu lại, âm thầm rời đi, không chút lưu luyến.
– Thật là tiêu sái, thảo nào già đầu rồi vẫn còn độc thân.
Miêu Nghị tặc lưỡi, trong mắt lộ vẻ hâm mộ sự tự do của lão Bạch.Cuộc sống của lão còn ung dung hơn cả thần tiên, mọi thứ tùy tâm, không phải thần tiên mà còn hơn cả thần tiên.Nữ tử thế tục tầm thường thật sự không xứng với lão.
Quay đầu nhìn ngôi cổ thành hoang vu kia, ánh mắt Miêu Nghị trở nên lạnh lùng.Hắn ngồi trên Hắc Thán, như mũi tên rời cung, chạy thẳng tới Trường Phong thành.
Hắn không cưỡi long câu xông thẳng vào Trường Phong thành, làm vậy động tĩnh quá lớn.Thay vào đó, hắn xông vào vùng núi rừng phụ cận, cắm ngân thương xuống đất, bảo Hắc Thán trông chừng, rồi nhảy xuống bay về phía Trường Phong thành.
Hắn không vào bằng cửa thành, người lạ đột nhiên vào thành, lính canh cửa thành chắc chắn sẽ kiểm tra giấy tờ các loại, sợ gây chuyện xấu để lại dấu vết.Vì vậy, hắn trực tiếp nhảy qua tường thành.
Đến đây rồi, hắn nôn nóng muốn nhìn xem ngôi nhà mình đã rời xa mười năm giờ ra sao.Khi đến chỗ hàng thịt heo năm xưa, Miêu Nghị thấy nó đã thay đổi hoàn toàn.
Vẫn là không khí quen thuộc, nhưng nhà hắn đã thành một tiệm vải, tiểu nhị đang tháo ván cửa chuẩn bị mở hàng.
Quay sang nhìn tiệm đậu hũ nhà lão Lý đối diện, tiệm đậu hũ cũng không còn, thay vào đó là một quán mì.Một đôi vợ chồng trẻ tuổi đang bận rộn, có vẻ trẻ hơn Miêu Nghị, nhưng chắc cũng xấp xỉ tuổi hắn.

☀️ 🌙