Đang phát: Chương 60
Mộng Bạch thấy Lý Vân Tiêu ra vẻ ông cụ non thì trong lòng thấy buồn cười, nhưng vẫn lễ phép nói:
– Cảm ơn sư phụ, nhưng võ giả thì nên học võ kỹ, sư phụ dạy con mấy chiêu lợi hại đi.Con muốn học Phục Hổ Quyền, không biết sư phụ có dạy được không?
Lý Vân Tiêu nghe mà suýt chút nữa hộc máu, cảm thấy đầu óc choáng váng.Tuyệt học luyện thể Bá Thiên Vũ Đế đứng đầu bảng xếp hạng lại không bằng một chiêu Phục Hổ Quyền trong mắt thằng nhóc này.
Mộng Vũ bực mình đá em trai một cái rồi nói:
– Sư phụ bảo học gì thì học nấy, không được kén cá chọn canh!
Thực ra nàng thấy Lý Vân Tiêu dùng Phù Sinh Ấn thì rất ngưỡng mộ.Nàng thầm nghĩ, em trai mình nên học Phù Sinh Ấn thì hơn, cứ tạm luyện Bá Thiên Luyện Thể Quyết đi, luyện cho đến khi Vân thiếu hài lòng, biết đâu sư phụ sẽ dạy Phù Sinh Ấn cho.
Lý Vân Tiêu cố nén cơn bực, lạnh lùng nói:
– Phục Hổ Quyền ta không biết! Bá Thiên Luyện Thể Quyết này ngươi không luyện cũng phải luyện! Bộ luyện thể này có mười tám thức, ta dạy ngươi ba thức đầu tiên! Luyện thành rồi thì dư sức áp chế độc trong người ngươi.
Mộng Bạch nghe nói luyện thành thì có thể áp chế độc tính, mừng rỡ vội vàng học theo.
Lý Vân Tiêu cũng không giấu giếm gì, để Mộng Vũ đứng bên cạnh xem.Hai chị em thấy những động tác kia rất kỳ quái và buồn cười, nhưng có Lý Vân Tiêu ở đó nên không dám cười, chỉ cố gắng ghi nhớ.
– Được rồi, tuy chỉ có ba thức, nhưng các ngươi phải ngày đêm khổ luyện cho ta, đừng làm ta mất mặt.Còn võ kỹ, chờ ngươi đột phá đến Nhất Nguyên cảnh Võ sĩ, ta sẽ chọn võ kỹ phù hợp với thể chất của ngươi để dạy.
– Thật ạ?
Mộng Bạch vừa nghe đến chữ “võ kỹ” thì mắt sáng rực lên.
– Sư phụ, người sẽ dạy võ kỹ gì ạ? Nhất định không được kém Phục Hổ Quyền đâu đấy!
Mộng Vũ cũng mong chờ nhìn Lý Vân Tiêu, vì nàng biết sư phụ có rất nhiều võ kỹ.
Lý Vân Tiêu tái mặt, kiến thức uyên bác của hắn không ngờ lại có lúc cạn lời vì không biết có loại võ kỹ nào kém hơn cả Phục Hổ Quyền.Phục Hổ Quyền chỉ là võ kỹ nhập môn, ai cũng biết, thậm chí còn là loại tệ nhất trong số các võ kỹ nhập môn…
Mộng Bạch từ nhỏ đến lớn chưa từng được ai dạy dỗ, chỉ nghe nói đến Phục Hổ Quyền, mỗi lần thấy người khác thi triển thì lại ngưỡng mộ.Còn Mộng Vũ tuy đã vào học viện Già Lam, nhưng vẫn chưa trở thành Võ sĩ thực thụ, nên trường học cũng không truyền thụ võ kỹ.
Lý Vân Tiêu thở dài nói:
– Yên tâm đi, ta biết phải dạy cái gì.Hiện tại ngươi phải không ngừng cường hóa thân thể, làm cho độc tính trời sinh mạnh lên, đó mới là con đường ngươi nên đi.
Hắn liếc mắt nhìn đống đá chất đầy trong góc phòng, ngạc nhiên hỏi:
– Đây là đá thô nguyên liệu?
– Vâng.
Mộng Bạch đáp:
– Trước đây con hay đi đào mỏ với mấy người chú Sử, sau này độc tính phát tác nên không đi nữa.Đống này là từ lâu rồi, phẩm chất không tốt lắm nên không bán được giá cao.
Lý Vân Tiêu đi tới góc phòng, bắt đầu xem xét, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó khác lạ.Rất nhanh, hắn nhặt được một hòn đá màu xám tối trong đống đá vụn, cẩn thận xem xét.
Mộng Bạch ngạc nhiên nói:
– Hình như hòn đá này không phải quặng thô nguyên liệu, con cảm thấy bên trong có năng lượng nên nhặt về.
Lý Vân Tiêu dùng lực ở năm ngón tay, nhanh chóng làm vỡ lớp ngoài của hòn đá, bên trong là một hòn đá màu tím chứa rất nhiều tạp chất.Trong mắt hắn lóe lên vẻ vui mừng, vội hỏi:
– Hòn đá này kiếm được ở đâu? Trong mỏ còn không?
Mộng Bạch nói:
– Ở mỏ quặng Ngũ Phong ngoài thành, chủ mỏ đều bị các thế lực lớn nắm giữ.Chúng con chỉ đào ở mấy mỏ nhỏ gần đó thôi, chắc vẫn còn loại đá này.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm nói:
– Loại đá này rất hữu dụng, gọi là Tử Dương Thạch, là vật liệu cấp năm.Nó có thể dùng để tạo ra trận pháp trọng lực, nếu ta đoán không sai thì khu luyện tập trọng lực của học viện Già Lam được xây dựng bằng rất nhiều Tử Dương Thạch.
Mộng Bạch giật mình nói:
– Xây dựng trận pháp trọng lực? Vậy chẳng phải là nó rất đáng giá sao?
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Đúng vậy, một học viện của một vương quốc mà có khu luyện trọng lực thì rất hiếm có.Tuy Tử Dương Thạch chỉ là vật liệu cấp năm, nhưng vì tính chất đặc biệt nên trên thị trường rất ít khi được bán, thường chỉ có những thế lực lớn mới có khả năng xây dựng phòng luyện trọng lực.Giá cả của Tử Dương Thạch phải xem số lượng và chất lượng.Ví dụ như khối này tạp chất nhiều quá, nhưng thể tích lớn, Tử Dương Thạch tinh luyện ra gần như có thể tạo ra trường trọng lực trong vòng ba mét.
Mộng Bạch mắt sáng lên, nhưng thấy Lý Vân Tiêu cất Tử Dương Thạch vào nhẫn trữ vật, liền xị mặt xuống nói:
– Sư phụ, sao người lại lấy đồ của đệ tử?
Lý Vân Tiêu mặt dày nói:
– Để ở chỗ ngươi thì lãng phí, sư phụ giữ hộ, sau này ngươi cần dùng thì sư phụ trả lại cho.
Hắn không để ý đến Mộng Bạch kêu ca, cứ thế cầm đi, còn không quên dặn dò:
– Nhớ ngày đêm luyện ba thức kia, cố gắng phát huy hết độc trong người, đến lúc đó sư phụ sẽ hút độc cho ngươi.
Hắn vẫn chưa quên những lợi ích sau khi mình hấp thụ độc tính, nguyên khí sẽ tăng lên rất nhiều.
Sau khi rời khỏi chỗ ở của Mộng Vũ, Lý Vân Tiêu lẩm bẩm:
– Không ngờ lại thu một đồ đệ là Thiên Địa Độc Thân, dựa vào thể chất trời cho này, sau này thằng nhóc này sẽ là một trong những đệ tử giỏi nhất của ta.
Hắn suy nghĩ một lát rồi đi về phía Thuật Luyện Sư Công Hội.
– Đã đến lúc luyện cho mình một thanh Huyền Binh.Vừa hay có Tử Dương Thạch, phải thay đổi một chút về quy cách luyện chế.
Mỗi Thuật Luyện Sư Công Hội đều có rất nhiều trận pháp luyện chế, có thể giúp Thuật Luyện Sư hoàn thành việc luyện chế ở mức độ cao nhất.Nhưng khi cấp bậc đạt đến một trình độ nhất định, hiệu quả của loại trận pháp này sẽ không đáng kể, hầu như có thể bỏ qua.Hiện tại Lý Vân Tiêu chỉ là cấp Sĩ, sử dụng trận pháp để tăng cường hiệu quả vẫn rất khả quan.
Vừa bước vào cửa lớn của Thuật Luyện Sư Công Hội, Lục Dao đã nhanh mắt nhận ra, vội vàng chạy lên phía trước nói:
– Lý đại sư, Trương đại sư và Hứa hội trưởng đang tìm ngài khắp nơi.
Giọng nói của nàng trở nên hết sức tôn kính, thái độ cũng cẩn thận khiêm nhường, có vẻ hơi e dè.
