Đang phát: Chương 60
Cổng trường thi…
Tô Vũ và Ngô Lam thất thểu bước ra, vẻ mặt ai oán.
đám học viên đang chờ bên ngoài ngơ ngác nhìn.”Hai người này kiểm tra kiểu gì vậy? Rớt cả đôi à?”
Không đúng, hai người họ đều đợi đến phút cuối cùng.Lúc đám kia đi ra, họ đã thấy Tô Vũ và Ngô Lam đi xa rồi.Sao bây giờ lại thất thần như mất hồn thế này?
“Ngô Lam đứng nhất?” Vậy sao lại mặt mày ủ dột thế kia?
“Tô Vũ đứng nhất?” Cũng không giống, Tô Vũ thì ỉu xìu như mất sổ gạo, mặt mày trắng bệch, thất ý thấy rõ, đâu có dáng vẻ người vừa đoạt giải nhất?
Các thí sinh đều rối rắm.
Ngoài cổng, Chu Thiên Kỳ cũng ngẩn người.Hai người này rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
Lần này hắn thi cũng không tệ, ba vòng sát hạch tổng điểm 470.Còn điểm công lao? Xin lỗi, không có cửa đâu.
Ở Đại Hạ phủ, thiên tài nhiều như lá rụng.Muốn có điểm công lao như Ngô Lam, ý chí lực phải đạt tới cảnh giới dưỡng tính.Chu Thiên Kỳ còn chưa tới trình độ đó, mà muốn dưỡng tính thì hắn đã chẳng đến cái Nam Nguyên này làm gì.
Vào được loại trung bình cũng tốt rồi, dù có lách được vào hàng thượng đẳng, thì cái loại trung bình này cũng đã là tốt lắm rồi.Thực tế thì, nếu may mắn hơn chút thì có thể vào được loại trung bình nhỉnh hơn.
Thượng đẳng, thường chỉ dành cho những thiên tài phác họa hoàn chỉnh thần văn.
Hắn chỉ mới vẽ được một phần thần văn thôi, chưa tới trình độ đó.
Chu Thiên Kỳ nghi hoặc nhìn hai người.Hắn là người cuối cùng rời đi sau hai người này.Lúc hắn ra thì họ đã đi xa rồi, nhưng Tô Vũ vẫn còn chậm hơn Ngô Lam.Theo lý thì Ngô Lam phải thắng mới đúng.
Vậy cái vẻ mặt kia của Ngô Lam là ý gì?
Mọi người như có mèo cào trong lòng, ngứa ngáy khó chịu.Muốn hỏi mà không biết hỏi ai.
Ngô Lam thì tính tình khó ưa, Tô Vũ thì chẳng quen ai.Ở đây có mấy người đến từ Nam Nguyên đâu, mà dù Lưu Nguyệt có quen Tô Vũ thì cũng không thân thiết đến mức hỏi chuyện này.
Thấy hai người sắp rời đi, một học viên sốt ruột hỏi: “Tô Vũ, hai cậu thi thế nào?”
Không ai dám hỏi Ngô Lam.Ngô Lam bây giờ đang thất thần, nhìn cái mặt kia thì ai dám đến hỏi han gì, kẻo cô ta lại liều mạng với mình thì bỏ mẹ.Đàn bà mà nổi điên thì còn đáng sợ hơn cả quỷ.
Tô Vũ trông có vẻ dễ nói chuyện hơn.
“Tàm tạm,” Tô Vũ đáp.
“Tàm tạm?” Mọi người không biết nói gì hơn.Dù không thi môn này, Tô Vũ cũng đã được xếp vào hàng thượng đẳng rồi.Thế mà cậu ta bảo là tàm tạm?
Tô Vũ cũng không muốn nói nhiều.Nói cho bọn họ làm gì khi họ chẳng cho mình điểm công lao nào?
Cậu ta không nói thì có người khác nói thay.
Ngô Lam đang thất thần chợt tỉnh táo lại, nhìn Tô Vũ với vẻ bi phẫn, đột nhiên hét lên: “Tô Vũ, lần này tôi thua, nhưng lần sau tôi sẽ không thua nữa đâu! Tôi sẽ quay lại Đại Hạ phủ, tôi sẽ chờ cậu ở Văn Minh học phủ!”
“…”
Nói xong, cô nàng ba chân bốn cẳng chạy biến.
Cái dáng vẻ ấy như thể vừa bị ai bắt nạt sắp nổ tung đến nơi.
Tô Vũ cảm thấy mình chắc phải quen dần thôi.Cái con ngốc này lúc nào cũng thích nói mấy câu chuunibyou, quen rồi sẽ thấy bình thường thôi mà.
Cậu ta thì quen rồi, còn những người khác thì ngơ ngác cả mặt.
Tô Vũ thắng?
Vô lý!
Trước đó Tô Vũ còn thua Ngô Lam một khoảng khá xa, sao nháy mắt một cái đã lật kèo rồi?
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra bên trong sau khi họ rời đi?
Vẻ mặt Chu Thiên Kỳ cũng biến đổi.Ngô Lam ý chí lực đạt tới cảnh giới dưỡng tính, vẽ ra hoàn chỉnh thần văn, mà lại thua Tô Vũ, vậy thì có nghĩa là gì?
“Thần văn hoàn chỉnh, lại còn rất mạnh, ít nhất là mạnh hơn Ngô Lam nữa…”
Nếu không thì Tô Vũ làm sao thắng được?
“Đây là biểu hiện của ý chí lực chứa đầy độ 20% sao?”
Chu Thiên Kỳ không thể hiểu nổi.Tô Vũ bây giờ, theo lý mà nói thì chỉ cần phác họa được vài nét thần văn thôi đã là thiên tài rồi.Vậy tại sao cậu ta lại phác họa được hoàn chỉnh thần văn, lại còn vượt qua cả cái loại như Ngô Lam nữa chứ?
Nhớ lại lời uy hiếp của Tô Vũ trước đó…
Chu Thiên Kỳ thấy hơi đau đầu.
Đến Văn Minh học phủ, nhà hắn cũng có chút bối cảnh, nhưng cái bối cảnh ấy chẳng đáng gì so với Văn Minh học phủ cả.
Còn chưa vào học phủ đã trêu vào một vị thượng đẳng thiên tài, không…Phải là tối thượng đẳng mới đúng!
Ngô Lam chắc chắn là tối thượng đẳng rồi.Tô Vũ mà thắng thì cũng chắc chắn vào được tối thượng đẳng.
Trêu vào một thiên tài như vậy, liệu hắn còn ngày lành nào ở Đại Hạ Văn Minh học phủ nữa không?
“Cậu ta có đến Đại Hạ Văn Minh học phủ không?”
Chu Thiên Kỳ không biết, nhưng trong lòng mơ hồ đã quyết định.Nếu Tô Vũ đến Đại Hạ Văn Minh học phủ…thì hắn sẽ đến Cửu Thiên Văn Minh học phủ.
Không thể ở chung một học phủ với cái tên đó được!
Thực ra hắn thấy mình rất oan uổng.Hắn có làm gì đâu, chỉ khen Tô Vũ vài câu thôi mà, mà nói cũng là nói thật chứ có sai đâu.Nếu không tính đến cái hoàn cảnh lúc đó thì hoàn toàn không có vấn đề gì chứ có phải không?
Vậy mà Tô Vũ…Hình như rất thù dai thì phải.
Chu Thiên Kỳ thầm mắng một tiếng.Lần này đúng là xui xẻo tận mạng.Tự dưng đắc tội với một đám người, hắn biết giải thích với ai đây?
Tôn Xử, Tô Vũ, Ngô Lam, mấy người bạn khác, rồi cả bên nhà nữa…
Càng nghĩ Chu Thiên Kỳ càng phiền muộn, đúng là không có thiên lý!
“Tô Vũ đứng nhất?”
Giờ phút này, các học viên cũng đã phản ứng lại, đều có chút khó tin.
Tô Vũ thắng thiên tài đến từ Đại Hạ phủ, Ngô Lam!
Nam Nguyên này đúng là sinh ra kỳ tích!
Tô Vũ chẳng hơi sức đâu mà quan tâm đến vẻ mặt của bọn họ.Cậu ta đang kiệt sức, chỉ muốn về nhà ngủ một giấc, chẳng còn tâm trí đâu mà giao lưu với ai.
Cùng thời gian đó…
Đại Hạ Văn Minh học phủ…
“Tô Vũ đứng nhất?”
“Tối thượng đẳng?”
Bạch Phong nghe được tin này cũng ngơ ngác.
Tình huống gì đây?
Tối thượng đẳng, 800 điểm trở lên!
Tô Vũ bên kia, hắn vẫn đang theo dõi sát sao mà.
Một viên thần văn, ý chí lực vừa vặn đạt đến độ chứa đầy 20%, vòng thứ ba chết mệt cũng chỉ được 150 điểm, công huân 100 điểm, khóa văn hóa 200 điểm, thêm cả sát hạch cảnh giới nữa, 250 điểm là hết cỡ rồi.
Tính toán kiểu gì thì cũng chỉ được khoảng 700 điểm là cùng.
Tối thượng đẳng, 800 điểm trở lên!
Thiếu tận hơn một trăm điểm, đây đâu phải là chuyện dễ dàng mà có được.
“Sao lại…”
Bạch Phong ngồi phịch xuống ghế sofa, chìm vào trầm tư.
Tô Vũ sẽ trỗi dậy, hắn không ngạc nhiên.
Nếu không trỗi dậy được thì hắn Bạch Phong cũng chẳng thèm để ý làm gì.
Nhưng bây giờ lại đột nhiên vượt quá mong đợi của hắn, thi nhiều hơn tận hơn một trăm điểm, chuyện này vượt quá dự liệu của hắn.
“Cảnh giới? Sáng nay cậu ta đoạt giải nhất Chiến Tranh học phủ, điểm cảnh giới được thêm không ít? Ngoài ra thì chỉ có thể là do cậu ta thể hiện rất tốt ở vòng thứ ba…”
“Liên quan đến thần văn và ý chí lực…” Bạch Phong bỗng nhiên khóe miệng giật giật, “Cậu ta…Chẳng lẽ lại vẽ ra thần văn nữa à?”
Hắn nhớ lại lần trước, Tô Vũ lần đầu tiên nhìn ý chí chi văn là đã vẽ ra được thần văn rồi.
Vậy liệu có lần thứ hai không?
“Sư bá chẳng lẽ lại cho cậu ta xem ý chí chi văn?”
Bạch Phong suy đoán một hồi, cảm thấy khả năng này rất lớn.
Càng nghĩ Bạch Phong càng nhức đầu.Lúc hắn rời đi lần trước, hắn nghĩ rằng thời gian sát hạch không còn bao lâu nữa, Tô Vũ chắc hẳn sẽ biết an phận mà bồi dưỡng cái viên thần văn mà cậu ta đã thu hoạch được lần trước.
Nhưng bây giờ Tô Vũ có thể có tới hai thần văn.Chuyện này là tốt hay xấu đây?
Chưa chắc à!
“Thần văn nhiều quá mà ý chí lực không đủ sức chứa thì chỉ sợ sẽ kéo sụp cậu thôi…”
Bạch Phong nhíu mày.Hai thần văn thì đúng là rất đáng mừng, nhưng đối với Tô Vũ mà nói thì chưa chắc đã là chuyện tốt.
Sư bá có chút làm loạn rồi!
Nếu Liễu Văn Ngạn biết thì chắc cũng sẽ kêu oan.Hắn cho Tô Vũ học vũ kỹ chứ có phải cho cậu ta học thần văn đâu.Ai bảo thằng nhóc đó quá kinh khủng, vừa nhìn một cái đã ngưng luyện được thần văn rồi, trách ai bây giờ?
“Nhưng mà bồi dưỡng hai cái thần văn mà ý chí lực của thằng nhóc này vẫn đang tăng trưởng đều đặn, điều này chứng tỏ là nó vẫn nằm trong khả năng của cậu ta…”
Bạch Phong lại thở phào nhẹ nhõm, rồi vẻ mặt lại trở nên khó coi.
Tối thượng đẳng!
Xong đời!
Không có gì bất ngờ xảy ra thì hồ sơ của Tô Vũ bây giờ chắc đã nằm trên bàn của không ít nhà nghiên cứu rồi.
Ngay sau đó, Bạch Phong lấy máy truyền tin ra, vội vàng gọi một mã số, hấp tấp nói: “Thông báo ra ngoài, Tô Vũ vào tối thượng đẳng là do tôi dốc lòng giáo dục, cho nó xem mấy chục quyển ý chí chi văn để bồi dưỡng.Ai muốn cướp thì đền tiền lại cho tôi!”
“…”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi mới có tiếng nói: “Bạch Phong, cậu nói thế có ai tin không?”
“Kệ ai tin hay không, cứ tung tin ra rồi tính!”
Bạch Phong bực bội nói: “Thằng nhóc này vào được tối thượng đẳng thì tôi cũng bất ngờ lắm đấy.Lúc đầu tôi còn chẳng nghĩ nó sẽ nhanh chóng tiến vào Khai Nguyên cửu trọng, lại còn vào được tối thượng đẳng nữa chứ.Lúc đó nó vào được thượng đẳng đã khó khăn lắm rồi, vào được loại trung bình nhỉnh hơn là may mắn lắm rồi, đâu có ai chú ý đâu.”
“Lần này thì hay rồi, kế hoạch bồi dưỡng thiên tài của tôi…tan tành.”
Bực bội hết sức!
“Trước cậu giật dây lão sư rời đi, không phải là vì cái thằng Tô Vũ này đấy chứ?”
Người đối diện hỏi một câu, bắt đầu nghi ngờ mục đích của Bạch Phong.
“Vớ vẩn!”
Bạch Phong không thừa nhận, cãi chày cãi cối: “Lúc đó Tô Vũ chỉ là một học viên bình thường thôi, sao tôi lại giật dây lão sư rời đi vì nó được? Đừng có đoán mò, nhanh lên, tung tin đi.”
“Cậu đấy!”
Người đối diện rất bất đắc dĩ, nhanh chóng nói: “Tô Vũ có muốn đi theo cậu hay không thì phải xem ý nguyện của cậu ta.Huống hồ…Cậu Bạch Phong đâu có thiếu học viên tối thượng đẳng đâu, muốn thu thì không phải là không thu được, sốt ruột làm gì.”
Trợ lý nghiên cứu viên bình thường thì không có vốn liếng này, nhưng trợ lý nghiên cứu viên thiên tài thì lại có vốn liếng để thu phục thiên tài.
Hơn hai mươi tuổi đã đạt tới Đằng Không thất trọng, trên thực tế địa vị ngang với nghiên cứu viên trung đẳng trong học phủ, thậm chí còn được coi trọng hơn cả Lăng Vân bình thường.
Bạch Phong tức giận nói: “Đó là do tôi khai quật được, tại sao tôi lại phải tặng cho người khác!”
Vốn dĩ là do hắn khai quật được.Nếu không có cái quyển ý chí chi văn kia thì Liễu Văn Ngạn chưa chắc đã đến khảo hạch Tô Vũ, lại còn viết cái đó cho cậu ta nữa, dù sao lúc đó ý chí lực của Tô Vũ vẫn còn yếu.
Mình khai quật được thiên tài thì tại sao lại phải nhường cho người khác?
Huống hồ, vì chuyện này mà hắn còn lừa thầy ra ngoài, không thu về thì lỗ vốn à!
Còn cả bên Lưu Hồng nữa, chuẩn bị làm một vố lớn, Tô Vũ cũng là một mắt xích then chốt trong đó.
Người đối diện cũng lười nói thêm, không nhắc lại chuyện này, nhanh chóng nói: “Đừng chỉ lo chuyện học viên.Nhiệm vụ của cậu bây giờ rất nặng đấy! Học phủ có thể muốn thủ tiêu sở nghiên cứu, lão sư thì không có ở đây…Đều là do cậu làm chuyện tốt cả đấy! Sở nghiên cứu bao năm không có thành quả, tiêu tốn tài nguyên rất nhiều, một khi bị thủ tiêu thì cậu biết chúng ta tổn thất thảm trọng đến mức nào không hả!”
“Tâm huyết bao năm của lão sư đều đổ dồn vào đó, tài nguyên của cả hệ chúng ta đều tập trung vào sở nghiên cứu.Một khi sở nghiên cứu bị thủ tiêu, Bạch Phong, đó mới là chuyện lớn liên quan đến tương lai đấy!”
Bạch Phong nhíu mày: “Bên trên có tin tức gì à?”
“Ừ, đang thảo luận đấy!” Người đối diện thở dài nói: “Mặt mũi của lão sư thì đáng giá thật đấy, nhưng mà đã nhiều năm như vậy rồi, học phủ năm nào cũng cấp phát, lại còn chiếm dụng một số tài nguyên khác của học phủ nữa.Phủ trưởng bên kia cũng kiến nghị tạm ngưng…”
“Tạm ngưng…” Sắc mặt Bạch Phong khó coi, trầm giọng nói: “Ngưng kiểu gì? Trước đây tốn kém bao nhiêu công sức như vậy, bây giờ ngưng thì coi như đổ sông đổ biển!”
“Không còn cách nào khác.Trừ phi sở nghiên cứu đưa ra được kết quả ngay bây giờ, thuyết phục được cấp trên.”
“Không đưa ra được…”
Bạch Phong trầm giọng nói: “Bây giờ chưa phải lúc đưa ra kết quả, không có cách nào đưa ra được!”
“Vậy một khi cấp trên thông qua, sở nghiên cứu bị thủ tiêu, tất cả những thứ trong tư liệu đều bị niêm phong, sở nghiên cứu có thể sẽ bị giao cho những nhà nghiên cứu khác…”
“Không được!”
Bạch Phong có chút nóng nảy nói: “Cứ như vậy thì tâm huyết mấy chục năm của lão sư, nỗ lực bao năm nay của chúng ta coi như đổ sông đổ biển!”
“Cho nên tôi mới nói, lúc này then chốt không phải là chuyện cậu thu phục học viên mà là giữ được sở nghiên cứu.” Người đối diện thở dài lần nữa: “Cậu để ý một chút đi, đừng suốt ngày vì mấy chuyện vặt vãnh mà lo lắng.”
“Tiện thể, cậu tìm Ngô Kỳ, Hạ Ngọc Văn xem sao, xem có thể kéo được chút trợ giúp nào không.Ít nhất là trong hội nghị ở Tu Tâm Các trong học phủ có thể kéo được vài phiếu ủng hộ.”
Bạch Phong bực bội nói: “Tôi làm gì có cách nào, mấy tên đó quan hệ với tôi đâu có tốt.”
“Thiên tài không phải trọng thiên tài sao? Tôi thấy cậu có thể đấy.Thực sự không được thì cậu bán sắc lấy lòng Ngô Kỳ xem sao…”
“Cậu muốn bị đánh à?”
Bạch Phong trợn mắt, rồi thở dài: “Không được, Ngô Kỳ khó chơi lắm, bán sắc vô dụng.Không tin cậu cứ thử xem, đảm bảo không có hiệu quả gì đâu.Thực sự không được…Hay là cậu đến Tu Tâm Các lấy lòng một vị Các lão đi?”
“Cút!”
Hai người trêu nhau vài câu, Bạch Phong nghiêm mặt nói: “Không kéo được mấy thứ đó đâu.Mấy ngày nay tôi nghĩ cách thuyết phục vài vị Các lão.Lão sư không có ở đây thì không thể ngừng được, nếu không thì về rồi tôi chết chắc, lão sư có thể chém chết tôi đấy.”
“Để ý một chút đấy!”
“Biết rồi!” Bạch Phong lên tiếng, rồi lại nói: “Cậu bảo, có nên tìm sư bá cầu viện không? Sư bá tuy đi đã nhiều năm nhưng vẫn còn người quen ở học phủ.”
“Không được làm như vậy trước khi đến đường cùng.” Người đối diện nhanh chóng nói: “Nhân mạch là thứ dùng một lần là mất một lần.Sư bá có thể bình an vô sự ở Nam Nguyên bao năm nay cũng là do một phần nguyên nhân này, mọi người còn đang cố kỵ.”
“Một khi lần này dùng đến ân tình thì lần sau gặp phiền phức sẽ không dễ giải quyết.Hơn nữa sư bá bao năm nay không quản chuyện học phủ, dính vào cũng không có chuyện tốt.”
Bạch Phong khẽ gật đầu, rồi có chút bất mãn nói: “Phủ trưởng bên này không có ý kiến gì sao? Là ông ta thúc đẩy hay là người khác?”
“Khó nói lắm.”
“Cái gì mà khó nói!” Bạch Phong bất mãn nói: “Tám chín phần mười là do phủ trưởng thúc đẩy!”
“Không nhất định đâu.Đã nhiều năm như vậy rồi, phủ trưởng sớm đã có cơ hội thủ tiêu, nhưng vẫn luôn không lên tiếng.Tôi cảm thấy có lẽ không phải.”
Bạch Phong không nói gì nữa, có phải hay không thì bây giờ cũng không quan trọng.
Lên Tu Tâm Các xem sao, chuyện này phải giải quyết cho ổn thỏa, nếu không thì thật sự bị thủ tiêu thì phiền to lớn.
Chờ dập máy truyền tin, Bạch Phong chìm vào trầm tư.
Sau đó, Bạch Phong lại gọi một cuộc điện thoại nữa, vừa kết nối đã hấp tấp nói: “Nghĩ cách bác bỏ đề nghị hủy bỏ sở nghiên cứu ở Tu Tâm Các!”
Đầu dây bên kia vang lên giọng của Lưu Hồng: “Cậu coi tôi là đàn em của cậu à?”
“Đừng nói nhảm.Nếu cậu không nghĩ cách thì một khi bị thủ tiêu, bên tôi tổn thất nặng nề, bên cậu muốn lớn mạnh thì chỉ sợ là phải nuốt chửng bên tôi.Chúng tôi thua thì cậu có lợi gì?”
Bạch Phong tức giận nói: “Cùng có lợi, biết không? Không có chúng tôi kiềm chế thì cậu, một kẻ Đằng Không lục trọng, có tư cách gì mà tham gia vào!”
“Tôi…”
Lưu Hồng cảm thấy mình lên nhầm thuyền rồi!
Có chút bất lực, Lưu Hồng bực bội nói: “Bạch Phong, đó là do cậu cầu tôi chứ không phải tôi cầu cậu! Cậu lấy đâu ra sức mạnh mà hống hách với tôi như vậy?”
“Hống hách hay không hống hách thì kết quả cũng vậy, vậy thì tại sao không hống hách một chút?”
Bạch Phong vô cùng ngạo mạn, rồi lại cười nói: “Đương nhiên, mọi người là đối tác hợp tác, chỉ đùa một chút thôi, đừng để ý.Lão Lưu à, cậu cũng không muốn sau này không có thu nhập chứ? Dựa vào đồng lương ít ỏi của cậu thì cậu đời này đừng hòng lên được Lăng Vân, chẳng lẽ cậu định đến Chư Thiên chiến trường một chuyến à?”
“…”
Lưu Hồng vô lực, nhanh chóng nói: “Được, tôi có thể giúp cậu! Nhưng…Kết quả của sở nghiên cứu, một khi có được thì tôi muốn chia một phần lợi nhuận!”
“Không vấn đề!”
“Cậu đáp ứng không tính, khi nào Hồng lão về thì tôi sẽ tự mình đi nói.Hồng lão trọng mặt mũi hơn cậu, trừ phi…Hồng lão cũng không nhận nợ!”
Bạch Phong hừ mũi coi thường: “Lão sư của tôi là loại người đó sao? Cậu cái loại tiểu nhân này chỉ biết lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử!”
“Treo máy.”
Lưu Hồng không thèm để ý, nhanh chóng cúp máy.
Còn Bạch Phong thì chờ hắn cúp máy xong liền sờ cằm, bỗng nhiên cười nói: “Chia một phần lợi nhuận…Lại không nói chia cho cậu cái gì, cho cậu chút góc cạnh thừa cũng không tính là thất hứa.”
“Nhưng mà phát động Lưu Hồng bên này thì cũng không được…” Bạch Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn phải tìm người khác mới được.
“Tô Vũ bên kia thì chờ nhập học rồi tính sau.”
Hắn vốn định qua bên đó một chuyến ngay bây giờ, nhưng xem ra không có thời gian rồi.Thời gian nhập học cũng chỉ còn hơn một tháng, cũng không phải là quá dài.
Nam Nguyên…
Tin tức dần dần lan truyền ra ngoài, năm nay người đoạt giải nhất sát hạch Chiến Tranh học phủ và Văn Minh học phủ đều là một người.
Tô Vũ!
Đánh bại người ngoài đến từ Đại Hạ phủ, bao gồm cả một số thiên tài, có cả những thiên tài không vô danh ở Đại Hạ phủ.
Trong nhất thời, danh tiếng của Tô Vũ vang vọng khắp Nam Nguyên.
Trong bốn học phủ, sát hạch chiến tranh và văn minh là quan trọng nhất, còn nội vụ và nghiên cứu khoa học thì kém hơn nhiều.
Tô Vũ đoạt giải nhất hai kỳ thi quan trọng nhất, khiến rất nhiều người rung động.
Trần gia…
Trần Khánh Hòa cũng hơi xúc động và khó tin.Anh biết Tô Vũ có đầu óc, nhưng có đầu óc không có nghĩa là có thực lực, vậy mà Tô Vũ lại đoạt được hai giải nhất sát hạch, chuyện này không phải đầu óc là giải quyết được.
“Tô Vũ đây là muốn bay cao rồi…”
Nhìn lại con trai mình, giờ phút này chỉ biết toe toét cười ngây ngô, Trần Khánh Hòa bất đắc dĩ, sau đó cầm gậy gỗ lên, trừng mắt nhìn Trần Hạo giận dữ nói: “Không đi tu luyện mà ở đây cười ngây ngô, đến chịu đòn!”
Trần Hạo bối rối.Hôm nay con thi đậu Chiến Tranh học phủ mà, cha vui vẻ muốn nổ tung, tại sao lại muốn đánh người rồi?
“Không đánh không nhớ lâu! Nhớ kỹ, đến Đại Hạ phủ thì phải khiêm tốn một chút, thật thà một chút, không được gây họa!”
“Về phía Tô Vũ, giao hảo thì giao hảo nhưng phải chú ý chừng mực, tốt nhất là…giữ một khoảng cách với cậu ta.”
“Con trai ngốc, người ta là thiên tài, còn con thì không phải…”
Trần Hạo vừa chạy vừa kêu oan: “A Vũ đâu phải là loại người khinh thường người khác, cậu ấy sẽ không để ý đâu…”
“Đồ ngốc!”
Trần Khánh Hòa đuổi theo đánh, đánh rồi lại trầm giọng nói: “Đồ đần độn! Nó là thiên tài, mà Văn Minh học phủ dạo này không yên ổn, ai cũng biết cả.Nó đến học phủ, trêu chọc đối thủ thì chắc chắn cũng không phải là người bình thường.Người ta không đối phó được nó thì chẳng lẽ lại không đối phó được con?”
“Người thân cận của Tô Vũ đâu có mấy ai, cha nó đi Trấn Ma quân, ai dám trêu chọc? Liễu Văn Ngạn là Đằng Không Văn Minh sư, chỉ sợ cũng không có mấy người dám tìm ông ta gây sự.Chỉ có con…Con và nó quan hệ tốt, thực lực yếu, người lại xuẩn, không muốn gây phiền toái cho Tô Vũ thì phải thật thà vào!”
“Thành môn thất hỏa ương cập trì ngư, con chính là con cá đó! Cha không phải là không cho con rút ngắn quan hệ với nó, mà là con phải tự chú ý chừng mực, đừng để ai cũng biết con Trần Hạo là đồng đảng của Tô Vũ.Như vậy chẳng những sẽ gây phiền toái cho con mà còn gây phiền toái cho Tô Vũ nữa!”
“Cha, vậy cha nói rõ ràng ra đi, cha đánh con làm gì!”
“Không đánh con thì con có nhớ được không?”
Trần Khánh Hòa một gậy lại một gậy bổ vào mông hắn, giận dữ nói: “Đừng tưởng là cha không biết, con cái thằng nhóc này cái gì cũng không nhớ, mỗi lần cha đánh con là con ghi nhật ký!”
“Cha…”
Trần Hạo kêu lên thảm thiết, cha lén xem nhật ký của hắn!
“Lần này cũng nhớ kỹ cho ta, nhớ rõ ràng vào, ngày 25 tháng 6, cha cho con một trận đòn, ghi ở trong lòng!”
Phanh phanh phanh!
Trần Hạo kêu rên liên hồi, lần này thì thật sự nhớ kỹ rồi, cha quá vô nhân đạo, nói chuyện thì nói chuyện, nhất định phải đánh người làm gì!
Trần gia náo kịch, Tô Vũ không biết.
Văn Minh học phủ rung chuyển, Tô Vũ cũng không rõ ràng.
Ý chí lực tiêu hao quá lớn, thần văn tiêu hao quá lớn, khiến cậu sớm đã không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ chuyện khác, về đến nhà là ngủ say như chết.
Và ngay lúc cậu ngủ say, trong đầu cậu, quyển sách vẽ màu mực khẽ lay động.
Ngay sau đó, nguyên khí xung quanh hội tụ.
Một luồng nguyên khí bị Tô Vũ thu nạp, không phải thân thể mà là sách vẽ, hấp thu nguyên khí, thông qua sách vẽ chuyển đổi, nhanh chóng biến thành một loại sức mạnh khác biệt, lan tràn trong biển ý chí.
Hai thần văn ảm đạm như được tưới mát, dần dần bắt đầu khôi phục hào quang.
Ý chí lực tiêu hao quá lớn giờ phút này cũng khôi phục được một chút.
Tô Vũ nhíu chặt lông mày dần dần giãn ra, chứng đau đầu như búa bổ trước đó trong giấc mơ dần dần tan biến.
