Đang phát: Chương 6
“Dậy! Dậy mau!”
Thanh âm thúc giục vang lên bên cạnh giường, kéo Hàn Lập ra khỏi giấc mộng.Vừa mở mắt, một khuôn mặt to tướng đã lấp đầy tầm nhìn, khiến hắn giật mình bắn người về phía sau.Định thần lại, hóa ra là nhóc Trương Thiết.
“Mau ăn chút gì đi, ăn xong còn phải đến gặp Mặc lão.” Trương Thiết chìa ra hai chiếc bánh bao nóng hổi.
“Ngươi kiếm đâu ra vậy?” Hàn Lập ngơ ngác hỏi, tay nhận lấy bánh.
“Gần đây có trù phòng, ta thấy người ta xếp hàng lấy đồ ăn nên cũng đến xin.Ăn xong mới nhớ ngươi chưa có gì bỏ bụng, tiện đường mang về cho ngươi hai cái.” Trương Thiết cười hề hề.
“Đa tạ Trương ca.” Lòng Hàn Lập chợt ấm áp, cảm thấy Trương Thiết chững chạc hơn mình nhiều, không tự chủ được mà gọi một tiếng “ca”.
“Không…không có gì, ở nhà ta cũng quen rồi.Nhà ta bán quán mà, nhất thời chưa quen, có chút…có chút không thoải mái.Sau này có gì cần giúp cứ nói, ta sẽ cố hết sức.” Trương Thiết ngượng ngùng, giọng nhỏ dần.
Hàn Lập vốn chưa ăn trưa, bụng đói cồn cào, chỉ vài miếng đã nuốt trọn một chiếc bánh.Chẳng mấy chốc, chiếc còn lại cũng yên vị trong bụng.
“Không còn sớm nữa, chúng ta đi gặp Mặc lão thôi.” Hàn Lập xoa xoa bụng, liếc nhìn ra ngoài trời, tính toán thời gian, nghĩ đến giờ phải đến gặp Mặc lão rồi.
Trương Thiết gật đầu, cùng Hàn Lập đến phòng Mặc lão.
Bước vào phòng Mặc đại phu, bốn bức tường đều là giá sách cao ngất, sách vở chất đầy, đủ mọi chủng loại.
“Mặc lão!”
“Mặc lão!”
Mặc đại phu đang tựa lưng vào ghế thái sư, tay cầm một cuốn sách, dường như không nghe thấy tiếng chào của hai người.Hàn Lập và Trương Thiết còn nhỏ, thấy Mặc đại phu không để ý đến mình thì lúng túng đứng im một bên chờ đợi.
Đến khi chân Hàn Lập bắt đầu tê dại, Mặc đại phu mới chậm rãi khép sách, đặt lên bàn, ánh mắt lạnh lùng lướt qua hai người, rồi nâng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, mới thong thả mở miệng:
“Từ hôm qua, hai ngươi đã là đệ tử ký danh của ta.Ta sẽ dạy các ngươi kiến thức cơ bản về hái thuốc, luyện thuốc, và có thể dạy một ít y thuật cứu người.Nhưng tuyệt đối không dạy võ công.” Mặc đại phu nói, mặt không chút biểu cảm, từ tốn đặt chén trà xuống.
“Ta có một bộ khẩu quyết tu thân dưỡng tính, có thể dạy cho các ngươi.Nó không giúp các ngươi chiến thắng kẻ địch, nhưng có thể giúp cường thân kiện thể.Nếu các ngươi muốn học võ, có thể tìm giáo tập xin học, ta không phản đối.Nhưng sau nửa năm, ta chỉ kiểm tra tình hình tu luyện khẩu quyết này.Nếu không đạt yêu cầu, sẽ bị đưa ra ngoài làm ngoại môn đệ tử.” Mặc đại phu đột nhiên trở nên nghiêm nghị, dường như rất coi trọng bộ khẩu quyết này.”Hai ngươi nghe rõ chưa?”
“Đã nghe rõ!” Hàn Lập và Trương Thiết đồng thanh đáp.
“Hai ngươi đi ra ngoài đi, sáng mai trở lại.” Mặc đại phu phất tay, ý bảo hai người rời đi, rồi lại cầm cuốn sách lên đọc tiếp.
Trước khi đi, Hàn Lập không nhịn được tò mò liếc nhìn giá sách của Mặc đại phu, tiếc là hắn không biết chữ.Chỉ thấy ngoài bìa cuốn sách Mặc đại phu đang đọc có ba chữ đen to, tiếc là chúng biết hắn, còn hắn thì không.
Bước ra khỏi phòng Mặc đại phu, Hàn Lập khẽ thở dài, không hiểu vì sao vừa rồi trong phòng hắn lại cảm thấy căng thẳng như vậy, đến thở mạnh cũng không dám, đầu óc căng như dây đàn.Bây giờ ra ngoài rồi, cảm giác nhẹ nhõm hẳn, tự nhiên cũng khôi phục lại bình thường.
Những ngày sau đó, Hàn Lập vô cùng hưng phấn.Cuối cùng hắn cũng được coi là đệ tử Thất Huyền Môn, dù chỉ là ký danh đệ tử, nhưng so với những người bị cho tiền rồi đuổi về nhà thì vẫn tốt hơn nhiều.Cho dù nửa năm sau hắn không vượt qua được kỳ kiểm tra, thì cũng có thể giống như tam thúc, trở thành ngoại môn đệ tử Thất Huyền Môn.Trong lòng Hàn Lập, tam thúc là một người rất có thân phận và địa vị.Thậm chí, đôi khi hắn còn muốn không vượt qua kỳ kiểm tra, để có thể xuống núi, sớm gặp lại cha mẹ và tiểu muội muội mà hắn rất yêu thương.
Trong những ngày tiếp theo, buổi sáng Mặc đại phu truyền thụ kiến thức y dược, buổi chiều hai người cùng những đứa trẻ khác đến thư phòng học chữ, học về thập nhị chính kinh, kỳ kinh bát mạch, huyệt đạo toàn thân và những kiến thức cơ bản về võ học, cùng nhau tập mã bộ, đánh thảo nhân.
Sau một tháng, Hàn Lập và Trương Thiết tách ra khỏi những đứa trẻ khác, không còn thời gian đến học những thứ đó nữa.Bởi vì Mặc lão đã bắt đầu truyền thụ cho hai người bộ khẩu quyết vô danh kia.Luyện tập bộ khẩu quyết này gần như chiếm toàn bộ thời gian của họ.Mặc đại phu nghiêm cấm hai người truyền bộ khẩu quyết này ra ngoài, nếu để lộ ra, lão sẽ trục xuất hai người khỏi sư môn.
Trong thời gian này, thông qua những người khác, Hàn Lập đã có những hiểu biết sơ bộ về Thất Huyền Môn.Thất Huyền Môn có một vị truyền nhân của Thất Tuyệt Thương Nhân gọi là Vương Môn Chủ, ngoài ra còn có ba vị Phó Môn Chủ.Môn phái chia làm nội môn và ngoại môn.Ngoại môn có Phi Điểu Đường, Tụ Bảo Đường, Tứ Hải Đường, Ngoại Nhận Đường.Nội môn có Bách Đoán Đường, Thất Tuyệt Đường, Cung Phụng Đường, Huyết Nhận Đường.Ngoài ra còn một phân đường khác, quyền lực chỉ dưới Môn Chủ và Phó Môn Chủ, gọi là Trưởng Lão Hội.
Mặc đại phu vốn không phải là đệ tử Thất Huyền Môn.Chỉ là vài năm trước, Vương Môn Chủ xuất môn bị địch nhân tập kích, trọng thương, nguy hiểm đến tính mạng.Lúc đó những người bên cạnh đều bó tay bất lực.Đúng lúc này, Mặc đại phu xuất hiện, diệu thủ hồi xuân cứu sống Vương Môn Chủ.Vương Môn Chủ vô cùng cảm kích Mặc đại phu, sau khi biết Mặc đại phu không chỉ có y thuật siêu việt, mà còn có võ công không kém, liền mời lão nhập môn.Vừa hay trong môn có một sơn cốc nhỏ, liền cấp cho lão làm phủ đệ, để Mặc đại phu an tâm ở lại Thất Huyền Môn, trở thành một Cung Phụng trong Cung Phụng Đường.Trong thời gian Mặc đại phu ở lại Thất Huyền Môn, các đệ tử chưa một lần chứng kiến thân thủ của lão, không biết võ công của lão cao thấp thế nào, nhưng y thuật cao minh của lão thì ai ai cũng biết.Cho nên dù lão luôn lạnh lùng, ít nói, nhưng các đệ tử trong cốc vẫn luôn kính trọng lão.
