Đang phát: Chương 6
Mặt trời lên cao, ánh nắng ấm áp lan tỏa khắp Đại Chu Thành, rực rỡ chói lọi.
Đại Chu Vương Cung.
Chu Nguyên thức trắng đêm, khi đến trước cửa cung đã thấy đội ngũ chỉnh tề nghiêm trang, hàng nghìn cấm vệ quân mặc giáp nặng, tay cầm giáo dài sáng loáng, uy phong lẫm liệt.
Chu Kình cưỡi con tuấn mã đỏ rực như lửa, cười nhìn Chu Nguyên vội vã tới, hỏi: “Đã chuẩn bị xong chưa?”
Hôm nay là ngày Đại Chu tổ tế.
Chu Nguyên gật mạnh đầu, ánh mắt tràn đầy mong đợi, hắn biết cơ thể mình có thể khai thông bát mạch, bắt đầu tu luyện hay không, phụ thuộc vào hôm nay.
Thị vệ dắt tới một con tuấn mã đỏ lửa, đuôi ngựa bốc lửa, đầu lại mang hình dáng dữ tợn của sư tử.
Đây là Hỏa Sư Mã, nguyên thú nhất phẩm, sức bền bỉ, có thể chạy ngàn dặm không nghỉ.
Vốn tính tình Hỏa Sư Mã rất nóng nảy, nhưng đã được thuần phục, nên khi Chu Nguyên leo lên, nó chỉ khẽ vẫy đuôi rồi ngoan ngoãn đứng im.
“Phụ vương, xuất phát thôi.” Chu Nguyên nắm chặt dây cương, đôi mắt đen láy như thiêu đốt, cất tiếng nói.
Chu Kình cười gật đầu, vung tay lên.
Ô!
Tiếng kèn vang vọng, hơn nghìn chiến sĩ giáp nặng lập tức hóa thành dòng lũ, hộ tống Chu Kình, Chu Nguyên ở giữa, rầm rập tiến ra khỏi Vương Cung, theo đường lớn trong thành, thẳng tiến ra ngoại thành.
…
Nơi tổ tế của hoàng thất Đại Chu chính là Đại Chu hoàng lăng, cách Đại Chu thành mấy trăm dặm, nhưng với tốc độ của đoàn người, chỉ hai canh giờ sau đã tới.
Dưới chân ngọn núi xanh hùng vĩ, Chu Kình và Chu Nguyên xuống ngựa, cấm vệ quân tỏa ra canh gác các ngả, chim bay tới gần cũng bị bắn hạ.
“Đây là nơi đặt hoàng lăng của hoàng thất Đại Chu ta.”
Chu Kình chỉ ngọn núi xanh trước mặt, im lặng hồi lâu rồi chậm rãi nói: “Năm xưa Chu gia ta lập nghiệp từ đây, dốc sức tạo nên vương triều Đại Chu, không ngờ nỗ lực của tiền nhân, lại bị đánh về nguyên hình trong tay ta.”
Thấy sắc mặt Chu Kình có chút ảm đạm, Chu Nguyên khẽ nói: “Phụ vương đừng tự trách, Vũ Gia đã tính toán mấy trăm năm, khó ai lường trước được, không phải lỗi của phụ vương.”
Chu Kình cười khổ, không nói gì thêm, chỉ bước lên thềm đá xanh: “Đi theo ta.”
Chu Nguyên gật đầu, theo sát.
Thềm đá dẫn lên đỉnh núi, có chín nghìn chín trăm chín mươi chín bậc, thẳng tới mây xanh.
Hai người chậm rãi bước lên, vẻ mặt nghiêm túc.Sau một nén hương đã lên tới đỉnh núi, chỉ thấy một từ đường đen sẫm đứng sừng sững, cổ kính và tang thương, như đã trải qua bao năm tháng.
Đứng trước từ đường, Chu Nguyên quay đầu nhìn xuống, trước mắt bừng sáng, chỉ thấy trên vùng đất rộng lớn, ba dãy núi sừng sững song song, mơ hồ tạo thành chữ Xuyên (川).
Ba dãy núi uốn lượn như rồng tiềm ẩn, bảo vệ ngọn núi xanh dưới chân, như tam long nâng châu, khí thế hùng vĩ tự nhiên sinh ra.
“Khí thế thật mạnh.” Chu Nguyên tán thưởng, tổ địa Chu gia phong thủy tuyệt hảo, trách sao có thể dựng nên vương triều.
“Trong thiên địa có khí vận, địa mạch phong thủy cũng là một phần, Chu gia ta hưng thịnh cũng nhờ có phong thủy tổ địa này.” Chu Kình cười nói.
Chu Nguyên mấp máy môi, nói: “Địa mạch phong thủy là một phần, nhưng quan trọng hơn là nỗ lực của các thế hệ trước, quân tử tự cường không ngừng vươn lên, dù bài nát cũng có cơ hội lật ngược.”
“Ngồi mát ăn bát vàng, dù bài tốt cũng có nguy cơ thất bại.”
Giọng thiếu niên còn non nớt, nhưng ẩn chứa sự kiên cường, khiến Chu Kình phải nhìn lại, nụ cười trên mặt lộ vẻ vui mừng.
“Xem ra những năm qua gặp khó khăn, không phải hoàn toàn là điều xấu.”
Chu Kình xoa đầu Chu Nguyên, rồi bước vào từ đường.Chu Nguyên theo sau, thấy trong điện thờ nhiều bài vị, hương khói lượn lờ, đều là tiền bối hoàng thất Đại Chu.Chu Nguyên theo Chu Kình kính cẩn hành lễ trước từng bài vị.
Cuối cùng, Chu Kình dừng chân trước một bài vị ở sâu nhất, đó là vị Hoàng Đế khai quốc đầu tiên của Đại Chu.Sau khi cung kính hành lễ, Chu Kình xòe tay nhẹ nhàng xoay bài vị.
Ầm ầm.
Bài vị chuyển động, tiếng trầm thấp vang lên, Chu Nguyên kinh ngạc thấy trên vách đá sau bài vị chậm rãi nứt ra một cánh cửa đá nặng nề che giấu.
Trong cửa đá tối tăm, tĩnh mịch, lộ vẻ thần bí.
Chu Kình nhìn cửa đá, vẻ mặt phức tạp, nói: “Con có thể khai mạch tu hành hay không, phải xem ở đây.”
Chu Nguyên nghe vậy, thần sắc trở nên khẩn trương, nắm chặt tay, ánh mắt bất định.Dù hắn có từng trải đến đâu, cũng chỉ là một thiếu niên, trước đại sự liên quan đến việc có thể khai mạch tu luyện hay không, vẫn không thể giữ được bình tĩnh.
Chu Kình nhìn Chu Nguyên rồi bước vào cửa đá.Sau cửa là hành lang đá dài, đèn đuốc cháy leo lét, mang đến ánh sáng nhá nhem.
Hai người im lặng, trong hành lang chỉ có tiếng bước chân khe khẽ.
Đi khoảng mười phút, Chu Kình và Chu Nguyên dừng lại, vì hành lang đã đến cuối, trước mắt họ là một sơn động rộng lớn cổ xưa.
Cuối sơn động, một bệ đá sừng sững.
Chu Kình tiến thẳng về phía bệ đá, lúc này Chu Nguyên mới phát hiện trên mặt đất của bệ đá khắc rất nhiều nguyên văn cổ xưa, tạo thành một đồ án khó lường.
Với trình độ nguyên văn của Chu Nguyên hiện tại, không thể phân biệt được những nguyên văn này thuộc phẩm cấp nào.Hắn chỉ khẽ phác họa trong đầu cũng cảm thấy thần hồn tiêu hao lớn, hơi choáng váng, vội vàng thu hồi ánh mắt.
“Phụ vương…” Chu Nguyên nhìn Chu Kình, chẳng lẽ ở đây có thể giải quyết vấn đề bát mạch không hiện của hắn?
Chu Kình nhìn những nguyên văn cổ xưa trên bệ đá, sắc mặt ngưng trọng, nói: “Trong Chu gia ta luôn có một mật ngôn truyền miệng, rằng trong mật thất này cất giấu một cơ duyên lớn, có thể giúp Chu gia ta hưng thịnh muôn đời.”
“Chìa khóa mở ra cơ duyên này là huyết mạch của người thừa kế Chu gia, nhưng các đời Đế Vương Chu gia đều đã đến đây, cố gắng dùng huyết mạch mở ra nhưng đều thất bại.”
Nói đến đây, ông nhìn Chu Nguyên, nói: “Vì vậy ta đưa con đến, xem con có thể mở ra cơ duyên này không.Nếu thành công, giải quyết vấn đề bát mạch không hiện của con không khó.”
“A?”
Chu Nguyên nhìn bệ đá cổ xưa trước mắt, ngạc nhiên, không ngờ Chu gia lại có một mật ngôn như vậy.
“Đi đi.” Chu Kình vỗ vai Chu Nguyên, nói.
Chu Nguyên hít sâu, trong lòng bồn chồn, nhưng vẫn lấy hết dũng khí, bước lên bệ đá, ngồi xuống giữa những nguyên văn thần bí cổ xưa.
Hắn lấy ra một con dao găm sắc bén, cắn răng rạch mạnh cổ tay, máu tươi lập tức tuôn ra, theo những đường khắc của nguyên văn mà lan tỏa.
Chỉ trong vài nhịp thở, những nguyên văn trên bệ đá đã biến thành màu đỏ tươi.
Bên ngoài bệ đá, Chu Kình nhìn cảnh này, không kìm được nắm chặt tay, ánh mắt tràn đầy vẻ khẩn trương.
Cảm nhận máu tươi trôi đi, khuôn mặt vốn có chút thư sinh non nớt của Chu Nguyên trở nên trắng bệch, hắn gắt gao nhìn chằm chằm những nguyên văn phức tạp, tim đập như sấm.
“Đây là cơ hội cuối cùng của ta sao…”
Chu Nguyên nghiến răng, chịu đựng cảm giác choáng váng trong đầu, giờ phút này, cảnh tượng Tần Ngọc mẫu hậu thổ huyết lại hiện ra trước mắt, khiến lòng hắn quặn đau.
“Mẫu hậu vì ta, nguyên khí đại thương, thọ nguyên hao tổn!”
“Phụ vương vì ta, bị Vũ Vương chặt đứt một tay!”
“Ta bản thân bị đoạt mệnh số, Thánh Long Căn bị phá, độc khí cắn mệnh!”
“Đại Chu ta loạn trong giặc ngoài, tùy thời có nguy cơ lật đổ!”
“Vì vậy, ta muốn thay đổi tất cả, ta phải giúp mẫu hậu khôi phục thọ nguyên, giúp phụ vương khôi phục hùng tâm, khiến dân Đại Chu không còn lo sợ, và đoạt lại tất cả những gì ta đã mất!”
“…Cơ duyên lớn này, Chu Nguyên ta nhất định phải có!”
Tiếng gầm gừ đột ngột vang vọng trong lòng, trong khoảnh khắc đó, thân thể Chu Nguyên như run lên dữ dội, mơ hồ như có tiếng long ngâm phẫn nộ và không cam chịu từ sâu thẳm cơ thể hắn vang lên.
Ông ông!
Cũng ngay lúc đó, những nguyên văn cổ xưa bị máu tươi bao phủ trên bệ đá bùng phát ánh sáng chói lọi, hội tụ lại như thủy ngân, nhanh chóng bao phủ Chu Nguyên.
Biến cố bất ngờ khiến Chu Kình bên ngoài bệ đá kinh hãi, vội nhìn về phía Chu Nguyên, rồi kinh ngạc thấy khi ánh sáng hội tụ, Chu Nguyên đang ngồi trong đó biến mất không dấu vết.
