Đang phát: Chương 6
Bây giờ, có khoảng mười người hầu đang cùng nhau khuân vác hàng hóa.Họ liếc qua Lục Thiếu Du rồi thôi, xem như cậu không tồn tại.Chẳng ai muốn để ý tới cậu, vì nếu vậy sẽ bị Triệu tổng quản để ý.
“Đúng là chúng ta gặp may.” Lục Thiếu Du nghĩ thầm, có lẽ ba người kia thấy cậu chết đi sống lại nên sợ mất vía.
Cậu nhấc một bao hàng lên, cảm giác bên trong có lẽ là muối.Quay sang Lục Tiểu Bạch đang oằn mình khiêng một bao, cậu hỏi:
“Công tử, sao hôm nay ngươi khỏe vậy? Bao muối này phải đến sáu mươi cân đấy, trước kia ngươi có khiêng nổi đâu.”
Lục Tiểu Bạch ngạc nhiên nhìn Lục Thiếu Du vác bao muối nhẹ nhàng.
“Thật sao? Ta không thấy nặng lắm.” Lục Thiếu Du cũng nghi ngờ.Cậu nhớ trước đây mình không thể mang vác nặng, nhưng giờ bao muối này chỉ như mười mấy cân, không tốn nhiều sức.
“Sức lực của ngươi tăng lên thật đấy.” Lục Tiểu Bạch nói rồi cùng Lục Thiếu Du và những người khác khiêng muối về kho.
Kho khá xa, Lục Thiếu Du tranh thủ đánh giá Lục gia.Hôm qua cậu chưa kịp quan sát kỹ.Lục gia quả là một gia tộc lớn, đình viện nối tiếp nhau, mái ngói lưu ly sáng bóng.Khu vực cậu ở chỉ là hậu viện, còn tộc nhân trực hệ ở tiền viện, nhìn từ xa đã thấy sự xa hoa.
Ngoài cửa hậu viện, lão bộc Nam thúc im lặng ngồi một bên, ánh mắt như vô tình hữu ý nhìn về phía Lục Thiếu Du.Gương mặt lão không biểu lộ gì, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong mắt lão thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng kỳ lạ.
Lão bộc Nam thúc đã ở Lục gia mấy chục năm, địa vị không thấp, có thể xem là một người hầu cao cấp.Không ai biết tên thật của lão, mọi người đều gọi là Nam thúc.Ngay cả Triệu quản gia cũng phải nể mặt lão vài phần.Bình thường, Nam thúc trông coi cửa sau và chăm sóc hoa cỏ trong hậu viện.
Hơn một ngàn bao muối, mấy chục người hầu phải khiêng hơn hai mươi chuyến mới xong.Đến trưa, ai nấy đều mệt lả, chỉ còn Lục Thiếu Du là vẫn tràn đầy năng lượng.Cậu cảm giác như càng vận động, sức mạnh trong cơ thể càng tăng lên.
“Khục…”
Lục Thiếu Du vác bao muối cuối cùng đi qua cửa sau.Nam thúc chậm rãi đứng lên, đột nhiên va vào người Lục Thiếu Du rồi ho khan, như thể vô tình bị cậu đụng phải.
“Nam thúc, người không sao chứ?” Lục Thiếu Du vội đỡ tay Nam thúc.
“Du thiếu gia, ta không sao.” Nam thúc bám vào tay cậu để đứng vững.
“Vậy ta đi trước, Nam thúc cẩn thận.” Lục Thiếu Du nói.Cậu cảm thấy bàn tay Nam thúc ấm áp, khi chạm vào người cậu như có một dòng nước ấm chảy qua.
Nhưng Lục Thiếu Du không để ý lắm, tiếp tục đi đến nhà kho.Lục Tiểu Bạch nói sau buổi trưa sẽ không phải làm gì nữa.
“Ồ, kỳ quái, sao lại thế này? Ám tật kia đã được giải hay đó là Âm Dương thân thể?” Nam thúc nhìn theo bóng lưng Lục Thiếu Du, thì thào nói.
“Ngươi không thể trở thành vũ giả, ngươi muốn vũ kỹ làm gì?” Sau bữa trưa, Lục Tiểu Bạch khó hiểu hỏi Lục Thiếu Du.
“Ta muốn xem thử có cách nào học được không.” Cậu đáp.
“Ta chỉ là một người hầu, làm gì có vũ kỹ.Nhưng ta có một bản vũ kỹ ngoại môn do người cùng phòng để lại, mấy hôm nay hắn về thăm nhà rồi.” Lục Tiểu Bạch nói.
“Đưa cho ta xem.” Lục Thiếu Du vội nói, vũ kỹ ngoại môn cũng là vũ kỹ, xem qua cũng tốt.
“Vậy được, lát nữa ta đưa cho ngươi.” Lục Tiểu Bạch gật đầu.
Buổi chiều, Lục Thiếu Du không có gì làm.Mọi người trong Lục gia xem cậu như không khí.Cậu đi dạo trong hậu viện, tất nhiên chỉ trong hậu viện thôi.Khu vực tiền viện của tộc nhân trực hệ, Lục Thiếu Du dù có thân phận thiếu gia cũng không có tư cách vào.
Khi trời chạng vạng, Lục Tiểu Bạch mang đến một quyển sách nhỏ, chính là vũ kỹ ngoại môn mà cậu đã nói lúc trưa.Sau đó, mẫu thân của Lục Thiếu Du cũng trở về.Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của bà, cậu không khỏi đau lòng, xem ra hôm nay bà đã rất vất vả.Mình phải nhanh chóng thay đổi mọi thứ mới được.
Hai mẹ con nói chuyện một lát, Lục Thiếu Du trở về phòng, mở quyển vũ kỹ ra đọc.
Đọc xong, cậu không khỏi thất vọng.Bản vũ kỹ này chẳng khác gì mấy quyển bí kíp rẻ tiền ngoài chợ, căn bản không thể là tuyệt thế thần công gì.Bên trên chỉ có vài chiêu thức đơn giản, xem cũng vô dụng.
“Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể trở thành vũ giả?” Lục Thiếu Du lẩm bẩm.Muốn thay đổi vận mệnh, trước tiên phải trở thành vũ giả.
Đúng lúc này, một giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu vang bên tai cậu: “Thế nào, sắp chết đến nơi rồi mà còn muốn trở thành vũ giả sao?”
“Ai, ai đó?” Lục Thiếu Du kinh ngạc tìm kiếm quanh phòng, nhưng chỉ có một mình cậu.
“Nếu không muốn chết thì hãy đến kho củi, đừng làm kinh động đến người khác.” Giọng nói lại vang lên rồi biến mất.
Lục Thiếu Du cảm thấy giọng nói này rất quen thuộc.Do dự một chút, cậu quyết định đến kho củi.Chuyện liên quan đến sinh tử, dù thật hay giả cũng phải đi xem.Người thần bí này có thể thần không biết quỷ không hay nói chuyện bên tai mình thì chắc chắn là người có bản lĩnh lớn.
Thừa dịp đêm khuya, Lục Thiếu Du nhanh chóng đến kho củi.Kho củi không xa chỗ cậu ở, đêm hôm cũng không có ai qua lại.Đến nơi, cậu cẩn thận tìm kiếm xung quanh nhưng không thấy ai.
“Nhìn ngó cái gì, còn không mau vào đi.” Giọng nói kia lại vang lên.
“Rốt cuộc là ai, chẳng lẽ là quỷ?”
