Chương 596 Một tiếng đồng hồ

🎧 Đang phát: Chương 596

Hô hấp Hứa Nhạc có chút nặng nề, không phải do vết thương mà vì một tia sáng nhỏ phát ra từ chiếc vòng kim loại trên cổ tay.Những tia sáng nhạt lưu động trên bề mặt vòng tay, bắn ra những tia sáng trắng ngưng tụ trên không trung, tạo thành một bản đồ phức tạp với các điểm sáng như sao trời.Bản đồ hiển thị rõ những con đường và đường hầm ngầm, trùng khớp với những gì trước mặt.
Hứa Nhạc biết vòng tay Phong Dư đại thúc để lại chứa bản đồ các nhà ngục quan trọng của Liên Bang.Nhưng một số bản vẽ bên trong mà hắn không xác định được đến giờ mới nhận ra, đó là bản đồ chi tiết tuyệt mật của Đô thành Thiên Kinh Tinh của Đế Quốc!
Phong Dư đại thúc chắc chắn từng đến Đế Quốc, bằng chứng là sự phẫn nộ của Hoàng đế Đế Quốc và câu chuyện Hoài Thảo Thi kể.Nhưng việc vòng tay chứa tài liệu cơ mật như vậy vượt quá sức tưởng tượng của Hứa Nhạc.
Khi đối đầu với địch nhân, Đế Quốc sẽ nhanh chóng phát hiện ra hắn.Dù còn kinh ngạc về chiếc vòng tay, hắn không có thời gian để tiêu hóa cảm xúc.Hắn cố gắng kiểm soát hơi thở, nhếch mày, nhanh chóng cởi bộ quân trang và giày của binh sĩ Đế Quốc dưới chân, mặc vào người, nhặt súng và bộ đàm.
Hắn không cần phải ép mình vào trạng thái nửa điên, hát bài ca ’27 ly rượu’ nữa.Hắn xỏ đôi giày không vừa chân, quan sát bản đồ ba chiều trước mặt, không do dự đi theo những địa điểm được đánh dấu, hít một hơi lạnh và phát ra âm thanh khẽ tê.
Đường cống ngầm tối tăm nuốt chửng bóng dáng hắn.Chỉ có những tia sáng nhạt trên cổ tay lúc ẩn lúc hiện, như đom đóm phát sáng.
Miệng thở dốc, ngón tay mở vòng tay trên cổ tay trái.Bên trong có nhiều bản đồ khác nhau, có bản đồ nhà ngục Liên Bang và một số bản đồ hắn không biết.Chỉ khi thấy ngã rẽ và chỗ trùng khớp, hắn mới rẽ vào.
Im lặng bước đi, không hát, chân đi trên đôi giày không vừa, hít những luồng không khí lạnh, hướng về cống ngầm tối đen, tê tê tê tê…
Một đoàn xe thiết giáp và xe chống đạn quân dụng nặng nề chạy nhanh trên đường quốc lộ trống trải ở ngoại ô Đô thành.
Sự kiện tù nhân quan trọng trốn thoát khiến Đô thành bị phong tỏa khẩn cấp.Lệnh cấm đi lại ban đêm được truyền đến mọi nhà.Quân cảnh khẩn trương như chó săn rải rác khắp các đường phố.Không ai dám tùy tiện đi lại.Mọi ngõ ngách trong khu Đô thành đều tĩnh mịch.
Đoàn xe xé toạc màn đêm, hướng về phía Nam, như đám u linh khiến người khác sợ hãi.
– Điện hạ, hệ thống định vị cảm biến số 7 đã được trang bị, chỉ cần bộ đội truy tìm tiếp xúc với mục tiêu, lập tức có thể xác định vị trí.
Cục trưởng Cục Tác chiến Cơ động Máy móc của Quân Bộ Đế Quốc, Kiệt Tây cau mày, cúi đầu liên lạc với thuộc hạ, ngẩng đầu nhìn sĩ quan trẻ tuổi không quân hàm sau lưng ghế, trầm giọng nói:
– Trận địa pháo kích đã chuẩn bị, chỉ cần xác định được vị trí, liền có thể oanh tạc, phá hủy mục tiêu.
Ánh mắt Hoài Thảo Thi dời khỏi màn hình, liếc nhìn Kiệt Tây, lạnh lùng lắc đầu, phủ quyết đề nghị.
Không rõ vì sao, sau khi bị Hứa Nhạc trốn thoát chọc giận, nàng không chọn đi thẳng đến khu Kính Ngân Hồ bằng phi cơ chiến đấu, mà lại đi bằng xe quân dụng.
– Điện hạ, tôi thừa nhận tình hình chính trị hiện tại không ổn định, mầm mống quý tộc phản loạn chưa được thanh trừng.Vào lúc này mà gây ra nổ lớn ở ngoại thành Thiên Kinh Tinh là khó có thể chấp nhận.
Kiệt Tây cố gắng khuyên bảo Hoài Thảo Thi:
– Nhưng gã người Liên Bang này là hung thủ sát hại Quận vương Tạp Đốn và Thân vương Mạch Đức Lâm.Hoàng đế tức giận, ngay cả quý tộc trong Nguyên Lão Hội cũng đến bệnh viện thăm…
Hắn do dự liếc nhìn Hoài Thảo Thi, nhẹ giọng nói:
– Nhiều người biết rằng hắn do ngài bắt giữ, và những chuyện xảy ra trên Cách Phản Tinh… Nếu chúng ta không giải quyết hắn nhanh nhất, sẽ có lời đồn bất lợi cho ngài.
Hoài Thảo Thi nheo mắt nhìn hắn.Kiệt Tây cảm thấy nhiệt độ trong xe giảm xuống, lạnh thấu xương, lúng túng giải thích.
– Ta biết rõ mức độ nguy hiểm của gã người Liên Bang này.Cái chết của hắn quan trọng cho việc ổn định tình tự quý tộc.Nếu có thể, ta muốn ném hết bom năng lượng cao ở Quân Bộ xuống Kính Ngân Hồ, nổ tung thành hố sâu.
Hoài Thảo Thi nhìn Kiệt Tây, không tức giận, bình tĩnh nói:
– Nhưng ta không cho rằng bộ đội ven hồ có thể xác định chính xác vị trí của hắn trong thời gian ngắn.
Kiệt Tây cau mày.Dù kính sợ Hoài Thảo Thi, những lời nàng nói là không tin tưởng năng lực Quân đội Đế Quốc và đánh giá quá cao thực lực tên đào phạm Liên Bang.Hắn nói:
– Điều này không thể xảy ra! Tuy rừng rậm phía Nam địa hình phức tạp, nhưng tôi đã phái hơn một vạn bộ đội đặc chủng chính quy và mấy chục Robot Lang Nha vào đó.Dù không thể giết hắn, nhưng tìm được hắn không phải là vấn đề.
Hoài Thảo Thi ngẩng đầu nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, không trả lời, chỉ hỏi:
– Trong lịch sử Đế Quốc, đã từng có người Liên Bang nào có thể sống sót trên Thiên Kinh Tinh quá một tiếng đồng hồ hay không?
– Không có!
Kiệt Tây trả lời dứt khoát.
– Vậy không cần quá khẩn trương.Một người đeo dây xích chó trên cổ, dù có cường đại đến đâu, cũng chỉ có thể bị treo lủng lẳng trên cọc gỗ, không thể chạy quá xa.
Ánh mắt Hoài Thảo Thi quay lại màn hình, nhìn báo cáo về tình hình truy tìm tại Kính Ngân Hồ, trên khóe môi nở một nụ cười nhạt, mang theo một tia hàn ý.Nàng đang nghĩ đến tên gia hỏa đang liều mạng chạy trốn kia, hãy để cho sinh mạng của hắn thêm một lần cuối cùng nữa nở rộ ra quang mang chói mắt khiến cho ta cảm thấy hài lòng đi.
Bên trong xe lại lâm vào im lặng.
Một lúc sau, bên trong xe vẫn im lặng.Đám bộ đội truy lùng tại phía Kính Ngân Hồ và rừng phong phía trước vẫn không có tin tức gì mới.
Kiệt Tây sau khi liên lạc với thuộc hạ, sắc mặt càng khó coi hơn.Hắn do dự liếc nhìn Hoài Thảo Thi đang nhắm mắt dưỡng thần, thấp giọng nói:
– Vẫn chưa tìm ra được mục tiêu… Đám bộ đội ở khu rừng phía Nam đã kiểm tra qua một lượt, không gặp phải bất cứ tập kích nào cả.Các thiết bị dò xét dấu hiệu sinh mệnh và tàu ngầm bên trong hồ cũng không phát hiện có bất cứ dị động nào.
Hoài Thảo Thi ngẩng đầu lên, hai mắt khẽ nheo lại thành một khe nhỏ, sau khi trầm mặc một thời gian thật lâu sau, đột nhiên mở miệng ra hỏi:
– Tình huống hiện tại bên phía Bắc thế nào rồi? Trong hệ thống cống ngầm dưới lòng đất có động tĩnh gì hay không?
Kiệt Tây khẽ rùng mình, thầm nghĩ dù trong kế hoạch, ở trong hệ thống cống thoát nước ngầm ở phía Bắc hồ hắn đã bố trí ba đạo phòng tuyến kiểm tra, nhưng gã đào phạm Liên Bang này sao có thể ngu xuẩn đến mức hướng về phía thành thị mà trốn chạy chứ?
– Theo như ngài chỉ thị lúc trước, tất cả các thiết bị theo dõi phát hiện chíp vi mạch nhân thể bên trong hệ thống thoát nước ngầm dưới lòng đất trong lúc nhất thời toàn bộ đã mở ra hết rồi.Chỉ là có mấy địa điểm, các thiết bị ở đó bởi vì lâu ngày không có tu sửa, cho nên có thể sẽ xảy ra chút vấn đề nhỏ, thế nhưng cũng không có ảnh hưởng đến đại cục.
Hoài Thảo Thi cũng không có tiếp tục nói gì nữa, chỉ là hai mắt đang nheo lại của nàng ta càng nheo chặt hơn.Hai hàng lông mi chỉnh tề lúc này lại giống như là hai ánh đao sắc bén đang chớp động vậy.
Ngay sau đó liền có tin tức xấu truyền đến.Đơn vị bộ đội phụ trách canh giữ tại khu vực đường cống thoát nước ngầm xác nhận đã gặp phải ba lượt tập kích, không có bất cứ kẻ nào còn sống sót!
– Điện hạ, tôi đã đặc biệt một phen đem Tề Đại Binh điều đến hệ thống cống thoát nước ngầm rồi.Kết quả không ngờ ngay cả hắn ta cũng đều bị đánh bại, hiện tại sinh tử chưa biết.
Kiệt Tây đưa tay lên lau mớ mồ hôi lạnh tươm ra đầy trán, còn không kịp thể hiện vẻ khiếp sợ của mình ra, đã vội vội vàng vàng giải thích rằng chính mình cũng không có xem nhẹ mệnh lệnh ban đầu của Công chúa Điện hạ…
Hoài Thảo Thi thoáng cau mày lại.Nàng ta biết rõ ràng cái gã Tề Đại Binh kia chính là một gã chiến sĩ cường đại từ chỗ Doanh đoàn Đặc chủng Hoàng gia Đế Quốc của Cục Cơ Giới điều động đến, không ngờ rằng ngay cả người này cũng không thể ngăn cản nổi Hứa Nhạc như vậy.
Ngươi đã toàn thân bất động rồi, làm sao lại còn có sức chiến đấu cường hãn đến như thế? Chảy nhiều máu đến như vậy, bị thương nặng đến như thế, lại còn bị thương lúc rơi phi thuyền nữa, ngươi không ngờ lại còn có thể chạy trốn xa đến như vậy? Ngươi theo hệ thống cống nước ngầm trong lòng đất hướng về phía Đô thành mà đi, chẳng lẽ không biết ta bất cứ lúc nào cũng có thể giơ tay ra nắm lấy sợi dây xích chó sau gáy của ngươi sao?
Nhìn thấy bóng đêm vẫn còn dày đặc bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt Hoài Thảo Thi không một chút biểu tình, trong lòng thì lại âm thầm cùng với cái tên gia hỏa đang trên đường trốn chết kia mà tiến hành đối thoại.
– Phong tỏa toàn diện lại tất cả các lối ra của hệ thống cống thoát nước ngầm!
– Vâng!
Kiệt Tây trầm giọng trả lời.
Tuy rằng ông ta biết rất rõ ràng độ phức tạp đến mức khủng bố của hệ thống cống thoát nước ngầm của Đô thành Thiên Kinh Tinh, căn bản không có khả năng tiến hành phong tỏa toàn diện được.Nhưng mà nghĩ đến cái con chíp vi mạch nhân thể ở phía sau gáy của gã đào phạm Liên Bang kia, nghĩ đến những hệ thống trang bị tiến hành lắp đặt trải rộng khắp mỗi một ngõ ngách trong thành thị, sự tự tin nhất thời dâng tràn lên trong lòng của hắn.
Cánh cửa kính xe được chậm rãi hạ xuống, gió đêm mát lạnh nhất thời thổi quét vào.Lại là một khoảng thời gian dài im lặng.Cũng không có bất cứ tin tức gì được truền trở về nữa, lòng tin dần dần trở nên phai nhạt đi rất nhiều.Trên gương mặt của Kiệt Tây tràn ngập vẻ không thể tin nổi cùng với khẩn trương vô cùng.
Hoài Thảo Thi khẽ nheo mắt lại nhìn về phía hai hàng cây đang được gió đêm thổi quét, lay động một cách bất an, tâm tình của nàng ta cũng lần đầu tiên trong cuộc đời mình trở nên lay động bất an.
– Trong lịch sử Đế Quốc, đã từng có người Liên Bang nào có khả năng ở trên Thiên Kinh Tinh này mà sinh tồn quá một tiếng đồng hồ hay không?
Trong lòng nàng ta lúc này lại một lần nữa lặp lại câu hỏi mà khi nãy mình đã vô cùng lạnh lùng hỏi ra, trong lúc nhất thời đột nhiên sinh ra một tia dấu hiệu không tốt.Bây giờ thời gian một tiếng đồng hồ đã trôi qua rồi, mà mình vẫn còn chưa có phát hiện ra Hứa Nhạc.
Vào lúc này nàng ta mới chợt nhớ ra, mình đã quên đi mất một sự kiện…
Rất nhiều năm trước đây, cái gã Liên Bang tên gọi Nạp Tư Lý kia, đã có thể ở trên Thiên Kinh Tinh này sinh tồn một quãng thời gian thật dài, thậm chí còn là sinh sống một cách khoái hoạt trong một quãng thời gian thật dài.
Một tia lửa đạn không một chút diễm lệ bên trong đêm tối nhất thời phụt lên vô cùng chói mắt, một tiếng súng nặng nề ở bên trong đường cống thoát nước ngầm im lặng mà trống trải kia quanh quẩn suốt một quãng thời gian thật dài, mới chậm rãi tiêu tán đi.
Tại một góc khuất có chút u ám, Hứa Nhạc bưng trên tay khẩu súng trường quân đội chuyên dụng của Đế Quốc, vẻ mặt có chút kiên nghị, giương mắt nhìn về phía cái bục nối tiếp ở phía xa xa.Hắn quan sát một lúc thật lâu, xác nhận chính xác sáu gã binh lính Đế Quốc kia đã toàn bộ bị mình bắn gục hoàn toàn, sau đó mới tiếp tục nâng bước, hướng về phía trước mà đi tới.
Đây chính là đám binh lính canh gác Đế Quốc thứ ba mà hắn gặp phải trên con đường trốn chết trong lòng đất của mình.Một hồi giao hỏa xảy ra bất ngờ lúc nãy, hắn bằng vào nhãn lực so với bình thường thì linh mẫn hơn rất nhiều của chính mình kia, cùng với khả năng bắn súng có thể so sánh với Bạch Ngọc Lan, đã rất nhanh đem sáu gã địch nhân kia tiêu diệt sạch sẽ.
– Lão già kia, mặc dù không có ánh mắt của lão quan sát, thế nhưng trình độ bắn súng của ta cũng không tệ chút nào a!
Hắn kéo lê cái chân bị thương, có chút khó khăn bước đi từng bước một.Trên khuôn mặt mỏi mệt cũng không có bất cứ một tia biểu tình nào cả, thế nhưng bên trong nội tâm lại không ngừng dùng những loại lời nói này cố gắng tự cỗ vũ chính mình tiếp tục kiên trì.
Quá trình trốn chết đã trôi qua được hơn một tiếng đồng hồ.Hắn biết cho dù hiện tại đám người Đế Quốc tạm thời còn chưa có phát hiện ra chính mình, nhưng mà thời gian phát hiện ra cũng gần ở trước mắt rồi.Càng quan trọng hơn nữa chính là, men theo hệ thống cống thoát nước ngầm trong lòng đất này, càng tiến sát về phía Đô thành Thiên Kinh Tinh, thì lại càng có khả năng gặp phải thiết bị theo dõi chíp vi mạch nhân thể của đám người Đế Quốc.
Đây chính là thời điểm lấy ra con chíp vi mạch nhân thể ở phía sau gáy!
Nhưng mà hắn vẫn còn một mực do dự…

☀️ 🌙