Đang phát: Chương 596
Cả đám trừng mắt giận dữ nhìn bốn người của thương minh, ai nấy mắt như muốn tóe lửa.Thì ra lợi nhuận của thương hội lại cao đến thế! Bọn họ ngày ngày liều mạng sống chết, nhận đủ loại nhiệm vụ nguy hiểm, không biết sống chết lúc nào, đổi lại tiền tài cũng chỉ vừa đủ tu luyện và chi tiêu.Vậy mà mấy kẻ gian thương này chỉ ngồi nhà, lợi nhuận lại cao đến mức khiến người ta tức điên.
Bốn người của thương minh có vẻ bất an.Tĩnh Nam ho khan vài tiếng, tức giận nói:
– Đội trưởng Vân Tiêu, sao lại tự tiện điều tra tình báo cơ mật của thương hội chúng ta?
Lý Vân Tiêu mắng:
– Đừng có giả nai trước mặt ta! Bốn nhà thương hội các ngươi, nhà nào mà chẳng thu thập đủ loại tình báo cơ mật của các dong binh đoàn? Còn dám giả bộ ở đây? Muốn chết à?
Hắn vỗ bàn một cái, lập tức vài tên võ giả vây quanh, sát khí đằng đằng chĩa vào Tĩnh Nam.
Nếu là bình thường, Tĩnh Nam đã nổi trận lôi đình rồi.Dù sao Kim Tiễn Thương Hội cũng là một đại thương hội có uy tín, danh dự và thế lực lớn.Nhưng nhớ lại chuyện của Thương Hùng, hắn không dám manh động, đám người của Thái Điểu dong binh đoàn này toàn là lũ điên.Biết đâu chúng lại đem mình ra tế cờ, giết gà dọa khỉ.
Trong bốn người, Kiều Lạc lớn tuổi nhất, cũng có thâm niên cao nhất.Lúc này, ba người kia đều nhìn về phía hắn, ngầm coi hắn là người dẫn đầu.Hơn nữa Vạn Bảo Lâu vốn là “ông trùm” của thương minh.
Kiều Lạc ho khan vài tiếng, nói:
– Những số liệu này chỉ là tin tức thu thập được chưa đầy đủ của Thái Điểu dong binh đoàn mà thôi.Rất nhiều chi phí chưa được tính vào, thu nhập thực tế đâu có cao đến vậy.Hơn nữa, đây là chuyện nội bộ của thương hội chúng ta.Đội trưởng Vân Tiêu dựa vào cái gì mà ngang ngược can thiệp vào?
Lý Vân Tiêu nói:
– Quốc có quốc pháp, gia có gia quy.Các ngươi làm ăn trên địa bàn của người khác, phải tôn trọng quy tắc ở đây chứ?
Kiều Lạc nghĩ ngợi một chút rồi nói:
– Đúng là có lý.Nhưng chúng ta ở Khinh Ca Lâm Địa hình như không làm hỏng quy tắc của ai cả?
Lý Vân Tiêu đập mạnh một chưởng xuống bàn, quát:
– Vừa lập quy tắc xong, các ngươi đã quên rồi sao? Có cần ta nhắc nhở không?
Hắn đi đến trước mặt Kiều Lạc, chỉ vào tập tài liệu vừa phát, quát:
– Lão già kia, đọc cho ta nghe, điều thứ nhất viết gì?
Kiều Lạc ngớ người, há hốc mồm, bốn người của thương minh đều kinh ngạc không nói nên lời.
Còn đám người của dong binh đoàn thì cười thầm trong bụng, cảm thấy vô cùng hả hê.Nghĩ đến đám gian thương này kiếm được nhiều lợi nhuận như vậy, hận không thể xông lên giết chết chúng.
Điều thứ nhất trên cuốn tài liệu kia viết: “Thái Điểu dong binh đoàn chưởng quản hết thảy sự vụ thành Tây!”
– Là “hết thảy sự vụ”, lão già kia hiểu chưa?
Lý Vân Tiêu mặt mày côn đồ, mắng vài câu rồi mới ngồi phịch xuống ghế, nói:
– Nếu ai không muốn ở lại Khinh Ca Lâm Địa thì có thể thu dọn đồ đạc cút xéo, bổn thiếu gia không ép.
Bốn người của thương minh tái mặt, cố nén giận.Họ đều là dân làm ăn, đương nhiên không thể xung đột với “địa đầu xà”.Có điều, bản thân thành viên thương minh thế lực cũng rất lớn, đi đến đâu cũng được người ta nể mặt.Chuyện Lý Vân Tiêu không nể nang gì như vậy hình như chưa từng xảy ra.
Trầm Ly cũng tức giận đến mức toàn thân tỏa ra hàn khí, nhưng nàng còn cần lực lượng của Lý Vân Tiêu để đối phó Tứ Cực Môn, nên chỉ xanh mặt im lặng.
Kiều Lạc trầm giọng nói:
– Vậy đội trưởng Vân Tiêu cho rằng thương minh chúng ta nên thay đổi như thế nào?
Lý Vân Tiêu cười ha hả hai tiếng, nói:
– Các ngươi một năm kiếm được nhiều lợi nhuận như vậy, anh em huynh đệ trong lòng đều không thoải mái.Số tiền này là do mọi người chiến đấu quên mình mà có.Đương nhiên, bảo các ngươi nhả ra cũng không hợp lý.Vậy thế này đi, đưa Thiên Nguyên thương hội vào đây, và để nó quản lý.Sau này bốn nhà các ngươi phải kinh doanh dưới sự dẫn dắt hợp pháp của Thiên Nguyên thương hội.Mọi người thấy sao?
– Cái gì?
Kiều Lạc giận dữ đập bàn, thân thể yếu ớt bỗng trở nên cường tráng, trong mắt lóe lên vẻ hung ác, quát:
– Đội trưởng Vân Tiêu muốn nâng đỡ Thiên Nguyên thương hội, chúng ta không có ý kiến.Nhưng muốn bốn nhà chúng ta nghe lệnh của nó thì quá lố bịch rồi!
– Không sai!
Tĩnh Nam cũng giận dữ nói:
– Đinh Linh Nhi tiểu thư tuy rằng có thiên phú, cũng có tiếng tăm trong giới thương nhân, nhưng để nàng chủ trì sự vụ Khinh Ca Lâm Địa này thì còn quá trẻ.
Lý Vân Tiêu cười:
– Trẻ tuổi? Không không, ngươi nhầm rồi.Không phải Linh Nhi chủ trì, mà là nàng phái một người đến chủ trì.Bốn tên lâu la như các ngươi còn chưa đủ tư cách, phải để phó hội trưởng đến, Linh Nhi chủ trì thì tạm được!
– Ngươi! Ngươi muốn khai chiến với thương minh chúng ta sao?
Thương Hùng cũng đứng lên.Lúc này, nếu bốn đại thương hội không đoàn kết, có thể sẽ bị kẻ trước mắt nuốt chửng.
Chỉ có Trầm Ly do dự một chút, tuy thái độ không gay gắt như vậy, nhưng vẫn lên tiếng:
– Như vậy không hay lắm đâu.
– Thương minh? Bốn người các ngươi có thể đại diện cho cả thương minh sao? Chậc chậc, cũng không tệ, chỉ là người phụ trách một phân bộ mà đã dám nói có thể đại diện cho cả thương minh.Linh Nhi, lần thương minh lưỡng hội tới, nhất định phải tố cáo chuyện này với toàn bộ thành viên thương minh, để xem “tứ môn” của các ngươi cường đại đến đâu.
Lý Vân Tiêu trêu chọc.
Đinh Linh Nhi lúc này mới hoàn hồn, Lý Vân Tiêu trước đó không hề báo cho nàng, không ngờ một miếng bánh lớn như vậy lại rơi trúng đầu nàng.Nàng mừng đến phát khóc, cố nén cái mũi cay cay, cười nói:
– Nhất định rồi.Mấy tên lâu la phân bộ mà cũng dám đại diện cho cả thương minh.Ta nhất định sẽ tố cáo bốn vị hội trưởng các ngươi với toàn bộ hơn một trăm thành viên thương minh.
Trong lòng nàng lúc này tràn ngập niềm vui sướng và hạnh phúc.Những năm gần đây, nàng một mình chịu đựng, chạy trốn khắp nơi, chống đỡ Thiên Nguyên thương hội đang lung lay sắp đổ.Khắp nơi đều là sự lạnh nhạt và chế giễu, chưa từng được ai che chở như vậy.Lòng nàng như mở hội.
