Chương 594 Ma Võ Còn Có Cái Người Đàng Hoàng

🎧 Đang phát: Chương 594

Sân thượng trường sử quán.
Phương Bình đang nghịch mấy món thần binh.
Lý lão đầu cùng những người khác vừa tới đã thấy cảnh này.
Phương Bình đang điều khiển đám thần binh, lúc xếp thành chữ “Nhất”, lúc lại xếp thành chữ “Nhân”, chơi vô cùng thích thú.
Đúng là có tiền có khác!
Ai đời nào lại vác cả đống thần binh ra xếp hình như hắn chứ?
Mọi người trố mắt nhìn đám thần binh một hồi, còn chưa kịp mở miệng thì Phương Bình đã ném hết chúng về phía Tần Phượng Thanh đang định lảng đi.
Tần Phượng Thanh đờ người!
Chơi ngông vậy?
Cho mình hết á?
Tần Phượng Thanh sững sờ!
Hai mươi hai món, tất cả cho mình…Thật không dám tin!
Tần Phượng Thanh hoảng hốt không biết phải làm sao, Phương Bình có điên không vậy?
Phương Bình đương nhiên không điên, thấy Tần Phượng Thanh ngơ ngác như vậy bèn cười: “Lão Tần, hai mươi hai món thần binh này cho cậu, gọi một tiếng Phương gia coi nào.”
“Phương gia!”
Tần Phượng Thanh dứt khoát hô ngay, không hề do dự, phát tài rồi!
Hô xong, hắn ba chân bốn cẳng chuồn thẳng, sợ Phương Bình đổi ý.
Thấy hắn bỏ chạy, Phương Bình cũng không đuổi theo, mọi người lại được phen ngớ người, hóa ra là thật cho thằng nhãi đó rồi hả?
Phương Bình cười ha hả: “Các thầy cô đừng nhìn con như vậy, con hào phóng lắm.Mà thật ra, con chỉ mượn hoa hiến Phật thôi, hai mươi hai món thần binh này là của Trương bộ trưởng, ổng mà biết mất một món thì đánh nổ đầu cậu ta ấy chứ.”
Hắn tự ý giữ lại mười hai món coi như phí dịch vụ, lão Diêu mười món, vừa vặn hai mươi hai món, tất cả đều là của lão Trương.
“Khụ khụ khụ…”
Mấy vị tông sư nhịn không được ho khan, thằng nhãi này đúng là thâm hiểm.
Tần Phượng Thanh chạy được một đoạn, thực ra vẫn đang nghe ngóng, nghe xong câu đó thì lập tức suy sụp.
Má nó, đúng là đồ xấu xa!
Đồ của lão Trương mà dám trộm á?
Người thường thì may ra, Trương Đào đó, cường giả hàng đầu đó, dám trộm đồ của ổng thì đừng hòng sống yên trên đời này…Không, dưới địa quật cũng không có chỗ dung thân nữa.
Chắc chỉ có nước trốn ra Cấm Kỵ Hải thôi.
Mọi người thấy Tần Phượng Thanh đáp xuống một tòa nhà khác, ôm khư khư đám thần binh mà ngơ ngác thì phì cười, Lý lão đầu cười hỏi: “Lần này gây họa lớn rồi, chọc phải nhân vật hàng đầu rồi hả?”
Hai mươi hai món thần binh, tất cả đều là của Trương Đào.
Gây ra chuyện lớn cỡ nào chứ!
Phương Bình không phải không biết, nếu hắn nói là mượn tạm thần binh cho lão Trương thì còn tin được.
Nhưng vừa rồi rõ ràng là nói cho luôn, vậy thì phiền phức to rồi.
“Hàng đầu…”
Phương Bình thở dài, bất đắc dĩ nói: “Lần này con coi như được mở mang kiến thức rồi, ở Vương Chiến Chi Địa con gặp tới mười vị hàng đầu đó! Ghê không?”
Tính thêm Trương Đào thì đúng là mười vị.
Ban đầu là tám vị, sau đó lại tới thêm hai người.
Mười vị hàng đầu, mấy người ở đây đã thấy bao giờ chưa?
Không cần khoe khoang gì khác, chỉ riêng số lượng hàng đầu mà hắn đã gặp, Phương Bình cảm thấy, đại đa số cửu phẩm còn không có kiến thức rộng bằng hắn.
Kết quả đúng như dự đoán, khi hắn nói ra câu này, Lý lão đầu cùng mấy người khác ngây cả ra.
Đúng là chuyên gia gây sự!
Vậy mà còn sống sót trở về, không dễ dàng gì.
Mấy người cũng không hỏi kỹ, Lý lão đầu vừa định mở miệng thì Phương Bình đột nhiên nghiêm mặt nói: “Học sinh vào Ma Vũ hai năm, từ chỗ mờ mịt vô tri đến giờ sắp bước vào cao phẩm, nhận được rất nhiều ưu ái, chăm sóc của các thầy cô!
Trước đây, toàn là các thầy cô che chở con, nâng đỡ con.
Giờ con sắp bước vào cao phẩm, đúc thành kim thân, cũng có năng lực nâng đỡ các thầy cô rồi!
Lần này con đã chém giết mấy chục võ giả thất phẩm, sau này con sẽ càng thêm nỗ lực, càng thêm cố gắng, cố gắng báo đáp các thầy cô!”
“…”
Toàn trường im phăng phắc.
Hoàng Cảnh ngập ngừng, vừa khóc vừa cười: “Ngoan, con ngoan lắm, nhưng mà…Hôm nay đừng nói mấy chuyện này, con mới về mà.”
Biết ngay là không tránh khỏi màn này, quả nhiên tới rồi!
“Hai năm trước”, “cao phẩm”, “chém giết mấy chục thất phẩm”…
Nhất định vừa về là lôi mấy thứ này ra sao?
Nhất định à!
Mấy người lòng đầy bất đắc dĩ, Đường Phong thì tỏ vẻ đã sớm biết tỏng hắn muốn nói gì rồi, nếu không phải biết thằng nhãi này hay gây chuyện, hắn đã không dẫn người bỏ chạy.
Cười đùa thì cười đùa, Lý lão đầu nhìn hắn một hồi, khẽ gật đầu: “Thực lực đúng là tiến bộ nhanh thật, tuy rằng còn kém ta lục phẩm một chút, nhưng cũng coi là không tệ.”
Mọi người nhìn Phương Bình, lại liếc nhìn Lý lão đầu.
Một lát sau, Đường Phong cùng Hoàng Cảnh nhìn Lữ Phượng Nhu, sau này cô đừng nói Phương Bình là học sinh của cô nữa đó.
Đây đâu phải học sinh của cô, rõ ràng là cùng một giuộc với cái tên Lý Trường Sinh kia!
Nhìn hai người này nổ banh xác mà xem, như đúc từ một khuôn ra.
Lữ Phượng Nhu cũng không lên tiếng, mặc kệ các người nghĩ sao thì nghĩ, coi như không nghe thấy gì hết.
“Bao giờ thì có thể vào thất phẩm?”
Lữ Phượng Nhu không cho hai người này cơ hội bốc phét lẫn nhau, chen vào hỏi.
Phương Bình tính toán một chút, suy nghĩ rồi nói: “Chắc khoảng mười ngày nữa, chậm trễ thêm hai ngày làm việc riêng thì gần như cũng đến tháng Tám rồi.Vừa vặn, tháng Tám con tròn hai mươi tuổi, con đã hẹn Trương bộ trưởng rồi, mời ổng đến dự tông sư yến của con…
Thầy cô có bạn bè thân thích nào, tốt nhất là tông sư cảnh, cũng mời luôn ạ.”
Mấy người nhức đầu không thôi, Hoàng Cảnh thật sự hết cách rồi.
Sao chuyện gì hắn cũng lôi được mấy thứ này ra vậy?
Nhưng nghĩ đến thằng nhãi này chẳng mấy chốc sẽ vào thất phẩm…
Họ còn chưa kịp nghĩ xong thì Phương Bình lại nói: “Lần này con vào thất phẩm, không biết có được xếp hạng nhất thất phẩm không nữa, mà chắc là không đâu.Hai vị hội trưởng bên Võ Đạo hiệp hội kia cứ chèn ép con hoài, không chừng mười vị trí đầu cũng không cho con lọt vào ấy chứ.
Mà cũng không sao, đợi bữa nào con chém được một thằng bát phẩm thì hai vị hội trưởng kia ra đường cũng phải cẩn thận một chút…”
“Khụ khụ khụ!”
Lữ Phượng Nhu ho nhẹ: “Được rồi, nói nhiều lời vô ích như vậy làm gì! Nói cho chúng ta nghe xem, lần này đi Vương Chiến Chi Địa rốt cuộc thế nào?”
Mấy thứ như nhất thất phẩm, mười vị trí đầu thất phẩm gì đó…
Có ai để ý đâu mà khoe!
Đợi về sẽ dặn dò bên Võ Đạo hiệp hội, nếu dám xếp hạng Phương Bình trước bà…thì cứ gọi Ngô Khuê Sơn đi đánh người.
Mất mặt chết!
Thằng nhãi này mà vượt mặt bà sau khi tốt nghiệp thì bà còn đỡ.
Đằng này nó vào Ma Vũ hai năm mà đã đòi vượt mặt bà, đúng là muốn bà suy sụp luôn đó.
Phương Bình thấy sắc mặt bà không tốt bèn cười khan một tiếng, cũng không nói nữa.
Không vội kể chuyện Vương Chiến Chi Địa, Phương Bình nhìn xuống phía dưới, thấy không ít học sinh lục tục kéo tới thì lớn tiếng nói: “Mọi người vất vả rồi, mỗi người mười giờ luyện tập ở Năng Nguyên thất, ai cũng có phần!”
“Xã trưởng vạn tuế!”
“…”
Đường Phong cùng mấy người khác chỉ nhìn hắn diễn, chờ bọn học sinh thỏa mãn giải tán thì Đường Phong suy nghĩ rồi nói: “Phương Bình, đừng để mọi người cứ ỷ lại vào con, chuyện này không tốt đâu.
Con muốn mọi người mạnh hơn thì chúng ta hiểu, cũng rất vui mừng.
Nhưng cứ dùng tài nguyên đập ra, đập ra…chưa chắc đã là võ giả mà chúng ta mong muốn.”
Phương Bình gật gù, liếc nhìn đám học sinh đang rời đi phía dưới, chậm rãi nói: “Con biết, cứ đập như vậy thì cuối cùng chỉ toàn ra võ giả khí huyết, mà còn…Thật ra, cứ tiếp tục như vậy thì mọi người chưa chắc đã cảm ơn con, mà lại thấy con Phương Bình đây đang ban ơn cho họ ấy chứ.
Võ giả, ai mà chẳng kiêu ngạo!
Cái lòng kiêu ngạo này, đang bị con từ từ tiêu diệt…”
Phương Bình nói xong thì cười: “Có lẽ, nhiều người cảm thấy, họ đang đi ăn xin, ngoài miệng thì hô xã trưởng uy vũ, trong lòng thì tự ti lại phẫn nộ, cảm thấy con đang sỉ nhục họ.”
“Con biết vậy còn…”
“Thì con chỉ là muốn tăng nhanh thực lực cho họ thôi, dù sao cũng phải có chút vốn liếng, chứ không thì mới xuống địa quật là toi mạng rồi!”
Nói xong, Phương Bình trầm giọng: “Các thầy cô, mấy ngày nữa con muốn phát động một cuộc chiến!”
“Hả?”
Mấy người đồng tử co rụt lại, Phương Bình tiếp tục: “Quyết chiến với Thiên Môn thành! Ngày này, con đã chờ quá lâu, mấy vị càng chờ lâu hơn! Ma Vũ ta, hết đời này đến đời khác, đều đang chờ, đều đang nung nấu!”
Ánh mắt Phương Bình lạnh lùng nghiêm nghị: “Ngày xưa, lần đầu con xuống địa quật, mọi chuyện xảy ra, cả đời con cũng không quên!
Lão hiệu trưởng chết trận, chết trong tay Thiên Môn thành!
Mấy vị học trưởng, đạo sư, chết ngay trước mắt con, dù chết rồi chúng ta cũng không dám đi đoạt lại thi thể của họ!
Khu Nam chôn cất nhiều người như vậy, trong trường sử quán có nhiều linh vị như vậy, chín mươi chín phần trăm là do Thiên Môn thành gây ra!
Bao nhiêu năm rồi?
Chúng ta đã chờ quá lâu rồi!
Bây giờ, Thiên Môn thành muốn rút đi, đâu có dễ dàng như vậy, thù sâu như biển, sao có thể để bọn chúng đi như thế được, cũng phải hỏi Ma Vũ ta có đồng ý hay không đã!
Hỏi một câu, mấy ngàn anh linh Ma Vũ đã chết trận dưới địa quật kia có đồng ý hay không!”
“Cho nên, trận chiến này nhất định phải đánh, dù có thương vong cũng không tiếc!
Học viên Ma Vũ, cũng cần phải thấy máu, thấy máu kẻ thù, vốn dĩ thực lực chúng ta chưa đủ, con nghĩ đến chuyện tiến lên từng bước một.
Nhưng hiện tại, thực lực chúng ta tăng vọt, vậy thì phải đánh một trận quyết chiến!
Trấn áp một quật, chúng ta không làm được, tiêu diệt một thành, chúng ta có thực lực này, có năng lực này!”
Vừa nghe hắn nói vậy, Lữ Phượng Nhu nghiến răng: “Ta nhất định sẽ không để súc sinh kia chạy thoát!”
“Chiến!”
Lòng Đường Phong bồi hồi, khí huyết sôi trào, có thể chiến sao?
Có thể chiến!
Ngày này, đã chờ quá lâu rồi!
Hắn không ngờ rằng, hôm nay lại được Phương Bình nói ra.
Có thể chiến sao?
Có thể!
Về sức mạnh cao cấp, Ma Vũ đã không hề thua kém Thiên Môn thành, còn trung phẩm cảnh…Thiên Môn thành bị thương nặng, Ma Vũ cũng không kém hơn Thiên Môn thành.
Bây giờ, song phương chỉ còn kém ở số lượng lớn võ giả đê phẩm.
Nhưng chỉ cần sức mạnh cao cấp phân định thắng bại, thì số lượng lớn võ giả đê phẩm kia cũng không thay đổi được gì.
Ma Vũ thành lập sáu mươi mốt năm, học viên và đạo sư tử vong, hầu như đều là do Thiên Môn thành gây ra.
Ở đây, ai mà không có thù với Thiên Môn thành?
Hoàng Cảnh cũng kích động, muốn quyết chiến với Thiên Môn thành sao?
Thù của thầy, có thể báo sao?
Thầy ơi, thầy thấy không!

Ngay khi mọi người đang kích động thì Phương Bình đột nhiên cười ha hả: “Mọi người đừng kích động, con chỉ nói vậy thôi mà…”
“Ầm!”
Vừa dứt lời, mấy vị tông sư không nói hai lời, đồng loạt ra tay, bạo hành hắn một trận!
Đồ khốn kiếp, muốn chết hả!
Tưởng rằng rèn đúc ngụy kim thân thì chúng ta không đánh được ngươi chắc?
Bị đánh cho một trận, Phương Bình bất đắc dĩ: “Các thầy cô, đợi con nói xong đã chứ.Con chỉ là sớm chào hỏi các thầy cô thôi, công tác chuẩn bị còn chưa làm xong mà, sao có thể nói làm là làm được.
Với lại, hiệu trưởng còn chưa tới, chúng ta nói vậy thôi, lỡ đâu hiệu trưởng lại giận thì sao…”
Phương Bình nói xong thì thở dài: “Hiệu trưởng không dễ dàng gì, chuyện này, con cũng không có tư cách chủ đạo, vẫn phải đợi hiệu trưởng ra mặt.Hiệu trưởng mới có năng lực và thực lực để chủ đạo mọi chuyện, hơn nữa, hiệu trưởng mà không đồng ý thì Quân bộ cũng sẽ không phối hợp, không cho chúng ta làm càn đâu.
Mấy vị thầy cô, hiệu trưởng mới là trụ cột của trường, là xương sống của trường, là nhân vật chống đỡ cả trường…”
“Có hiệu trưởng ở đây, chúng ta mới an tâm được.Hiệu trưởng những năm này vì trường mà hao tâm tổn trí đến vậy, tóc bạc cả đi, dốc hết tâm huyết, học sinh chúng con nhìn vào mắt, đau lòng lắm.”
“Chuyện này con quay đầu lại còn phải đi hỏi ý kiến hiệu trưởng, hiệu trưởng nói đánh thì dù lên núi đao xuống biển lửa cũng phải đánh!”
“Hiệu trưởng nói không đánh, dù học sinh có kích động đến mấy, cũng sẽ không làm chuyện dại dột!”
Phía sau, Ngô Khuê Sơn rụt tay lại, liếc mắt trừng Đường Phong cùng mấy người khác, hừ lạnh một tiếng rồi lững thững rời đi!
Má nó, quá đáng rồi!
Muốn mở đại chiến toàn trường, mấy tên này hỏi cũng không hỏi mình, đã muốn tự ý khai chiến rồi!
Vậy là coi mình ra gì hả?
Khinh người quá đáng!
Lão Ngô vừa rồi tức đến nỗi muốn chém người rồi đó, cũng may thằng nhãi Phương Bình này còn biết điều, không nói nữa, bằng không hắn định giết gà dọa khỉ rồi.
Lão bà đánh không được, những người khác cũng không dễ thu thập, thu thập thằng nhãi Phương Bình này thì vẫn được.

Lão Ngô đi rồi, Phương Bình thở phào nhẹ nhõm!
Suýt nữa thì đắc ý quá trớn rồi!
Chút nữa bị lão Ngô đánh cho một trận, cũng còn may, ánh mắt sắc như dao của lão Ngô làm hắn lạnh cả sống lưng, kịp thời tỉnh ngộ.
Loại đại sự này, đương nhiên phải đợi lão Ngô quyết định rồi.
Lão Ngô vừa đi, mấy người khác cũng vội ho khan, má ơi, suýt chút nữa thì bị thằng nhãi này kích động mà mất lý trí, không nên, mất mặt.
Chuyện như vậy, đâu phải nói khai chiến là khai chiến được, phải chuẩn bị trước chiến tranh, động viên trước chiến tranh…
Bao gồm phản ứng của Quân bộ, tiếp ứng, ứng phó của hàng đầu…
Một loạt thứ này còn chưa chuẩn bị xong mà, gấp cái gì.
Mọi người tỉnh táo lại, cũng lý trí hơn, Lữ Phượng Nhu cũng không hỏi chuyện Vương Chiến Chi Địa nữa, ném lại một câu “Ngày mai báo cáo lại cho chúng tôi” rồi nhanh chóng chuồn cùng những người khác.
Phương Bình hoài nghi, Lữ Phượng Nhu đây là đi an ủi lão Ngô rồi.
Lúc này lão Ngô, chắc là rất đau lòng, rất bi thương.
Trường học muốn cùng kẻ thù không đội trời chung khai chiến, mọi người lại không thèm hỏi ý kiến ổng, thê lương cỡ nào chứ.
Lữ Phượng Nhu vừa đi, Tần Phượng Thanh hùng hục vác một đống binh khí tới, tươi cười: “Phương Bình…”
Hắn còn chưa nói hết thì Phương Bình đã liếc hắn, khinh bỉ: “Ngũ phẩm đỉnh phong?”
Tần Phượng Thanh cứng mặt!
“Cậu đi lâu như vậy, tôi còn tưởng cậu ít nhất cũng phải lục phẩm rồi chứ, ai dè mới ngũ phẩm đỉnh phong hả?”
“Lão Diêu thất phẩm rồi, tôi cũng gần vậy, còn là kim thân thất phẩm nữa chứ.Lão Vương với Đầu Sắt, hai người họ sắp hợp nhất tinh huyết rồi, cũng trong tháng này thôi.
Ai nấy cũng tiến bộ vù vù, kết quả…cậu mới ngũ phẩm đỉnh phong hả?”
Phương Bình ra vẻ tiếc hận, đồng cảm.
Trước đây, Tần Phượng Thanh rời đi lúc, đã gần ngũ phẩm đỉnh phong rồi, còn rời đi trước cả thanh niên thi đấu nữa chứ.
Vậy mà gần hai tháng rồi, tiến bộ chậm quá vậy.
Tần Phượng Thanh khóc không ra nước mắt, nhất thiết phải đả kích tôi vậy sao?
Ngũ phẩm đỉnh phong yếu lắm hả?
Sắp rồi được chưa!
Để vớt vát lại chút tôn nghiêm, Tần Phượng Thanh vội nói: “Lục phẩm nhanh thôi, tôi sắp định vị được tam tiêu chi môn rồi…”
“Lần này cũng làm thịt được mấy chục thất phẩm đó…”
Tần Phượng Thanh bất lực, đành nói: “Địa quật Bắc Cương nghèo quá, tôi làm thịt một đống lớn cũng không cướp được bao nhiêu thứ tốt.Phương Bình…Cái đó, cậu có nhiều thần binh vậy, cho tôi mượn một món đi, tôi xuống địa quật thử vận may xem…”
“Không cho mượn, cậu lên lục phẩm rồi tính.”
Phương Bình nói xong thì liếc hắn, kỳ quái: “Sao khí huyết của cậu mạnh vậy?”
Võ giả ngũ phẩm, khí huyết bốn ngàn tạp, nhiều cũng không nhiều hơn bao nhiêu.
Thằng này…Khí huyết hình như sắp năm ngàn tạp rồi thì phải?
Nghe đến đây, Tần Phượng Thanh cười toe toét: “Lần trước cầm đất của cậu, hiệu quả không tệ, giúp ích rất nhiều cho việc rèn luyện nhục thân.Đồ chơi đó hình như có nhiều thứ hay ho, tôi cảm thấy chắc có cả bất diệt vật chất nữa…”
“Cái này?”
Trong tay Phương Bình hiện ra hào quang màu vàng, thuận miệng nói: “Bất diệt vật chất đâu có hiệu quả tốt đến vậy chứ?”
Vừa dứt lời, Tần Phượng Thanh há miệng cắn, kết quả…Cộp một tiếng, răng suýt nữa vỡ vụn vì cắn phải tay Phương Bình.
“Đồ ngốc!”
Phương Bình khinh bỉ, giờ tôi có thể ngông cuồng nói một câu, tôi đứng đây cho cậu chém, cậu cũng chém không chết tôi đâu.
Nhớ hồi đó, Lý lão đầu cũng từng nói với hắn như vậy.
Tần Phượng Thanh nhìn hắn, thèm nhỏ dãi ba thước!
Bất diệt vật chất!
Thật là không có thiên lý, thằng này lại có thể sinh ra bất diệt vật chất thật, vẫn là loại có thể xuất hiện bất cứ lúc nào nữa chứ, so với Đầu Sắt thì cao cấp hơn nhiều, quá ghê gớm rồi!
Nếu mỗi ngày được ăn một chút, chẳng phải sẽ biến mình thành nửa kim thân sao?
Thèm nhỏ dãi thì thèm nhỏ dãi, Tần Phượng Thanh cố ý quên chuyện này, lén la lén lút: “Tôi sắp lục phẩm rồi, Phương Bình.”
“Ừ.”
“Vậy…Bao giờ hai ta song tu một hồi?”
“Ầm!”
Phương Bình đấm hắn bay ngược ra ngoài, lát sau, Tần Phượng Thanh bay trở về, buồn bã: “Thì cũng như Đầu Sắt với mấy người kia thôi, tôi biết cậu có cách, giúp tôi một chuyện đi mà.
Hai ta là ai với ai chứ, tôi mà thèm tiết lộ bí mật của cậu chắc?
Với lại, thực lực tôi yếu quá, cậu cũng đâu có nở đúng không?”
Phương Bình buồn cười: “Cậu yếu thì liên quan gì tới tôi?”
“Chúng ta huyết mạch gần gũi mà!”
“Cậu định không cần mặt luôn hả?”
“Thật, cậu tự ngẫm lại đi, cậu đến Ma Vũ, người đầu tiên cậu gặp là ai?”
“Cậu…”
“Vậy là được rồi, trong cõi u minh dẫn dắt! Khi đó, tôi mới từ địa quật đi ra, sao ai cũng không để ý, chỉ có tôi nói chuyện với cậu thôi.Lúc đó cậu còn chưa phải võ giả, tôi đã là tam phẩm võ giả rồi.
Cậu nói xem, tam phẩm võ giả có thèm để ý đến phi võ giả không?
Vậy mà tôi lại để ý cậu, vì sao?
Tất cả đều là sự an bài của vận mệnh!
Phương Bình, cậu nói xem giữa hai ta có duyên phận không?”
Tần Phượng Thanh mong chờ nhìn hắn, giữa hai ta có bao nhiêu duyên phận chứ!
Dù không có liên hệ máu mủ, thì cũng là vận mệnh sắp xếp chúng ta ở bên nhau, cậu nỡ lòng nào nhìn tôi bị bỏ lại phía sau chứ?
Phương Bình phì cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí, cậu đột phá lục phẩm trước đi, đến lục phẩm…Ma Vũ có thể sẽ có một trận đại chiến, cậu lập được đại công thì tôi sẽ suy nghĩ.”
“Đừng mà, tăng thực lực cho tôi trước đi, như vậy tôi mới lập được công lớn hơn chứ?”
“Để tôi đột phá trước rồi tính.”
Tần Phượng Thanh bất đắc dĩ, suy nghĩ rồi hỏi: “Đại chiến…Là với Thiên Môn thành hả?”
“Ừ.”
Mắt Tần Phượng Thanh giật giật, gật đầu: “Tôi biết rồi, yên tâm, tôi sẽ mau chóng đột phá đến lục phẩm cảnh.”
Đại chiến với Thiên Môn thành!
Chuyện này quan trọng hơn tất cả!

Tần Phượng Thanh đến nhanh, đi cũng nhanh.
Trước khi đi, hắn quăng lại cả đám thần binh cho Tống Doanh Cát vừa chạy về trường.
Lão Tống kinh ngạc ngây người!
Thần binh!
Cả đời chưa từng thấy nhiều thần binh đến vậy, kết quả Tần Phượng Thanh tiện tay quăng cho hắn, Phương Bình cũng thuận miệng bảo “Vào kho” rồi không quản nữa.
Mấy tên này, xem thần binh như cỏ rác vậy sao?
Không sợ mình ôm của bỏ trốn hả?
Hay là nói, tin tưởng mình đến vậy!
Tống Doanh Cát cảm nhận một hồi, chờ đợi một hồi, xác định không ai giám thị mình thì ngơ ngác.
Tôi ở Ma Vũ, có mặt mũi vậy rồi hả?
Mấy chục món thần binh, tiện tay là quăng cho mình, đây là tín nhiệm mình đến mức nào chứ!
Lúc này, lão Tống trong lòng không nói nên lời.
Thằng nhãi Phương Bình kia, mồm mép thì vậy thôi, chứ nhìn xem, nó tín nhiệm mình đến mức nào!
Trước đây mắng thằng nhãi này không biết bao nhiêu lần, giờ nghĩ lại, Tống Doanh Cát cảm thấy rất xấu hổ, mình năm mươi tuổi đầu rồi, còn so đo với một đứa trẻ làm gì.
Mang theo cảm giác thỏa mãn, Tống Doanh Cát quyết định không phụ lòng mọi người, mang mấy chục chuôi thần binh đi gửi vào kho.
Mọi người tín nhiệm ông, cảm thấy ông đáng tin cậy, ông Tống Doanh Cát đây có thể làm chuyện trộm cắp sao?
Vậy thì quá phụ lòng mọi người rồi!
Mà trên thực tế, Phương Bình đã về nhà ngủ ngon, căn bản không nghĩ nhiều như vậy.
Lão Tống không vào kho cũng được, ôm chạy trốn cũng không sao, chỉ là nhờ ổng chạy cái chân thôi, ai dè lão Tống lại nghĩ nhiều vậy.
Đừng nói đám tông sư ở Ma Vũ, quan trọng là, ai dám trộm đồ của Trương Đào?
Không thấy tên Tần Phượng Thanh kia ham tiền bỏ mẹ, vừa biết là đồ của Trương Đào thì lập tức biến thần binh thành đồ bỏ đi đó sao?

☀️ 🌙