Chương 586 Đại hội dong binh (1)

🎧 Đang phát: Chương 586

Đinh Linh Nhi ngạc nhiên, thầm nghĩ kho đồ này tốt thật, tùy tiện cũng có đồ xịn.
Lý Vân Tiêu cau mày:
– Lần này rắc rối rồi! Hóa ra là chuyện lớn như vậy, nhúng vào thì có khi tan xương nát thịt.
Hắn vỗ trán, buồn bầu:
– Đúng là thông minh quá hóa dại, biết thế đã chẳng vạch mặt Hồng Y Y.Giờ cô ta bị lộ tẩy vì mình, không hợp tác thì Thiên Nhất Các chắc chắn không tha.
Hắn trợn mắt, lạnh lùng:
– Chọc giận ta, Thiên Nhất Các với Tứ Cực Môn cũng diệt sạch.
Đinh Linh Nhi càng hãi hùng, nghe mà lạnh cả sống lưng.Tính cách Cổ Phi Dương cô cũng nghe nói, năm xưa Hồng Nguyệt Thành, một trong bảy thế lực lớn, bị hắn tàn sát không thương tiếc, cao thủ chết vô số, khiến thực lực rơi xuống hạng bét.
Mấy nhà khác như Bắc Minh Huyền Tông, Thần Tiêu Cung…hắn cũng từng một mình xông vào, đúng là “mười bước giết một mạng, ngàn dặm chẳng lưu dấu”.
– Đừng đùa! Với thực lực hiện tại của ngươi, đừng nói Thiên Nhất Các với Tứ Cực Môn, chi nhánh của chúng ở Khinh Ca Lâm Địa ngươi còn chẳng diệt nổi! Lo nghĩ đối phó chuyện này đi.
Đinh Linh Nhi bĩu môi, tức giận nói.
Lý Vân Tiêu chớp mắt, chợt cười:
– Ta nghĩ kỹ rồi, cứ theo ý Thiên Nhất Các, đối phó Tứ Cực Môn!
Đinh Linh Nhi hoảng sợ:
– Ngươi…như vậy là tự rước họa vào thân đó!
Lý Vân Tiêu thản nhiên, không để bụng:
– Giết Đường Nguyên, chúng vốn đã không tha cho ta.Hơn nữa, ta cũng muốn xem cái Nặc Á chi chu kia ra sao.
Đinh Linh Nhi tái mặt, khó khăn nói:
– Vân thiếu, ngươi biết mình đang làm gì không? Thực lực trước kia của ngươi thì không nói, nhưng giờ…Nặc Á chi chu mà xuất hiện thì không chỉ Thương Minh, mà toàn bộ thiên hạ sẽ chấn động! Với tu vi của ngươi, dính vào chỉ có làm pháo thí thôi.
Lý Vân Tiêu khẽ nói:
– Dù là pháo thí, cũng phải nổ chết vài thằng!
Ánh mắt hắn lóe lên:
– Nặc Á chi chu là bảo vật vô song, cách luyện chế là đỉnh cao mà các thuật luyện sư theo đuổi.Ta nhất định phải đoạt lấy, rồi tháo ra, tìm hiểu cho bằng được cách chế tạo.
Đinh Linh Nhi há hốc miệng, hoàn toàn đơ người.
Người ta cướp Nặc Á chi chu để tăng sức mạnh, xưng bá một phương.Còn hắn lại muốn cướp để tháo ra, nghiên cứu cách luyện…
Ngày hôm sau, cả thành tây im ắng hẳn.
Không còn ồn ào náo nhiệt như thường ngày, đường phố vắng vẻ, có cảm giác mưa bão sắp đến.
Địa điểm tổ chức đại hội là một quảng trường lộ thiên ở thành tây.Vì số lượng người đông, đội lính đánh thuê Thái Điểu đã đến từ sớm để giữ trật tự.Trong sân có đặt một cái bàn lớn, xung quanh có ghế.Thỉnh thoảng có người của đội lính đánh thuê đi vào, nhưng không dám ngồi cạnh bàn mà chỉ ngồi ghế nhỏ xung quanh.
Điều khiến mọi người kinh hãi là xung quanh quảng trường có không ít người đang quỳ.Đó là những người của đội lính đánh thuê Bạo Vũ, Triệu Vũ dẫn đầu, tất cả đều phủ phục dưới đất, không rõ sống chết.Triệu Vũ thì tóc tai rũ rượi, thần sắc hoảng hốt, áo trắng bẩn thỉu, bốc mùi hôi thối.
Một Vũ Hoàng lục tinh, ở đâu cũng là cao thủ, vậy mà phải chịu khuất nhục như vậy, khiến người ta lạnh lòng, nhưng lại có tác dụng răn đe rất lớn.
Đại hội anh hùng lần này chắc chắn không đơn giản, lát nữa người của đội lính đánh thuê Bạo Vũ đến chắc chắn sẽ có một trận ác chiến.
Thần tiên đánh nhau, người phàm gặp nạn!
Các đoàn trưởng lính đánh thuê trong lòng đều nhanh chóng suy tính, tìm đường lui.
Hồng Y Y, trước ánh mắt thèm thuồng của mọi người, ưỡn ngực đi tới, ngồi thẳng xuống bàn.Cô ta thỉnh thoảng liếc mắt đưa tình với các đoàn trưởng, tay chống cằm, ánh mắt lả lơi, khiến cả hội trường tràn ngập không khí xuân tình.
– Ồ, đây không phải Triệu Vũ huynh sao?
Một người đàn ông áo xám được mọi người vây quanh tiến đến, thấy người quỳ trước hội trường thì giật mình, tiến lên đỡ Triệu Vũ dậy, nhưng vẫn cười nói:
– Triệu Vũ huynh khách sáo quá, ta với huynh quen biết bao năm, tình cảm sâu đậm, nhưng cũng không cần phải làm đại lễ nghênh đón thế này đâu!
– Ô Vân huynh!
Chu Tường từ xa gọi, kéo Ô Vân lại, cười nói:
– Triệu Vũ huynh giờ là “mỹ nam tiếp khách” của đội lính đánh thuê Thái Điểu chúng ta.Đại đội trưởng bảo quỳ nghênh đón là một loại lễ nghi, thể hiện sự tôn trọng với khách, nên làm thôi.
– Ha ha, thì ra là thế, thì ra là thế!
Ô Vân cười lớn mấy tiếng, nhưng nghe rất gượng gạo.Trong mắt hắn lộ vẻ kiêng kỵ, đúng là kiểu người “miệng nam mô bụng một bồ dao găm”.
Hắn là người phụ trách đội lính đánh thuê Khô Lâu ở thành tây, vốn định sẽ làm một trận lớn, nhưng sáng sớm đã nhận được lệnh án binh bất động, mặc kệ đội lính đánh thuê Thái Điểu làm gì, không được can thiệp.
Mệnh lệnh này khiến hắn rất bực bội.Ý đồ của đội lính đánh thuê Thái Điểu rõ ràng là muốn phân chia lại cục diện thành tây.Nếu lúc này không ra tay thì lợi ích thu được sẽ rất hạn chế.Nhưng hắn không dám trái lệnh, chỉ có thể bực bội đến tham gia hội nghị.
Hắn miễn cưỡng ngồi xuống bàn.
Hồng Y Y nhanh chóng xích lại gần, hai người đùa giỡn với nhau không coi ai ra gì.Ô Vân nghĩ dù sao cũng không cần làm gì, cứ vui vẻ một chút rồi về cũng không tệ.
Hai người khiến không khí căng thẳng của hội trường tăng thêm chút xuân ý.
Người thứ ba ngồi vào bàn là một ông lão lưng còng, trông như sắp bị gió thổi bay, chỉ chờ ngày xuống lỗ.Ông ta được một thuộc hạ dìu dắt đến ngồi vào vị trí.
Cái bàn này không có biển báo, cũng không giới hạn tư cách, cứ đặt ở đó.
Nhưng người không có thực lực và thế lực nhất định không dám ngồi vào.Ghế xung quanh đã có rất nhiều người, còn bàn thì mới chỉ có ba người.
– Khụ khụ, Kiều Lạc sao cũng tới? Đây là đại hội lính đánh thuê mà? Lão gian thương như ngươi đến làm gì?
Kiều Lạc quay mặt lại, giọng khàn khàn:
– Thì tại người của đội lính đánh thuê Thái Điểu bao vây Vạn Bảo Lâu cả ngày, bảo ta không đến thì họ không đi, làm sao buôn bán được?

☀️ 🌙