Chương 584 Sau khi ngã xuống chính là đứng thẳng

🎧 Đang phát: Chương 584

Tích! Tích! Tích! Tích!
Tiếng cảnh báo chói tai vang lên, một dấu hiệu đỏ rực hiện lên trên màn hình lớn bên khoang thuyền, khiến người ta giật mình.Hình ảnh một con sâu nhỏ màu đỏ xuất hiện, cùng với âm thanh nhắc nhở trong phi thuyền, báo hiệu rằng hệ thống theo dõi đã phát hiện ra một chip vi mạch lạ, chính là chip vi mạch cấy sau gáy đám người Liên Bang!
Đám quan chức tình báo hoàng gia, cải trang thành những kẻ buôn lậu tơ tằm bình thường, phản ứng cực nhanh.Chưa đầy một giây, họ đã rút súng ngắn bên hông, chặn Hoài Thảo Thi lại phía sau.Họng súng đen ngòm chĩa ra xung quanh.Hệ thống liên lạc nội bộ trên cổ tay họ liên tục phát ra những âm thanh phân tích dữ liệu từ máy tính phi thuyền.
Vài giây sau, đám quan chức tình báo hoàng gia hạ súng xuống với vẻ mặt kỳ lạ, nhìn gã đàn ông mắt híp đứng sau lưng Công chúa.Lúc này họ mới biết nguồn gốc tiếng cảnh báo là từ gã này.
Gã thanh niên kia lại là người Liên Bang!
Đám quan chức tình báo hoàng gia chợt nhớ đến sự thân thiết của Công chúa với gã thanh niên này trên hành tinh Cách Phản, lòng đầy nghi hoặc.Chẳng lẽ tin đồn gây ra cuộc nổi loạn của đám quý tộc kia là thật?
“Điều chỉnh lại, giảm âm lượng cảnh báo của hệ thống điện tử xuống!”
Hoài Thảo Thi nhíu mày, bước lên phía trước, lạnh lùng nói:
“Ta không muốn suốt chuyến trở về Thiên Kinh Tinh phải nghe những âm thanh chói tai như vậy.”
Hứa Nhạc theo sau, chậm rãi tiến lên, chỉ nhún vai với đám quan chức tình báo hoàng gia đang đứng dọc hai bên khoang thuyền, ra vẻ không liên quan.Việc Công chúa không ra lệnh tắt hệ thống kiểm tra chip vi mạch khiến hắn hơi thất vọng.Điều này cũng chứng tỏ, dù là nhân vật mạnh nhất vũ trụ, Công chúa vẫn vô cùng cẩn trọng.
Hoài Thảo Thi chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn thuộc hạ thay đổi hệ thống tĩnh điện khống chế trên vai Hứa Nhạc thành thuốc nổ điều khiển từ xa, vẫn có chút lo lắng.Đến khi thuộc hạ tìm được một hệ thống còng hợp kim điện từ nặng nề, khóa vào mắt cá chân Hứa Nhạc, cô mới yên tâm, đứng thẳng người.
Hứa Nhạc thấy mắt cô nheo lại như một khe hẹp, như bìa thư màu đen sắp đóng lại, liền nhướng mày, nói:
“Đừng có té!”
Mắt Hoài Thảo Thi mở to, trừng hắn:
“Mày nói cái gì?”
“Đừng có té!”
Hứa Nhạc dường như không để ý đến ánh mắt sắc bén của cô, bình thản nói:
“Những chuyện cô đã hứa với tôi, đừng quên.”
Đã hứa gì với hắn? Một cái chết có tôn nghiêm, hay cuộc sống tù tội có tôn nghiêm? Hoài Thảo Thi khẽ nhíu mày, lát sau mới nhớ ra.Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi cô.
Cô chỉ tay về phía Hứa Nhạc đang ngồi trên ghế, nói với thuộc hạ:
“Chỉ cần hắn không trốn, hãy chăm sóc hắn thật tốt!”
“Vâng, Công chúa!”
Đám quan chức tình báo hoàng gia trên phi thuyền đồng thanh đáp.
Nghe được lời này, Hứa Nhạc mới thực sự yên tâm.Hai chân bị xiềng xích hợp kim điện từ nặng nề trói chặt khẽ động đậy như gãi ngứa.
Sau đó, hắn thấy mắt Hoài Thảo Thi bất thường nheo lại, nhắc nhở đám quan chức tình báo:
“Đỡ cô ta!”
Đám quan chức tình báo không hiểu ý gã người Liên Bang này.Quan trọng hơn, họ chưa từng nghĩ Công chúa, dù thân thể gầy yếu đứng cạnh cửa sổ tàu chiến, luôn mang đến cảm giác bất khả chiến bại, sẽ có ngày ngã xuống.
Vì vậy, họ phản ứng chậm một bước.
Mắt Hoài Thảo Thi cuối cùng cũng khép lại.Động tác khép mắt này tuyên bố kết thúc hoạt động của cơ thể luôn hoạt động như cỗ máy, luôn bùng cháy như những ngôi sao vĩnh hằng.Hai tay cô khẽ nắm lại trước ngực, kiêu hãnh khoanh tay, vẫn giữ tư thế lạnh lùng mạnh mẽ đó mà chậm rãi ngã về phía sau.
Bốp một tiếng trầm đục vang lên, Hoài Thảo Thi ngã xuống sàn phi thuyền, khẽ run rẩy.
Tiếng kinh hô và gầm giận dữ vang lên.Đám quan chức tình báo hoàng gia nhanh chóng lao tới chỗ Hoài Thảo Thi.Lát sau, họ kinh ngạc phát hiện Công chúa không hề bị thương, chỉ là…đang ngủ!
Đám quan chức tình báo hoàng gia khẩn trương hộ tống Công chúa đi nghỉ.Một nhóm vội vàng mở khoang trị liệu cấp cứu trên phi thuyền.Số còn lại trong khoang thuyền thì nhìn Hứa Nhạc với ánh mắt kỳ lạ.Họ không hiểu rõ mối quan hệ thực sự giữa gã người Liên Bang này và Công chúa.Họ càng không hiểu vì sao gã người Liên Bang này lại có thể nhìn ra Công chúa sắp ngã xuống?
Hứa Nhạc cúi đầu, nhìn xuống những khối thuốc nổ trên vai, nhìn xuống những xiềng xích dưới chân, khóe môi nở một nụ cười khổ.
Trốn chạy và chém giết trong rừng dâu nhiều ngày như vậy, gần như không có thời gian nghỉ ngơi.Dù là thân thể bằng kim loại thật sự, e rằng cũng đã hỏng hóc.Sau khi vào phi thuyền, Hoài Thảo Thi xác nhận đã an toàn, tinh thần vừa thả lỏng, mệt mỏi và vết thương ập đến như lũ cuốn, làm sao có thể không ngã?
Nếu như…Nếu như cô ta không ngã, đối diện với một kẻ địch đáng sợ như vậy, Hứa Nhạc thật sự đã mất hết hy vọng trốn thoát…Cũng may…cô ta cuối cùng cũng đã ngã xuống.
Đế Quốc là một xã hội có giai cấp cực kỳ nghiêm ngặt.Hoàng tộc, quý tộc, bình dân, dân đen, nô lệ, năm giai cấp này được phân chia rõ ràng.Trong thời đại khai phá vũ trụ rộng lớn, Hoàng thất Đế Quốc dựa vào sự mạnh mẽ trong việc duy trì trật tự vô cùng tàn khốc, áp bức từ trên xuống dưới theo từng giai cấp.Lịch sử của Đế Quốc thực tế là dòng lịch sử tràn ngập sự phản kháng và trấn áp tàn bạo.Dòng lịch sử máu chảy điên cuồng kia dần dần biến tầng lớp dân đen và nô lệ thành một giai cấp duy nhất, giai cấp thê thảm nhất trong xã hội.
Trong dòng lịch sử gần đây, giai cấp thê thảm nhất trong Tinh vực của Đế Quốc đã biến thành đám người Liên Bang.Dù số lượng người Liên Bang bị bắt giữ đến lãnh thổ Tinh vực Đế Quốc rất nhỏ, nhưng với đối tượng mà ngay cả dân đen hoặc nô lệ trên đường cũng có thể nhổ nước bọt hoặc ném trái cây thối này, đãi ngộ mà họ nhận được cũng chỉ có thể so sánh với heo và chó.
Đám người Liên Bang từ trước đến nay chỉ dùng để cho đám dân đen và nô lệ phát tiết cảm xúc bất mãn, là thứ lợi khí vô thượng dùng để ổn định xã hội Đế Quốc.Đám người Liên Bang là ngọn đèn sáng chỉ dẫn cho người Đế Quốc đi theo con đường đúng đắn nhất.Cho nên người Liên Bang liền hết sức tự nhiên biến thành một giai cấp tuyệt đối không thể nào có cơ hội thay đổi địa vị trong cái xã hội trật tự nghiêm ngặt này của Đế Quốc.
Bất luận là kẻ nào đi chăng nữa, bất luận là hắn có là một đám dân đen đang không ngừng giãy dụa kiếm sống trong các khu ổ chuột, hay là đám nô lệ đang nay lưng ra làm việc trong các khu quặng mỏ vĩnh viễn không thể nhìn thấy ánh mặt trời, cũng đều đã được bồi dưỡng ra một sự thù hận trong bản năng đối với đám người Liên Bang, một sự xúc động cuồng nhiệt tràn đầy nhiệt huyết.
Có một số sự tồn tại không cần thiết quả thật cũng không tính là hợp lý, nhưng mà khẳng định là sẽ có những nhu cầu hợp lý.
Nếu như lúc nãy, trước khi Hoài Thảo Thi mê man, Hứa Nhạc không cố gắng lấy ra được câu dặn dò kia, đãi ngộ mà hắn nhận được trên chiếc phi thuyền ngụy trang của Bộ Tình Báo Hoàng gia, khó có thể tưởng tượng được là thê thảm đến mức nào.Thật sự có thể sẽ giống như hai gã chuyên gia Đế Quốc trên chiếc phi thuyền Hồng Sắc Tường Vi, đám quan chức Bộ Tình Báo Hoàng gia khẳng định sẽ không ngại biến hắn thành đối tượng thực nghiệm, tra tấn và gây sức ép, cho đến lúc toàn bộ làn da nứt tét ra, gan ruột và tứ chi đứt ra thành từng khúc, thậm chí ngay cả một hơi sức cuối cùng cũng không còn, đừng nói gì đến hình tượng của một vị anh hùng Liên Bang.
Cũng may là giai tầng đứng đầu trong trật tự nghiêm ngặt của xã hội Đế Quốc này, vẫn luôn luôn là Hoàng quyền, giai tầng vĩnh viễn không thể nào khiêu chiến được.Một khi Công chúa đã mở lời phân phó, thì gã người Liên Bang kia có đê tiện đến thế nào cũng đều trong khoảnh khắc xoay chuyển liền biến đổi trở thành một vị khách nhân được đối xử trọng hậu nhất trên đời.Dù đám quan chức Bộ Tình Báo Hoàng gia có không cam lòng đến như thế nào đi chăng nữa, họ cũng cần phải làm hết sức mình.Bởi vì Công chúa dù đang ngủ say, thế nhưng cũng sẽ luôn luôn có một ngày nào đó tỉnh lại.
Chiếc phi thuyền này ngụy trang thành một chiếc phi thuyền buôn lậu tơ lụa.Không biết nó sử dụng phương pháp gì, lại có thể thành công đột phá tất cả những vòng phong tỏa giăng đầy khắp tinh hệ của Hạm đội phản quân, từ từ đi xa trong vũ trụ tối tăm yên tĩnh.Nó đi theo một con đường buôn lậu an toàn tuyệt mật mà giới thương nhân buôn lậu tơ lụa và các nhân viên của Bộ Tình Báo Hoàng gia cùng dùng chung, khoảng cách với hành tinh tràn ngập bất an kia ngày càng xa hơn.
Trong mấy ngày của chuyến hành trình này, Hứa Nhạc dùng các bữa ăn tiêu chuẩn của vũ trụ, ăn uống các loại mỹ vị tốt nhất, uống các loại cà phê cao cấp nhất của Đế Quốc.Anh càng ngày càng hiểu rõ hơn các câu nói bằng ngôn ngữ Đế Quốc, đọc những quyển tiểu thuyết của Đế Quốc để giết thời gian, hoặc dựa vào các quyển tiểu thuyết này bắt đầu làm quen với những câu nói, thành ngữ của Đế Quốc, cho đến lúc toàn bộ trở nên dễ hiểu…Đây chính là cuộc sống của Hứa Nhạc ở trên chiếc phi thuyền thương nhân cải trang này trong những ngày gần đây.
Nếu không phải vì những cái xiềng chân hợp kim trầm trọng gắn ở dưới mắt cá chân thỉnh thoảng lại khiến máu tươi chảy ra, nếu như những khối thuốc nổ xuyên qua phần xương trên bả vai của hắn thỉnh thoảng lại truyền đến những cảm giác tê dại đau đớn, vậy thì hắn thật sự có thể hưởng thụ chuyến hành trình dài này.
Ngoài những chuyện này ra, hắn mãi vẫn luôn trầm mặc quan sát những hành động của đám quan chức Bộ Tình Báo Hoàng gia.Hắn nhìn thấy đám quan chức này cùng với những chiếc phi thuyền Hạm đội của phản quân giả vờ liên lạc với nhau, hoặc là cùng với những đám lão đại của giới buôn lậu Đế Quốc luôn ẩn bên trong bóng tối mà trò chuyện với nhau.Một chuyến hành trình nhìn qua nguy hiểm nhưng thực tế lại nhẹ nhàng dễ dàng hộ tống Hoài Thảo Thi rời xa khỏi sự nguy hiểm, khiến hắn càng ngày càng khiếp sợ hơn.
Bộ Tình Báo Hoàng gia, cái này cũng rất giống như Cục Hiến Chương Liên Bang, nhưng nó lại không có cơ cấu tình báo khủng bố của cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang nằm tại Cục Hiến Chương, thế nhưng năng lực mà nó phô bày ra lại quá mức cường hãn.
Vô số các tin tức tình báo không ngừng được truyền về từ vô số các cơ sở ngầm bố trí ở khắp nơi, giống hệt như những tin tức truyền tải về từ các con chip vi mạch điện tử không nơi nào không có bên phía Liên bang.Nếu nói quang huy của Đệ Nhất Hiến Chương Liên Bang nương tựa vào năng lực tính toán siêu cường hãn của cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang cùng với những điểm thu thập tin tức không nơi nào là không có.Như vậy, cái mà Bộ Tình Báo Hoàng gia của Hoàng thất Đế Quốc nương dựa vào thì lại chính là…con người.Những con người không nơi nào không có, những con người nhiều như biển, đông như núi.Đại dương là một mảnh mênh mông rộng lớn, những núi cao rừng rậm của những con người.
Thời gian chuẩn Đế Quốc trôi qua được khoảng hơn mười một ngày, Hứa Nhạc lại một lần nữa bị những hình ảnh xuất hiện trên màn hình điều khiển của chiếc phi thuyền khiến cho khiếp sợ vô cùng.
Chính là hình ảnh của một chi Hạm đội phô thiên cái địa, che lấp ánh sáng mặt trời, căn bản không thể hình dung được số lượng chợt xuất hiện ở trong phiến Tinh vực vũ trụ phía trước.
Thực tế, khi chi Hạm đội không biết do mấy trăm chiếc Chiến hạm Chiến thuyền của Đế Quốc tạo thành này đột nhiên xuất hiện ở trong cái thông đạo Tinh vực kia, toàn bộ vũ trụ này giống như đều bị đám Chiến hạm dày đặc này hoàn toàn thôn phệ đi hết.Những hình ảnh ký hiệu hoa dâm bụt màu đen đánh dấu phía trước đầu chiếc Chiến hạm chỉ huy của chi Hạm đội này nhìn qua cực kỳ bắt mắt, khiến cho kẻ khác không lạnh mà phát run.
Chi Hạm đội Hoàng gia Đế Quốc thực lực vô cùng khủng bố kia rốt cuộc cũng đã ly khai khỏi căn cứ vũ trụ của Thiên Kinh Tinh.Bọn họ cùng với chiếc phi thuyền ngụy trang của Bộ Tình Báo Hoàng gia Đế Quốc nhỏ bé kia bay sát người mà qua, phân ra mười chiếc Chiến hạm Chiến thuyền lưu lại để bảo hộ, toàn thể những Chiến hạm còn lại thì đều hướng về phía Cách Phản Tinh mà tiến công tới.
Mấy ngày sau đó, trên màn hình điều khiển lại một lần nữa xuất hiện những hình ảnh vũ trụ bố trí bốn phía xung quanh Cách Phản Tinh.Vô số những tràng nổ mạnh không một tiếng động cùng với hình ảnh như pháo hoa ở trong phiến vũ trụ này không ngừng thay nhau xuất hiện dày đặc, vô cùng hoa lệ.
Ánh mắt của Hứa Nhạc khẽ nheo lại một chút, nhìn vào hết thảy những hình ảnh xuất hiện kia, phát hiện ra đám quan viên của Bộ Tình Báo Hoàng gia Đế Quốc cũng không hề có chút biểu tình xúc động nào cả.Có lẽ trong lòng đám quan viên Đế Quốc cực độ trung thành đối với Hoàng thất Đế Quốc này, một hồi phản loạn của quý tộc này vốn dĩ là một trận chê cười đáng xấu hổ.Chỉ cần Hoàng đế Bệ hạ cùng với Công chúa Điện hạ còn sống, như vậy cái đám nổi loạn phản động kia sớm hay muộn gì cũng đều phải bị tiêu diệt thành từng mảnh nhỏ mà thôi.
“Mày đang suy nghĩ cái gì đó?”
Một cái thanh âm chợt vang lên phía sau lưng của Hứa Nhạc.
“Không có gì!”
Hứa Nhạc liền theo bản năng mở miệng trả lời.Cái hắn trả lời chính là ngôn ngữ của Đế Quốc, nhưng hắn nhất thời ngay lập tức liền phản ứng trở lại.Người phía sau vừa mới hỏi hắn chính là bằng ngôn ngữ Liên Bang.Mà ở trên chiếc phi thuyền Chiến hạm này, người có thể dùng ngôn ngữ Liên Bang cùng hắn trao đổi cũng chỉ có một người mà thôi.
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía khuôn mặt vô cùng bình thường, nhưng lại không có bất luận kẻ nào dám khinh thường của đối phương, khẽ mỉm cười nói:
“Tỉnh lại rồi à?”
“Ừm!”
Hoài Thảo Thi bưng lên một tách cà phê, đi đến bên cạnh người của Hứa Nhạc, nhìn thấy những hình ảnh ngập trời xuất hiện trên màn hình điều khiển, nói:
“Tựa hồ như cảm xúc của mày hình như có chút vấn đề thì phải?”
“Cách Phản Tinh đã là một mảnh biển lửa, cũng không biết sẽ có bao nhiêu người chết đây nữa? Vị Tổng đốc đại nhân kia không biết còn có thể sống sót hay không?”
“Mới vừa nhận được tin tức không tốt cho lắm.Tổng đốc Kha Bảo Trữ hiện tại đã hy sinh, vì quốc vong thân rồi!”
Hứa Nhạc thoáng trầm mặc lát sau đó mới nói:
“Tôi chợt nghĩ đến cái gã quan nhân sĩ quan đã tiến hành bao vây chúng ta ở trong phiến rừng dâu ngày hôm đó.Tuy rằng tôi cũng không thể nào hoàn toàn nghe hiểu rõ ràng các người đã nói chuyện gì với nhau cả, nhưng mà ta vẫn vì hắn mà cảm thấy đáng tiếc.Đám quý tộc Đế Quốc các người tựa hồ là rất thích ra vẻ.Nhưng mà tôi lại nghĩ mãi cũng không hiểu, ra vẻ cũng luôn dễ dàng khiến người ta chết đó.”
Hoài Thảo Thi buông tách cà phê trong tay xuống, nói:
“Mày không hiểu đâu.”
“Tôi quả thật cũng không hiểu nổi.Cũng giống như cái vị Tổng đốc Kha Bảo Trữ kia đã biết rõ ràng là hẳn phải chết không thể nghi ngờ, lại vì cái gì mà vì cô cùng với cái vị Phụ hoàng kia của cô tiếp tục kiên trì mãi như thế?”
“Cái gã Tổng Thống của các người chính là một gã con rối do các phiếu bầu đưa lên, mà ở trong này của chúng ta, Hoàng đế Bệ hạ chính là Đế Quốc.”
“Cái vấn đề này cũng chỉ thảo luận đến đây mà thôi.”
Hứa Nhạc lại trầm mặc, đột nhiên mở miệng hỏi một câu:
“Có thể nào giảng giải cho ta nghe một chút bố trí cấu thành của chi Hạm đội Đế Quốc vừa mới tiến đến Cách Phản Tinh bình định chiến loạn lần này được hay không?”
Bên trong gian phòng kia cũng không phải chỉ có hai người bọn họ mà thôi.Đám quan viên Bộ Tình Báo Hoàng gia Đế Quốc mãi vẫn luôn trầm mặc tiến hành công tác trong này, trên thực tế vẫn mãi luôn chăm chú lắng nghe những gì mà Công chúa Điện hạ cùng với gã người Liên Bang kia trao đổi với nhau.Vì nhu cầu đặc điểm công việc của bọn họ, cho nên ngôn ngữ Liên Bang chính là khóa học bắt buộc.Cho nên những lời đối thoại giữa hai bên của hai người, bọn họ cũng đều nghe hết sức rõ ràng.
Nội dung đối thoại ban đầu đã khiến cho bọn họ vô cùng khiếp sợ.Vị Công chúa Điện hạ cao cao tại thượng của mình không ngờ lại dùng loại ngữ khí bình đẳng như thế mà nói chuyện với một gã người Liên Bang mà ngay cả dân đen, nô lệ cũng không thể so sánh được.Còn câu nói cuối cùng của hắn, thì lại thật sự khiến cho trong lòng bọn họ sinh ra một tia xúc động mãnh liệt, muốn ngay lập tức tiến lên giết chết Hứa Nhạc ngay tại chỗ.
Bố trí chiến lược của Hạm đội Đế Quốc, bất luận là các công năng bố trí đơn giản nhất của Hạm đội, hay là các giá trị gia tăng hỏa lực chi tiết nhất được trang bị bên trên mỗi một Chiến hạm, không hề nghi vấn chính là những tin tức thuộc loại tuyệt mật nhất của Đế Quốc.Cho dù là một số các quý tộc bình thường của Đế Quốc cũng đều không có tư các tiếp xúc đến những tin tức thuộc quan trọng này, càng huống chi người đang đặt câu hỏi lại là một gã người Liên Bang như thế.
Trên phi thuyền nhất thời là một mảnh im lặng.Các quan viên Bộ Tình Báo Hoàng gia Đế Quốc trong lòng nghĩ đến Công chúa Điện hạ có lẽ sẽ giận dữ nổi trận lôi đình một trận.Hoặc có lẽ cùng lắm nằm ngoài dự kiến của tất cả bọn họ, thì sẽ không lên tiếng đáp lại chút nào.Nhưng mà câu nói kế tiếp của Hoài Thảo Thi không ngờ lại vượt qua khỏi tất cả sự nhận tri của bọn họ.
“Chi hạm đội đó gọi là Hạm đội Thiên Lôi, là chi Hạm đội Đệ nhất trực thuộc quyền quản lý của Hoàng thất.Chiếc Chiến hạm Chỉ huy Trùng Lôi là do hai mươi mốt hệ thống động cơ khu trục hợp lại mà thành.Lớp hộ giáp bề ngoài gia tăng gấp ba lần độ dày của các Chiến hạm bình thường.”
Hoài Thảo Thi thoáng trầm mặc trong chốc lát, sau đó liền bắt đầu bình tĩnh mà tiến hành giảng thuật về các số liệu tình báo tuyệt đối là bí mật của bên phía Quân đội Đế Quốc.Tựa hồ như nàng ta đã hồn nhiên quên mất đi rằng Hứa Nhạc chính là một gã quân nhân sĩ quan Liên Bang.
Đám quan viên Đế Quốc bên trong toàn bộ phi thuyền này cũng đều choáng váng cả.Ngoại trừ thanh âm của Hoài Thảo Thi, còn lại cũng đều là một mảnh tĩnh mịch, thậm chí nếu như có một con mèo con đi ngang qua cũng đều có thể nghe được tiếng bước chân như sấm giật của nó nữa.
Cũng chỉ có mỗi mình Hứa Nhạc là chú ý tới bên trong đôi mắt của Hoài Thảo Thi chợt hiện ra một tia quang mang nhàn nhạt, mà cũng chỉ có mỗi mình hắn là hiểu được vì cái gì mà Hoài Thảo Thi lại dám đối với chính mình giảng giải mấy cái số liệu này.
“Những cái mà mày hỏi này cũng không phải là số liệu quan trọng gì cả đối với chúng tao.”
Hoài Thảo Thi nói xong bố trí cấu tạo của chi Hạm đội kia cho Hứa Nhạc xong, thoáng cúi đầu mỉm cười nhìn về phía Hứa Nhạc, vẻ mặt thong dong bình tĩnh tự tin.
“Bên trong các căn cứ vũ trụ bố trí xung quanh tinh cầu Thiên Kinh Tinh thật sự là trang bị các loại vũ khí laser hay sao? Bên kia chúng ta cứ một mực dự đoán điều này.”
Hứa Nhạc cũng không một chút khách khí, tiếp tục mở miệng hỏi.
“Điều này thì chờ đến khi bọn mày có bản lĩnh đánh tới đây, tự nhiên liền sẽ biết được!”
Hoài Thảo Thi đem hai tay chắp lại sau lưng, ngữ khí cực kỳ bình tĩnh nói:
“Chẳng qua ta có thể cấp cho mày biết được một số giá trị hỏa lực đại khái cũng không sao.Dựa theo các năng lực phòng ngự của các chi Hạm đội bên kia của các người mà tính, hẳn là có thể chống đỡ được hỏa lực chúng ta khoảng mười bảy giây đồng hồ đó.”
“Vậy thì Robot Lang Nha thì sao? Bốn mươi bảy hệ thống động cơ mini hình cầu bố trí tại các khớp nối động cơ kia, tuy rằng có thể tránh đi được hiện tượng quấy nhiễu tín hiệu điện từ hỗn loạn không thể khống chế trong hệ thống động cơ, nhưng mà làm thế nào lại có thể tiến hành đồng bộ với nhau được chứ?”
Bên trong chiếc phi thuyền buôn lậu im lặng không ngừng hướng về phía tinh cầu Thiên Kinh Tinh mà chạy đi, bên trong khoang thuyền cực kỳ im lặng không ngừng vang lên thanh âm trò chuyện của hai con người tuổi trẻ bề ngoài cực kỳ bình thường, thế nhưng trên thực tế trong bản tính so với bất cứ người nào khác cũng đều kiêu ngạo tự tin hơn rất nhiều.
Một tràng nói chuyện này đã giằng co không biết bao nhiêu lâu rồi, chủ đề cũng thay đổi qua không biết bao nhiêu thứ.từ những bố trí chiến lược của Quân đội Đế Quốc, đến những phong cảnh nhân tình của Thiên Kinh Tinh, đến những loại thức ăn, món uống dân gian nổi danh nhất của Đế Quốc.Những câu hỏi đặt ra trực tiếp nhất, liền có được những đáp án trả lời trực tiếp nhất.Mà mỗi một câu hỏi, mỗi một câu trả lời đưa ra cũng đều khiến cho đám quan viên Bộ Tình Báo Hoàng gia Đế Quốc đang công tác bên trong khoang điều khiển mang đến những sự rung động cũng là trực tiếp nhất.
Hai bên một hỏi một đáp, cũng không thèm để ý đến bên trong không khí chợt nổi lên những tràng áp lực giống hệt như đao kiếm lạnh lẽo.
Trong quá trình trốn chạy trong phiến rừng dâu mênh mông kia, Hứa Nhạc cùng với Hoài Thảo Thi đã từng thảo luận với nhau rất nhiều lần.Hiện tại cũng chỉ là một phen đen tràng thảo luận kia tiến hành sâu sắc hơn một chút mà thôi.
Mày nói mày muốn bỏ trốn, kỳ thật đó chính là tự mình muốn tìm khổ mà thôi.Hoài Thảo Thi biết Hứa Nhạc khẳng định là muốn chạy trốn.Hơn nữa còn biết Hứa Nhạc sau khi biết những tin tức tình báo này, mà chạy trốn ra khỏi Đế Quốc sẽ tạo thành những nguy hại lớn đến như thế nào của Đế Quốc.Thế nhưng mà nàng ta lại càng muốn nói cho Hứa Nhạc biết.Bởi vì nàng ta tin tưởng một cách chắc chắn rằng hắn không thể nào chạy trốn được.Ngược lại nếu hắn càng biết nhiều hơn nữa, càng muốn chạy trốn mà không thể chạy trốn nổi, vậy thì hắn sẽ càng thêm thống khổ hơn mà thôi.
Đây là một ván bài cực kỳ thú vị giữa Hoài Thảo Thi cùng với Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc lúc này giống hệt như một gã nam tử đang tiếp nhận hình phạt treo cổ, đang chuẩn bị hành hình, đang bị treo ngược trên một cái giá.Ngay phần cổ của hắn lúc này đang bị treo một cái khối nặng bằng sắt theo kéo ngược hắn xuống dưới vậy.Mỗi một câu mà Hoài Thảo Thi nói ra thêm, thì cái khối nặng bằng sắt kia cũng liền càng to lên một chút.To mãi to mãi đến mức hơn mấy ngàn tấn, mấy vạn tấn, đến mấy ngàn vạn tấn, giống hệt như một khối nước biển khổng lồ.
“Kỳ thật cô cũng không có cần thiết phải cùng ta trao đổi với nhau mấy ngày hôm nay như thế.”
Những chiếc Phi thuyền Chiến hạm Hoàng gia Đế Quốc giống hệt như những đầu u linh bình thường tản ra.Từ phía xa xa mơ hồ xuất hiện một mảnh tinh vân mơ hồ.Hứa Nhạc cũng không biết nơi này có phải là mục tiêu cuối cùng của mình hay không.Sau khi chấm dứt xong buổi thảo luận này hôm nay với Hoài Thảo Thi, đối với lịch sử văn học của Đế Quốc có được một sự nhận tri khái quát ban đầu xong, hắn đột nhiên hướng về phía Hoài Thảo Thi bên cạnh mình mở miệng nói một câu.
“Tao cũng chỉ là muốn đánh bạc một phen mà thôi.”
Hoài Thảo Thi khẽ nheo lại cặp mắt, nhìn về phía khỏa tinh vân chỉ lớn cỡ đầu ngón tay mà thôi, chậm rãi nói:
“Từ khi Liên Bang cùng với Đế Quốc khai chiến cho tới nay, những gã tù binh Liên Bang giả bộ đầu hàng sau đó mưu đồ đào tẩu tổng cộng có hai mươi bảy người cả thảy.Trong số bọn họ có rất nhiều người so với mày con giảo hoạt hơn rất nhiều, lợi hại hơn rất nhiều.Có những kẻ còn tài giỏi hơn rất nhiều nữa.Nhưng mà cũng không có một người nào có thể thành công chạy ra được khỏi Thiên Kinh Tinh quá ba ngày cả.”
Hứa Nhạc thoáng trầm mặc một lúc, biết những gì nàng ta nói là có nguyên nhân gì.
Hoài Thảo Thi lạnh lùng liếc mắt nhìn về phía sau gáy của Hứa Nhạc một chút, bên trong đối mắt chợt hiện ra một tia tình tự chán ghét cực độ, giễu cợt nói:
“Cũng giống như chúng ta không có cách nào tiến vào Liên Bang cả, các người cũng giống như vậy.Để một cái máy móc giống hệt như một sợi xích chó ẩn sâu bên trong thân thể của chính mình, cũng không biết đám người Liên Bang các người là đang suy nghĩ cái gì nữa.”
Hứa Nhạc cười cười không nói gì, cũng không có đem vấn đề con chip vi mạch nhân thể cùng đối phương tiến hành một tràng tranh đấu kịch liệt, ngược lại chỉ nói:
“Đây cũng không phải là chuyện tình mà tôi có thể tiến hành lựa chọn hoặc là quyết định được.”
“Tao cũng cảm thấy đồng tình cùng với các người.”
Cặp mày Hoài Thảo Thi khẽ nhíu lại, nói:
“Cho nên tao thật sự không hiểu nổi, vì cái gì mà bản thân mày nhìn thất tử vong càng ngày càng tiến đến gần, mà còn có thể cười nói một cách vui vẻ đến như thế.Tao không tin mày thật sự tự tin bản thân mình có thể đào tẩu được như thế.Đương nhiên…”
Cặp mày của nàng ta khẽ nhướng lên một chút, khẽ nheo mắt lại, nói:
“Tao thật sự chờ mong mày có thể mang đến cho tao một chút sự ngạc nhiên nào đó.”
“Cái này chẳng lẽ chính là cái gọi cao thủ thì cảm thấy tịch mịch trong truyền thuyết hay sao chứ?”
Hứa Nhạc khẽ gãi gãi đầu mấy cái, bả vai cảm giác có chút đau nhức, cặp mày cau lại, nói.
“Đại khái chính là như thế.”
Hoài Thảo Thi chậm rãi trả lời.
Trong cái thời đại di chuyển vũ trụ bao la hùng vĩ hạo hàn như thế này, những chủ nghĩa anh hùng sử dụng thực lực siêu cường mà hành động cũng sớm đã bị thoái vị bên trong những trật tự máy móc lạnh như băng của thời hiện đại này.Ở dưới cái bối cảnh như thế này, bất luận kẻ nào có gan cảm khái giống như Công chúa Điện hạ đang đứng bên cạnh cửa sổ phi thuyền, đại khái cũng sẽ bị đánh giá giống như một kẻ điên hoặc một người si ngốc, hay là ra vẻ giả vờ mà thôi.Nhưng mà dòng lịch sử trôi qua dài đến như vậy, số lượng nhân loại lớn đến như thế, cuối cùng cũng đã không ngừng xuất hiện những gã tuyệt thế ngưu nhân có tư cách nói lên những lời như thế này.
Ví dụ như Lý Thất Phu, ví dụ như cái gã đã bị Lý Thất Phu đánh cho đến mức răng rơi hết không còn, cũng giống như hắn, giống như Hoài Thảo Thi, giống như Thi Thanh Hải…
“Tôi sẽ cố gắng hết sức!”
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào cặp mắt của nàng, dùng loại ngữ khí nghiêm túc đến cùng cực nhất mà trả lời.
Chiếc phi thuyền lặng yên đáp xuống một khỏa hành tinh cực kỳ khổng lồ.Một người tiếp ứng mang theo một đoàn xe chống đạn quân dụng cao cấp có rèm che rời khỏi căn cứ quân sự bí mật Hoàng gia trên khỏa tinh cầu, ước chừng chạy khoảng hơn bảy mươi km, sau đó tiến nhập vào trong một tòa trang viên đề phòng cực kỳ nghiêm.
Hứa Nhạc lúc này cũng bị đội lên đầu một bộ mũ giáp tối đen, cũng không thể nhìn thấy bất cứ hình ảnh nào cả.Thậm chí hắn cũng không nghe được bất cứ thanh âm nào.Tất cả những cái này hoàn toàn đều là những suy luận xuất ra trong đầu hắn mà thôi.Trọng lực gia tăng đột ngột khi hạ cánh xuống, những cảm giác tốc độ mà thân thể cảm thụ được, những cảm giác thời gian trong đầu đo đếm được… Hết thảy những cái này cũng chỉ đều là suy luận mà thôi.
Bàn chân cảm giác được bước lên một con đường đi lót bằng loại gạch nổi đặc thù, Hứa Nhạc bị đám người hộ tống đẩy phải lảo đảo đi nhanh về phía trước.Hắn đột nhiên mở miệng hỏi một câu:
“Tôi còn một vấn đề rất quan trọng nữa muốn hỏi, chỉ là cái gì mà Bát Đạo chân khí gì đó, là cái gì vậy?”
Hắn biết rõ ràng Hoài Thảo Thi lúc này khẳng định cũng không có rời khỏi hắn quá xa.Nếu như nàng ta muốn rời đi, như vậy nhất định sẽ tự động nói với mình mấy câu gì đó.Quả nhiên lát sau hắn chợt nghe được thanh âm lạnh lùng mà bình tĩnh của đối phương:
“Trước khi mày chết, tự nhiên tao sẽ nói cho mày biết.”
Hứa Nhạc cười cười, cũng không có tiếp tục nói thêm cái gì.
Ánh mắt của Hoài Thảo Thi khẽ nheo lại một chút, nhìn theo cái bóng dáng đang dần dần biến mất vào trong cái thông đạo trong lòng đất kia.Không biết vì cái gì trong lòng nàng bất chợt cảm thấy có một chút suy nghĩ quái dị nào đó.Cũng không phải là bởi vì cái tràng ván bài mà nàng ta cho rằng chắc chắn sẽ chiến thắng này, mà là bởi vì một cái gì đó khác mà nàng không thể nào giải thích nổi.
Trong quá trình cưỡi chiếc phi thuyền Hồng Sắc Tường Vi phản hồi lại Tinh vực trung tâm của Đế Quốc, Hoài Thảo Thi lại một lần nữa muốn tra xét bí mật lớn nhất của Hứa Nhạc, muốn tuyệt đối không tiếc bất cả hậu quả mà làm.Nhưng mà sau khi thu được đầy đủ các phân tính tình báo từ cấp dưới đưa lên, hắn lập tức thu hồi lại ý tưởng muốn chặt đứt cánh tay trái của người này.Bởi vì hắn tin tưởng vững chắc rằng, lấy tính tình nhìn qua rất chất phác, kỳ thật lại là vô cùng kiên liệt của gã thanh niên này, một khi gặp phải loại tình huống như thế, khẳng định là sẽ không một chút do dự lựa chọn tự sát ngay lập tức.
Mà hiện tại Hoài Thảo Thi lại không nghĩ muốn để cho Hứa Nhạc chết quá sớm, chết quá nhanh.Mà hiện tại thế cục của Đế Quốc tuyệt đối không cho phép hắn được tự sát, mà chỉ có thể là bị tự sát.Bởi vì Hoàng thất Đế Quốc chung quy vẫn là muốn cấp cho đám quý tộc theo trường phái trung lập trong Đế Quốc này một lời giải thích minh xác cùng với sự giao phó nhất định.
Trong một gian nhà tù tối tăm không một chút tiếng động, Hứa Nhạc lại không chút nào cảm thấy lạ lẫm cả.Hắn đã từng ở bên trong cái hoàn cảnh cô độc giống hệt như tử vong thế này mà nhẫn nhịn suốt nửa năm trời.Cái nhà ngục tối Tổ Hồ Ly ở bên Liên Bang đã từng giống như là một căn nhà thứ hai của hắn vậy, cực kỳ thân thiết mà lại có chút khí tức tử vong nhàn nhạt.Chỉ có điều lúc đó hắn còn có lão già kia truyền đến các bộ phim cấp ba để cho hắn giải trí trong lúc bu

☀️ 🌙